Do Ký Đa Tình – Hồi 15

Thiên hạ đệ nhất – Hệ liệt

Do Ký Đa Tình

Hồi 15: Túy ngọa mỹ nhân tất

Edit: Liễu Kỳ Lạc

Beta: ATDT

Sau lưng Tĩnh Vương, lại thò ra thêm một cái đầu, là Y Kỳ. Hắn thấy Kỳ thế tử, đầu tiên là vui mừng ra mặt, sau đó lại lập tức nghiêm nghị, không để cho người khác nhìn ra mình đang vui vẻ. Ánh mắt chớp nháy, tỏ ý để người mất tích không tin tức hại y bôn ba mấy ngày kia phải mở lời trước.

Kỳ thế tử ngẩng đầu, khóe mắt nhìn thấy thần sắc thiếu niên như vậy, cảm thấy không khỏi ấm áp, thập phần muốn trêu chọc vài câu, lại không dám mở miệng. Mà đừng nói mở miệng, ngay cả động cũng không dám động, chỉ là cung kính nhìn Tĩnh vương gia.

Tĩnh vương vẫn là thần sắc lãnh tĩnh như vực sâu, nhìn Kỳ, không cho hắn đứng dậy, cũng không hỏi hắn làm sao thoát khỏi hoạn nạn vừa qua. Ánh mắt đặt tại hắc tuyến trên ranh giới giữa tay Kỳ và Liễu Tàn Mộng, dừng một chút, lại đưa mắt nhìn sang lam y thanh niên: “Vị này chính là Võ Thánh trang Liễu công tử?”

Liễu Tàn Mộng cười lại như không, chỉ nhìn Tĩnh Vương, không nói câu nào, ánh mắt lạnh nhạt thong dong.

Kỳ thế tử âm thầm nhíu mày, cười nói: “Chính là Liễu Tàn Mộng.”

Tĩnh vương nhìn về phía Kỳ, Kỳ lại cúi đầu xuống.

“Có thể chế trụ Liễu Tàn Mộng là công lớn. Ngươi cũng mệt mỏi rồi, đem hắn giao cho bản vương trước, đi nghỉ ngơi đi!”

“Cái này…” Kỳ thế tử hơi chần chừ, nói: “Kỳ cùng Liễu Tàn Mộng đều trúng độc vạn cổ châu, trong vòng mười lăm ngày, phải quay về kinh sư, thịnh tình của Tĩnh thúc, Kỳ xin nhận.”

“Vạn cổ châu?!” Thiếu niên thất thanh, ánh mắt nhìn Kỳ thế tử cùng Liễu Tàn Mộng, quả nhiên thấy đầu lông mày hai người đều hiện lên ba đường hắc khí dài mảnh.

“Ồ.” Tĩnh vương hạ mày, vẻ mặt quái lạ: “Nếu đã như vậy, bản vương càng nên hộ tống các ngươi quay về kinh sư mới thấy an toàn a!”

Mọi người nhìn Kỳ thế tử.

Kỳ thế tử chăm chăm nhìn Tĩnh vương, nói không rõ nghĩa: “Không dám làm phiền Tĩnh thúc…”

Nhìn Kỳ cúi đầu, Tĩnh vương hạ khóe môi kéo ra một đường cong như một nụ cười mơ hồ: “A Tình, ngươi ngay cả ta mà cũng dùng tâm cơ — Ngươi triệt để phản bội bản vương rồi!”

Thanh âm này khiến Kỳ thế tử run lên, nhịn không được ngẩng đầu: “Tĩnh thúc…”

“Không cần nhiều lời, bản vương nhận lệnh hoàng thượng, đến đây bắt Liễu Tàn Mộng. Kỳ Tình, nếu ngươi không giao Liễu Tàn Mộng ra, bản vương lấy tội phản quốc, bắt luôn cả ngươi!” Tĩnh vương không hề nhìn Kỳ thế tử, chắp tay quay người, ra lệnh một tiếng, xung quanh đã sớm có một đám ám vệ. Bọn họ nhìn hai vị chủ tử cũ mới nói trở mặt liền trở mặt, nhất thời có chút mất định hướng, không biết có nên tuân theo mệnh lệnh của Tĩnh vương không.

Kỳ thế tử nhìn Tĩnh vương, chẳng biết từ lúc nào, tóc mai đen đen nhánh đã có sợi bạc, nơi khóe môi đuôi mắt, cũng đã có ít nhiều nếp nhăn.

Mấy năm không gặp, Tĩnh thúc già đi nhiều quá.

Thời gian đối với ai cũng công bằng.

Quân không thấy cao đường minh kính bi thương bạc đầu, triều như tóc xanh hoàng hôn thành tuyết.

Thời gian cũng lại không công bằng, chỉ đè nén vết thương xuống, để lại dưới đáy lòng ung nhọt thối nát.

Cửu vương thúc đã từng nói, Tĩnh vương là tính tình trung nhân*…

(*) tính tình trung nhân: người có tình cảm phong phú, làm việc dựa theo cảm tính

Vì thế, không cách nào đặt cược, giao Liễu Tàn Mộng cho hắn — gương mặt Vô Trần hiện lên trước mắt, khi niên thiếu, ký ức luôn theo Tĩnh vương cũng tươi sáng sinh động.

Nhưng tươi sáng hơn nữa, vẫn là máu chảy trôi chày khi hạ kiếm nơi bờ sông Đại Thanh Sơn.

“Thật xin lỗi, Tĩnh thúc…”

“Kỳ, ngươi khiến ta quá thất vọng rồi!”

Khi đạn khói trong tay áo Kỳ thế tử rơi xuống, Tĩnh vương cũng lên trước. Chân khí hóa thực thể cưỡng ép mà tới, chưởng phong chưa đến nhưng nhuệ khí đã bức người.

Kỳ thế tử bất chấp chưởng lực tới thân, bức ra thoái lui, Liễu Tàn Mộng lên thế chỗ, cùng Tĩnh vương song chưởng đụng nhau, hai bên kình khí nổ tung, trên nền đất cát sa mạc trũng xuống một hố tròn ba trượng. Kỳ đã lui ra năm trượng, từ tay áo dây tơ bay ra, quấn một vòng trên cánh tay Liễu Tàn Mộng. Liễu Tàn Mộng mượn lực dùng sức, hướng phía sau nhẹ nhàng lui ra mấy trượng, bay khỏi chiến trường.

Hai người trước đó cũng chưa thương lượng gì, nhưng sử dụng chiêu thức ấy, lại phối hợp vô cùng ăn ý, không chê vào đâu được. Tĩnh vương muốn truy kích, khiên tình ti phía sau lại triền miên phóng tới, mang theo độ cong huyền diệu tập kích hắn.

Trên đời không ai có thể xem thường một kích mười phần công lực của thiếu niên, Tĩnh vương cũng không thể. Quay người một cái, ngón tay lại biến hóa trên đoạn khiên tình ti thứ mười tám. Thiếu niên chân khí vừa chuyển, khiên tình ti không chờ chân khí biến lão đã đột nhiên gãy xuống, chân khí trên tơ như dao, Tĩnh vương buộc phải chú ý ngược lại, hai ngón tay vừa kẹp, hợp với Du Long bay múa.

Vừa dừng một chút, ám vệ xung quanh lại không dám thực sự ra tay với Kỳ thế tử. Hai người Kỳ Liễu ẩn vào rừng rậm, như chim hồng bay qua, xa xôi không tung tích.

“Y Kỳ?” Tĩnh vương thủy chung hỉ hình vô sắc, lúc này sắp thành lại bại, sắc mặt cũng không có biến hóa quá nhiều, khí tức kìm nén trên thân lại nháy mắt thành bão táp, sát khí lạnh lẽo cùng sức lực bức bách, thiếu niên nắm chặt khiên tình ti trong lòng bàn tay không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Chỉ có vẻ mặt quật cường, không chịu cúi đầu.

“Tên lưu manh kia tuy rằng tham hoa háo sắc, vô đức vô hạnh, trông mặt bắt hình dong, thấy chết không cứu, xảo ngôn lệnh sắc, cố lộng truyền hư, khi thiện phạ ác*…” Thiếu niên một hơi nói đến đây, đột nhiên im bặt, hoài nghi mình có phải bị hư mất sợi dây thần kinh nào hay không, sao lại muốn giúp đỡ một người tồi tệ như vậy.

(*) xảo ngôn lệnh sắc: ý nói miệng lưỡi giảo hoạt, dối trá nịnh nọt.
cố lộng truyền hư: ý nói cố ý làm ra vẻ bí ẩn, cố ý lừa bịp.
khi thiện phạ ác: ý nói ăn hiếp người lương thiện nhưng lại sợ hãi kẻ hung ác.

“Sao không nói nữa?” Tĩnh vương tiếp tục nhìn thiếu niên. Thiếu niên lại cảm thấy khí tức xung quanh có chút biến đổi, không còn ép hắn tới nỗi không thở nổi nữa, thế là lớn tiếng nói: “Hắn dù là một người tồi tệ, nhưng lợi ích duy nhất là có chỗ dùng, hữu sở tất hữu! Ta tin hắn sẽ không phản quốc, sẽ không làm ra chuyện có lỗi với Hiên Viên!”

Tĩnh vương im lặng nửa ngày, sau đó đột nhiên quay người đối mặt với cận vệ: “Truyền lệnh xuống, bắt Kỳ Tình và Liễu Tàn Mộng, bất kể sống chết.”

“Ngươi!” Thiếu niên suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Không thể, không được phép, Hiên Viên cũng sẽ không đồng ý!”

Tĩnh vương khóe môi lại nhếch lên độ cong cười mà như không: “Tiểu oa nhi, ngươi không biết, tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không tuân?! Hoàng thượng đã giao chuyện ở Thanh Thành cho bản vương toàn quyền xử lý. Ở đây, mệnh lệnh của bản vương mới là tuyệt đối!”

Thiếu niên nhìn thần sắc của Tĩnh vương, sau lưng bắt đầu lạnh run.

Hắn biết rõ, Tĩnh vương thật sự nghiêm túc.

Nghiêm túc muốn giết chết Kỳ thế tử.

Rốt cuộc là vì sao…

Ám Lưu là do Kỳ thế tử một tay dạy dỗ, phải làm sao tránh được sự truy lùng của Ám Lưu là chuyện dễ. Nhưng Kỳ cũng là Tĩnh vương một tay dạy dỗ, hành động nào cũng dễ ràng rơi vào tính toán của Tĩnh vương. Đến khi hai người thoát khỏi Ám Lưu rồi, lúc tạm thời yên tâm nghỉ ngơi, đã gần đến giờ dần.

Từ khi Vô Trần xuất gia, cũng mười năm rồi.

Kỳ gồi dưới tàng cây, tay nâng đầu, hô hấp dồn dập, tay chân lạnh buốt, lồng ngực khó chịu không thôi. Kinh mạch gần tâm mạch điên cuồng bành trướng co rút, giống như có vô số côn trùng bò trong mạch máu, có cảm giác ghê tởm trơn ướt, áng chừng cổ độc lại phát tác.

Liễu Tàn Mộng đứng một bên, trên cổ còn quấn từng đoạn nhu tràng, không dám rời khỏi đó quá xa. Hắn xoay xoay cổ, đưa tay xoa bóp cơ thịt căng cứng nơi cần cổ, nói: “Lúc chạy trốn còn phải cẩn thận không để cổ bị thuận tay kéo đứt, một đường nghe theo Kỳ huynh chỉ đâu đánh đó, cảm giác bị người điều khiển cái cổ của mình, thật đúng là… vinh hạnh đó!”

Kỳ thế tử hừ một tiếng cười lạnh, trước khi Liễu Tàn Mộng để ý thân thể hắn không khỏe, nâng túi rượu lên, ngửa đầu ừng ực rót vào miệng mấy ngụm. Rượu từ bên môi tràn ra chảy xuống, yết hầu không ngừng cao thấp chuyển động.

Uống xong rượu ngon, buông túi xuống, lau vết rượu bên má, hai khuỷu tay đặt trên đầu gối, cúi người mà lạnh nhạt liếc xéo Liễu Tàn Mộng. Qua một lúc, vung tay lên, ném từng đoạn nhu tràng cho Liễu Tàn Mộng.

Mắt phượng hẹp dài híp lại, hơi kinh ngạc nắm lấy dây sắt: “Đây là…”

“Vốn định sau khi hội hợp với Ám Lưu sẽ cởi cho ngươi. Ta tuyệt không muốn thời thời khắc khắc đều phải ở cùng ngươi!”

Liễu Tàn Mộng nhún vai, lấy chủy thủ hàn ngọc từ trong ngực ra cắt đứt ràng buộc trên cổ.

Kỳ thế tử nhặt lấy từng đoạn nhu tràng đứt khúc, ước lượng độ dài, vẻ mặt thống thổ, thở dài: “Thoáng cái đã mất đi ba trượng. Trân bảo hiếm thấy như thế… tính ngươi ba trăm lượng hoàng kim, thế nào?”

Lời thì là hỏi, nhưng một chút ý tứ hỏi cũng không có. Liễu Tàn Mộng đang uống nước, nghe vậy phun hết ra, ho cả buổi mới dừng.

Ngẩng đầu, Kỳ thế tử đã viết xong hóa đơn, đưa tới trước mặt hắn chờ đồng ý.

Cười khổ ký tên xuống, lam y thanh niên nhịn không được lại thầm nói: “Ba trăm lượng đổi một cái mạng của Liễu huynh, rất xứng đáng đó.”

Vô cùng cao hứng thu hồi hóa đơn, huýt sáo, Kỳ thế tử tâm tình rất tốt, “Nói đến còn chưa chúc mừng Liễu huynh lên làm thiền vu Khánh quốc nha! Thật đáng mừng, sau này không cần lo lắng một xấp hóa đơn trong ngực không có chỗ đòi rồi ~”

Lam y thanh niên tiếp tục cười, hoài nghi sau khi thu được hóa đơn quốc sư có cân nhắc bức cung đổi thiền vu khác không: “Thời điểm này còn tâm tư nghiên cứu chuyện đòi nợ, xem ra Kỳ huynh hiện tại còn rất tốt! Ảnh hưởng của Tĩnh vương đối với Kỳ huynh không lớn chút nào sao?

“Ai nói không lớn?!” Lông mày Kỳ thế tử sắp dựng lên trán rồi, xì mũi coi thường: “Là phi thường phi thường lớn! Bằng không thì sao phải bắt đầu tính toán khổ sở từ bây giờ? Nếu sau này không quay về Kỳ vương phủ được, tiền sinh hoạt nửa đời sau phải đòi ở đâu!”

“Thì ra là thế.” Lam y thanh niên gật đầu thụ giáo: “Kỳ huynh không xem xét đến Khánh quốc dưỡng lão sao? Khánh quốc địa linh nhân kiệt, phong thủy bảo địa, tại hạ sẽ xem Kỳ huynh như khách quý…”

“Kẻ hèn này cũng rất muốn! Đáng tiếc là vừa thấy mặt Liễu huynh đã muốn nôn hết ra rồi!” Tức giận mà lên tiếng, Kỳ thế tử đột nhiên nhớ tới chuyện lúc trước, mang theo sát khí: “Kẻ hèn này nhớ ra rồi, lúc trước từng nói qua, nếu như không may phải qua đêm nơi núi rừng, sẽ phải làm chút chuyện khiến Liễu huynh nỉ non!”

Liễu Tàn Mộng ho mấy tiếng: “Tĩnh vương gia có thể rất nhanh sẽ đuổi tới.”

Hậm hực vung tay, một lần nửa đối mặt với nguy cơ thực sự, cảm thấy cay đắng.

Tuyệt đường sống của Liễu Tàn Mộng, cũng là tuyệt đường sống của hắn. Tĩnh thúc thật sự không nể tình cũ mà hạ lệnh tuyệt sát sao?

Nói cho cùng, là mình phản bội phụ lòng hắn trước — từ đầu phản hồi Ám Lưu vì triều đình dốc sức, đến vừa rồi ra tay kháng lệnh. Tĩnh thúc không cách nào tha thứ, không thể tha thứ, cũng là chuyện có thể lý giải…

Nhất niệm đến nước này, lại là tâm phiền ý loạn, đành cười rồi bất động.

“Đầu gối của ngươi cho ta mượn dựa một chút.” Đột nhiên kéo Liễu Tàn Mộng ngồi xuống bên cạnh mình, cũng không đợi đối phương phản ứng, đưa lưng trực tiếp ngả xuống đầu gối lam y thanh niên.

“Đây có tính là túy ngọa mỹ nhân tất không?” Tiếng cười trầm thấp từ phía sau truyền đến, Kỳ thế tử lười biếng mà nhắm mắt lại.

“Yên tĩnh, ta đang cố gắng tưởng tượng ra mỹ nhân, đừng có dùng cái giọng quạ đen của ngươi phá vỡ mộng đẹp của ta.”

『Nhỏ thế này đã biết túy ngọa mỹ nhân tất rồi, lớn lên nhất định là một kẻ phong lưu a! Tiểu Tình…』Đã từng không cẩn thận ngủ mà ngã xuống trên gối Vô Trần, khi tỉnh lại, là vẻ mặt Tĩnh thúc mỉm cười vuốt râu…

Liễu Tàn Mộng nhìn hoàng y thanh niên đang nằm trên đầu gối mình, cẩn thận cử động một chút, gò má hoàng y thanh niên xoay qua, mơ hồ hiện ra dấu răng trên vành tau.

Trong không khí có mùi rượu, mùi hương thảo mộc, còn có mùi hương quen thuộc, mùi hương hun trên áo Kỳ thế tử. Kỳ lớn lên lưu luyến bụi hoa, y phục khó tránh khỏi nhiễm mùi son phấn, phối hợp với Kỳ, ngược lại mang chút mùi vị tình sắc mê người. Trong đêm tối, ánh sao u tối, ánh trăng mập mờ, hai người lại sát gần như vậy, nghĩ đến chuyện tốt lúc trước ở “Chuyển Ba các” bị Kỳ thế tử tự tay cắt ngang, Liễu Tàn Mộng không khỏi lặng lẽ cười, cũng không biết đang cười cái gì.

Nghe tiếng người nhẹ phía sau, chóp mũi Kỳ chôn vùi trong lam y, ngửi thấy mùi hương quen thuộc mấy ngày qua, tuyệt đối không khó chịu, mùi hương trong trẻo hoàn toàn không giống với của mỹ nữ.

Rõ ràng là địch không phải bạn, tại sao cứ muốn tùy hứng nằm trên gối đối phương như vậy? Bời vì hắn là người duy nhất có thể hiểu được tâm tình của bản thân hiện tại? Hay là bởi vì thân phận Võ Thánh của hắn mà nảy sinh ý đối kháng?

Một cánh tay xoa lên tóc Kỳ thế tử, Kỳ nhíu mày, “bang” một tiếng mà gạt tay Liễu Tàn Mộng ra, ngồi dậy.

“Liễu Tàn Mộng, ngươi phải nhớ kỹ. Tuy là ta đã thu hồi nhu tràng, nhưng ngươi cũng không thể cách xa ta một bước. Thuốc giải cổ độc còn cần ta lấy chân khí chế ra. Nếu ngươi rời xa ta một bước, ta tự có phương pháp khiến thuốc giải không chế ra được.”

Ánh mắt Kỳ rất bình tĩnh, chỉ là nói ra một sự thật.

Liễu Tàn Mộng tay chống cằm, nhìn Kỳ thế tử, dáng tươi cười chân thành: “Ta tất nhiên biết… Ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ làm được — bắt đầu từ khi ngươi dùng máu mình dưỡng vạn cổ châu…”

— Đã ôm chủ ý tùy thời đồng quy vu tận rồi.

Hiên Viên có thuộc hạ như Kỳ thế tử, thật sự là may mắn đến nỗi khiến người ta nhịn không được phải đố kỵ!

Liễu Tàn Mộng nghĩ đến, lại không kìm nổi thở dài.

Ninh chiết vô loan, ngộ cường canh tắc*. Kỳ không phải không thể nghĩ ra biện pháp tốt hơn, nhưng dù thế nào vẫn muốn dùng cách trực tiếp nhất, cũng là cách người khác không sử dụng được, phương pháp cực đoan nhất.

Buông nhu tràng ra, trăm khóa vô hình nhưng cuối cùng không chém đứt được.

“Ngươi hiểu là tốt rồi.” Có được câu trả lời thỏa mã, đôi mắt màu hổ phách híp lại, như cười như không, vừa lấy địa đồ từ trong ngực ra, vừa thở dài: “Tại sao ở cạnh ngươi, luôn luôn muốn chạy trốn, ở tái ngoại…”

Vừa nói đến đó, lại nghĩ đến hận cũ, trở tay buông địa đồ móc ra một trang giấy khác: “Ở tái ngoại Mạc Tự truy sát là do sai sót của ngươi, cho nên đến cuối cùng tổn thất cũng nên tính trên người ngươi. Dịch cửu diệp linh chi, túi rượu, thuốc trị thương…”

Liễu công tử sắc mặt càng lúc càng đau khổ, nhỏ giọng nói: “Bắt đền Mạc Tự không được sao?”

“Ngươi là chủ tử, ngươi trả thay trước.” Cũng không quay đầu mà rồng bay phượng múa viết xong hóa đơn, cười hì hì đưa tới: “Đồng ý.”

Người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu… người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu… Liễu công tử niệm vô số lần, sắc mặt xám tro nhận lấy hóa đơn. Số lượng không dám nhìn kỹ, vội vàng đọc qua, ký tên lên, trong lòng thầm nhắc nhở bản thân, nợ tên gian thương này tuyệt đối không thể thiếu thêm nữa.

Cất hóa đơn xong, lấy địa đồ ra, trầm ngâm không nói. Ám Lưu thế lực phân bố thế nào, Kỳ thế tử tất nhiên là rõ ràng nhất. Nhưng lúc này có Liễu Tàn Mộng bên cạnh, lại không thể để hắn từ tuyến đường đi nhìn ra sơ hở trong phân bố Ám Lưu. Tròng mắt lưu chuyển, nói: “Tĩnh thúc nhất định sẽ tiến hành đồng bộ, một bên đuổi bắt chúng ta ở Thanh Thành, một bên cho người chặn đứng con đường từ Thục trung đến kinh sư. Hắn ở Thục trung đã gần mười năm, Thục trung sớm đã nằm trong lòng bàn tay hắn, cứng đối cứng xông vào tuyệt đối không thể thực hiện được… Họ Liễu, cũng nên đến lúc ngươi cống hiến sức lực của mình rồi!”

“Á?”

“Hai lựa chọn, một là triển khai công lực Liễu Võ Thánh của ngươi, để chúng ta một đường giết từ Thanh Thành đến kinh sư; hai là triển khai thực lực, cống hiến bản đồ thế lực của Võ Thánh trang ở Thục trung. Đừng quên, chúng ta bây giờ là…”

“Hai con châu chấu buộc trên cùng một sợi dây thừng!” Liễu công tử rất thuận miệng mà tiếp lời, than thở không thôi.

******************

Hai tám tháng năm, thị trấn xung quanh Thanh Thành rất náo nhiệt.

Đức Dương, cửa thành đông.

“Tiểu nhân Vương A Hàng, ở thôn Cổ Chương gần đây… A! Người hỏi vị này a? Vị này là đệ đệ của tiểu nhân Vương A Miêu… Tại sao tay nắm tay? Binh đại gia, tiểu nhân không phải là nắm mà là đỡ! A Miêu bị bệnh, tiểu nhân dẫn hắn vào thành khám bệnh… Cái gì? Oan uổng a binh đại gia, tiểu nhân lớn lên chính là gương mặt này, không có như người nói… Ai da ai da, đại gia người nhẹ chút! Đừng dùng sức như thế kéo râu tiểu nhân, đây đều là thật không phải giả…”

Đại Ấp, cửa thành tây.

“Nghiệp chướng a~~~ lão thân ở phố Đông thành nội, thân gia trong sạch, ngươi hỏi xem, trong thành này có ai không biết Ông bà bà phố Đông. Lão thân mới ra khỏi thành đi thăm con gái vài ngày, ngươi ngươi người cư nhiên hoài nghi thân phận lão thân, nghiệm chướng a ~~~ đây là cháu gái lão thân, mới mười hai tuổi, vẫn luôn ở tại nông thôn, lần này đưa đến nội thành chơi… Trời ơi! Các ngươi cư nhiên muốn kiểm tra đàn bà con gái chúng ta, ngươi ngươi ngươi chết không yên thân! Lão thân từng này tuổi, cháu gái nhỏ vừa muốn mở lời! Buông tay buông tay lão thân liều mạng với các ngươi…”

Giản Dương, cửa thành nam.

“Ban ngày ban mặt, lại xảy ra chuyện này, thật sự là thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ*. Lý Thế huynh, không ngờ hôm nay ta và huynh lại phải chịu vũ nhục đến mức này, trên đường khoan y thụ kiểm, tư văn tảo địa*. Nếu truyền về nhà, vãn sinh không còn mặt mũi sống nữa… Ai ai đợi đã, quan đại gia người đừng lục soát xuống dưới nữa, phía dưới không có gì đâu… Ai nha, đây là cái gì? Bản diễm thư* này tuyệt đối không phải của vãn sinh! Vãn sinh luôn luôn phẩm đức… Ai ai binh đại gia người trước nghe vãn sinh nói hết đã, nhất định phải nghe vãn sinh nói…”

(*) thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ: ý nói người đọc sách ngày nay phẩm đức không bằng xưa.

khoan y thụ kiểm: cởi áo chịu kiểm tra
tư văn tảo địa: văn chương không có chỗ trọng dụng

diễm thư: sách không trong sáng

Lí Huyện, cửa thành bắc.

“Quan đại gia người đang nói đùa sao? Các người muốn tìm nam nhân, sao lại muốn chúng ta dừng lại?… Chẳng lẽ người cho rằng chúng ta là nam nhân?! Ây dô, các người có từng thấy nam nhân nào ngực bự như nô gia không? Nam nhân có thể có eo nhỏ, ngón tay non mềm, mỹ mạo này sao? Có thể có yểu điệu lả lướt như nô gia sao? Ai, quan đại gia người làm sao vậy… Sao chảy máu mũi rồi? Người không kiểm tra nữa? Xác định sao? Người thật sự không kiểm tra sao… Thật là đáng tiếc…”

『Vô Trần thử sinh, độc mộ kinh hồng』

Trong Chuyển Ba các, nơi đình Lạc Anh, tử y vương giả nhìn chữ trên cột, lâm vào trầm tư. Thân hình của hắn dưới trời chiều, như tượng đá chúng thần từ xa xưa khắc tạc, cao lớn, cổ phác, uy nghi, thần thánh, khiến người ta chỉ có thể nhìn từ xa, không cách nào tiếp cận.

Bốn vị tử y thân vệ canh giữ ngoài đình, giữ im lặng mà bảo vệ chủ nhân. Y Kỳ ở một bên vô cùng buồn chán, nhưng lại không dám rời xa Tĩnh vương một bước.

Tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể không tuân. Hiên Viên ở kinh sư, tóm lại là quá xa. Muốn ngăn cản Tĩnh vương đánh lén Kỳ thế tử, Y Kỳ biết rõ, trước khi Hiên Viên có động thái, chỉ có thể dựa vào chính mình. May mắn Tĩnh vương đối với sự bám đuôi của y, không biểu hiện ra bất kỳ ý tứ không vui nào — nói đơn giản, chính là bị lơ hoàn toàn, dường như không phát hiện có một người như thiếu niên bên cạnh.

Chu môi, thiếu niên đặt cằm tựa lên bàn đá, lại đổi tư thế ngồi. Một buổi chiều ngẩn người trong đình cũng sắp hai canh giờ rồi, Tĩnh vương cư nhiên bảo trì tư thế này không hề nhúc nhích… Không phải là đứng như vậy liền ngủ mất rồi chứ? Nghe nói ngựa ngủ đứng đó.

Trong nội tâm ác độc hoài nghi tượng đá, tướng, đang phiền muộn chìm vào tưởng tượng trong gió chiều (?), chợt nghe trên ngọc kính có người đến bẩm báo. Người tới ban đầu nhỏ giọng nói chuyện cùng tử y thân vệ, Y Kỳ thấy hai người không ngừng gật đầu, trong lòng đoán là tình báo gì đó, lỗ tai cũng dựng thẳng lên.

Người tới bẩm báo xong, tử y thân vệ nhẹ gật đầu, ý bảo hắn lui xuống trước, lúc này mới hướng Tĩnh vương nói: “Vương gia, Ám Lưu đến Liễu doanh truyền tin về, hôm nay Thanh Thành ở rất nhiều thành đô có những người có đôi có cặp, già yếu phụ nữ thư sinh đại hán đều có. Thủ vệ cửa thành kiểm tra không hết, sợ đã khiến cho Kỳ vương gia và Liễu Tàn Mộng lừa qua rồi.”

Tượng đá có chút chấn động rồi.

“Rốt cuộc đã dùng đến thế lực Võ Thánh trang rồi… Hay cho một man thiên quá hải, chiến thuật biển người. Nhưng muốn đục nước béo cò, còn phải xem bản vương có đồng ý hay không. Truyền lệnh xuống, tiếp tục thắt chặt kiểm tra. Biển người này chỉ là thăm dò, Kỳ Tình và Liễu Tàn Mộng vẫn ở gần Thanh Thành, không thể nào qua cửa nhanh như thế.”

“Còn không?” Y Kỳ ở bên nhếch môi, cười nhạo nói: “Thì ra Tĩnh vương cũng chỉ là người không bỏ thể diện mà nhận thua được. Thời gian gấp như thế, bọn họ đương nhiên sớm rời khỏi Thanh Thành rồi. Ngươi muốn dừng ở Thanh Thành tiếp tục bắt người thì kệ ngươi, dù sao ta vẫn tin ngay cả một cọng tóc ngươi cũng tìm không thấy đâu.”

“To gan!” Bốn vị thân vệ đồng thời quát ra. Tĩnh vương liếc thiếu niên, quay người rời khỏi Lạc Anh đình.

Thiếu niên nhếch miệng với tứ vệ, lại đuổi theo Tĩnh vương, trên mặt vẻ xem thường, trong lòng thở dài.

Aiz, muốn gạt Tĩnh vương quả nhiên không dễ, Tĩnh vương mềm cứng không ăn, khích tướng cũng vô dụng. Muốn khiến Tĩnh vương tin hai người Kỳ thế tử đã rời khỏi Thanh Thành, binh tướng phân tán ra ngoài, Kỳ thế tử và Liễu Tàn Mộng còn phải nỗ lực hơn nữa.

Bất quá, tuy là tình huống nguy hiểm như thế, nhưng cũng muốn biết, người được xưng là Võ Thánh đệ nhất thiên hạ, nổi danh ngang sư phụ và Hiên Viên, dưới tình huống này, rốt cuộc sẽ thi triển thủ đoạn gì.

Liễu Tàn Mộng cùng Kỳ thế tử, chống lại Tĩnh Nam vương gia, chắc hẳn sẽ là một trận đấu trí đấu lực đặc sắc! Đây cũng là một ván cược dùng tính mạng để đặt, đã giơ tay, chắc chắn không thể quay đầu về được nữa.

Mà thế cuộc như vậy, có lẽ chính là chuyện hai người đang chạy trốn kia mong muốn!

Thiếu niên đột nhiên tim đập gia tốc bình bịch, nổi lên nhiệt huyết chiến đấu.

Một nơi khác ở “Chuyển Ba các” Nhạc sơn, cũng là Lạc Anh đình. Trong đình, đứng nơi lưu hải tà trường (?) là thanh niên che nửa mặt.

Thanh niên sắc mặt tiều tụy khô vàng, tựa như yếu đuối, nhưng lại kiên cường khiến người khác không cách nào bẻ gãy.

“Phượng tiên sinh đã hướng đại hội luận kiếm nói rõ công tử có chuyện thì hắn tự đi, cũng thu hồi thế lực gần Thanh Thành. Tiếp theo thì sao?”

Phượng Ngũ công tử xoay người, thản nhiên nói: “Tiếp theo, tất nhiên là xem biểu hiện của công tử xem y có năng lực thu phục chúng ta làm cấp dưới, thoát khỏi truy sát của Tĩnh vương hay không?”

Thanh âm bình thản, lạnh như băng, ảnh vệ khẽ rùng mình một cái — Phượng tiên sinh không phải là tức giận rồi chứ? “Phượng tiên sinh không ra tay giúp công tử một chút sao?”

“Thư mà Kỳ vương gia đưa tới đã nói rất rõ ràng, nếu như làm bậy, cẩn thận tính mạng của công tử!” Phượng ngũ công tử cúi đầu xoay chuyển lò sưởi trong tay, “Công tử nếu muốn chết dưới hoa mẫu đơn, Phượng Ngũ tự sẽ cam tâm tình nguyện thành toàn cho hắn!”

Quả nhiên là giận rồi… Ảnh vệ cười khổ, công tử công tử, người ngàn vạn lần phải tự lo cho tốt, phải giữ lại được một cái mạng nha!

Gần Thanh Thành, ngàn trượng bao vây. Thần Tiên phủ cùng Võ trang đều đang tìm kiếm Kỳ Liễu hai người, nhưng họ lại như biến mất giữa đất bằng.

Thời gian cho đến khi vạn cổ châu phát tác, chỉ có mười ba ngày.

Cộng hãi quần long thủy thượng du, bất tri nguyên thị mộc lan châu.

Vân kỳ liệt liệt phiên thanh hán, lôi cổ tào tào ẩn ân bích lưu.

Khuất tử oan hồn chung cổ tại, Sở hương dị tộc chí kim lưu.

Giang đình hạ nhật kham cao hội, túy phúng ly tao bất giải sầu.*

(*Cái này các ngươi tự hiểu nha =)))

Đoan ngọ sớm đã qua, nhưng tháng năm vẫn chưa hết, bờ sông hành khác, trên sông du nữ, đất Thục mùa hạ, oi bức ẩm ướt, lại tràn đầy nhiệt tình.

Ba mươi tháng năm, trong thành Tư Dương.

Rượu Thái Bạch ngon, nên trong mỗi thành, dù lớn hay nhỏ, đều không thiếu tửu lâu tên Thái Bạch Cư, giống như không thiếu được khách trạm tên Duyệt Lai.

Đầu giờ mùi, Thái Bạch Cư.

Văn sĩ trung niên mang theo tùy tùng của hắn lên lầu, đã qua giờ yến tiệc buổi trưa, trên tửu lâu thập phần thanh nhàn, trên bàn chỉ có một hai người, còn có vài bàn lớn là trống không. Văn sĩ chọn lấy chỗ có tầm nhìn tốt ngồi xuống, gọi tiểu nhị kêu vài món ăn, theo thói quen dò xét người trong tửu lâu.

Ở bàn gần cầu thang bên trái là ba đại hán đang ba hoa khoác lác, bên bàn có mấy vò rượu, đang uống đến nổi mặt mũi đỏ bừng, muốn ngừng không được, nước bọt văng khắp nơi mà khoe khoang; cách bàn của ba đại hán hai bàn nữa, bàn cạnh cửa sổ trong góc có hai vị thương nhân, y mạo phong trần mệt mỏi, thấp giọng nói xem năm nay lá trà chất lượng thế nào, nên nhập hàng từ đâu thì tốt; chính giữa một loạt bốn bàn lớn, chỉ có bàn thứ hai có người, một ông lão ăn mặc như ngư dân đang tự rót tự uống, giơ tay nhấc chân, lại có khí chất không giống như một ngư ông có thể có được, văn sĩ trung niên không khỏi nhíu mày.

Ánh mắt lưu lại trên thân ông lão thật lâu sau mới dời đi, nhìn xa hơn bên cạnh, trên tửu lâu còn hai bàn có người ngồi, vừa hay đều là thiếu niên độc thân. Một người quần áo trang sức hoa lệ, trên bàn đặt kiếm trang trí đẹp đẽ, chân trái gác trên mặt ghế, ánh mắt giương lên, thái độ cuồng ngạo, trên bàn hắn có hơn mười món đồ ăn, mỗi món chỉ ăn mấy miếng, không ngừng trừng mắt với mọi người, rõ ràng là kẻ thích gây chuyện phiền toái ; bàn khác có một thiếu niên, hoàn toàn ngược lại với hắn, quần áo chất phác, trầm mặc ít nói, trên bàn chỉ có ba bốn món điểm tâm, một miếng cơm một miếng đồ ăn một ngụm canh, từ từ mà ăn.

Hai vị thiếu niên tuổi tác tương đương, cách ăn mặc cùng thái độ xử thế lại hoàn toàn bất đồng, hai bên đã sớm để ý đối phương. Thiếu niên hoa phục ăn vài miếng liền nhe răng trợn mắt với thiếu niên chất phác đối diện, thập phần không vừa mắt. Thiếu niên chất phác cụp mắt, vô động ô trung, ngẫu nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lệ mang tăm tối đầy ẩn nhận hiện lên, giao với ánh mắt của thiếu niên hoa phục, không khí như sắp bốc cháy.

Văn sĩ trung niên nhìn đến thú vị, không khỏi vuốt râu, cười nói với người hầu: “Hai người này đều là nhân vật phi phàm. Đã nhiều năm không gặp đứa nhóc nào có tài hoa như vậy.”

Người hầu vừa nâng mày, tiểu nhị đã đưa đồ ăn lên, thế là không nói thêm gì nữa, đưa đũa gắp thức ăn.

Trên tửu lâu, nói chuyện thì nói chuyện, tự uống thì tự uống, trừng mắt lẫn nhau cũng không biết mệt, tam bất ngũ thì liền trừng rồi liếc, tất cả vẫn như bình thường, trên cầu thang trèo lên một đám quan binh, tiểu nhị đuổi theo phía sau hoảng sợ nói: “Quan đại gia…”

Văn sĩ trung niên nhíu mày, đại hán đang nói chuyện và thương nhân bán trà đều dừng đối thoại, nhìn sang đầu cầu thang. Lão ông hừ một tiếng, tự mình quan sát chén rượu, thiếu niên chất phác cúi đầu dùng bữa, thiếu niên hoa phục lại vẻ mặt kích động như muốn gây chuyện, trợn mắt ngạo mạn nhìn về phía đám quan bình và nam tử trẻ tuổi dẫn đầu ở cầu thang.

Nam tử trẻ tuổi dẫn đầu lên lầu xong, ánh mắt chuyển một cái, thu hết nhân vật trên lầu vào mắt. Nhìn thấy lão ông tự rót tự uống kia, không dám lãnh đạm, liền tiến lên chắp tay nói: “Tiền bối là Tây sơn ẩn dật ông? Vãn bối Hầu Chính, cùng sư gia Thiết Quải chân nhân đã từng gặp tiền bối một lần ở Tây sơn.”

Lão ông tiếp tục uống rượu của mình, nam tử trẻ tuổi vẻ mặt không hề có ý không hài lòng, lẳng lặng chờ đợi.

Lão ông một hồi lâu mới chậm rì nói: “Sư phụ ngươi dạy đi quấy rầy lúc lão phu đang uống rượu sao?”

Nam tử trẻ tuổi thần sắc biểu lộ cung kính: “Vãn bối không dám, vãn bối chỉ là nhận lệnh Tĩnh Nam vương gia, truy bắt khâm phạm. Thấy tiền bối, sợ thủ hạ ầm ĩ quấy rầy tiền bối, nên trước xin lỗi tiền bối một tiếng.”

Lão ông nghe vậy, lại uống chén rượu, thản nhiên nói: “Chuyện của vương gia, thảo dân sơn dã không quản. Ngươi không làm phiền hứng uống rượu của lão phu càng tốt.” Nói xong đã đồng ý không xen vào.

Nam tử trẻ tuổi thấy đã giải quyết xong lão ông khó dây vào nhất, vui mừng trong lòng, còn chưa nói gì, hoa phục thiếu niên đã hừ một tiếng: “Thật uy phong thật hung dữ, thế mà lại xin chỉ thị người khác. Sao không xin chỉ thị bản công tử?!”

Nam tử trẻ tuổi biến sắc, xong lại nhịn tức giận xuống, dò xét thiếu niên hoa phục, thấy hắn thật sự tinh khí thần sung túc, cũng không phải tên tầm thường. Chắp tay nói: “Các hạ là?”

“Hay cho một tên có mắt không tròng!” Thiếu niên võ trường kiếm trên bàn. “Không thấy thanh kiếm trên bàn của đại gia sao?”

Thanh kiếm kia vỏ là da cá mập, trên khảm bảo thạch, dù là quý báu, nhưng lại không nhìn ra có lai lịch gì. Nam tử trẻ tuổi nhíu mày, vừa muốn mở miệng, văn sĩ một bên lại cười nói: “Kiếm này so với kiếm thường dài ba tấc, rộng một tấc, phẳng dày hùng hồn, đúng là thích hợp với kiếm pháp Hùng Phong.”

“Kiếm pháp Hùng Phong?!” Nam tử trẻ tuổi cả kinh, nhìn về phía văn sĩ. Văn sĩ nâng chén cười cười với hắn, nhưng người hầu bên cạnh chỉ hừ một tiếng, quay đầu đi.

“Thì ra công tử đến từ Dịch gia ở Mê Hồn cốc phía bắc, Dịch phủ luôn không tranh danh với giang hồ, không biết công tử xưng hô thế nào?”

“Sao? Ngươi nghi ngờ ta phải không?!” Thiếu niên hoa phục vỗ bàn một cái, chén địa trên bàn tung lên, “Nào đến đây, ta với ngươi đánh một trận trước, thắng rồi bản công tử sẽ nói cho ngươi đại danh của bản công tử!”

Mắt thấy thiếu niên hoa phục muốn rút kiếm ra khỏi võ, nam tử trẻ tuổi không nghĩ tới hắn còn chưa tìm người gây phiền toái, người khác lại tìm tới hắn. Với loại người mới ra đời, nóng lòng muốn thành cao thủ nổi danh có chút khó đối phó, không khỏi nhức đầu — nếu thiếu niên này thật sự đến từ Dịch gia Mê Hồn cốc, đợi thêm nữa cũng không hẳn có thể bỏ qua.

Đại hán cùng thương gia bán trà thần sắc kinh hoàng, co lại ở một bên không dám lên tiếng, ánh mắt xoay vòng loạn chuyển; lão ông tự rót tự uống, mặc kệ bên người có sóng gió gì; văn sĩ trung niên cùng người hầu dù bận tối mắt cũng vẫn nhìn, giống như muốn xem thiếu niên kia thân thủ thế nào, cũng không tiến lên khuyên can; thiếu niên chất phác nuốt xuống miếng cơm cuối cùng, bỏ bát đũa đã được ăn sạch sẽ xuống.

“Kiếm Dịch gia, không phải kẻ đại gian đại ác, không dễ dàng rút gia. Người không phạm ta, ta không phạm người.” Thiếu niên chất phác đột nhiên mở miệng, “Dịch Trạm, hành động lần này của ngươi đã khiến kiếm của ngươi rơi xuống tầm thường rồi.”

Văn sĩ trung niên thú vị mà nhíu mày, thiếu niên hoa phục như mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên: “Ngươi là ai? Ngươi quen ta?”

Thiếu niên chất phác trên mặt nhấc lên một nụ cười: “Ta quen ngươi, ngươi tự nhiên cũng quen ta. Ta là Lạc Yên.”

Là người Lạc phủ. Nam tử trẻ tuổi bừng tỉnh đại ngộ: “Cuộc tranh đấu mười năm một lần giữa hai phủ lại bắt đầu rồi sao?”

Gần trăm năm nay, thiên hạ võ lâm tuy rằng bị khống chế trong tay ba nhà, nhưng ngoài ba nhà, cũng có vài thế gia, tự mình nắm giữ võ lâm tuyệt nghệ cùng thái độ không hỏi thế sự, chỉ lo cho thân mình. Đệ tử của gia tộc bọn họ, đời đời không tham dự vào võ lâm phân tranh, không tìm đến bất kỳ môn phái nào, mà giang hồ tam gia cũng kìm chế lẫn nhau, không ra tay với bọn họ. Bọn họ chính là Phượng, Dịch, Lạc, Ngọc tứ gia.

Nhưng giữa hai phủ Dịch, Lạc có ân oán, mười năm nhất định sẽ đấu một lần. Khi đó, hai bên sẽ để môn hạ đệ tử vào giang hồ rèn luyện ba tháng. Chỉ là hai phủ Dịch Lạc, cũng không lui tới với giang hồ, chuyện cũ thì rất thần bí, rốt cuộc đến khi nào tủ thí, khi nào phái đệ tử đến giang hồ rèn luyện vẫn luôn là câu đố.

Thiếu niên hoa phục biết thiếu niên chất phác là đối thủ của mình, lực chú ý dã sớm di chuyển, lớn tiếng kêu: “Thì ra ngươi chính là Lạc Yên, người ta phải tỉ thí! Ngươi tới đúng lúc lắm, lão tử cũng không đợi điểu cửu ba tháng gì nữa, ngươi đánh với ta một trận rồi nói!” Trường kiếm vung lên, hoàn toàn không có cảm giác thấp thỏm không yên, kiếm quang sáng ngời như tuyết bay múa, trong nháy mắt lung trụ ba đại huyệt trước ngực, biến ra chín đóa hoa tuyết lớn, chính là bí chiêu của Dịch gia 『Cửu thiên thao tuyết』.

Sát khí cũng băng hàn như tuyết. Thiếu niên chất phác lại không nhúc nhích, nhìn hoa tuyết trước mặt biến quay về một thanh kiếm sáng loáng, đặt trên cần cổ hắn.

Thiếu niên hoa phục hổn hển quát: “Tại sao ngươi không ra tay?”

“Thời gian còn chưa tới.” Thiếu niên chất phác mỉm cười, trong tiếng cười có sự bén nhọn lợi hại, “Ba tháng sau, ngươi không muốn so, tại hạ cũng sẽ tới tìm ngươi.”

“Ngươi!” Thiếu niên hoa phục giận đến phát run, tức giận tra kiếm vào vỏ: “Từ khi thấy ngươi đã không có dự cảm tốt, ngươi – ta quả là oan gia trời sinh…”

Thiếu niên chất phác sắc mặt vặn vẹo, như muốn nói gì, thiếu niên hoa phục đã bỏ một thỏi bạc xuống bàn, quay người xuống lầu.

Thiếu niên chất phác thở dài, lấy ba đồng bạc để trên bàn mình, cũng đuổi theo.

Nam tử trẻ tuổi há hốc mồm, không biết nên phản ứng thế nào. Văn sĩ trung niên cười cười, nói: “Quan đại gia, học sinh có thể đi chưa?”

Nam tử phục hồi tinh thần, cười khổ nói: “Là Tiêu Bình tiên sinh sao? Đừng dọa tại hạ nữa. Vương gia đang đợi tiên sinh trở về đó!”

Hồi 15 – Hạ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s