[Review Đam mỹ Ngược Mới] Họa Nhân – Họa Tâm

Review tác phẩm Đam Mỹ ngược tàn tạ mới: Họa Nhân – Họa Tâm Cái này mấy ngày trước trong lúc chát có review cho một số thím coi rồi … sau đó viết rồi… tính drop rồi không viết nữa… mà dạo này mỗi ngày thấy các cô hỏi viết xong chưa… tui chưa có xong… sẳn tui up review này cho bà con xem…. xem bà con có ủng hộ tui lết xác tới hết không a~~ hiu hiu~~

Họa Nhân – Họa Tâm

3db59addec7146a46f1d037d9f2e1102

Trích chính văn (xin hãy đọc thật chậm… vì nếu đọc nhanh sẽ không hiểu ):

.

.

.

Họa từ trong tâm, nhân như họa.

Suốt nhiều năm đều chỉ họa một người, họa đến khắc cốt ghi tâm. Chính là bức họa đó yêu đến chẳng màn bất cứ điều gì, không cần bất cứ ai cũng chẳng sợ cô đơn, lại chỉ sợ không được họa.

Hắn nhìn thấy họa có sinh mệnh, có hơi thở, có nhịp đập vì thế lại càng yêu điên cuồng. Thế nhưng họa là tĩnh, không thể động, cũng không biết chuyện trò, càng không thể ban phát cho hắn bất kỳ hơi ấm nào.

Hắn chỉ có thể nhìn, rồi lại vì thế càng yêu họa, họa từ trong tâm hắn, họa thành người. Một con người vô tình lãnh cảm, thế nhưng bản thân hắn lại không cách gì từ bỏ. Mỗi ngày trong cơn say đều tự mình họa, tự mình quyến luyến, rồi đến khi tỉnh rượu vẫn là tự mình xé bỏ không chút thương tiếc. Chung quy đó lại chính là một vòng lẩn quẩn mỗi ngày đều không cách gì thoát ra được, hắn cái gì cũng có thể quên, chỉ có họa là không thể nào quên.

.
.
.
Thật sự đây chỉ là một đoạn nhỏ mở đầu cho truyện Họa Nhân – Họa Tâm, thế nhưng vì hàm nghĩa quá sâu xa mà chả ai hiểu được… quả là đắng =))))

Vì thế ai giải không ra thì xem Phân tích giải nghĩa một chút :3… Cấu trúc văn này sử dụng lối chơi chữ đối, từ “họa” được sử dụng vừa có thể là “động từ – vẽ” vừa có nghĩa là “danh từ – bức tranh”
.
.
.
Trích: “Họa từ trong tâm, nhân như họa.”

“Họa từ trong tâm” trước tiên nói đến bức họa này được vẽ từ chính tâm người đó, ở đây là “hắn”. “Nhân như họa” một con người tựa như bức tranh.

Vì sao lại nói như vậy? Họa cái gì? Nhân là ai? Ở đoạn tiếp theo bổ nghĩa như sau:

Trích: “Suốt nhiều năm đều chỉ họa một người, họa đến khắc cốt ghi tâm. Chính là bức họa đó yêu đến chẳng màn bất cứ điều gì, không cần bất cứ ai cũng chẳng sợ cô đơn, lại chỉ sợ không được họa.”

Nhân ở đây chính là cái người hắn vẽ suốt nhiều năm liền, đến mức liền đem người đó khắc sâu vào tâm, vì thế mới có câu “họa từ trong tâm”, hắn vẽ người từ trong tâm của hắn.

Điều đó cho thấy người này đối với hắn thực sự quan trọng, hắn cuồng nhớ người dù cho suốt nhiều năm không gặp vẫn có thể vẽ ra được người đó thật rõ ràng, đến mức nhìn thấy họa như thấy người, cho nên mới có câu sau là:

“Chính là bức họa đó yêu đến chẳng màn bất cứ điều gì, không cần bất cứ ai cũng chẳng sợ cô đơn…”

Ở đoạn này cho thấy hắn đang sống cô đơn một mình, thế nhưng hắn không thấy sợ, cũng không quan tâm, bởi vì chỉ cần có thể vẽ được tranh, người hắn muốn vẫn luôn ở bên cạnh hắn, nói cho nên hắn cái gì cũng không sợ “lại chỉ sợ không được họa”

Phần tiếp theo vẫn là bổ nghĩa cho đoạn trên, nói đến bức họa này như thế nào, cái người được họa đó ra sao?

Trong cuồng nhớ, sau mỗi lần vẽ tranh “Hắn nhìn thấy họa có sinh mệnh, có hơi thở, có nhịp đập vì thế lại càng yêu điên cuồng.” Người dường như là có tồn tại cùng hắn, thế nhưng dù cho có tự ảo tưởng đến đâu thì họa vẫn là họa: “họa là tĩnh, không thể động, cũng không biết chuyện trò, càng không thể ban phát cho hắn bất kỳ hơi ấm nào.” Nói vậy cái tình yêu điên cuồng mà hắn dành cho bức họa này đổi lại được cái gì?

“Hắn chỉ có thể nhìn, rồi lại vì thế càng yêu họa, họa từ trong tâm hắn, họa thành người. Một con người vô tình lãnh cảm, thế nhưng bản thân hắn lại không cách gì từ bỏ.” Yêu một người, yêu đến khắc cốt ghi tâm như thế mà ngay cả một cái chạm tay cũng không được, thật sự là cảm thấy cam tâm sao? Chỉ cần nhìn thôi liền thấy cam tâm sao? Không có! Cái gì cũng đều không có! Chỉ cần là có yêu, có mong ước, có cưỡng cầu, thế nhưng đã cầu không được thì lại càng ham muốn, cuối cùng cái hắn có được chính là sự dày vò theo năm tháng chỉ vì một bức họa muốn quên cũng không quên được, càng không dám quên đi.

Nói thế cái người trong tranh này của hắn như thế nào: “đó là một con người vô tình lãnh cảm”, nếu đó đã là “một con người vô tình lãnh cảm” thì thực sự là đáng để hắn đánh đổi, để mỗi ngày đều đem đi khắc cốt ghi tâm? Đáng để hắn họa tranh sao? Thế nhưng người đã như vậy mà hắn vì sao vẫn không thể từ bỏ? Y có cái gì đáng để hắn nhất kiến chung tình?

Cuối cùng chỉ có thể kết được một câu: hắn chính là đang tự dằn vặt dày vò chính mình.

.
.
.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s