Do Ký Đa Tình – Hồi 16

Thiên hạ đệ nhất – Hệ liệt

Do Ký Đa Tình

Hồi 16: Gia Cát nhất sinh duy cẩn thận

(Gia Cát cả đời cẩn thận)

Edit: Liễu Kỳ Lạc

Beta: ATDT

Tiêu Bình, tự Hoài Thiên, hào sơ thế Lâm Ẩn, người Hà Sóc, Bình Dương, tự xưng bình sinh bất tài, là phụ tá Tĩnh vương tin tưởng nhất. Hai  mươi chín tháng năm, khi Kỳ thế tử biết Tiêu Bình vì truy tìm bọn họ, đã sắp đến Tư Dương, liền nở nụ cười.

Hắn nói: Gia Cát cả đời cẩn thận, thành cũng cẩn thận, bại cũng cẩn thận.

Rõ ràng ở lầu hai, Tiêu Bình tiên sinh đứng bên cạnh bàn, nhìn vết kiếm lưu lại trên mặt bàn sau khi thiếu niên hoa phục vừa rồi xuất kiếm, nửa ngày mới thở dài nói: “Một kiếm chín hoa, lực đạo do tiên chí thâm, mỗi chiêu so với mỗi chiêu càng tăng thêm một phần lực. Thiếu niên kia tính cách xem ra ngả ngớn hấp tấp, công phu dưới tay lại không kém, khó trách có thể trở thành nhân vật của thử kiếm mười năm Dịch gia.”

Lúc này người trong tửu lâu đã đi gần hết, hai thiếu niên rời đi không lâu, Tây sơn ẩn dật ông cũng tính tiền mà đi. Mấy người còn lại thấy thế nhao nhao theo sau ông lão, tính tiền rồi rời khỏi chỗ thị phi này. Trên tửu lâu chỉ còn lại chủ tớ Tiêu Bình và một thanh niên.

Thanh niên nghe xong lời cảm thán của Tiêu Bình, khó hiểu hỏi: “Tiên sinh cớ gì nói lời này?”

Tiêu Bình cười cười, ý bảo hắn tới đây, cúi người, chỉ vào vết tích trên bàn nói: “Đã nhìn ra chưa?”

Thấy thanh niên vẫn là vẻ mặt mơ hồ, dứt khoát bảo tùy tùng mở bao y phục của mình ra, lấy giấy và mực, dùng lang hào dính mực vẽ lên vết tích trên bàn, lại xé giấy thành mấy mảnh nhỏ, dựng thẳng lên vết cắt trên mặt gỗ, mực hơi nhuộm vào liền cầm lên.

Năm sáu mảnh giấy nhuộm mực để cùng một chỗ, thanh niên cuối cùng đã nhìn ra, mực trên mỗi mảnh giấy, đều sâu hơn so với mảnh trước một chút, chỉ là sai biệt này cực kỳ nhỏ, nếu không phải Tiêu Bình dùng mực nhuộm lên rồi để ngang tất cả trước mặt hắn thì có nhìn mười lượt cũng không nhìn ra.

“Giờ đã hiểu rồi! Biến hóa tuy rằng rất nhỏ, nhưng mỗi chiêu tăng thêm lực đạo đều nhất trí, có thể thấy được tay hắn rất ổn định, xuất kiếm thu kiếm, chuyển động thành thạo.”

“Không hổ là truyền nhân Dịch gia!” Thanh niên cuối cùng tin phục, biết rằng kiếm pháp của thiếu niên hoa phục mình không theo kịp, “Bất quá chỉ khác biệt nhỏ như vậy, Tiêu Bình tiên sinh cũng có thể nhìn ra, khó trách người người đều nói tiên sinh mắt thần như đuốc nhìn thấu mọi việc, không ai có thể thoát được hành tung trước mặt tiên sinh.”

Tiêu Bình lắc đầu, nhìn vết tích trên bàn gỗ nói: “Chẳng qua năm đó từng thấy một lần mà thôi… Không ngờ nhiều năm như vậy rồi, còn có thể gặp lại chiêu Cửu thiên thao tuyết này.”

“Tiên sinh muốn thăm dò lai lịch thật sự của hai người kia sao?”

“Hai phủ Dịch Lạc không lui tới với người giang hồ, điều tra cũng không tra được đâu. Ngươi trước hết để đám thám tử bám theo từ xa là được rồi, công tử Dịch phủ không có việc gì cũng kiêu ngạo ba phần, không xác định trước, không việc gì phải xung đột với bọn họ.”

“Vâng.”

Thanh niên xuống dưới chỉ huy nhân thủ truyền đạt mệnh lệnh của Tiêu Bình, Tiêu Bình cũng ngồi xuống trước bàn, lông mày hơi nhíu, có chút kinh ngạc nhìn vết khắc trên bàn. Tùy tùng biết rõ đây là thói quen lúc tiên sinh suy nghĩ, rót một chén trà cho tiên sinh xong, liền đứng yên không nói.

Sau khi uống hết chén trà thứ ba, Tiêu Bình đặt chén xuống, đứng lên khỏi ghế: “Không đúng!”

Thanh niên sắp xếp xong đội ngũ, đang quay lại báo cáo, nghe vậy cũng cả kinh như tùy tùng của Tiêu Bình, hỏi: “Có chỗ nào không đúng?”

Tiêu Bình nhíu đôi mày rậm, hỏi tùy tùng: “Khí thế kiêu ngạo của công tử Dịch phủ vừa rồi, rất giống Kỳ Tình?”

Thanh niên chưa từng tiếp xúc với Kỳ thế tử, nghe chỉ thấy mờ mịt, tùy tùng do dự nói: “Có chút giống, lại không quá giống.” Dừng một chút, khẳng định nói: “Thoạt nhìn có chút giống, nhìn kỹ hoàn toàn không giống.”

“Đúng là có chút giống, lại không quá giống!” Tiêu Bình tiên sinh giậm chân, “Vì Dịch công tử kia, nếu ta đoán không sai, có lẽ là Liễu Tàn Mộng. Hắn đầu tiên khiến chúng ta cảm thấy nhìn quen mắt, sau đó lại khiến chúng ta cảm thấy thật ra cũng không phải. Sau một cái khẳng định là một cái không khẳng định, liền làm cho chúng ta lạc lối, không để ý hai người kia thật ra có thể hoán đổi sắm vai hai tính cách khác nhau.”

Thấy thanh niên vẫn mịt mờ không hiểu, lại có việc cần đùng đến hắn, đành phải giải thích rõ: “Mỗi người đều có thói quen của chính mình về cách nói năng cử chỉ và cách hành xử, vô luận có sửa thế nào, cử chỉ chi tiết đều không đổi được, Kỳ thấy ta xưa nay chú ý chi tiết nhỏ, mới cố ý cùng Liễu Tàn Mộng hoán đổi sắm vai tính cách khác với mình. Một khi ta tập trung lực chú ý trên vị công tử Dịch phủ kia, liền cảm thấy người này không liên quan đến Kỳ Tình, tiên nhập vi chủ phương hướng sai lệch.” (tiên nhập vi chủ: vào trước làm chủ, ý nói ấn tượng đầu tiên giữ vai trò chủ đạo)

“Nhưng vương gia không phải nói hai người bọn họ bị nhu tràng trói buộc…”

“Thiên hạ không có gì không thể thay đổi. Độc vạn cổ châu trong người bọn họ, vốn đã là gông xiềng vô hình, có nhu tràng hay không đều không quan trọng… Đúng rồi, vạn cổ châu! Bọn họ tráo đổi thân phận cũng vì vạn cổ châu. Kỳ Tình lấy thân mình dưỡng độc, khí huyết đại thương, lại cưỡng ép súc cốt dịch hình, đã không còn dư công lực ra tay. Vì vậy thiếu niên hoa phục áo bạo động thủ kia là Liễu Tàn Mộng, thiếu niên chất phác an tĩnh đúng là Kỳ Tình.”

Bọn họ bây giờ đang lẩn trốn, chẳng lẽ dám nghênh ngang xuất hiện trước mặt tiên sinh….” Thanh niên nghẹn họng trân trối, vẫn không thể tin nổi.

“Ai nói chạy nạn nhất định phải trốn trốn tránh tránh che che giấu giấu. Càng trắng trợn thì càng dễ lừa. Đây chính là nhược điểm của con người, bí mật càng rõ ràng thì càng không ai chịu tin! Liễu Tàn Mộng là võ thánh tôn sư, võ học thiên hạ, đều chung một gốc, muốn dùng chiêu thức bắt chước Cửu thiên thao tuyết, với hắn mà nói cũng không tính là quá khó. Chúng ta phải đuổi theo nhanh một chút, tránh để bọn họ lại dịch dung chạy thoát!”

“Vâng!” Nghe đến chuyện hai người Kỳ Liễu đào tẩu, thanh niên hoảng hồn, vội vàng xuống dưới triệu tập nhân thủ. Tiêu Bình cũng tùy tùng hỏi hướng đi của hai người kia, lên ngựa đuổi theo.

(Kỳ thế tử ngày ấy còn nói: May mắn người đến là Tiêu Bình, không phải Tĩnh vương.)

Tiêu Bình một đường dựa theo ám ký truy đuổi đến, chỉ thấy bên đường tụ tập một đám người, chính giữa là thiếu niên chất phác cùng thiếu niên hoa phục đang giương cung bạt kiếm… hoặc là nói, đơn phương giương cung bạt kiếm.

“Ngươi cái tên này thật lôi thôi, vừa muốn đuổi theo lo chuyện bao đồng, vừa không chịu ra tay! Cuối cùng còn muốn quản đông quản tây! Cút, đại gia không cần theo đuôi, còn không cút chỉ có đường chết!” Tiêu Bình chưa đến gần đã nghe thiếu niên hoa phục rống to, tay đè vỏ kiểm, vẻ mặt khát máu sát khí ngút trời.

Lông mày khẽ động, làm động tác thủ thế, liền có mật thám của Tế Liễu doanh chậm rãi đến gần, thấp giọng nói: “Tiên sinh có gì phân phó?”

“Đây là chuyện gì?”

“Hồi tiên sinh, vừa rồi có người giục ngựa giữa đường suýt đụng ngã một bà lão liền bị Dịch công tử cản lại giáo huấn một trận, Dịch công tử vốn định chặt một tay của người này, lại bị Lạc công tử ngăn cản nói là không nên kết thù oán…”

Kết quả chính là người trong cuộc đều đi mất, hai hiệp khách thì ở giữa đường náo loạn thành một đoàn.

Thiếu niên hoa phục càng nói càng khó nghe, thiếu niên chất phác đến cùng cũng là thiếu niên khí thịnh, mặt mũi không buông xuống được, hừ một tiếng: “Được rồi, ai nói ta theo ngươi? Đường này của nhà ngươi sao? Ngươi đi được ta thì không được?”

“Trời nam đất bắc, ngươi đi đâu cũng được, nhưng không được đi sau bản đại gia. Ngươi từ khi ở quán rượu ra liền hấp tấp theo đuôi, không phải chính là tìm đánh nhau? Đại gia thành toàn cho ngươi!” Nói xong, lò xo trong kiếm vừa vang lên một tiếng “coong” , bắn ra dài ba tấc.

Thiếu niên chất phác nhíu lông mày, đối với thiếu niên hoa phục không thể nói lý cảm thấy đau đầu. Tiêu Bình ở một bên nhìn một lát, mỉm cười vỗ tay: “Hai vị diễn thật hay, thiên hạ khó gặp, đáng được tán thưởng!”

Người xung quanh không ít, hai thiếu niên quay đầu, mới thấy Tiêu Bình. Nghe vậy đồng thời nhăn mày cả giận nói: “Ngươi vừa nói cái gì?” Nói xong lại trừng lẫn nhau: “Ngươi đừng bắt chước ta!”

Tiêu Bình lắc đầu cười: “Kỳ vương gia cùng Liễu công tử, hai vị không cần diễn vất vả như vậy nữa. Đệ tử đã biết thân phận hai vị rồi, nhất định tiếp đón như khách quý, không dám khinh mạn nữa.”

“Kỳ vương gua? Liễu công tử?” Thiếu niên hoa phục nhổ nước bọt, bén nhọn nói: “Nhìn ngươi y quan chỉnh tề, hóa ra là kẻ điên.”

“Có phải điên hay không, trong tâm hai vị tự biết.” Tiêu Bình cung kính chắp tay: “Vương gia chờ gặp hai vị đã lâu, đệ tử may mắn, có thể mời hai vị đến cửa không?”

Thiếu niên chất phác ngẩng đầu, ánh mắt hướng ra phía ngoài quét qua một cái, thu vào đáy mắt tám chín phần binh lực xung quanh, lạnh lùng nói: “Ngươi đây là mời, văn mời hay võ mời? Nếu là võ mời, tại hạ dù bất tài, cũng học qua uy vũ không thể khuất. Chỉ đành đắc tội.” Nói xong, hướng phía sau dứt khoát nhanh nhẹn đá một cước, đá bay một nam tử đang vụng trộm xuất ra binh khí.

“Được, họ Lạc kia, ngươi cuối cùng nói ra chuyện chính rồi. Mọi người cũng muốn xem một chút Sương Thiên Tàn Nguyệt nổi danh Lạc gia là lãnh pháp thế nào.”

Hai thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh, cũng không giải thích vô nghĩa nhiều, nói xong tự mình bày ra tư thế mở đầu, chuẩn bị cùng binh lực Tiêu Bình mang đến đối kháng.

Tiêu Bình trong lòng sớm định chủ ý, nắm chắc thắng lợi trong tay, chỉ đợi ra lệnh một tiếng, lại nghe thấy tiếng móng ngựa lộc cộc từ xa, một người hét to: “Tiên sinh chờ đã!” Là Hầu Chính.

Thấy Hầu Chính thần sắc hoảng loạn, trong lòng Tiêu Bình khẽ động, ngừng thủ thế. Khi Hầu Chính đến gần đám người, nhảy xuống ngựa, ghé sát tai Tiêu Bình nhỏ giọng nói: “Gay to rồi, hai người này không phải Kỳ vương gia cùng Liễu Tàn Mộng.”

Tiêu Bình thần sắc không đổi, chỉ ồ lên một tiếng.

“Hai vị thương nhân buôn trà ở tửu lâu kia mới là Kỳ thế tử cùng Liễu Tàn Mộng. May là lúc bọn họ xuất thành lại gặp chó ngao Tây Tạng vương gia vừa đưa đến, nếu không thì suýt nữa đã để hai người họ chạy thoát. Chỉ là hiện tại binh lực đều bị tiên sinh điều đến bên này, Tư Dương nhân thủ không đủ, mời tiên sinh mau mau quay lại!”

Trong nháy mắt, trong đầu Tiêu Bình hiện lên tám chữ “Điệu hổ ly sơn, giương đông kích tây”, ý tưởng kiên định trước kia lung lay sắp đổ.

Chẳng lẽ mình một đường phỏng đoán đều nằm trong tính toán, hai vị thiếu niên này hỏa mù yểm hộ cho hai người Kỳ Liễu?

Hay là hai vị thương nhân buôn trà kia mới là hỏa mù? Nếu không thì sao lại khéo như thế — không, cũng không thể tính là trùng hợp, nếu không có chó ngao Tây Tạng vương gia phái đến — nhưng vấn đề mùi cũng có thể làm giả, làm sao khẳng định được chắc chắn là hai người kia?

Hai vị thiếu niên nóng lòng muốn tỉ thí, một khi đánh rồi tất sẽ mất đi lực khống chế chống đỡ ở Tư Dương.

Nếu hai vị thiếu niên là thật, chẳng phải là vô cớ kết thù với hai nhà thế lực lớn sao?

Nhưng nếu hai vị thiếu niên là giả, chính là thả hổ về rừng —

Hầu Chính đứng bên nôn nóng, gấp đến độ muốn giậm chân, Tiêu Bình một mực nhìn hai thiếu niên không nói.

Hai thiếu niên nhìn thần sắc của bọn họ, giống như đã nhìn ra đầu mối, thiếu niên hoa phục cười lạnh nói: “Sao thế? Mới vừa rồi còn vênh váo hung hăng, giờ lại im lặng. Biết mình sai rồi hả! Bất quá đại gia không dễ đuổi như thế đâu, dám khiêu chiến đại gia, tất phải trả giá lớn cho sự giác ngộ! Đến đây, là các ngươi thách thức trước, đại gia ta cũng ngứa tay rồi…”

Thiếu niên chất phác nhíu nhíu mày, nói: “Thôi bỏ đi! Dù sao bọn họ cũng không làm gì chúng ta. Dân không cùng quan đấu, chớ quên tổ huấn tứ gia.”

“Cơn tức này đại gia nuốt không trôi! Cái gì mà dân không cùng quan đấu, cái rắm ấy. Vừa rồi nhìn ngươi còn có chút bộ dạng, hiện tại xem ra cũng chỉ là đồ sâu bọ!” Thiếu niên hoa phục kêu lên với thiếu niên chất phác: “Còn nữa, ngươi là ngươi, ta là ta, ai là chúng ta!”

Thiếu niên chất phác cả giận hừ một tiếng: “Nếu không phải cố kỵ quan hệ tứ gia đồng căn của ta cùng ngươi thì ngươi nghĩ ta thích chiếu cố ngươi sao?”

“Ai cần ngươi chiếu cố?” Thiếu niên hoa phục lại lần nữa nhảy lên.

Tiêu Bình nhìn hai thiếu niên, cuối cùng thở dài, dùng tay ra hiệu lệnh: “Thu binh, quay về Tư Dương.”

“Ngươi lão già này, ai nói ngươi có thể đi!” Thiếu niên hoa phục thật sực là hai bên đều bận, vừa mới kêu gào với thiếu niên chất phác, lại lập tức quay sang Tiêu Bình leng keng rút trường kiếm khỏi vỏ: “Ngươi phái người chằm chằm theo chúng ta cả buổi, đại gia ta không so đo với tiểu nhân, nhẫn nại rồi, kết quả ngươi lại nói nhảm với ta nửa ngày. Muốn đi không đơn giản như thế đâu!”

Bên cạnh thiếu niên chất phác nhướng mày còn cao hơn núi, đột nhiên giận dữ nói: “Dịch Trạm, ngươi muốn đánh, ta đến phụng bồi.”

“Thật sao?” Thiếu niên hoa phục lập tức di chuyển mục tiêu, nhìn thiếu niên chất phác chậm rãi nâng lên trường kiếm trong tay.

Tiêu Bình gật đầu với thiếu niên chất phác, ý nói cảm ơn hắn giải vây.

Thiếu niên chất phác lạnh lùng nhướng mày: “Không phải vì ngươi, chỉ là tứ gia sẽ không dính dáng đến ân oán giang hồ bên ngoài.”

Tiêu Bình chắp tay, dẫn binh lui đi.

Lầu nhỏ gác cao, trăng đã nghiêng về tây.

Thanh niên một thân bạch y đứng trước cửa sổ lại đưa lưng về phía cửa. Thân hình hắn cao diêu, tóc cũng không cài quan trâm, mà là tùy ý buộc lại. Từ bóng lưng mơ hồ thấy được hoa văn kim sắc cửu diệu đồ đằng trên tay áo.

Cửa phòng bị người đẩy ra, thanh niên một thân hồng y, mặt còn trẻ mà tóc bạc đi đến.

Sau Thiên Thành Nhai bốn năm trước, Vô Danh giáo Vô đế và Nhật quân đều đã có truyền thừa mới. Có thể là lưu luyến chuyện cũ, cũng có thể vì tôn kính Vô đế tiền nhiệm đã mất tích kia, cũng có thể là có tâm tư khác. Ngoại trừ trang phục khi xuất hiện bên ngoài, quần áo trang sức của hai người cũng không có thay đổi quá nhiều, vẫn là trang phục năm đó của Nhật quân và Ám thị vệ trưởng.

Thanh niên bạch y không quay người, vẫn nhìn ra cửa sổ, “Tình thế hiện nay, ngươi nói, chúng ta cần ra tay không?”

“Hoàng đế tọa gọi thuộc hạ đến, trong lòng có lẽ đã quyết định rồi.” Thanh niên hồng y thanh âm lành lạnh như quanh quẩn trong phòng, không khí ẩm ướng lạnh lên từ da thịt.

“Nếu như là Hạo mà nói, ngươi cảm thấy hắn sẽ lựa chọn thế nào?” Thanh niên bạch y như có điều suy nghĩ hỏi.

Thanh niên hồng y không chút nghĩ ngợi liền hồi đáp: “Hạo đế tọa có cách làm của hắn, Hoàng đế tọa cũng có cách làm việc của ngài. Thuộc hạ không thể nói quyết định nào cao minh hơn, nhưng có thể khiến Quan Từ thề sống chết theo cùng, chỉ có Hoàng đế tọa ngài mà thôi!”

Từ ban đầu, đến cuối cùng, điểm này, tin tưởng không nghi ngờ!

Thanh niên bạch y im lặng không nói, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Quan Từ, mấy năm này, cũng chỉ có ngươi biết ta…”

Có một người thiên hạ đệ nhất tiền nhiệm, làm cái gì cũng sẽ bị đem ra so sánh; thống khổ hơn chính là, nội tâm bản thân cũng sẽ đem ra so sánh. Rõ ràng là hận Hạo, nhưng lại không thể không bội phục hắn. Càng oán hận hơn, là hai loại tình cảm thỉnh thoảng sẽ cắn xé tâm hắn.

Tình cảm đối với Hạo nhiều bao nhiêu, hận đối với hắn cũng nhiều bấy nhiêu. Yêu hận vốn là một thể, thân nhân không nên phản bội bản thân nhất, cũng là người khiến hắn vạn kiếp bất phục.

“Quan Từ, giữa sinh tử và quyền thế, ngươi chọn cái gì?”

Quan Từ không chút nghĩ ngợi liền hồi đáp: “Sinh mệnh.”

“Ha ha, đây đúng là đáp án của ngươi…” Thanh niên bạch y nở nụ cười, một hồi gió đêm mãnh liệt, y phục của hắn cùng tóc dài bay múa, tựa như tu la trong đêm tối.

“Vậy thì, để chúng ta đến xem Liễu Tàn Mộng và Kỳ thế tử sẽ cho chúng ta đáp án gì!”

*********************

Kỳ thế tử nói, Gia Cát cả đời cẩn thận, thành cũng cẩn thận, bại cũng cẩn thận.

Hắn còn nói, may mắn người đến là Tiêu Bình, không phải Tĩnh vương.

Tiêu Bình bình sinh nhìn thấu mọi việc, bất cứ chuyện nhỏ nhặt gì cũng không giấu được hắn. Lúc ấy có lẽ có thể giấu giếm được, nhưng sau này hắn nhất định sẽ phát hiện thân phận thiếu niên hai phủ Dịch Lạc có vấn đề không đúng.

Nhưng Tiêu Bình không phải Tĩnh vương.

Nếu là Tĩnh vương mà nói, đã phát hiện nghi vấn, tuyệt sẽ không vì trong lòng có nghi hoặc mà lui lại. Nhưng Tiêu Bình không có quyết đoán của Tĩnh vương. Hắn đứng ở lập trường phụ tá, không có nắm chắc được trước, dù có quyền hạn đầy đủ, cũng không dám vì Tĩnh vương thụ hạ cường địch.

Trong phạm vi năng lực của hắn, đưa ra quyết định tốt nhất. Nhưng đây cũng là tính hạn chế của thân phận hắn mang.

Hắn đã đoán đúng, nhưng không kiên trì đến bước cuối cùng nhất. Vẫn là mê muội trên sự cẩn thận.

Chiêu này của Kỳ thế tử là liên hoàn khóa, như giả như thật, trước tiên ở tửu lâu mê hoặc Tiêu Bình rồi đi. Lúc Tiêu Bình tỉnh ngộ mà đuổi theo, người phụng mệnh gây chuyện bên kia làm cho Tiêu Bình trong lúc nguy cấp lưỡng nan chọn đường cẩn thận hơn, buông tha cho hai thiếu niên.

Chuyện này náo xong, phá vỡ thể diện, sau khi Tiêu Bình rời đi, thám tử Tĩnh vương phủ sẽ không thể đi theo hai thiếu niên nữa.

Lúc Tiêu Bình phát hiện hai vị thương nhân náo loạn kia thực sự không phải hai người Kỳ Liễu, sắc mặt của hắn trắng bệch, hai người Kỳ Liễu đã triệt để chạy thoát từ trong tay hắn.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng. Vậy, còn có tiểu hài tử bắt chim không?

Năm sáu tháng trời, nói mưa liền mưa, nói tạnh liền tạnh. Không may là, đúng lúc gặp phải mưa to như trút nước.

Sấm trên trời nổ càng lúc càng to, núi rừng như bóng đen lay động, chỉ thấy tia chớp bạc gào thét xẹt qua phía chân trời, theo sau là tiếng sấm ầm ầm chấn động cả mặt đất. Mưa núi ào ào trút xuống, hạt mưa như hạt đầu đánh vào người toàn thân đau nhức.

Kỳ thế tử cùng Liễu Tàn Mộng dù muốn vội vã chạy đi, rốt cuộc vẫn biết sấm sét đánh như vậy, nếu chạy trong rừng rậm, là hành vi không cần người đuổi giết cũng tự tìm chết. Kỳ thế tử lau nước mưa trên mặt, nhờ vào ánh chớp lóe sáng nhìn Liễu Tàn Mộng, thầm nói: “Sấm đánh chớp bổ, đúng là yêu nghiệt đầu thai rồi.”

“Kỳ huynh, tại hạ biết ngươi tự trách, cũng không cần nói trắng ra như thế.” Liễu công tử cũng bị mưa xối tóc tai đều dính trên mặt. Trên đường chạy thoát thân, chân khí cần phải tiết kiệm, nào có thừa thãi vận cương khí che mưa hộ thân, tất nhiên là bị xối đến một thân chật vật.

“Kẻ hèn này đúng là tự trách! Sớm biết Liễu huynh là yêu nghiệt đầu thai, đã không nên cưỡng ép đưa Liễu huynh ra, trực tiếp giao cho ông trời đánh rồi, chẳng phải bớt được sức lực cho kẻ hèn này?”

“Khách khí, tại hạ nào có xuất thân bất phàm như Kỳ huynh, trời sinh con rồng cháu phượng.” Chính là còn không có tư cách thành rồng thành phượng, rơi xuống một tên sét đánh.

“Đâu có, Liễu huynh ngươi thân như rắn rết tâm cũng rắn rết, nếu không phải ngươi, ông trời cũng không đến nổi hãnh diện thế này.”

Hai người vừa tìm được sơn động vừa hoạn nạn thấy “chân tình”, cũng không biết có phải ông trời thật sự nổi giận không, một đạo sấm sét đánh vang dội trên đỉnh núi khác, một gốc cây rừng rực cháy lên, không may gặp phải cơn phẫn nộ của sấm sét.

Hai người Kỳ Liễu lập tức im lặng, không dám nói thêm nửa chữ.

Sau khi tắm mưa nửa canh giờ, cuối cùng đã tìm được một sơn động nhỏ hẹp, thật sự rất nhỏ, miễn cưỡng chỉ chứa được hai người đặt mình vào trong.

Kỳ thế tử vừa vào sơn động, chuyện đầu tiên làm chính là không ngừng móc đồ vật từ trong ngực ra. Trước khi mưa hắn đã đem mấy thứ đó bọc lại bằng vải dầu, nhưng mưa quá lớn, ướt lâu như thế, cũng không biết mất thứ địa đồ cùng với giấy nợ không thể ngấm nước kia có bị ướt hay không.

Đốt hỏa chiết tử* lên rồi nhìn qua một lát, xác định những lời ghi trên giấy tờ vẫn còn đoan đoan chính chính. Sau khi xem xong, hài lòng thu lại, Liễu công tử ở một bên than thở, hận không thể tắm mưa thêm một lúc. (hỏa chiết tử: cây đốt lửa, cái mồi lửa dùng sẵn ấy)

Nhìn Liễu Tàn Mộng liên tục thở dài, Kỳ thế tử khóe môi mang ý cười, nói: “Xem ra Liễu huynh bị mưa xối chưa đã, kẻ hèn này cũng thấy tiếc nuối, không bằng Liễu huynh đi kiếm chút củi về phòng việc mưa còn tiếp tục. Đã biết Liễu huynh thần thông quảng đại, chút mưa nhỏ này, không làm khó Liễu huynh đâu a?”

Y dù có thần thông quảng đại hơn nữa, trời mưa lớn thế này lại biết đi đâu tìm được củi khô có thể đốt? Liễu Tàn Mộng thức thời không trả lời, nói lảng sang chuyện khác: “Quần áo trong bao cũng ướt?”

Kỳ thế tử đổi tay cầm hỏa chiết tử, mở bao y phục ra, ném mấy bộ y phục trang sức dùng để giả trang công tử hai phủ Dịch Lạc ra, niết quần áo phía dưới, kéo ra một kiện quần áo. “Cái này còn chưa ướt hết.” Nói xong ném cho Liễu Tàn Mộng.

“Ngươi không thay?”

“Gấm thiên tôn thủy hỏa bất xâm… Đáng tiếc hoàng thượng nói thế nào cũng không chịu dùng gấm thiên tôn làm giày cho ta.” Kỳ thế tử nhìn giày ướt đẫm dưới chân, không biết làm sao cởi ra, lắc đầu thở dài.

Dùng gấm thiên tôn thiên địa kỳ trân làm giày… Liễu Tàn Mộng im lặng ủng hộ quyết định ban đầu của Hiên Viên, bắt đầu thay quần áo.

Kỳ thế tử lấy địa đồ ra, dùng ánh lửa nghiên cứu một phen đường đi, sau một lát mới cười rộ lên: “Tiêu Bình hiện tại có lẽ đã phát hiện sai sót vì tha chúng ta đi! Tư Dương trở lên là Quảng Hán, xuống là Nội Giang, bọn họ đại khái không nghĩ tới, chúng ta không trực tiếp từ Thanh Thành đi tới kinh sư, mà đi vòng quanh Tư Dương, sau đó từ Nội Giang về kinh.”

“Ngươi xác định Tĩnh vương cũng nghĩ không ra?”

“Không xác định.” Kỳ thế tử trả lời vô cùng rõ ràng: “Vì vậy chúng ta là đang đánh cược vận may. Đánh cược xem kẻ nào giẫm lên bước tiếp theo của đối phương trước.”

Hắn nói, tắt hỏa chiết tử đi, khoanh chân ngồi vận công. Liễu Tàn Mộng thay xong quần áo, cũng khoanh chân ngồi xuống, vận công hong khô nước trên người.

Trong động nhất thời vắng lặng.

Qua một lát, Liễu Tàn Mộng vận công hoàn tất, mở mắt ra, liền thấy Kỳ thế tử sắc mặt nhợt nhạt phát xanh, còn khó coi hơn lúc trước khi vận công, lông mày nhíu lại, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.

“Không sao chứ? Đợi chút nữa đi được không?”

Cắn chặt môi, rất muốn chứng minh bản thân còn có thể đứng dậy, lại phát hiện thân thể run đến lợi hại, bề ngoài tuy rằng cưỡng ép nhịn xuống, mồ hôi lạnh lại cứ từng tầng từng tầng chảy ra.

Nhìn Kỳ thế tử một câu cũng không nói, Liễu Tàn Mộng thở dài. Biết rõ Kỳ thật sự không ổn, mới có thể một câu phản bác cũng không còn khí lực: “Trận đánh giữa đường kia làm bộ là được rồi, dù sao đám người Tiêu Bình cũng rời đi, làm gì lại phải thật thà đánh với ta cả buổi sáng… Ngươi thật sự là chết đến nơi cũng không sửa được tật xấu này! Ngày thường thì thôi đi, hiện tại thời gian gấp gáp, ngươi lại như vậy…”

Bọn họ dùng thân phận thiếu niên hai phủ Dịch Lạc đánh nhau trên đường, vốn sau khi Tiêu Bình rời đi thì nên dừng lại, không ngờ Kỳ thế tử đánh đến cao hứng, thật sự cùng Liễu Tàn Mộng cứng rắn đấu mấy chiêu.

Bọn họ một nửa công lực dùng để duy trì súc cốt công, vì vậy cứng rắn đấu sẽ hao tổn chân khí hơn ngày thường. Kỳ thế tử lấy thân dưỡng độc, trong cơ thể ẩn chứa khí âm hàn, lúc ở “Chuyển Ba các”, lại lấy khí âm hàn này cưỡng ép giải cấm chế Liễu Tàn Mộng hạ trên người, đem hàn độc lưu lại ở các đốt ngón tay. Mỗi khi đến nửa đêm là lúc âm khí nặng nhất, chắc chắn phát tác. Lúc này chân khí không nối tiếp, hoàn toàn không có cách nào đè hàn ý xuống.

Kỳ tuy rằng cảm thấy có chút hối hận, cuối cùng vẫn là người ương ngạnh, hơn nửa ngày mới hừ nói: “Liễu công tử không phải cũng đánh rất tận hứng sao, nếu không phải một người nguyện đánh một người nguyện đỡ, trận này có thể đánh sao?”

“Cái gì mà nguyện đánh nguyện đỡ, dưới tình huống đó ta có thể không đánh được sao?” Liễu Tàn Mộng nhổ một cái, thập phần phiền muộn. Khiêu chiến cũng nên có tính kích thích, như loại sống chết trước mắt còn muốn đánh thêm vô vị… Kích thích là có rồi, nhưng cũng lộ ra ngu xuẩn!

Ngu xuẩn nhất chính là mình cư nhiên thật sự đánh nhau với Kỳ.

Kỳ thế tử không nói nữa, màu môi phát tím, hắn khom gối ôm chặt thân thể, chỉ cảm thấy một hồi lại có trận hàn ý từ xương cốt tứ chi đồng thời dâng lên, mở to miệng, nhưng một hơi thở gấp cũng không thở ra được, hàn khí phong tỏa nơi cổ họng có không khí, thân thể cứng ngắc lạnh như băng, hoàn toàn mất đi cảm giác, cũng không thể nhúc nhích.

Biết là khí âm hàn của vạn cổ châu ngày một tăng lên, nhưng chưa từng mạnh mẽ như hôm nay. Kỳ đột nhiên nghĩ đến, hiện tại là ba mươi, một chu kỳ trăng tròn khuyết, khí lạnh núi rừng vào lúc mạnh nhất.

Liễu Tàn Mộng cũng nhìn ra thần sắc Kỳ thế tử không đúng, đưa tay nắm chặt tay Kỳ, chỗ tay đó lạnh như băng cứng ngắc, hoàn toàn không giống tay người sống.

Cảm giác được ấm áp trên tay, Kỳ muốn cầm ngược lại, nhưng lực bất tòng tâm. Hàn ý cắt đứt trăm mạch ở tứ chi của hắn, luôn hoài nghi nếu như cắt lớp da bên ngoài đi, có thể thấy huyết mạch phía dưới đều đứt thành từng mảnh vụn hay không.

“Lạnh lắm sao?”

Kỳ thế tử không còn khí lực nói chuyện, chỉ trừng Liễu Tàn Mộng, mắt vì thống khổ mà ướt át.

“Rất giống lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn…” Liễu Tàn Mộng thầm nói, nâng cằm Kỳ lên, cúi đầu xuống, hôn đôi môi hé mở vì không thở nổi của hắn.

Hai đôi môi chạm nhau, một cỗ chân khí ấm áp từ khoang miệng tràn vào.

Hàn khí đang phong tỏa ở cổ họng vì cỗ ấm áp này mà tan bớt, trái tim vẫn lạnh như hàn băng nhưng đã có thể chậm rãi hít thở. Kỳ không khỏi tham lam mà đuổi theo ấm áp trên môi Liễu Tàn Mộng, đầu lưỡi cứng ngắc dây dưa không rõ cùng đầu lưỡi trơn ướt của đối phương, chậm rãi từ cứng ngắc chuyển thành mềm mại linh hoạt.

Liễu Tàn Mộng đột nhiên đẩy Kỳ ra: “Kỳ huynh quả nhiên không hổ là người phong lưu hoa gian hành biến, tiếp tục như vậy nữa hậu quả tại hạ không thể đảm bảo.”

Kỳ không khỏi đỏ mặt, nói: “Đây là phản ứng bản năng, thôi thì lúc ngươi truyền khí ta không động đậy là được.”

“Nếu ngươi không động, chẳng phải mất đi phong vị sao.” Liễu Tàn Mộng như cười như không, nắm tay Kỳ, kéo hắn vào lòng mình, thò tay tự cởi y phục.

“Này này!” Kỳ vội vàng muốn kháng nghị, thấy Liễu Tàn Mộng cởi xong y phục của mình, lại bắt đầu cởi y phục của hắn: “Hiện tại đã là lúc nào rồi…”

“Lạnh quá.” Da thịt trần trụi chạm nhau, Liễu Tàn Một hít một hơi qua kẽ răng: “Ta đương nhiên biết rõ giờ là lúc nào. Ngươi cho rằng ta có thể làm gì với một khối băng? Bây giờ hy sinh thân mình sưởi ấm cho ngươi rồi còn kháng nghị cái gì?”

Thân thể nguyên sơ nhất sưởi ấm.

“Quang thiên hóa nguyệt…” Kỳ thế tử thở dài, rất nhanh đưa ra kết luận: “Kháng nghị đồi phong bại tục!”

Bên ngoài tiếng mưa gió ào ào vang vọng, không có dấu hiệu ngưng, thỉnh thoảng tia chớp cùng tiếng sấm đem trời đất chiếu thành một mảnh ánh sáng trắng chói lóa. Động không lớn, mùi mưa tanh dày đặc bao trùm khắp nơi.

Bọt nước tung tóe ướt cửa động, màn mưa ngăn cách hồng trần thế sự. Ban đêm cô lạnh, sơn động cô lạnh, chỉ có hai người ôm nhau sưởi ấm.

Quần áo toàn bộ che trên người Kỳ thế tử. Liễu Tàn Mộng cũng ngồi dưới đất, ôm ấp hết cả tay chân Kỳ thế tử, chân khí từ lòng bàn tay truyền sang. Chỉ là tổn thương trên vai trái của Kỳ khiến chân khí không thông, chân khí Liễu Tàn Mộng bị ngăn lại, hiệu quả quá kém, thân thể Kỳ vẫn lạnh như băng.

Sợ đốt lửa sẽ để lại dấu vết dẫn truy binh tới, một đường đều chưa từng đốt lửa, hiện tại tự nhiên cũng vậy. Huống hồ lửa bên ngoài có thể giảm bớt khí âm hàn hay không còn chưa biết, thế nên tất cả đều tiến hành trong bóng tối.

Trong đêm, tựa hồ thấy rõ, lại tựa hồ không thấy, chỉ có hai cặp mắt trong trẻo, ngẫu nhiên giao tạp, ngẫu nhiên mở ra, còn có tiếng hít thở đều đều khe khẽ, chưa từng có nửa điểm trọc loạn.

Kỳ đại khái từ khi mười tuổi đến giờ, đã không được người lớn ôm như thế rồi, không ngờ đã từng tuổi này, vẫn còn được co chân co tay cuộn trong lòng người khác, khỏi nói có bao nhiêu mất tự nhiên. Thân thể lạnh như băng đối với cảm giác ấm áp vốn là chậm chạp hơn, nhiệt độ cơ thể Liễu Tàn Mộng lại thấp hơn người bình thường, hơn nửa ngày mới cảm nhận được giữa thân thể truyền tới nhiệt lượng.

Nhẹ nhàng thở ra, động động thân thể có chút cứng ngắc — không phải là lạnh, mà là cứng ngắc vì không được tự nhiên.

Hắn cùng Liễu Tàn Mộng, rốt cuộc nên xem là quan hệ gì? Hẳn là kẻ địch! Nhưng ngay cả lần sống chết chạy trốn, ăn cũng bị ăn hai lần rồi, nghĩ thế nào cũng không giống chuyện nên có giữa kẻ thù với nhau.

Nhưng nếu là bằng hữu, cái đó càng không nói tới, hướng xa nói ân oán ba nhà, hướng gần nói Khánh quốc với trung nguyên, nếu dã tâm Liễu Tàn Mộng không chết, bọn họ vĩnh viễn là kẻ địch.

Thật ra cùng nhau sống chết bỏ trốn, hơn phân nửa là tình thế ép buộc, nhưng lại nghĩ tới, nếu đổi người khác cùng mình trải qua sống sống chết chết, sống dở chết dở, bán sống bán chết rồi thì mình có ôm ý nghĩ giống như vậy hay không?

Bỏ đi, có một người bạn như vậy, thật ra cũng không phải chuyện tốt gì, có chuyện hay không có chuyện cũng bôn ba chạy trốn, thỉnh thoảng bị lợi dụng bị bán đứng bị đùa giỡn bị trả đũa còn có thiếu rất nhiều tiền vẫn luôn không trả…

Ho nhẹ một tiếng, muốn đánh vỡ bầu không khí quá căng thẳng, lại phát hiện tay Liễu Tàn Mộng đang thăm dò xuống dưới. Tay như một con rắn, lướt qua thắt lưng rồi trượt vào giữa hai chân hắn…

“Ngươi…”

“Không thể tiếp tục thế này nữa!”

“Cái gì?”

“Ngươi phải tự lực cánh sinh!”

“Hả?”

“Muốn hóa giải khí âm hàn, tốt nhất là tự mình sinh ra nhiệt lượng.”

Kỳ thế tử trừng Liễu Tàn Mộng, vì sao chuyện thấp hèn hạ lưu như thế, hắn cũng có thể nói ra một cách nghiêm chỉnh như vậy? Liễu Tàn Mộng lại nói: “Vì thân thể ngươi hiện tại không có cách nào động đậy, cho nên ta giúp ngươi.”

Cái rắm cái rắm! Kỳ bi thảm mà cảm thấy, mình bây giờ giống như con gái nhà lành bị hoa hoa công tử cợt nhả… Thật sự là sai lầm lớn của thiên hạ!

Không nhìn thấy động tác dưới lớp quần áo, thân thể lạnh băng đã từ từ cảm giác được độ nóng từ tay Liễu Tàn Mộng, trượt lên xuống tại bộ vị nam tính yếu ớt nhất của mình, lúc nhẹ lúc mạnh mà đùa giỡn.

Nhân loại của nhiên đều là động vật, bản năng có thể thắng được tất cả. Vô ý thức nghĩ đến những thứ này, bụng dưới chậm rãi dấy lên nhiệt hỏa.

Trầm thấp mà kéo căng thân thể thở gấp, thân thể lạnh như băng cứng ngắc, dục vọng lại cầu kết, không cách nào khuếch tán cứ ngưng lại ở đan điền, càng tạo ra cảm giác quanh thân lạnh lẽo. “Liễu Tàn Mộng…”

Hắn nghe được Liễu Tàn Mộng cũng đang thở dài, tiếp theo quần áo che trên người bị ném trên mặt đất, người cũng bị đặt lên quần áo.

Bắt đầu hôn từ bả vai, thân thể từng bước cảm giác được nhiệt độ, khi cảm thấy bình thường, nụ hôn của y đã trườn xuống, thân thể trơn bóng chặt chẽ dây dưa, môi cắn phía trên, tay ở phía dưới động, Thở hổn hển, không biết bởi vì lạnh hay nóng, đều là không thể thở nổi.

Ngón tay trên không trung vô lực mà nắm lấy, không dám cào trên mặt đất, đỡ tại bờ vai Liễu Tàn Mộng, cảm giác cơ thịt cường đại dưới da hắn kéo căng: “Đừng như vậy… sẽ… để lại dấu vết…”

Môi Liễu Tàn Mộng chậm rãi chuyển động trên lồng ngực của hắn, đem những dấu hôn trên thân Kỳ nhiều ngày trước hút một lần nữa, vân da sắp phai nhạt thành trắng nõn lại hiện lên màu đỏ sậm. Liễu Tàn Mộng cuối cùng trượt đến tiêm đoan nâu nhạt non mềm, ngậm giữa hai hàm răng thè lưỡi cắn liếm, khẽ cười nói: “Sợ lưu lại dấu vết, thì đừng cào trên mặt đất…”

Chấn động lúc nói chuyện làm cho Kỳ khẩn trương, thân thể lạnh như băng không cảm giác được nhưng cũng nhìn được, chỉ sợ lúc Liễu Tàn Mộng nói chuyện không cẩn thận cắn đứt nhũ đầu của mình, mặc dù cái này đối với nam nhân mà nói cũng không có công năng thực tế, nhưng thân thể như vậy thì càng không thể đến thanh lâu.

“Ngươi cẩn thận một chút đi…” Kỳ rên rỉ một tiếng.

Liễu Tàn Mộng mỉm cười càng thêm tàn sát bừa bãi, khi thân thể Kỳ có cảm giác, sớm đã bị đùa bỡn đến sưng đỏ không chịu nổi, vừa đau vừa ngứa vừa mềm vừa tê, nhịn không được cong người lên phát ra tiếng thét thống khổ: “Cút ra!”

Buông tha nụ hoa sưng đỏ đến có chút đáng thương, môi Liễu Tàn Mộng tiếp tục xuống dưới. Lướt qua bên eo sườn cũng không ngừng lại, cứ thế một đường hôn đến chỗ dục vọng giữa hai chân. Kỳ thế tử kinh hô, cảm giác Liễu Tàn Mộng cư nhiên cứ như vậy há miệng ngậm lấy.

“Ngươi…”

Liễu Tàn Mộng không đáp, chỉ là thấp giọng cười cười. Khoang miệng ấm áp bao vuốt dục vọng lạnh như băng, liếm hôn rồi mút lấy, thanh âm của Kỳ thế tử nghẹn lại cổ họng.

Hắn muốn cúi đầu nhìn, nhưng lại chỉ thấy một mảnh đen tối, tóc Liễu Tàn Mộng rũ xuống, che giấu tất cả biểu lộ.

Quẩn bách, thẹn thùng, khoái hoạt, lúng túng… tâm tình phức tạp hỗn loạn đan xen cùng nhau, Kỳ chậm rãi buông lỏng thân thể cứng ngắc, đưa tay nắm lấy tóc Liễu Tàn Mộng, ngẩng đầu nhìn đêm tối mênh mông phía trên.

Giống như chỉ cần hai người bọn họ vừa thấy mặt, liền không thoát được số mệnh bị người truy sát.

Rõ ràng bọn họ một người là Võ Thánh trang chủ, một người là thủ lĩnh Ám Lưu!

Chỉ là lúc này người xuất mã không phải là nhân vật bình thường, mà là nhất đại thủ lĩnh Ám Lưu Thần Tiên phủ, một trong ba nhà quyền thế ở kinh sư  —— Tĩnh Nam vương gia – Hiên Viên Thác.

“Kỳ Tình, lần này phán ngươi phản quốc thả địch, ngươi không còn gì để nói chứ.”

Ngày xưa ân oán dây dưa không rõ, hắn thứ gì cũng có thể chọc vào rồi nhẹ nhàng chống đỡ, lại chỉ có thể thành thật trước mặt sư phụ.

Chuyện phát sinh giữa hắn và Liễu Tàn Mộng, chẳng lẽ không có nửa phần thật lòng?

Ở ranh giới dùng trí tuệ cùng mưu lượt tính toán tường tận, chút ôn nhu đó vẫn đang chân thật mà tồn tại.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s