[Phiên ngoại] Đào Hoa – Kính Hoa [Ba mươi hai]

Đào Hoa – Kính Hoa

( Ba mươi hai)

ahi, mị quay trở lại rồi nè ~ chào đón mị với =)) Từ chương này trở đi, xác định em Hoa đi ăn hành dài dài …. nên là chuẩn bị tinh thần đi thì hơn…

– Mục lục –

Chính Văn

Phiên Ngoại

Không reup – không reup – không reup… chuyện quan trọng nói đến 3 lần.

Ai đem đi reup đừng bảo sao ta không up chữ mà post = ảnh nhé…

– – – – – –

.

.

.

(Ba mươi hai)

Thẩm Lãng thở dài, nói: “Chỉ sợ đại hiệp hiện tại so với ma đầu còn muốn hư hỏng hơn một chút.”

Vương Liên Hoa cười nhạo một tiếng: “Đại hiệp so với ma đầu đâu phải chỉ hư hơn có một chút, mà là hư rất nhiều điểm, hơn nữa không phải chỉ hiện tại mới bắt đầu hư. Bất quá ngươi nếu đau đầu phiền não như vậy, vừa nãy dù sao cũng đã làm chuyện đặc biệt xấu rồi, hiện tại còn một chút chuyện xấu cần gì phải ngại ngùng không nói.”

Thẩm Lãng nói: “Vừa rồi ta có cùng Lam Lam nói về chuyện trúng cổ.”

Vương Liên Hoa gật đầu: “Lam tiểu quan tuy rằng không thành thật thế nhưng ngoại trừ hắn ra, quả thật không còn người sử dụng được. Bất quá đây hẳn không phải là nội dung chủ yếu của chuyện xấu ngươi đã làm đi.”

Thẩm Lãng nói: “Ta nói với hắn, người trúng cổ là ta.”

Vương Liên Hoa cười hôn y một chút: “Này rất giống chuyện đại hiệp nên làm, hẳn là phải thưởng.”

Thẩm Lãng lại nói: “Còn có…… nếu như Tiểu Lê cô nương chết liền sẽ khiến cho ta thống khổ.”

Vương Liên Hoa gật đầu nói: “Từ Thường Tú vốn là một kẻ mọt sách ngu ngốc, đương nhiên nói Tiểu Lê vẫn tốt hơn chút.” Vừa nói ra lời này hắn đột nhiên trầm lặng nhìn Thẩm Lãng hồi lâu, lại đột ngột vỗ tay cười to nói: “Ta hiểu! Rất hiểu! Thẩm đại hiệp tính kế quả nhiên thật độc, như vậy trách sao lại thấy đau lòng. Vậy không biết Lam tiểu quan nói thế nào?”

Thẩm Lãng nói: “Vừa vào lãnh địa Miêu Cương xem như không còn cơ hội nữa. Khu vực Miêu Cương khí hậu đặc biệt, rất dễ nhiễm phải trùng bệnh, bất luận ta hay ngươi, còn có Từ công tử cùng Tiểu Lê cô nương, chỉ sợ là thật sự khó khăn.”

Vương Liên Hoa không kiên nhẫn nói: “Ngươi chi bằng nói thẳng, chúng ta mang theo hai phế vật kia, ngoại trừ rước thêm phiền toái ra một chút hữu dụng cũng đều không có. Chi bằng để cho Lam Lam đi thông báo, nói mệnh của ngươi phụ thuộc vào Tiểu Lê, thỉnh bọn họ tới bắt Tiểu Lê đi áp chế ngươi, đỡ phải phiền toái chúng ta. Nếu như bọn họ xuống tay, chúng ta có thể một phen tóm gọn người; còn nếu như không, cũng là khiến bọn hắn thêm phần phiền toái, cho chúng ta nhiều cơ hội hơn một chút. Ta nói như vậy là đúng hay sai?”

Thẩm Lãng thở dài: “Một chút cũng không sai.”

Vương Liên Hoa cười hì hì lại hôn y một cái, nói: “Đại hiệp mưu ma chước quỷ cũng rất nhiều, so với ma đầu làm chuyện xấu đều không có khác biệt là mấy.”

Lam Lam luôn là một người quá mức thông minh, thông minh tới mức lúc nào cũng giả vờ ngu ngốc.

Người thông minh tuy rằng bình thường không được người thích cho lắm, nhưng lúc cùng bọn họ nói mấy chuyện thâm sâu quả thật rất thoải mái. Vừa thấy hai người Thẩm Vương, Lam Lam không giống như trước mỗi ngày lui tới giả vờ khúm núm, mà là nói thẳng: “Nếu Chiếu tâm kính kia quả là vật đánh rơi năm đó, vào ngày mười ba tháng tám tới, chủ nhân nhà ta có động thủ không phải là không có lý do.”

Vương Liên Hoa hỏi: “Chẳng lẽ ngày nào đó nhất định phải chọn một kẻ kế thừa?”

Lam Lam nói: “Tộc trưởng đương nhiệm ba mươi lăm tuổi cần phải có người kế thừa, đó là quy củ đã mấy đời của vu cổ tộc. Người trong tộc đều biết có biện pháp chọn người kế thừa công bằng, giống như tại hạ đây thân phận địa vị vốn chẳng biết là gì. Bảo vật vốn đã mất rồi, chủ nhân chỉ có thể cân nhắc thế lực trong tộc để chọn người thừa kế, khó tránh khỏi chọn sai người hoặc bị người quản chế. Nếu chiếu tâm kính này thật sự là do người thừa kế đánh mất, chủ nhân thân là tộc trưởng, chắc chắn muốn đoạt lại nó dùng một chút.”

Vương Liên Hoa cười nói: “Theo ta thấy có gì khó đâu. Là con của mình thì thích người nào liền lập người đó, không có gương chẳng phải càng tốt?”

Lam Lam biểu tình xấu hổ nói: “Chủ nhân tuy rằng có thích nữ nhân, nhưng…… càng thích nam phong nhiều hơn, cho nên cũng không có con.”

Vương Liên Hoa nhìn qua thần sắc của hắn cũng đoán được hơn một nửa, không nhắc thêm về chuyện này, chỉ nói: “Tuy là kế gậy ông đập lưng ông, nhưng nói về cổ này, cũng có chút mạo hiểm. Hay là ngươi trước nói cho ta nghe cổ này khi phát tác sẽ như thế nào?”

Lam Lam sắc mặt kỳ quái nói: “Người tuy không chết được, nhưng chịu không nổi đả thương mà sống không được lâu.”

Vương Liên Hoa sắc mặt trầm xuống, nói: “Lam tiểu quan, cứ thành thực mà nói.”

Lam Lam cười khổ nói: “Vương công tử, nói đến cổ độc Miêu Cương, đa số là những thiếu nữ đa tình dùng trên người tình lang, loại thủ đoạn nhỏ nhặt này, cho tới hiện tại người tuy không chết được nhưng cũng không chịu nổi đả thương. Là do Miêu nữ tính liệt[1], muốn tình lang phải thề thật độc, loại nam nhi khinh bạc bình thường gặp phải dạng nữ tử này trốn còn không kịp, làm sao chịu thề bừa bãi. Tại hạ hiếm có dịp thấy cổ phát tác ở trên ngược tình lang bội bạc, tựa như bị oan hồn đến đòi mạng, thường là phải chịu thống khổ giày vò, tháng rộng năm dài có thể hành hạ người đến bán điên, như vậy sống không được lâu cũng là bình thường. Tại hạ không biết Thẩm tướng công vì sao mà trúng cổ thệ, cho nên cũng khó nói được.”

Vương Liên Hoa nói: “Chẳng lẽ thật sự chỉ có Vu Hành Vân mới biết Đoạn Tình hoa giải cổ độc như thế nào?”

Lam Lam sắc mặt càng kỳ quái hơn: “Tại hạ cũng biết Lôi Sơn thánh địa có Đoạn Tình hoa, nhưng thật sự không biết thứ này cùng cổ có liên quan gì?”

Vương Liên Hoa liếc hắn nói: “Lam Lam, nhìn ngươi như vậy, dường như có biết tác dụng của Đoạn Tình Hoa?”

Lam Lam quả nhiên xanh mặt, người cũng có chút run lên, một bộ dáng thập phần sợ hãi.

Nhưng cũng chỉ nhẹ giọng đáp: “Tác dụng tra tấn người… Vương công tử chắc hẳn là cũng không muốn nghe đâu.”

Lam Lam vừa rời khỏi phòng, Vương Liên Hoa đột nhiên nhớ tới Thẩm Lãng vẫn không hề nói chuyện. Quay đầu lại nhìn, đương nhiên là thấy y thần sắc đang rất không vui, hiếm khi gặp mà hắn cũng rất không thích xem.

Vì thế liền bất mãn nói: “Thẩm đại hiệp, ngươi hiện tại trông giống như lão đầu[2] bụng đầy tâm sự.”

Thẩm Lãng miễn cưỡng cười nói: “Đây là nước cờ hiểm, nếu có sơ xuất, tự nhiên rước họa, ngươi về sau làm hành sự phải vạn lần cẩn thận.”

Vương Liên Hoa hiểu y muốn nói gì, cười đáp: “Bọn họ chỉ xem Tiểu Lê là đầu mối, Từ Thường Tú một kẻ như vậy nào thèm liếc mắt đến một cái. Ta sợ chết như vậy, không cần lo lắng.”

Thẩm Lãng “ân” một tiếng, liền hướng bên kia mà đi.

Vương Liên Hoa kéo tay y lại, nói: “Ngươi còn muốn đi đâu?”

Thẩm Lãng cười khổ nói: “Thân là đại hiệp, khó tránh khỏi phải giả mù sa mưa mà đi hỏi thăm ý kiến của Tiểu Lê cô nương cùng Từ công tử.”

Vương Liên Hoa nghe xong lời này, mắt trừng to đến không thể to hơn.

Đột nhiên lại phát ra một trận cười to không thể ngừng được, quả thực là cười tới ngã nghiêng.

Vất vả lắm mới ngừng được liền đưa tay đến bắt lấy cằm Thẩm Lãng, rồi lại tiếp cận lên môi y.

Cái hôn này thực vô cùng nhiệt tình, thời điểm hôn y đều phải cố gắng nhịn cười. Thẩm Lãng vẫn như bình thường ôn nhu đáp trả, Vương Liên Hoa rốt cục không thể nhịn được nữa, vì thế càng không thể tiếp tục.

Chỉ đành vùi đầu trên vai y khẽ cười: “Thẩm Lãng, Thẩm Lãng, ngươi thực khéo.”

Tiểu Lê vẫn luôn là một cô nương vô cùng thông minh, trừ khi bị lôi đi nếu không thiếu gia nhà nàng sẽ không tình nguyện ra ngoài.

Vương Liên Hoa ngoài mặt tỏ ý, nàng lập tức đã hiểu, chung quy còn phải hỏi một câu rất không nên thốt ra: “Thiếu gia làm sao bây giờ?”

Vương Liên Hoa nói: “Muốn giữ mạng chính mình, thì sao không tự nhìn lại bản thân đi.”

Tiểu Lê cảnh giác nói: “Thế vì sao không cho thiếu gia ở lại trong thành?”

Vương Liên Hoa giận dữ nói: “Hắn ở nơi khác cùng với bên cạnh ta so ra mà an toàn hơn, ngày đó liền để hắn ở lại thành Hàng Châu.”

Tiểu Lê nhẹ nhàng nói: “Công tử hiện tại vốn là khó bảo toàn bản thân, hay không tự thân khó bảo toàn, chỉ đành phải buông tay?”

Vương Liên Hoa nói: “Đúng vậy.”

Tiểu Lê nói: “Nô tỳ vốn là không có lựa chọn nào khác, đành phải diễn trận này thật tròn vai.”

Từ Thường Tú ở một bên vội la lên: “Nói …… nói vậy Tiểu Lê có nguy hiểm hay không?”

Vương Liên Hoa lạnh lùng đáp: “Từ ngày đầu tiên nàng hạ cổ lên người ta, đã không có thời điểm nào mà không nguy hiểm. Cho dù ta hiện tại tâm Bồ Tát tha sống các ngươi đi, chờ chúng ta chết rồi, bọn họ hẳn lại nhớ tới các ngươi. Việc này nếu muốn trách, tốt nhất đi trách nương của ngươi đi.”

Thẩm Lãng ở bên cạnh nghe qua không đành lòng, đành phải trấn an Từ Thường Tú nói: “Tiểu Lê cô nương thân phận quan trọng, bọn họ sẽ không tùy tiện hạ độc thủ. Nếu chỉ là gặp gỡ, tại hạ đương nhiên sẽ dốc sức cứu nàng trở về. Từ công tử không cần phải quá mức lo lắng.”

Từ Thường Tú nắm chặt tụ áo Thẩm Lãng, nói: “Thẩm công tử ta tin ngươi là người tốt, ngươi cũng không nên lừa gạt ta, nhất định phải…… phải bảo toàn tính mặng Tiểu Lê…”

Chỉ cần có thể sống được, không mong gì xa hơn.

Thẩm Lãng trầm mặc một hồi lâu, nói: “Tại hạ đương nhiên làm hết khả năng.”

Làm hết khả năng vốn là một câu nói thực xảo quyệt, trong lời nói cũng có chút thành thật. Nếu Từ Thường Tú không phải là một người thành thật, có lẽ sẽ hiểu được hàm nghĩa trong đó. Bất quá, có thể là hiểu, hoặc không.

Tiểu Lê sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố trấn định tự nhiên như trước: “Nhị vị công tử thật có thể cam đoan thiếu gia nhà ta sẽ không sao?”

Vương Liên Hoa nói: “Hắn có bệnh nhẹ, chẳng lẽ ta được yên sao?”

Tiểu Lê cắn cắn môi, cái gì cũng không thể nói được.

Thời điểm đã không hề có lựa chọn, dù nói gì cũng thành vô vị.

“Uy, Thẩm Lãng.”

Thời điểm Thẩm Lãng đưa tay đẩy cửa phòng ra, Vương Liên Hoa đột nhiên gọi y lại.

Thẩm Lãng quay đầu hỏi: “Chuyện gì?”

Vương Liên Hoa nhìn y một lát, chậm rãi nói: “Thời điểm lần đầu tiên xem đại hiệp làm chuyện xấu, ma đầu trong lòng cảm thấy rất an ủi, nhìn lâu một chút tự nhiên có chút không quen, giống như tự nhiên đoạt lấy bát cơm của ta.”

Thẩm Lãng đưa tay ôm lấy hắn, giống như là đem hắn áp sát vào ngực chính mình.

“Không sao, ta rất nhanh thôi sẽ thành thói quen, ngươi cũng nên làm quen đi.”

.

.

.

Chú thích:

[1] Tính liệt: tính tình mãnh liệt, cương trực

[2] Trong văn gốc là Trung niên nhân, theo ta hiểu là ông chú bụng đầy tâm sự, nhưng văn cổ không có từ này, vì thể tìm từ thay thế

5 Comments Add yours

  1. Linh nhi nói:

    Người yêu ơi xin nàng đừng drop nha ~T_T~

  2. tbbolts04 nói:

    Chỉ muốn nói với chủ nhà là ta bây giờ ngồi chờ chương mới đó nhé. Chủ nhà đừng ngâm dấm lâu quá nha =))

  3. Trong ngong ch moi ma dai ca co r. Cung may nag da quay tro lai •.•

  4. Ẩn danh nói:

    Truyện hay quá a….mơn chủ nhà a

  5. Ẩn danh nói:

    Hóng chương mới a

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s