Bạch Vô Diện [Đệ tam chương]

coverThông Tin Tổng Hợp
coverTác giả: Ám Trần Di Tán
coverNguồn: Vườn Độc Thoại
coverTình trạng: Hoàn
coverSố chương: 9 chương
coverUpdate: …

Ngày đó có lời đồn đại rằng, đêm ngươi không nên đi lại ở ngoài đường, nếu không may gặp phải một nam tử vận bạch y phi thường xinh đẹp lang thang đâu đó thì hãy tránh đi thật xa, đừng bao giờ để hắn nhận ra ngươi nhìn thấy hắn, nếu không ngươi nhất định sẽ chết rất thảm…

Bởi vì hắn nghĩ ngươi là âm binh đến đòi mạng, nhưng thực ra hắn mới chính là một diễm quỷ điên cuồng..


Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Thể loại: Ngược luyến, ngược tâm, ngược thân, cổ trang giang hồ, mỹ cường (lãnh huyết) thụ x tra công…

~ Lời tự ~

Thời điểm vùng lên bắt đầu lầy lội của các tiểu thụ rồi ahihi~~~

⊱Đệ Tam Chương⊰

Rời khỏi hoàng cung, Kỷ Thiên phi ngựa thẳng đến nơi ở của một người được mệnh danh là bách hiểu sinh ‘Vạn Thần Thông’ đang trú ẩn.

Sau hai ngày đường phi ngựa hết tốc lực, Kỷ Thiên cho ngựa dừng lại trước một bia tượng lớn đề ba chữ ‘Quy Sinh Trạch’, để ngựa lại bên ngoài, y bắt đầu đi vào bên trong sơn trạch.

Bên trong khu rừng đầy sương mù khói độc, cây cỏ chằn chịt đến không biết mình đang ở đâu. Kỷ Thiên tiện tay hái một chiếc lá bên trong đám cỏ ăn vào rồi tiếp tục đi theo trực giác, chỉ là hắn đi cũng đã lâu rồi mà vẫn chưa ra khỏi được khu rừng, vì thế hắn liền tự xé từ trên áo mình ra một mảnh vải rồi buộc lên trên nhánh cây, đi thêm một hồi lâu sau vẫn thấy mình quay về vị trí củ, lúc này mới bắt đầu lầm bầm: “Sư thúc a… ngươi…”

Y thở dài một lúc rồi lại đi tiếp, vừa đi vừa đem thanh kiếm trên tay mình chém lung tung, kiếm chém đến đâu cây cối đỗ ngã đến đó, nhưng mãi đến vài canh giờ sau mới có thể thoát ra khỏi khu rừng.

Chỉ là y biết một chuyện, nếu như cấu trúc khu rừng đã bị thay đổi thì những cạm bẫy bên trong nó cũng không còn như xưa.

Phía trước là một tiểu trạch, Kỷ Thiên cứ thế bước dọc theo ven bờ trạch đi vào bên trong. Đột nhiên một đàn bích điệp với màu sắc phi thường tươi đẹp chập chờn bay đến, y ngay lập tức kinh ngạc đưa tay lên bịt mũi đồng thời vung kiếm chém nát bầy bướm kia, thế nhưng ngay trong lúc ấy y dần nhận ra đầu mình có phần nặng…

“Khốn kiếp!”

Từ trong không trung đột nhiên vang lên một giọng nói trầm trầm những cũng đầy băng lãnh khiến đầu Kỷ Thiên đột nhiên có phần nhức nhói choáng váng: “Sư thúc…”

“Khốn kiếp!”

“Ngươi đúng là khốn kiếp! Không những khốn kiếp mà còn hết sức ngu ngốc bại hoại.”

Đột nhiên bị mắng khiến Kỷ Thiên có phần khó chịu nhíu mày, muốn phản kháng lại thì đầu càng nhức đến lợi hại, tiếng nói lại tiếp tục vang lên:

“Kẻ bội tín như ngươi không ngờ vẫn còn mặt mũi đến đây gặp ta, biến về đi.”   

“Sư thúc xin thứ lỗi, nhưng ta thực sự có việc rất quan trọng cần gặp người.”

“Không gặp, đi về đi.”

“Sư thúc…”

Tiếng nói đã tắt hẳn, Kỷ Thiên cũng dần gục xuống rồi đi vào mê man…

* * *

Thời điểm tỉnh lại thì ngoài trời đã tối đen, thoáng nhận ra chính mình đang nằm bên trong một gian nhà trúc, Kỷ Thiên đưa mắt nhìn quanh rồi thở dài. Quả nhiên, lão sư thúc của y cũng không nỡ bỏ mặc y chết mà…

Từ bên ngoài một lão gia gia tuổi ngoài bảy mươi râu tóc bạc phơ chậm rãi bước vào trong nhìn y tỏ ra phi thường chán ghét nói: “Thế nào? Ngươi đến đây tìm lão có chuyện gì?”

Kỷ Thiên dựng người ngồi dậy nhìn lão gia gia rồi nở nụ cười liền lương nói: “Sư thúc đã lâu không gặp, người có khỏe không?”

Lão gia gia càng tỏ ra tức giận nói: “Nhờ ơn ngươi, ta thiếu một chút nữa là phải đi gặp diêm vương.”

Y có phần không tin liền nói: “Sư thúc ngươi đùa sao, trên đời này ngoài sư phụ ra còn ai có thể…?”

Lão trừng mắt nhìn y nói: “Tiểu nghiệt của ngươi, Lam Hạ Vũ.”

“Lam Hạ Vũ?” Kỷ Thiên càng tỏ ra không tin hỏi: “Người đã gặp qua hắn? Hơn nữa hắn như thế nào mà có thể…”

Lão gia gia nhìn người trước mắt mình liền sinh tức giận nói: “Bảo ngươi là kẻ ngu ngốc khốn kiếp đúng là không sai mà, ngươi nghĩ hắn lúc này là ai? Ngay cả sư phụ ngươi còn không biết có thể đánh bại được hắn hay không, nói gì đến ta.”

“Chuyện này… nghiêm trọng vậy sao? Nếu nói thế thì loại võ công hắn sử dụng là gì, sao có thể lợi hại như vậy?”

Lão gia gia lạnh lùng nhấn mạnh từng chữ: “Vô Ảnh Vô Diện ma công đại pháp cùng với Vô Ảnh Bích Huyết kiếm, ngươi đã rõ chưa?”

Kỷ Thiên ngay lập tức cả kinh: “Thứ đó… có tồn tại sao? Hơn nữa nếu có thì cũng đã mất tích lâu rồi, vì sao bây giờ lại rơi vào tay Lam Hạ Vũ được?”

Lão nhìn y ánh mắt đầy khinh miệt nói: “Chuyện đó phải hỏi ngươi mới đúng, ngươi đã vứt bỏ hắn ở đâu vậy chứ?”

“Trong… cấm cung…”

“Ngươi…”

Kỷ Thiên nghĩ đến đúng là có phần mơ hồ, bí kíp Vô Ảnh Vô Diện ma công cùng với kẻ đã sáng lập ra nó là ‘Vô Diện Ảnh’ từ sau trận tàn sát đẫm máu ở ‘Dụ Lâm’ đều đã biến mất trên giang hồ, vậy mà hôm nay ai ngờ được rằng nó lại đang nằm trong cấm cung chứ.

Những chuyện không thể ngờ đến trên đời này vẫn còn rất nhiều, lão gia gia nghĩ đến chuyện năm xưa liền có phần thống khổ than vãn: “Ngươi đúng là… không những hại ta mất một đệ tử thân truyền, còn hại hắn trở nên điên cuồng như vậy, thật là làm tức chết ta mà.”

Y nghe nhắc đến sắc mặt có phần ngưng trọng không nói, lão lại tiếp tục thở dài: “Lúc đó còn tưởng hắn đang êm ấm an nhàn trong hậu cung của ngươi, nhưng thật là không ngờ…. nếu lúc đó ta biết sớm hơn thì hắn đã không…”

Đột nhiên nhớ đến chuyện năm đó lão liền tự lên tiếng trách mình: “Đáng chết… năm đó lẽ ra phải dặn trước nếu như ngươi không cần hắn nữa thì trả về cho ta thì được rồi…”

“Sư thúc ngươi…” Lam Hạ Vũ hắn có thể nào như một món hàng, dùng chán rồi thì trả về cho người khác không?

Trước đây Kỷ Thiên không hề biết mọi chuyện lại tác tệ như vậy, nói đến Lam Hạ vũ thì y đã từng bận tâm suy nghĩ rất nhiều, tuy nhiên có một số thứ không thể gượng ép được. Kỷ Thiên nghĩ đến nắm tay siết chặt lại nói: “Sư thúc, nghiệt này đến đều là tự bản thân hắn, có thể lỗi là do ta đã đem hắn về, nhưng con đường là do hắn lựa chọn. Có những chuyện không phải muốn là được, dù sao thì cảm giác của ta với hắn cũng…”

“Được rồi… ngươi nói không sai…” Đột nhiên lão khoát tay nói: “Dù sao thì hắn chẳng qua cũng như bao nhiêu nữ nhân khác của ngươi, dùng một thời gian chán rồi thì lại vứt xác ở hậu cung không cần bận tâm tới có đúng không?”

“Ta…”

Lão gia gia nói tức giận bao nhiêu liền có bấy nhiêu, chỉ là lão biết có nói nhiều với y thì cũng vậy thôi không thay đổi được gì. Nếu có trách thì trách lão năm xưa thiếu quyết đoán đi tin nhầm một kẻ khốn kiếp như vậy, lão nghĩ đến lại than ngắn thở dài nói: “Dù sao thì ngươi cũng đã biết Vô Ảnh Vô Diện ma công điên cuồng như thế nào, vì thế nếu không muốn thiên hạ đại loạn thì nhanh chóng ngăn cản đại hội ‘tru sát Bạch Vô Diện’ diễn ra đi.”

Kỷ Thiên đương nhiên biết chuyện này là cần thiết, chỉ là… nắm tay hắn càng siết chặt lại nói: “Sư thúc, lúc này ta không thể.”

“Ngươi…”

“Ta sẽ đi Nhạn Cô Sơn.”

“Nhạn Cô Sơn?” Lão gia gia có phần kinh ngạc hỏi: “Ngươi đến đó làm gì?”

“Lưu Minh có lẽ vì Thiên Địa Hoán Nhật mà đi vào Nhạn Cô Sơn, ta e rằng lúc này y đang gặp nguy hiểm vì thế ta muốn vào đó đem y quay trở về.”  

“Vậy ngươi đến đây là vì…?”

“Ta muốn biết sự thật về Nhạn Cô Sơn đó.”

“Ngươi…” Lão gia gia nhìn Kỷ Thiên lạnh giọng hỏi: “Ngươi xem ra có vẻ thật lòng yêu thích y đến mặc kệ thiên hạ biến loạn ra sao à?”

Nghĩ đến Lưu Minh ánh mắt Kỷ Thiên càng tỏ ra kiên định, lại nói: “Thiên hạ biến loạn ra sao với ta lúc này không quan trọng, ta chỉ muốn cứu y quay trở về…”

“…” Lão gia gia thở dài nói: “Được, nếu đó là ý ngươi muốn…”

“Ân…”

Lão gia gia vuốt vuốt râu mình một lúc nói: “Ây dà… Nhạn Cô Sơn…? Nơi đó chính ta cũng không rõ lắm, nhưng dường như có một hang động chật hẹp nằm sâu bên trong rừng, nếu tìm được cơ quan thì nó sẽ đưa ngươi đến một nơi gọi là thánh địa Nhạn Cô.”

“Thánh địa Nhạn Cô?”

“Ta không chắc lắm về nơi đó, nhưng mà nếu có thể thuận lợi đến được thì chắc mảnh Thiên Địa Hoán Nhật cũng được lưu giữ ở đó.”

“Ân, đa tạ sư thúc.”

“Không cần phải đa tạ, dù sao thì Nhạn Cô Sơn là một nơi đầy cạm bẫy, ai biết được ngươi có thể an toàn tìm đến được hang động đó hay không, ngươi tốt nhất là nên chết ở trong khu rừng luôn đi.”

Kỷ Thiên nhìn lão gia gia vừa kiên quyết lại vừa cợt nhã nói: “Sư thúc ngươi cũng biết là ta không thể chết mà.”

“Hừ…”

Rạng sáng hôm sau, Kỷ Thiên rời khỏi Quy Sinh Trạch hướng đến Nhạn Cô Sơn.

Lão gia gia nhìn y rời đi lại lắc đầu nói: “Xem ra vạn vật trên đời này đều phải tuân theo số mệnh không thể nào thay đổi được, thiếu niên đáng thương của năm ấy bây giờ cũng đã trở thành đại ma đầu thật rồi.”

Nhớ đến năm đó vào một đêm mưa, lão đã mang về đây một thiếu niên trên người đầy thương tích, lúc ấy hắn gần như đã chết. Hắn không chỉ chết ở thể xác mà ngay cả tâm hồn cũng gần như chết rồi. Những vết thương bên ngoài dù đã được lão chữa trị khỏi, nhưng những nỗi đau bên trong hắn lão không cách gì xoa dịu được. Hắn không ăn cũng không uống bất cứ thứ gì rồi cứ vậy mê man suốt cho đến khi…

Nghĩ đến lão lại thở dài thầm hỏi: “Khó khăn lắm mới có thể mang hắn từ cõi chết trở về, ngươi rốt cuộc là có cần hắn không vậy? Nếu đã cần thì vì sao lại không mang theo hắn đến suốt cuộc đời? Ngươi… vì sao lại vứt bỏ hắn?”  

Bên ngoài cơn mưa ào ạt tuôn vào trong ngôi miếu hoang đổ nát khiến Bạch Vô Diện giật mình tỉnh giấc ngồi dậy, thoáng đưa tay chạm vào khuôn mặt mình liền nhận ra đôi gò má ướt đẫm… hắn có phần hoảng loạn liền vội vàng lau khô đi…

Mưa vẫn cứ thế đi qua đống đổ nát rồi xuyên thẳng vào người hắn, thoáng chốc đã khiến gương mặt hắn ướt đẫm trở lại…

Như thế… nguyên lai là do nước mưa…

Hắn lại ngồi khoanh tay ôm gối rồi gục đầu xuống, một ngày mới bắt đầu trôi qua thật dài…

Khi cơn mưa giảm dần trời cũng muốn đi vào đêm, đột nhiên có một người đến bên cạnh vỗ nhẹ vào vai gọi hắn tỉnh dậy…

Hắn vừa ngẩng đầu lên nhìn qua liền có phần kinh hoảng, người đó vận bạch y, tóc trắng như tuyết, hắn không thể nhìn thấy rõ được khuôn mặt nhưng cư nhiên có thể nhận ra y đang cười hỏi: “Này, ngươi sao thế? Vì sao ngươi vẫn còn chưa chết vậy?”

“Chết…?”

“Tại sao ta phải chết…”

“Vậy ngươi sống để làm gì?”

“Ta…”

Phải rồi hắn sống để làm gì? Ngay lập tức ánh mắt hắn càng trở nên đờ đẫn, đột nhiên người nọ lại cười nói: “Sao vậy, ngươi còn không biết sống để làm gì, vì sao ngươi không chết đi…”

“Ngươi mau chết đi…”

“Không…”

“Nhanh lên… ngươi nhất định phải chết…”

Bên tai hắn luôn là giọng nói đó thúc giục hắn phải chết, dù cho hắn có cố bịt tai lại vẫn nghe thấy rõ đến mức không thể chịu được…

“Đừng… dừng lại… ta không muốn chết…”

Tiếng kêu gọi truyền vào tai càng lúc càng dồn dập, chỉ một lúc liền khiến hắn phát điên lên…

“Không… ngươi tuyệt đối không có quyền buộc ta phải chết!”

Tim hắn đột nhiên đập mạnh, ánh mắt hắn sắc xuống một màu phi thường đen tối, hắn thậm chí còn không muốn nói nhiều liền một kiếm dứt khoát đem người nọ cắt lìa…

Thời điểm giọng nói biến mất, hắn dần dần hồi tỉnh liền nhận ra mọi thứ trước mắt, đây vẫn là ngôi miếu hoang đổ nát nhưng lại nhiều hơn một người, có đến tận hai cái xác không toàn thây, bọn họ chính là những nhà sư tình cờ đi hóa duyên ngang qua đây…

Hắn quỵ xuống bên cạnh thi hài hai người nọ lay lay gọi… thế nhưng bọn họ hoàn toàn không trả lời…

“Chết… đã chết hết rồi sao…”

Hắn nghĩ đến đột nhiên lại cười điên loạn rồi lảo đảo đứng dậy rời đi…

Chết… nguyên lai dễ dàng đến thế…

Ngày đó có lời đồn đại rằng, đêm ngươi không nên đi lại ở ngoài đường, nếu không may gặp phải một nam tử vận bạch y phi thường xinh đẹp lang thang đâu đó thì hãy tránh đi thật xa, đừng bao giờ để hắn nhận ra ngươi nhìn thấy hắn, nếu không ngươi nhất định sẽ chết rất thảm…

Bởi vì hắn nghĩ ngươi là âm binh đến đòi mạng, nhưng thực ra hắn mới chính là một diễm quỷ điên cuồng…

Trong khi đó, ở giữa mật thất lạnh băng, Kỷ Thiên nhìn thấy chính mình đang gục đầu bên cạnh mộ phần băng lãnh của ai đó… thấp thoáng hiện ra trước mắt y là một nam tử tóc trắng như tuyết, y chậm rãi bước đến muốn nhìn kỹ hơn người nọ… Chính là khi y gần nhìn thấy được dung mạo của hắn liền bị một lực hút kéo đi về một nơi nào đó trong vô thức…

Thời điểm tỉnh lại, Kỷ Thiên liền nhận ra chính mình đang ở bên trong một nơi nào đó đen tối đến không thể nhận ra được gì. Chợt nhớ lại những chuyện vừa xảy ra y liền tự vỗ vỗ đầu mình mấy cái: “Chết thật… chết thật rồi…”   

Hình như trong lúc y đang trên đường tìm đến mật động dẫn vào thánh địa Nhạn Cô thì đột nhiên trượt chân rơi xuống một không gian nào đó, vốn còn tưởng là nơi mình cần đến, nhưng thật là không ngờ…

Kỷ Thiên thở dài rồi đứng dậy, lúc này trong lòng y giống như đang bị cái gì đó thiêu đốt buộc y phải nhanh chóng đi tìm.

Vừa rồi trong lúc mê man y đã nhìn thấy một giấc mơ kỳ lạ, tuy là lúc đó không thể nhìn thấy được diện mạo người nằm trong mộ phần băng tuyết ấy, nhưng y biết người nọ vô cùng quan trọng.

Hiện tại chợt nhớ đến Lưu Minh đang gặp nguy hiểm liền khiến y càng cảm thấy bất an…

* * *

Trong khi đó ở sâu bên trong Nhạn Cô Sơn thánh địa, Lưu Minh đi xuyên qua cánh rừng u linh tìm kiếm đường ra nhưng vẫn không thấy hy vọng gì.

Còn nhớ lúc hai người bọn họ bị rơi từ trên hang động xuống đến nay đã là gần năm ngày rồi. Nơi này trước đây có vẻ như là đã từng có người ở, nhưng hiện tại đã thành hoang phế.

Trang Hoài Vân nhìn Lưu Minh tìm kiếm trong vô vọng liền ngồi xuống thở dài nói: “Đại ca, muội mệt rồi, không đi nữa đâu.”

Lưu Minh cũng theo ngồi xuống bên cạnh nàng có vẻ lo lắng hỏi: “Sao vậy, độc vẫn còn tái phát à? Đưa tay muội ta xem…”

Ngày hôm đó sau khi bị rơi xuống nơi này, mặc dù y đã giúp Hoài Vân vận nội công ép độc ra ngoài, nhưng xem ra tình trạng hiện tại của nàng vẫn không được tốt lắm, thỉnh thoảng thấy nàng như biến thành một con người khác vậy. Hơn nữa trong lúc này y còn thoáng cảm nhận được một luồng chân khí khó hiểu đang vận chuyển trong người nàng.

Lưu Minh thở dài buông tay nàng ra hỏi: “Muội trước đây thực sự là chưa từng học võ công sao?”

“Ân…?” Hoài Vân khó hiểu nhìn Lưu Minh nói: “Muội trước đây không thích học võ công.”

“Vì sao?”

“Vì muội không muốn giết người.”

“Chuyện này… võ công đâu nhất thiết chỉ dùng để giết người, đôi lúc còn để tự vệ nữa mà.”

“Đại ca…” Hoài Vân nghiêm nghị nhìn Lưu Minh hỏi: “Đại ca, ngươi đã từng giết người hay chưa?”

“Ta…” Lưu Minh trầm lặng suy nghĩ một hồi lâu mới trả lời: “Là người trên giang hồ còn là một tướng quân, ta sao có thể nói là chưa giết người được.”

“Đại ca, ánh mắt ngươi lúc đánh nhau rất đáng sợ, ngươi giống như hoàn toàn biến thành một người khác vậy.”

“Thế sao?”

Có ai trong lúc giết người mà lại mang một vẻ mặt vô hại hay không chứ? Lưu Minh nghĩ đến liền lắc đầu cười, Hoài Vân suy nghĩ rất lâu sau lại nói: “Mỗi người sinh ra trên đời đều có người yêu thương, ai cũng có gia đình cùng những người mà họ quan tâm. Nếu như họ đột ngột chết đi thì người thân của họ nhất định sẽ rất đau buồn… ít ra là trước đây muội đã từng nghĩ như vậy…”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ…” Nàng quay sang nhìn Lưu Minh đầy kiên quyết nói: “Sau những gì đã trải qua muội cuối cùng cũng đã hiểu ra được nhiều chuyện, vì thế muội sẽ học võ công để rồi tự tay giết chết Bạch Vô Diện cùng những kẻ đại gian đại ác ngoài kia, trên đời này những kẻ như hắn vậy đều không đáng sống.”

Y thở dài: “Muội nghĩ Bạch Vô Diện hay những kẻ đó chết đi thì thế gian nhất định sẽ tốt đẹp hơn sao?”

Hoài Vân nắm tay siết chặt lại gục đầu xuống nhỏ giọng nói: “Không phải… ít ra thì… ít ra thì sẽ không có những người tốt phải rơi vào hoàn cảnh như muội…”

Lưu Minh trầm lặng một hồi lâu lại vuốt tóc nàng an ủi: “Trên đời này không hề có định nghĩa về người tốt hay kẻ xấu, ngay cả kẻ đại gian đại ác cũng đều không tồn tại, đôi lúc nhìn một sự việc không phải chỉ dựa vào bề nổi của nó mà đánh giá.”

“Đại ca…”

Giả sử nếu như trên đời này không tồn tại kẻ xấu thì làm sao đánh giá được một người tốt, không có kẻ đại gian ác thì cũng sẽ không tồn tại một ai gọi là đại hiệp. Còn nếu như đã có tồn tại song song thì nàng muốn giết bao nhiêu thì mới hết được? Lưu Minh nghĩ đến lại đứng dậy kéo tay Hoài Vân lên nói: “Thù hận này muội nên sớm quên thì hơn, cũng trễ rồi chúng ta mau đi thôi.”

“Đại ca… ngươi…”

Hoài Vân chậm rãi bước theo sau Lưu Minh suy nghĩ rất nhiều. Nàng biết những lời y nói là đúng, chỉ là… cừu sát gia này nàng không thể nào quên được. Ngày nào còn Bạch Vô Diện tồn tại thì nàng tuyệt đối không thể quên.

Hai người cứ như vậy mà đi chưa được bao lâu thì trời đã sụp tối, đành phải dừng lại tìm kiếm củi khô dựng lại thành một đống nhỏ rồi đốt lên.

Đã năm ngày rồi bọn họ cứ lang thang mãi trong thánh địa này không thể rời khỏi, Hoài Vân vẻ mặt đầy chán nản hỏi: “Đại ca chúng ta có phải đã bị mắc kẹt vĩnh viễn ở nơi đây không? Mấy ngày rồi chúng ta cứ đi mãi rồi lại thấy quay về chỗ cũ, giống như là mê cung vậy.”

Lưu Minh trầm lặng suy nghĩ, sau nhiều ngày quan sát nơi đây thì y có lẽ cuối cùng cũng hiểu được, lại nói: “Nơi này không phải mê cung…”

“Không phải mê cung vậy thì là gì? Chúng ta đi mãi mà có ra được đâu a.”

“Chúng ta có lẽ đang ở bên trong một cái kết giới, vì nó cũng không rộng lớn lắm nên khi chúng ta đi vòng về chỗ củ thì cảm giác giống như là đang ở mê cung.”

Hoài Vân nghĩ đến càng có vẻ hoang mang hỏi: “Vậy… vậy chúng ta làm sao thoát khỏi đây?”

Lưu Minh lặng suy nghĩ một lúc nói: “Đã xuống được thì nhất định phải có chỗ lên, chỉ cần chúng ta kiên trì thì chắc chắn sẽ tìm được thôi. Hơn nữa, muội thử kiểm tra lại la bàn xem có thay đổi gì không?”

Hoài Vân gật gật đầu liền đem la bàn ra xem một lúc lại lắc đầu: “Không tốt, nó vẫn cứ xoay xoay theo lúc chúng ta chuyển động, không thể nào định hướng được.”

“Nói vậy mảnh Thiên Địa Hoán Nhật không có ở đây sao?”

“Muội không biết nhưng mà đại ca xem…”

Hoài Vân đưa la bàn cho Lưu Minh xem rồi chỉ tay vào một điểm trên đó nói: “Nơi này điểm sáng vẫn còn, tức là nó đang ở rất gần đây, nhưng khi chúng ta vừa đi tới thì kim chỉ của la bàn liền xoay về hướng ngược lại.”

“Ân…”

Lưu Minh nghĩ đến liền bắt đầu cảm thấy nhức đầu tự hỏi: “Rốt cuộc mấu chốt là ở đâu…”

Vì sao lúc ở trong hang động lại cảm giác được rằng nó ở ngay bên trên, hiện tại rơi xuống đây, vẫn ở ngay vị trí đó nhìn lên thì chỉ là một vùng trời hoàn toàn bình thường, nhớ đến y thở dài liền khép mắt lại không nghĩ nhiều nữa…

“Vào lúc này, đã nhiều ngày như vậy không có tin tức gì đưa về triều, chắc hắn… đang rất lo…”   

Y đã từng hứa nhất định phải quay trở về gặp hắn, vì thế y không thể nào thất bại ở đây được.

Hoài Vân lặng nhìn Lưu Minh, trên gương mặt y lúc này rõ ràng là đang rất hoang mang, vì thế nàng liền kéo nhẹ áo y lắc lắc nhỏ giọng gọi: “Bộ đại ca…”

Lưu Minh thoáng giật mình quay lại nhìn nàng hỏi: “Vân… Vân muội, có chuyện gì sao?”

“Đại ca đang lo lắng điều gì vậy?”

“Ta… không… không có gì…”

Nhìn thấy vẻ lúng túng của y, Hoài Vân liền biết có chuyện, lại hỏi: “Đại ca… huynh có yêu ai chưa?”

“Yêu…”

Nếu như là cách đây vài năm trước khi xảy ra việc đó thì y nhất định sẽ bảo là không có, nhưng lúc này… y mỉm cười nhìn nàng nói: “Có.”

Hoài Vân có vẻ không tin nhỏm người dậy hơi lớn tiếng hỏi: “Đại ca huynh thật là có người yêu rồi a?”

“Ân…” Nhìn vẻ kinh ngạc của nàng làm Lưu Minh thật sự khó hiểu hỏi: “Muội sao vậy?”

Trên vẻ mặt nàng lúc này đầy thất vọng nói: “Muội… không sao… chỉ là… chỉ là vị cô nương đó chắc phải vô cùng xinh đẹp đoan trang…”

“Điều này…” Nghĩ đến chắc không chỉ riêng nàng thất vọng, mà ngay cả Lưu Minh cũng từng có một tâm trạng như thế, y thở dài quay mặt đi nói: “Người đó… không phải nữ nhân.”

“!?” Hoài Vân nghe qua giống như vừa bị sét đánh còn tưởng mình nghe nhầm, thế nhưng lúc này nhìn lại Lưu Minh…  

Nàng… trước đây ôm mộng tưởng gì với người này thế?

Hoài Vân nghĩ tới liền đau khổ đến không thể nói thành lời…

Qua hết một đêm đầy bất an, lúc này hai người tỉnh dậy nhìn nhau lại giống như chưa có gì xảy ra rồi tiếp tục đi tìm đường quay về…

Một ngày nữa sắp qua đi, phía trước mắt bọn họ là một ngôi nhà tranh nhỏ, Lưu Minh cùng Hoài Vân nhìn nhau rồi đi vào bên trong.

Ngôi nhà nhìn qua rất đơn giản, chỉ có một cái bàn, một cái ghế ghỗ cùng một cái giường tre phủ đầy bụi, ở phía bên trong góc giường là một bộ xương khô bận y phục màu lam đã bị phai sờn màu đang ngồi, Lưu Minh định bước vào trong xem đột nhiên Hoài Vân kéo tay y lại nói: “Đừng đại ca…”

Y vỗ vỗ tay nàng lắc đầu rồi bước đến bên cạnh bộ xương nọ để xem, dưới mu bàn tay của hắn có một mảnh vải trắng khắc chữ đỏ. Lưu Minh xem qua một lúc nắm tay siết chặt lại nói: “Người này là… Vô Diện Ảnh…”

“Vô Diện Ảnh???”

Hoài Vân khó hiểu nhìn Lưu Minh, nàng đương nhiên không biết người này, y lại thở dài đem bức huyết thư cất vào trong người mình nói: “Ta biết làm sao để thoát ra rồi.”

“Ân…?”

Nói rồi lưu minh chạy sâu vào bên trong nhà có một cái tủ nhỏ, bên trong đó cất giấu một thứ trông như một viên đá hình thù kỳ dị nói: “Muội xem cái này có nhớ đã từng gặp ở đâu không?”

“Cái này?” Hoài Vân suy nghĩ một lúc nói: “A, có phải là cái tảng đá lớn bị lõm một chỗ kỳ lạ mà hôm trước chúng ta đã thấy không?”

“Đúng thế, hơn nữa vị trí của nó gần ngay điểm sáng trên la bàn, chúng ta mau đi thôi.”   

“Được!”

Trong khi đó, Kỷ Thiên cầm đuốc đi thẳng sâu vào trong hang động nơi mình rơi xuống đã một ngày một đêm vẫn không thấy được điểm dừng, càng đi thì lại càng thấy giống như hang động này không có đáy vậy.

Đột nhiên y dừng lại đặt cây đuốc về phía trước rồi vận khí lực đẩy ngọn lửa bừng cháy lên trên diện rộng, chẳng mấy chốc sương mù dầy đặc bên trong hang động dần dần bị lửa đốt làm tan ra, mọi thứ lúc này bắt đầu có phần sáng lên. Nói vậy hang động đen tối cầm đuốc soi không thấy sáng này là do đám u khí dầy đặc bao phủ, y đúng là nên nhận ra sớm hơn.

Không những vậy lúc này y mới bắt đầu thấy phía trên mình có chút ánh sáng rọi tới dù rất mờ, nhìn lại xung quanh thì hang động này chính xác là trông giống như đáy của một chiếc bình hơn. Sở dĩ y đã đi loanh quanh bên trong đáy của nó lâu như vậy mà vẫn không nhận ra là vì những điểm u khí bao bọc gây ra cảm giác không gian bị thu hẹp theo một đường thẳng, Kỷ Thiên nghĩ đến thở dài:

“Thảo nào những nơi đã đi qua đều có xương người…”

Bên trong hang động không có cây cỏ, cũng không có dòng nước chảy qua, một khi đã bị rơi xuống thì xem ra chỉ có thể chết khô ở đây, Kỷ Thiên thở dài ngồi xuống…

“Ta… phải chết khô ở đây thật sao?”

Nghĩ đến quả thật là không cam lòng mà, nếu y phải chết ở đây thì Lưu Minh có lẽ nào…

Giữa lúc tuyệt vọng đột nhiên một luồng sáng chợt lóe lên ở phía trước mắt, Kỷ Thiên ngay lập tức đứng dậy đi theo nó đến một nơi…

“Đây là…”

Một bờ vách nhìn có vẻ đặc biệt hơn những nơi khác, ánh sáng đúng là đang phát ra từ đó, bên dưới nó là một bộ xương khác, hơn nữa còn khoác hoàng y. Ánh sáng vẫn tiếp tục phát ra, Kỷ Thiên đưa tay chạm quanh vách đá tìm kiếm cơ quan nhưng mãi vẫn không tìm ra, điểm sáng đang càng lúc càng phát ra mạnh mẽ…

“Có lẽ phải phá vách đá này đi…”

Nghĩ đến y liền vận toàn bộ chân khí trong người mình tung một chưởng vào bên trong vách đá khiến nó vỡ vụng ra, ngay lập tức ánh sáng nọ bay vút lên trên không trung: “Có lẽ nào là… Thiên Địa Hoán Nhật???”

Chính giữa nơi ánh sáng không ngừng phát ra đó là một mảnh tinh thạch, những ký tự của nó xoay chuyển liên tục giống như không có điểm dừng, đồng thời hang động cũng đang rung chuyển mạnh mẽ như sắp sụp đỗ, Kỷ Thiên không chút chần chờ liền khinh công bay lên bắt lấy nó…

Thời điểm y vừa chạm tay vào mảnh Thiên Địa Hoán Nhật, ánh sáng của nó phát ra càng chói lóa như muốn nuốt chửng hết tất cả mọi thứ xung quanh mình…

Ở bên trong nơi Lưu Minh cùng Hoài Vân đứng cũng đang rung chuyển, mảnh đá nọ đã được đặt vào đúng vị trí củ, xem ra kết giới sắp bị phá vỡ…

Ánh sáng chói lóa từ phía tinh thạch càng phát ra dữ dội khiến người ta choáng váng, chẳng mấy chốc liền thấy mình đang bị nó hút vào…

* * *

Trở lại với Nhạn Cô Sơn trời cũng vừa chập tối, hồi tỉnh sau trận choáng váng vừa rồi hai người quyết định tìm đường rời khỏi. Hoài Vân có phần chán nản nhìn vào Nhật Nguyệt Càn Khôn trên tay mình liền mừng rõ nói: “A… đại… đại ca… mảnh Thiên Địa Hoán Nhật đang ở rất gần đây.”

Lưu Minh càng khẩn trương nói: “Tốt… tốt, chúng ta mau đi thôi.”

“Ân…”

Nói rồi cả hai người chạy theo vệt sáng trên la bàn…

“Đại ca, nó ở kia!”

“Được, mau đi…!!”

Vừa bắt gặp được nhân dạng Thiên Địa Hoán Nhật hai người ngay lập tức cả kinh…

Trong khi đó Kỷ Thiên cũng đang lang thang tìm đường ra thì bất ngờ nhìn thấy hai người vừa chạy đến trước mắt mình, cả ba mở to mắt nhìn nhau kinh ngạc: “Aa!!”

Lưu Minh có phần choáng váng hỏi: “Aa~ chắc là ta bị hoa mắt mất rồi, Vân muội Thiên Địa Hoán Nhật đang ở đâu… sao ta không thấy gì…”

Kỷ Thiên cũng giống như không tin liên tục xoa xoa đầu nói: “Aa~ chắc ta cũng bị hoa mắt mất rồi… Sao ta vừa nghĩ đến Minh nhi thì y liền xuất hiện thế này…”

Hoài Vân đứng giữa nhìn hai người lảo đảo đi ngược hướng với nhau liền tức giận hét lớn: “AA ~ hai người đùa đã đủ chưa vậy!!!?”

* * *

Không xa Nhạn Cô Sơn là Bình Thủy Trấn chỉ có duy nhất một khách điếm nhưng cũng ít người lui tới. Ngày hôm nay đột nhiên có ba khách nhân diện mạo tuy sáng sủa nhưng áo quần tả tơi bẩn thỉu bước vào khiến chủ quán thực sự không muốn tiếp đãi.

Đột nhiên nam tử nọ đặt một thỏi vàng rất lớn xuống bàn khiến chủ quán lẫn tiểu nhị đều sáng mắt hẳn ra, theo lời phân phó của người nọ tiểu nhị liền dẫn ba người lên thượng phòng nghỉ ngơi…

Đêm nay có vẻ như là một đêm rất dài…

Hoài Vân nằm vật vờ trên giường đem chăn gối trùm lên kín đầu mình đồng thời bịt tai lại, nàng không muốn nghe, thật sự không muốn nghe một chút nào…

Lúc đó đúng ra nên ở lại rừng nghỉ một đêm chờ sáng mai đi tiếp, nhưng không ngờ người đó buộc tất cả phải rời khỏi Nhạn Cô Sơn ngay lập tức. Sau vài canh giờ di chuyển không ngừng nghỉ thì tìm được khách điếm này, chẳng lẽ sau bao nhiêu vất vả đó cuối cùng cũng chỉ là để làm cái loại chuyện này thôi sao…

“Thảo nào…”

Thảo nào gấp rút như vậy…

Cách một bên vách, âm thanh giường chiếu thúc đẩy kẽo kẹt cùng tiếng rên rĩ khe khẽ trong đêm không ngừng truyền tới khiến nàng một trận đỏ mặt tía tai…

“Đại ca a…”

Nàng cảm thấy thật là đau lòng cùng thất vọng quá nhưng mà… nước mắt của nàng thậm chí còn không thể tuôn ra được một giọt nào…

Trời đã gần sáng, sau khi bị hành một trận đến hoàn toàn kiệt sức, Lưu Minh liền cảm thấy vô cùng hối hận, y lúc đó đáng lẽ ra không nên nhận người thân mà chạy đi luôn thì tốt hơn.

Kỷ Thiên ngồi bên cạnh y có phần đờ người nhìn ánh sáng nhàn nhạt từ bên ngoài cửa sổ rọi vào phòng cảm thấy thực là mệt mỏi. Hắn lại quay sang nhìn Lưu Minh nói: “Đây… xem như là hình phạt dành cho ngươi đi…”

Lưu Minh hoàn toàn vô lực phản kháng : “Hoàng thượng… vì cái gì mà phạt ta nặng… như vậy?”

Nghĩ đến hắn liền tức giận nói: “Ngươi vì sao lại đi đến Nhạn Cô Sơn, chẳng phải ta bảo chỉ là đi theo dấu Bạch Vô Diện thôi sao?”

“Nhưng ngài cũng có nói là phải đi tìm mảnh Thiên Địa Hoán Nhật.”

Người này… rõ là không hề có chút hối lỗi nào, vì thế hắn quay lại trừng mắt nhìn y hỏi: “Nói vậy ta có bảo ngươi đi vào mạo hiểm à? Trước khi vào vì sao không truyền thư tín về hỏi ý ta trước đi?”

Lưu Minh thoáng toát mồ hôi lạnh phân giải: “Vì tình thế quá cấp bách, hơn nữa… ngài nhất định cũng sẽ ngăn cản…”

Kỷ Thiên lạnh giọng hỏi: “Vậy ra ngươi cũng biết…? Thế ngươi có biết chỉ một chút nữa là ngay cả ta cũng…”

Y nhìn hắn khó hiểu hỏi: “Hoàng thượng ngài bị làm sao?”

Hắn lại tỏ ra hết sức kìm nén nói: “Thế ta chưa nói cho ngươi biết là lúc đến Nhạn Cô Sơn tìm ngươi thì đã vô tình bị rớt xuống một cái mật động kín không có lối ra à?”

“Aa…”

Lưu Minh lúc này mới chợt hiểu ra, lại nhìn cơn thịnh nộ của Kỷ Thiên cũng không phải là vô lý, y nghĩ đến liền thở dài hối lỗi: “Hoàng thượng, thần biết sai rồi.”

Nói rồi y gượng dậy tựa người vào lưng hắn nhỏ giọng nói: “Nhưng mà không phải là tại ngài lo lắng thái quá sao? Dù cho ngài không đến đây thì thần vẫn có thể an toàn trở về được mà.”

Kỷ Thiên nghe qua hận đến mức câm lặng, không ngờ hắn vì người này lao tâm khổ trí đến thiếu một chút nữa là phải chết khô ở trong mật động, để rồi đổi lại chỉ được duy nhất một câu “lo lắng thái quá”, nói vậy việc hắn đang làm đúng là dư thừa mà. Sau một hồi lặng thinh hắn lạnh nhạt quay sang nhìn y hỏi: “Dựa vào đâu ngươi nói rằng có thể thoát ra được?”

Lưu Minh suy nghĩ một lúc trả lời: “Ở bên trong thánh địa, thần đã gặp một người.”

Kỷ Thiên nhíu mày hỏi: “Là ai?”

“Vô Diện Ảnh.”

Hắn ngay lập tức cả kinh hỏi: “Vô Diện Ảnh? Hắn không phải đã biến mất trên giang hồ rồi sao, lẽ nào…”

“Phải… hắn đúng là bị giam ở đó.”

Kỷ Thiên nghe qua sắc mặt có phần trầm xuống, hắn còn nhớ cái xác vận hoàng y mình đã gặp qua trong lúc đó quả nhiên nhìn rất quen mắt, như vậy thì có thể nào là…

Xem ra có những chuyện hắn bắt đầu hiểu ra được rồi, lại hỏi: “Vậy ra hắn vẫn còn sống rồi chỉ đường cho ngươi thoát ra sao?”

Lưu Minh lắc đầu nói: “Không phải, hắn đã chết rồi, nhưng mà trước đó hắn có để lại một bức huyết thư trong đó có nói về cơ quan giải bỏ phong ấn của thánh địa.”

“Huyết thư? Nó như thế nào mau đưa ta xem?”

“Cái đó…” Lưu Minh có phần áy náy nói: “Lúc vừa bị hất ra khỏi thánh địa… thần đã làm mất rồi.”

“Ngươi…” Kỷ Thiên trông có vẻ hoàn toàn thất vọng hỏi: “Vậy trong đó đã viết những gì ngươi có còn nhớ không?”

Lưu Minh ngẫm nghĩ một lúc trả lời: “Hình như là… gửi cố nhân lai vãng gì gì đó rất khó hiểu… sau đó là cách thức phá giải phong ấn trong thánh địa…”

“Cách phá giải?”

“Đó là hắn để lại một linh thạch hình thù kỳ lạ làm chìa khóa, ngoài ra không xa nơi hắn ở có một tảng đá rất lớn cũng lõm xuống một cái hình dạng tương tự, chỉ cần đặt nó đúng vị trí thì có thể phong ấn sẽ bị hủy, chỉ là…”

Kỷ Thiên nghe qua lạnh giọng hỏi: “Chỉ là ngươi không biết vì sao hắn đã tìm được đường thoát ra mà vẫn phải chết khô ở nơi đó có phải không?”

“Phải…”

Y nghe qua liền bị kích động lạnh lùng nhìn Lưu Minh rồi đẩy y nằm xuống giận dữ nói: “Ngươi dám bảo ta tự nhiên ‘lo lắng thái quá’ mà toàn làm chuyện dư thừa, còn cho rằng không có ta mà ngươi vẫn có thể tự mình thoát ra từ bên trong được hay sao?”

“Chuyện này…”

Nhìn thái độ ngây thơ không chút tội vạ của Lưu Minh càng khiến hắn mất bình tĩnh nói: “Ngươi nghe cho rõ, thánh địa này được lập ra chính là nơi dùng để giam dữ Vô Diện Ảnh. Sở dĩ năm xưa vì sao hắn đã tìm được cách phá giải phong ấn trong thánh địa nhưng vẫn không thoát ra được chính là vì ở bên ngoài không có ai phối hợp cùng hắn để phá bỏ kết giới, nói vậy ngươi có hiểu được không?”

“Ân?” Lưu Minh nghe qua có phần mờ mịt hỏi: “Thần vẫn không hiểu, lẽ nào là…”

Kỷ Thiên liếc nhìn y có vẻ khó có thể tin hỏi: “Ngươi… thật sự không hiểu? Ngươi nghĩ vì sao lại gặp ta ở ngay chỗ đó?”

“Chuyện đó… hoàng thượng lẽ nào lúc đó ngươi đã ở bên trong mật động giải ấn cùng ta sao?”

“Nếu không thì ngươi nghĩ là ai? Chỉ một mình ngươi hay ta mà có thể tự thoát ra được thì Vô Diện Ảnh cùng với người năm đó cũng đã đi lâu rồi.”

Vừa nghe qua Lưu Minh ngay lập tức nhỏm dậy hỏi: “Người năm đó… là ai? Ngoài Bạch Vô Diện ra còn người khác nữa sao?”

Kỷ Thiên đột nhiên vừa nghĩ ra chuyện gì đó liền thở dài hỏi: “Năm xưa tiên đế mất tích, ta đã phải đăng cơ khi còn rất nhỏ tuổi, ngươi có biết tại sao không?”

Lưu Minh đương nhiên không biết, hắn nói: “Bởi vì chính người cũng đã bị mắc kẹt trong mật động kết giới này cùng với Vô Diện Ảnh.”

Y ngay lập tức cả kinh hỏi: “Hoàng thượng, đây lẽ nào là…?”

Kỷ Thiên không trả lời cũng không nói thêm nữa, lúc này hắn đột nhiên nhớ đến một câu chuyện xa xưa ở hoàng cung khi Chu quốc khai nghiệp chưa được bao lâu, khi ấy hắn vẫn còn rất nhỏ tuổi…

Vào cái năm tuyết rơi đầy đó hắn đã lén tìm đến một nơi được gọi là cấm địa hoàng cung…

Bí mật bị chôn giấu ở đó là một nam phi không mấy người biết đến, sự tồn tại của y cũng vậy mờ nhạt như sương.

Năm đó, lần đầu tiên trong đời hắn đã được nhìn thấy một nam tử vận bạch y đang ngồi lặng ở giữa trời mưa tuyết, mà dung mạo của y khi ấy có đôi ba phần giống với Bạch Vô Diện bây giờ, tuyệt mỹ vô song.

Có lẽ lúc hắn đến thì y đã ngồi ở nơi đó từ rất lâu rồi, vì thế khắp người y đều phủ đầy tuyết trắng. Hắn chậm rãi bước đến ngồi xuống trước mặt y hỏi: “Ngươi… không thấy lạnh sao?”

Y nhìn hắn, rồi từ từ đem bàn tay dường như đã tê cứng của mình đang vùi sâu trong lòng tuyết lên hỏi: “Lạnh…?”

“Không… ta hoàn toàn không cảm thấy gì, vậy… trời đang lạnh sao?”

Y lại ngước mắt nhìn lên những đóa hoa đang rơi xuống người mình nói: “Ta có phải đã chết rồi không?”

“Chết?” Nhìn người kỳ lạ trước mắt mình, Kỷ Thiên bắt đầu cảm thấy hoang mang… vì thế hắn liền đưa bàn tay nhỏ bé của mình chạm vào đôi gò má của y một lúc nở nụ cười nói: “Không phải, người chết thì không có hơi thở, nhưng ngươi còn đang thở mà, vì vậy ngươi vẫn chưa chết đâu.”

“Ta… ta vẫn còn chưa chết sao?” Rồi hắn thấy y thất vọng cũng đầy đau khổ gục đầu xuống không ngừng tự hỏi: “Đã bao nhiêu năm qua đi rồi ta cứ tưởng mình đã chết. Nhưng hóa ra ta vẫn còn sống sao? Vậy mà… vì sao không ai biết đến sự tồn tại của ta? Còn hắn nữa… hắn đã ở đâu rồi? Nếu ta còn chưa chết vì sao hắn không đến tìm ta? Hắn vì sao không đến tìm ta?”

Lẩm nhẩm mấy câu trong miệng, y lảo đảo đứng dậy bước vào bên trong nhà, Kỷ Thiên đã đứng ở bên ngoài nhìn cho đến tận lúc người khuất dạng rồi mới rảo bước quay về…

Lúc trở về không ngờ phụ hoàng đang ở đông cung chờ hắn, ngài đã rất giận dữ rồi cho người đánh hắn đến ngất đi, mẫu phi khi ấy vì hắn khóc lóc rất thê lương còn tìm đến cấm cung gặp vị nam phi nọ…

Đêm đó, huyết vũ nhuộm đỏ hoàng cung, khắp nơi vấy lên cái màu tang thương chết chóc, đã có rất nhiều cung nhân, thị vệ, phi tần bị sát hại thảm thương, ngay cả mẫu phi của hắn cũng đã bị chết trong cái đêm đầy mưa tuyết đó.

Thời điểm hắn tỉnh lại mọi thứ giống như chưa có gì xảy ra, phụ hoàng hắn đã cho người thu dọn tất cả, thậm chí ngài còn ra lệnh cấm tuyệt đối mọi tin tức lan truyền ra bên ngoài.

Mẫu phi mất đi, lúc đó hắn chỉ biết rằng người đã tự sát.

Không lâu sau vụ thảm sát đó phụ hoàng hắn biến mất cùng với vị nam phi ở cấm cung cũng không còn…

Lúc này nhớ ra, hắn hận đến không thể nói thành lời: “Mối quan hệ như vậy thảo nào ngài không muốn để ai biết, thậm chí sau trận đẫm máu ở hoàng cung vậy mà ngài vẫn còn cố tình che giấu đi hoàn toàn sự thật…”

Một sự thật đầy dối trá cũng như chính hành động của ngài vậy. Bây giờ mọi chuyện đều đã được sáng tỏ, thảo nào Vô Ảnh Vô Diện ma công lại xuất hiện ở ngay trong cấm cung, nghĩ đến hắn lại không ngừng cười: “Sai lầm mất rồi… thực sự là sai lầm mất rồi…”

Nếu biết sớm hơn về vị nam phi bị bỏ quên ấy chính là Vô Diện Ảnh thì hắn đã không giam Lam Hạ Vũ ở nơi đó, đây đúng là tự tạo oan nghiệt mà.

Ngay lập tức hắn quay lại nhìn Lưu Minh kiên quyết nói: “Ngươi… sau lần này, ngươi quay trở về triều không được đi đâu nữa.”

Lưu Minh mặc dù không hiểu lắm, nhưng y đương nhiên không chấp nhận nói: “Hoàng thượng ngươi… ngươi vì sao lại? Ngươi lẽ nào không tin ta?”

“Không phải… ý ta là…” Không phải hắn không tin Lưu Minh, chỉ là… hắn thở dài nói: “Bạch Vô Diện hiện tại rất nguy hiểm, ta không muốn để ngươi đi mạo hiểm.”

Ngay lập tức sắc mặt Lưu Minh trầm xuống hỏi: “Hoàng thượng ngươi lẽ nào lại cho là ta vô dụng? Hay là ngươi muốn để Bạch Vô Diện đi cuồng sát khắp nơi như vậy?”

“Đây… cũng không phải…”

Thoáng thấy Kỷ Thiên đang lúng túng, Lưu Minh lại nở nụ cười nói: “Hoàng thượng ngươi đừng lo, giao mảnh Thiên Địa Hoán Nhật lại cho ta rồi hồi cung đi.”

“Ngươi… muốn làm gì?”

Kỷ Thiên kinh ngạc nhìn Lưu Minh, y kiên quyết nói: “Ta tự đã có đối sách, ngươi chỉ cần tin ta, ta nhất định sẽ bắt được Bạch Vô Diện hồi cung một cách an toàn.”

Hắn lúc này quả thật không biết có nên tin y hay không? Lưu Minh tuy điềm tĩnh quyết đoán, nhưng đôi lúc cũng khá liều mạng. Hơn nữa người y đối phó chính là kẻ sử dụng Vô Ảnh Vô Diện chấn động võ lâm năm xưa, nếu lần này cho đi thì quả thật hắn sẽ cảm thấy rất bất an. Chỉ là… một khi ý của Lưu Minh đã quyết thì không ai có thể ngăn cản được, vì thế hắn thở dài nói: “Được, một lần này thôi, ngươi tuyệt đối phải cẩn thận.”

“Ân.”  

“Còn nữa, thường xuyên cáp bồ câu đưa thư truyền tin về cho ta.”

“…”  

Sáng hôm sau rời khỏi khách điếm, ai cũng đều mang một tâm trạng khó tả được.

Hoài Vân thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mặt Lưu Minh, nhưng y thì lại hoàn toàn bình tĩnh giống như đêm qua không có gì xảy ra.

Lưu Minh không nói, Hoài Vân cũng không hỏi, cứ thế hai người cùng nhau hướng đến Cổ Dương Thành, nơi đại hội ‘Tru sát Bạch Vô Diện’ sắp bắt đầu.

Trên đường đi Lưu Minh đã không ngừng ray rứt, bởi vì chuyến đi đến Nhạn Cô Sơn này không những vô ích, mà còn có khả năng giúp cho Bạch Vô Diện bớt đi một mối nguy hại trước mắt… Mà nói cũng không phải, bởi vì biết đâu lúc này không đi thì ngày sau chính mình lại phải đứng ở bên ngoài hoặc bên trong chờ đợi giải ấn cho hắn thoát ra cũng nên.

Mọi chuyện trùng hợp trên đời này đều thật sự khó lý giải, ngay cả việc Kỷ Thiên đột nhiên xuất hiện rồi bị xui khiến vào đúng hang động để giải ấn cũng là một vấn đề khó hiểu.

Lưu Minh nghĩ đến liền tự hỏi: “Liệu có phải Thiên Địa Hoán Nhật cũng có ý chí, nó bắt buộc người ta phải làm theo ý chí của hay không? Nếu là như vậy thì lẽ nào…”

Lẽ nào nó muốn Bạch Vô Diện nhất định phải tìm được rồi thống nhất nó sao…?
“Không, không phải… làm sao lại có chuyện trùng hợp hoang đường như vậy….”


6 Comments Add yours

  1. K hiểu chương này lắm, sao Lưu Minh vs thèng công lại thành 1 cặp r????? Sao chương trước nói Lưu Minh k đáp lại thèng công thúi mà 55555555

    1. Cái đó là đoạn kể quá khứ. Chứ sau này LM yêu Thằng công thành đôi rồi mà 😂

      1. Thèng tra công mất nết :))))

        1. Chẳng qua BVD là nam phụ được buff thành nam chính thôi chứ thằng công được mà 😂

          1. T thấy thèng công mất dạy dã man luôn, kiểu như ai ta cũng yêu ấy *gruuuu* lúc đầu yêu bạn LM, xong sau đấy đến cuối nhận ra BVD hy sinh nhiều cho mình thì lại chuyển qa yêu BVD nữa, mà lúc đầu giữa truyện Hy Thiên ( k nhớ tên bạn ấy hic hic) cũng bảo là rốt cuộc ai là ng nó yêu mà….. Nói chung là thèng tra công k thể tha thứ dc, bị thế là cũng đáng nhể :))))

          2. hình như đâu phải đâu =))) nó thích BVD đâu phải tại thấy BVD đáng thương hy sinh vì mình nhiều đâu… mà là cái cảm giác gì đó thôi, chương 8 lúc nó làm mất BVD nó tưởng BVD chết nó mới cảm thấy thật trống rỗng thật đau đó…. ngay cả LM cũng nói là công không có yêu ẽm… nhưng suy cho cùng ai là người nó yêu nhất đúng là thua =))) Hy Viên nha cô =)) tui khá thích em này =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s