[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 27 (H)

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 27 ——–

Hạ

Hết chương 27 @@!

Nhưng cảm thấy an ủi chính là, Vương Liên Hoa cũng không ở trên giường Vu Hành Vân.

Mặc dù cách giường không phải đặc biệt xa. (=]])

Cũng không có biện pháp, ai bảo khách phòng to như vậy, khoảng cách giữa cái bàn cùng giường chung quy xa thế nào được.

Vu Hành Vân nhìn hắn có phần mê đắm, nói: “Ngươi rốt cuộc trúng phải cổ gì? Sao phải vội vả tìm đoạn tình hoa? Bất quá kỳ thật ngươi có đoạn tình hoa cũng vô dụng, nếu ta nhớ không lầm, trong bí tịch kia cũng không có viết cách dùng đoạn tình hoa như thế nào. Mà cách dùng, trên đời này có lẽ chỉ một mình ta biết.”

Vương Liên Hoa thở dài một hơi, nói: “Ta chỉ e là như vậy, cho nên lúc ở đại hội ngoạn vật, ta đã không phát ám khí độc huyết phong hầu. Bằng không ngươi chết ta làm sao bây giờ?”

Vu Hành Vân nghe xong rất đắc ý, nói: “Ngươi cuối cùng cũng nói được một câu xuôi tai vô cùng.” Hắn cư nhiên to gan lớn mật mà đưa tay vuốt ve tay Vương Liên Hoa đang đặt ở trên bàn kia.

Bàn tay thật là động lòng người.

Ngón tay trắng tinh tế mà thon dài, đường nét linh hoạt mà giãn ra. Móng tay gọn gang phi thường xinh đẹp, màu sắc tựa như trân châu óng ánh. Chính là cái màu xanh nhạt, tinh tế mạch lạc, không nổi lên, cũng rất rõ nét, khiến cho đôi tay này có một loại đường nét mẫn cảm tao nhã.

Lúc này nếu có chút mảnh hoa rơi xuống, đôi tay này có lẽ giống như nước mùa xuân, lẳng lặng trôi nổi, duyên dáng gợn sóng.

Trừ phi là người mù, mới có thể không nghĩ sờ một chút.

Vu Hành Vân không phải người mù, nhưng tay của hắn chỉ dừng lại ở giữa không trung.

Chỉ vì Vương Liên Hoa nói một câu nói: “Ta thực không nghĩ tới, ngươi muốn kính kia, cư nhiên lại gấp đến như vậy.”

Vu Hành Vân dùng nguyên bàn tày định đi sờ tay hắn kia che nửa bên mặt cười rộ lên.

“Ngươi không phải không biết là ta và ngươi mới là tri kỷ? Trầm Lãng thật cũng tốt, nhưng ngươi cùng ta lại càng hợp hơn một chút, nếu không muốn ngươi quên Thẩm Lãng đi mà theo ta.”

Vương Liên Hoa cảm thấy được đối với hắn không thể nói lý: “Thứ nhất, là bởi vì hắn hảo, ta mới muốn, ngốc tử mới không chọn cái tốt mà lại chọn cái xấu; thứ hai, ta ghét nhất chính là tri kỷ, bị người hiểu biết nhiều quá thật sự là rất nguy hiểm; thứ ba, diện mạo của ngươi thật sự không phải loại hình ta thích ——”

Hắn vừa rồi vẫn còn giảng đạo lý, đột nhiên nhân tiện xuất thủ.

Tự nhiên xuất thủ, như vậy không cẩn thận, đánh đổ chén rượu vừa rồi.

Lực đạo cực lớn cùng đôi tay tinh tế xinh đẹp tuyệt trần kia phi thường không hợp, nhưng lại khiến cho chén rượu bay lên, hướng xoáy về phía sau Vu Hành Vân.

Rượu vốn là bích sắc. Hạ mau đến, đúng là uống Trúc Diệp vẫn còn hảo hơn.

Vu Hành Vân cũng vươn tay ra.

Phút chốc vung lên, rượu rơi vãi trên ống tay áo hắn, thiêu lên vô số lổ nhỏ.

Ngón tay trắng tinh tế linh hoạt, đẩy lùi bọt nước trong ly tất trảo thủ tiến vào, công hướng hầu khẩu hắn.

Lòng bàn tay vốn màu sắc thâm tím, quỷ dị vô cùng.

Tím sát thủ.

Một chén rượu thật là lợi hại, một đôi tay thật là lợi hại.

Vu Hành Vân trấn định như núi.

Tay hắn vững vàng mà tránh khỏi đầu ngón tay kia, giảo hoạt bắt lấy cổ tay người nọ.

Vương Liên Hoa nhanh chóng tránh đi, lại vừa hướng công dưới khửu tay hắn.

Các đốt ngón tay yếu ớt di chuyển dưới khửu tay, nếu bị đánh trúng, chỉ sợ là phải phế đi nữa cánh tay.

Vu Hành Vân lại đột nhiên xoay người, mượn va chạm đẩy cánh tay hắn ra, nghiêng người hướng bả vai Vương Liên Hoa chộp tới. Nhận thấy được kiên tỉnh, kiên trinh hai nơi đại huyệt, mắt thấy đương nhiên sẽ là một kích.

Vương Liên Hoa thân người thấp hơn, một chưởng nhất thời phách về phía bên hông hắn.

Vu Hành Vân xoay người nhảy lên, thẳng từ trên đỉnh hướng xuống chộp cổ Vương Liên Hoa.

Hắn thân hình như chim ưng, nháy mắt công ra ba bốn chiêu, từ từ chiếm ưu thế, Vương Liên Hoa liên tục thoái lui, mới vừa rồi đánh trượt, lại liên tục đánh ra mười dư chưởng.

Ngươi tới ta đi, chưởng ảnh tung bay, chưởng phong vù vù, chỉ thấy ánh nến lay động.

Vương Liên Hoa đột nhiên làm một chuyện vô nghĩa.

Hắn một tay bắt lấy ngọn nến kia, đặt ở trước mặt.

Tay Vu Hành Vân rõ ràng thẳng tắp về phía mặt hắn công tới, chưởng phong phần phật, hắn lại vẫn không nhúc nhích.

Không riêng gì người nọ bất động, ánh nến cư nhiên giống như định trụ vẫn không nhúc nhích.

Nội lực như thế nào mới có thể làm được.

Ngọn lửa ở giữa hai mắt hắn trong lúc đó bình tĩnh, ánh lên được đồng tử tối đen kia, cũng lóe lên ánh sáng vàng nhạt.

Ánh mắt xinh đẹp mà yêu dị, giống như có loại sức mạnh mê hoặc lòng người.

Vương Liên Hoa không né, tay Vu Hành Vân cũng không xuất thủ.

Bắt được chẳng phải là phải đem ngọn lửa kia chụp ở trên mặt hắn, như thế nào có thể đối đãi với một gương mặt đẹp như thế. (á…. Đậu…. vãi anh….)

Vốn là theo lý bình thường là sẽ làm một chuyện, phản ứng tiếp theo Vu Hành Vân cũng rất có điểm kỳ quái.

Hắn si ngốc mà nhìn thấy Vương Liên Hoa  ánh mắt, cả người đều đọng lại.

Vương Liên Hoa ôn nhu nói: “Ngươi ngủ rồi.”

(ở đây một từ “Thụy” ta chuyển thành ngủ luôn nhưng thực chất thì ~> lúc mỏi nhắm mắt gục xuống cho tinh thần yên lặng gọi là thụy)

Hảo một câu vô lý.

Thanh âm trong lời nói hắn bình thường cũng bất đồng, tựa như nói chuyện bình thường ở trong sơn cốc, giống như tiếng vang trong mộng.

Lời hắn nói đã kỳ quái, trong lời Vu Hành Vân càng kỳ quái hơn.

Vu Hành Vân cúi đầu đáp: “Ta ngủ.”

Thanh âm trống rỗng tương phản với Vương Liên Hoa, lời nói trở nên chậm chạp mà độn cảm, giống như đắm chìm ở trong mộng thâm trầm.

Vương Liên Hoa hỏi: “Ngươi hiện tại có thể nói cho ta biết, đoạn tình hoa ở nơi nào?”

Vu Hành Vân tiếp tục lấy ngữ thanh trì độn đáp: “Ở lôi sơn thánh địa.”

Vương Liên Hoa lại hỏi: “Như thế nào dùng đoạn tình hoa giải cổ?”

Vu Hành Vân nhu nhu nói gì đó, nhưng Vương Liên Hoa không nghe rõ.

Vì thế Vương Liên Hoa tiến về phía trước từng bước, theo dõi ánh mắt hắn, hỏi lại một lần nữa.

Vu Hành Vân lại thấp giọng nói gì đó, Vương Liên Hoa cư nhiên vẫn là không có nghe thấy.

Hắn có điểm không kiên nhẫn, vì thế bước đến bên cạnh người nọ, ghé tai qua, hỏi lại một lần.

Vu Hành Vân vì thế lại trả lời hắn một lần.

Những lời này Vương Liên Hoa nghe rõ, sắc mặt nhất thời đại biến.

Hắn nói chính là: “Mê hồn nhiếp tâm thôi mộng đại pháp đối với ta vô dụng.”

Lúc này tái né tránh, làm sao còn kịp.

5 Comments Add yours

  1. Hân Nhi nói:

    Thanks nàng nhiều :3
    Mong chờ chương sau xem Lãng ca ghen 🙂

  2. Bắt được chẳng phải là phải đem ngọn lửa kia chụp ở trên mặt hắn, như thế nào có thể đối đãi với một gương mặt đẹp như thế => âu mài gót , bó tay chấm com , aVu ơi sao A háo sắc thế ~? cư mà là em thì em cx ko nỡ tổn thương gương mặt đó đâu ~

  3. hồng tụ ơi ,nàng đâu rồi TTOTT

  4. sam nói:

    chờ quá lâu 😀

  5. nana26421 nói:

    thanks nàng nha^^
    mau ra chương mới nha

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s