Bạch Vô Diện Là NGƯỢC hay KHÔNG NGƯỢC?

Hôm nay chúng ta cùng thảo luận qua về vấn đề này, xin mời xem bài viết sau nhé!

Bạch Vô Diện Là NGƯỢC hay KHÔNG NGƯỢC?

Đầu tiên là đối với BVD có nhiều người nói là ngược, thậm chí đi cảnh báo từa lưa là ngược lắm khiến cho nhiều thanh niên yếu tâm sợ lọt hố nên không dám đọc. Rồi sau đó có vài thanh niên liều chết đâm đầu vào đọc xong lại quay ra mắng vốn là “KHÔNG NGƯỢC LẮM” … OK! I’M FINE =))…. thế cơ mà tui chỉ muốn hỏi là các cô chắc chứ? Các cô có chắc là đã nắm rõ toàn bộ cốt truyện, hiểu rõ về hoàn cảnh sống của nhân vật Bạch Vô Diện rồi đó chứ? Đặc biệt là không đọc lướt hay bỏ qua đoạn văn nào đấy chứ =))? Cái này là tui hỏi thật =)) Chứ hiểu rõ mà kêu BVD không có ngược thì nên kiểm tra lại vấn đề về giác quan thôi.

Tui sẽ khai ra vài bí mật nho nhỏ, ngẫu hứng và động lực nào để tui xây dựng nhân vật Bạch Vô Diện này.

Ba năm về trước trong một lần tình cờ lướt facebook tui có đọc một bài báo “05 cuộc thí nghiệm tàn nhẫn nhất của nhân loại” Trong đó có một cái thuộc về tâm linh. Sau khi đọc xong bài báo đó nó đặc biệt kích thích tui, bởi vì cuộc sống đó tui cảm nhận được nó thật sự không phải dễ chịu.

Thí nghiệm đó như sau:

Có một trụ sở thí nghiệm muốn kiểm tra thế giới tâm linh có tồn tại hay không, vì thế họ đã tiến hành điều đó trên con người. Một người đàn ông nói rằng ông ta thật sự rất chán sống rồi, ông không muốn sống nữa cũng không còn lý do để sống nữa vì thế ông chấp nhận tham gia cuộc thí nghiệm.

Các bác sĩ pháp y tiến hành cắt đứt hết 5 giác quan trên hệ thần kinh của ông ta, đó là xúc giác, vị giác, thính giác, khứu giác, thị giác.

Điều đó có nghĩa là gì? Ông ta sẽ chìm hoàn toàn vào trong bóng tối, tĩnh lặng. Nói một cách khác ông ta đang bị giam mình trong một không gian đen tối khép kín chỉ có riêng ông ta.

Thời gian đầu người ta thấy ông bắt đầu lảm nhảm nói chuyện một mình. Ông ta nói rằng ông có thể nghe thấy có rất nhiều người đến nói chuyện với ông. Nhưng tôi chắc rằng những người đó không phải con người rồi, bởi vì ông ta đâu thể nghe. Không lâu sau ông ta bắt đầu bị phát điên lên vì những tiếng nói đó. Một thời gian sau ông ta chịu không nổi bắt đầu vùng vẫy và tự hành xác bản thân. Các nhà khoa học đã bắt trói để ông ta không thể tự làm hại bản thân mình. Ông ta quằn quại thêm một thời gian nữa, bỏ ăn, bỏ uống cuối cùng thì chết.

Sau thí nghiệm này tôi hiểu ra rất nhiều mặt ý nghĩa. Tôi tưởng tượng đến bản thân nếu như mất đi hết các giác quan này thì như thế nào? Vì thế tôi xây dựng lên nhân vật Bạch Vô Diện.

Các cô biết đó, Bạch Vô Diện tu luyện ma công tự phế hết mạch xúc giác, vị giác, khứu giác, và một nửa của thị giác, tức là tầm nhìn chỉ gói gọn trong hai màu đen trắng, đổi lại tầm quan sát mạnh hơn người thường, thính giác đặc biệt nhạy hơn. Tuy nhiên trong truyện cũng có nói đến BVD hoàn toàn chưa phế được hết mạch xúc giác, nó chỉ là phản ứng chậm hơn so với người bình thường.

Điều đó có nghĩa là gì?

Khi một người bị đánh, họ sẽ lập tức cảm thấy đau, nhưng ở BVD phải mất đến vài giờ sau mới bắt đầu cảm nhận được, và nó sẽ có hiệu ứng nhân chồng. Tức là ví dụ nếu như lúc bị đánh là 10 cái thì lúc cảm nhận được sẽ là x20, hệ thống thần kinh sẽ phản ứng đặc biệt mãnh liệt hơn. <

BVD đi đánh nhau với thiên hạ một ngày không biết mang tới bao nhiêu cái thương tích… sau đó nó dồn vô… chắc dễ chịu lắm 🙂).

Thôi qua chủ đề tiếp. Tại sao các cô không bao giờ nhìn thấy Bạch Vô Diện bi thương quá nhiều về nội tâm mà chỉ toàn là các màn ngược thân? Ví dụ như khi viết các bộ ngược khác các tác giả thường hay miêu tả sâu về nội tâm ví dụ như là vì sao đau, bi thương với số phận, hoàn cảnh sống éo le khiến các nhân vật thường hay suy nghĩ bi quan, tuy nhiên là ở BVD thì không có.

Bởi vì tâm nó đã đau đến chết một lần rồi về sau nó sống chỉ như một hồn ma ngây ngây dại dại lang thang khắp nơi, cuối cùng cũng chỉ là tìm cách kết liễu luôn cả phần thể xác còn lại. Mất hết các giác quan, Bạch Vô Diện đôi lúc không biết là mình còn sống hay đã chết, cũng không thể phân biệt nổi giữa người sống và người chết. Thường hay lầm tưởng người bình thường tới gần mình là âm binh tới đòi mạng liền thẳng tay vung kiếm.
Thế nhưng điều đó không có nghĩa Bạch Vô Diện không biết đau, không bị dằn vặt mà ngược lại do bị đau khổ dằn vặt quá nhiều dẫn đến chết tâm mà cảm thấy có đau bao nhiêu cũng là bình thường…

Bạch Vô Diện có thể rất đau khổ, đau khổ đến mức phải sống mà chịu đựng đối với đủ loại ngược đãi trên đời. Từ người thân vứt bỏ xem như hồn ma, đến người nó yêu thương nhất cũng vứt bỏ rồi đến sự thờ ơ của con người, nói chung là chẳng có ai thật tâm đối xử tốt với nó, ngay cả công cũng chỉ là muốn lợi dụng về thể xác với nó chứ chẳng yêu thương gì. Huống chi sau này toàn bộ mũi kiếm đều chĩa vô muốn giết chết nó, ngay cả thằng công cũng căm ghét hận nó đến thiếu điều muốn phanh thây nó ra, trong khi nó mới chính là người cần chết nhất.

Như đã nói ở trên người đàn ông mất đi 05 giác quan đã chịu không được mà tìm đến cái chết, BVD tuy chỉ mất 3.5 giác quan nhưng chắc chắc không sống tốt hơn ông này được bao nhiêu rồi, ngoài đau đớn ra nó chẳng cảm nhận được gì khác hơn đâu.

Từ đó nó trở thành dằn vặt của một người sống mà không thể sống, nó không đủ giác quan để cảm nhận được cuộc sống hơn nữa lại còn bị ma công khống chế mà trở nên điên loạn cuồng sát, nhưng mà muốn chết lại tuyệt đối không được quyền chết.

Mặc dù vậy nó không bi lụy, không khóc làm cho người ta cũng có cảm giác như chẳng có sao. Nó xem mọi ngược đãi trên đời đến với nó đều là sự thật hiển nhiên và cho rằng nó đáng được nhận, cho nên cuối cùng nó cũng chỉ biết cắn chặt răng chấp nhận mà không một tiếng rên rỉ hay oán trách số phận. Chính vì nó đã quá cường đại tình cờ khiến người ta nghĩ nó mạnh mẽ nhỉ? Nhưng suy nghĩ lại xem, sống như vậy không đau, cái gì mới đau?

Về sau bị thương quá nhiều nó càng muốn bản thân trở nên mạnh hơn, vì thế nó thật cường đại rồi lại mạnh hơn theo từng ngày đến không một ai đủ khả năng làm tổn thương nó.

Đây chính là lý do vì sao những người đọc hiểu được thật sâu đã nói đến Bạch Vô Diện là ngược quá mức. Và người không hiểu được chỉ thấy nó rất mạnh, bá đạo mà thôi. Bởi vì kiểu ngược này nó xuyên suốt kéo dài tới full truyện. 😂

Trong tất cả các chương tôi đặc biệt thích nhất chương bảy, đoạn sô lô đánh tay đôi giữa Bạch Vô Diện với thằng công Kỷ Thiên.

Ở đoạn này BVD biết rất rõ thể lực của nó quá yếu, ngay cả thính giác cũng bị giảm mạnh – âm thanh truyền đến bị bóp méo (nghe bị nhão). Trong chương 4-5 trận đánh ở Cổ Dương Thành BVD bị Lưu Minh phế võ công, Chương 6 để khôi phục võ công nó lại tự phế thêm một phần thính giác, sau đó quay lại đánh với Lưu Minh bị ăn ngay một kiếm vào vị trí cận tim xém chết =)). Ở thời điểm này nếu tiếp tục ác chiến với Kỷ Thiên thì xác suất nó thắng được hắn không cao vì thế lựa chọn của nó là tạm trốn đi điều thương vài ngày.

Không lâu sau thằng công tìm tới mặc dù nó đã khôi phục lại khá nhiều nhưng so đến sức khỏe sự bền bỉ thì rõ ràng không bằng thằng kia nên cuối cùng bị khống chế. Trong trường hợp này nó biết chắc sẽ bị Kỷ Thiên giết không khoan nhượng vì thế xử lý khá thông minh đó là nhẫn nhục chịu đựng đáp ứng trả lời những điều mà thằng kia muốn lưu lại tạm thời cho nó một cái mạng sống.

Ở đoạn này chân tướng về lý do nó phải sống được hé mở, dù quá mức hoang đường nhưng rốt cuộc cũng khiến cho Kỷ Thiên phải tin mà lưu mạng cho nó nhưng đương nhiên là không để nó sống dễ dàng bằng cách hạ thêm kịch độc vô người nó… đậu nè 🙂)) làm như nó thiếu ngược nên cấp thêm… khỏe thôi dù sao nó chỉ cảm thấy là bản thân đã bị ngược quá nhiều nên có thêm chút nữa cũng chả sao 🙂)) Cái nó muốn chỉ là cần thêm thời gian điều dưỡng khôi phục lại ma công, nhẫn nhục chịu đựng và phục tùng là lựa chọn duy nhất nó làm được.

Cuối cùng để khôi phục lại hoàn toàn thính giác, nó phế luôn cả thị giác, ngay cả tóc từ đen cũng hóa thành tuyết 🙂) có đoạn làm ta rất đau lòng nằm ở chương 8, lúc vừa thấy BVD mù, Kỷ Thiên dường như bắt đầu ngấm được khổ sở của nó vì thế liền tỏ ra bối rối vì hơn ai hết nó biết BVD hiện tại chỉ còn duy nhất một giác gian đó là thính giác.

Đoạn viết như sau:

“Năm giác quan của hắn sau cùng chỉ còn lại duy nhất một giác quan là thính giác, hắn như vậy liệu còn có thể nào tiếp tục…

Y nghĩ đến liền tái thở dài muốn kéo tay hắn đứng dậy nói: “Đi thôi…”

Thời điểm tay y vừa chạm vào người hắn liền đã bị hất trở ra, ngay sau đó hắn tự mình đứng dậy lạnh giọng nói: “Trả lại ta vô ảnh bích huyết kiếm.”

“…”

Y sau một hồi lặng thinh liền quyết định đặt thanh kiếm vào tay hắn: “Hảo…”

Nhận được kiếm tay hắn càng siết chặt, cứ vậy mò mẫn bước đi trong bóng tối…

Đoạn đường hắn đi qua, nhiều lần vấp ngã rồi lại tự mình đứng dậy tiếp tục bước đi, gian nan này hắn nhất định cần phải vượt qua, bằng không mọi thứ đều sẽ kết thúc.”

Trích:

“Bạch Vô Diện sau một hồi bước đi không rõ là muốn hướng về đâu liền chậm rãi tìm một thân cây ngồi xuống.

Kỷ Thiên cũng dừng bước đứng bên cạnh nhìn hắn, chỉ mới đêm qua thôi trông hắn vẫn còn rất yếu vậy mà không rõ thế nào hiện tại lại giống như hoàn toàn bình thường.


Bạch Vô Diện cứ như thế ngồi lặng thinh mặc cho thời gian qua đến tận khi màn đêm buông xuống vẫn không thấy có ý định rời đi, Kỷ Thiên quả nhiên có điểm chịu không được liền hỏi: “Trời đã tối rồi, ngươi định ngồi đây đến bao giờ?”

Hắn đột nhiên ngẩn đầu lên nhìn về phía trước, y liền đặt lên tay hắn nói: “Ngươi không phải nói muốn tìm thiên địa hoán nhật, đôi mắt ngươi không còn nữa liền có thể đi được đến đâu?”

Hắn lặng người đi rất lâu, lại cười lạnh nói: “Ngươi nói không sai, ta lúc này đúng là không thể đi được nữa, nói vậy ngươi sẽ giết ta sao?”

Một lời khinh ngôn ý đầy miệt thị, Kỷ Thiên vừa nghe qua nắm tay ngầm siết chặt, có thể nào chỉ vì đôi mắt hắn không thấy đường không thể tiếp tục đi được nữa liền sẽ giết hắn?”

Ở đoạn cuối này, lúc BVD hỏi Kỷ Thiên tôi cảm nhận được một chút đau lòng của một người đã ở đến bước đường cùng không còn nơi nào để đi, không còn ai tin cậy, bên cạnh là người đã từng là ái nhân mà hiện tại là cừu nhân lúc nào cũng đi theo kề đao lên cổ hắn không lưu lại chút đường sống nào. Hắn cảm nhận được người có thể tàn nhẫn đến mức chỉ cần hắn không thể đi tiếp được nữa thì y liền sẽ giết chết hắn.

Qua lời nói này đó là sự tuyệt vọng, vô cùng tuyệt vọng.

Và đoạn tôi rất thích trong bộ này là ở chương 9, khi BVD dẫn dụ Kỷ Thiên đi vào bẫy trận sa mạc, khúc này từ tình cảm của công lẫn thụ dù rất mơ hồ nhưng vẫn nhìn thấy được, mặc dù cuối cùng là BVD dứt khoát ban cho Kỷ Thiên nguyên một nhát kiếm xuyên qua tim…

Trích:

“Bao nhiêu cơn uất hận dồn nén ngày qua, Bạch Vô Diện ngay lập tức nhặt lấy thanh kiếm hướng thẳng vào giữa ngực Kỷ Thiên một mực đâm xuống…

Máu từ trên người y không ngừng tuôn ra thoáng một chút liền ướt cả y bào, hắn đột nhiên cảm thấy tim chính mình đau đến muốn ngừng đập liền quỵ xuống, thì ra chính khoảnh khắc đó hắn mới là kẻ đã chết đi…

Từ nay hắn lại mang thêm trong người một vết thương mới, một cơn đau không bao giờ dứt…

Nghĩ đến hắn lại cười đến nghiêng ngã, nước mắt cư nhiên phẫn đầy trên đôi má…

“Ta… không muốn… thật sự không muốn…”

Người đó, người mà hắn đã từng yêu đến nhiều lần chết đi sống lại, người còn quan trọng hơn cả sinh mạng chính mình… thế nhưng bây giờ đã không còn gì nữa… đã không còn là gì nữa…

Tái nhìn lại người một lần hắn liền quay lưng rời đi…”

Nếu giết một người đau khổ như vậy tại sao phải giết? Cuối cùng liệu có ai hiểu thấu hết mọi đau khổ mà BVD đã phải chịu đựng hay không?

Ai cảm thấy thương xót cho nó?

Trong truyện đã không có người hiểu mới để nó sống như thế, các cô kêu Bạch Vô Diện không ngược liền được vinh danh đóng một vai là diễn viên quần chúng trong bộ này nha =))). Trong truyện mấy diễn viên quần chúng đó vui khi thấy nó bị ngược và hoàn toàn đâu biết được nó phải chịu đựng bao nhiêu đâu a…

Mà đừng kêu là tui hong có miêu tả sâu nên hông biết, có người biết và hiểu được mà… nên hong phải tại tui đâu, trong truyện tui có nói, có miêu tả hết đó nha….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s