[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 27 (T)

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 27 ——–

Thượng

Vốn là ko có thương – hạ…. tại dài quá…. ta edit ko hết…. trước phần đầu nhá @@!

Cho ta cm đi, sớm có phần sau :))

Hà Hướng đi rất nhanh, cũng rất cấp bách, hoàn toàn trông giống như một kẻ muốn lập công để lấy phần thưởng.

Nhưng nhà của bọn hắn thật sự là có chút xa, đi đã lâu mà vẫn chưa đến được nơi.

Người nghèo luôn ở nơi xa chợ, gần núi rừng. Hướng ngoài thành đi, cũng không phải chuyện gì kỳ quái.

Tới một chỗ nông gia tiểu viện, cuối cùng dừng bước, vẻ mặt hắn khi vào cửa cũng hoàn toàn giống như một kẻ sau một chặng đường dài về đến nhà thả lỏng mà mừng rỡ.

Hà Hướng lấy hơi gọi vài tiếng: “A học, A học!” Không có tiếng đáp lại.

Thấy vậy Thẩm Lãng liền đẩy cửa đi vào, cười nói: “Ca ca, ta đã trở về.”

Hà Hướng vốn quay lưng về phía y hướng vào bên trong nhà, vừa nghe thanh âm này đột nhiên run lên, xoay người lại nhìn Thẩm Lãng, thở phào một cái: “Lý công tử ngươi sao vậy? Thật đúng là hảo đùa, làm ta giật cả mình.”

Thẩm Lãng nói: “Đùng là đệ đệ đã trở về, tiểu huynh đệ hà tất sợ như vậy.”

Hà Hướng vừa đẩy cửa ra vừa nhìn, nói: “Đệ đệ ta vẫn chưa trở về, Lý công tử hiện tại có thể ở đây chờ một lát không?”

Thẩm Lãng nói: “Cha mẹ tiểu huynh đệ có ở nhà không?”

Hà Hướng nói: “Tiểu nhân cha mẹ song vong, trong nhà huynh đệ hai người sống nương tựa lẫn nhau.”

Thẩm Lãng nói: “Nếu đã như vậy, quần áo, các thứ đồ lặt vặt phơi trong sân kia là của ai?

Hà Hướng trong lòng cả kinh, vội vàng hướng ra ngoài gậy tre phơi đồ nhìn lại. Chỉ thấy trên gậy tre là một bộ trường sam nam tử hơi củ cùng mấy mảnh vải lẻ phất phới trong gió, cũng không có gì kỳ quái. Vì thế vội vàng nói: “Là của tiểu nhân.”

Thẩm Lãng lắc đầu, nói: “Vậy ngươi hiện tại nói cho ta biết, có phải hay không nữ nhân kia bảo ngươi nói với ta chuyện kia rồi dẫn ta đến nơi đây?”

Hà Hướng mở to hai mắt nhìn, nói: “Công tử, tiểu nhân sao dám……” Nhưng ấp úng nói không ra lời.

Thẩm Lãng nói: “Huynh đệ các ngươi một là tạp dịch ở Tần ký, một là mật thám Phi Yến đảng, tuổi còn trẻ, nhìn cách ăn mặc của ngươi cũng là bộ dáng linh hoạt, bộ trường sam kia rất củ, kiểu dáng vốn là của một thanh niên tiều phu ưa thích gọn gàng, kích cỡ so với vóc người ngươi kém quá nhiều, ngươi thế nào liền thừa nhận?”

Hà Hướng sợ tới mức phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, đem nén bạc mới vừa rồi nhận được từ trong tay áo trả lại cho Thẩm Lãng: “Công…… công tử, ta, ta cái gì cũng không biết, tòa nhà này cũng là nữ nhân kia dẫn ta tới. Nếu như muốn, ta cũng có thể dẫn công tử đi tìm nữ nhân kia, công tử ngàn vạn lần đừng làm khó tiểu nhân.”

Thẩm Lãng cười nói: “Nữ nhân kia có phải còn nói với ngươi, nếu ta phát hiện ra nơi này là giả, ngươi liền nói sẽ dẫn ta đi tìm nàng, sau đó lại kéo cho ta thêm một canh giờ nữa?”

Hà Hướng mới vừa rồi sợ hãi còn có vài phần giả bộ, lúc này lại thật sự là ngay cả răng nanh cũng đang đánh nhau. Gục mặt trên mặt đất, cái gì cũng không dám nói.

Thẩm Lãng nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, thở dài: “Ta trước khuyên bảo tiểu ca một câu, ngươi cùng đệ đệ hiện nay không nên ở đây, cũng không nên về nhà chính mình, càng không nên đến Tần ký cùng Phi Yến đảng, nếu không thứ nàng đưa cho ngươi chỉ sợ không phải ngân bạc mà là mệnh bạc .”

Hà Hướng sao còn dám trả lời, đành phải liên tiếp gật đầu, ngay cả nhìn Thẩm Lãng một chút cũng không dám.

Chỉ nghe thoáng chung quanh đột nhiên không có tiếng động, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Xung quanh, trên đường, cư nhiên một bóng người cũng không thấy.

Vị công tử mới vừa rồi còn ở đây cùng hắn nói chuyện, trong nháy mặt lại tựa như tiêu thất giữa trời chiều mênh mông.

Hắn mệt mỏi từ trên mặt đất đứng dậy, chỉ cảm thấy y phục mồ hôi ẩm ướt nặng trĩu.

Hà Học đêm qua nói với hắn, có một nữ nhân như vậy tới Phi Yến đảng hỏi thăm tin tức, hắn vừa nghe liền biết nữ nhân kia nhất định sẽ tìm một trong ba người ở Tần ký gần nhất. Chỉ vì chính mình không phải là mật thám, có báo tin tức cũng không được lợi gì, lúc ấy lại sinh ra ác niệm, muốn bán đứng tình báo Tần ký, từ chỗ nữ nhân kia vơ vét được chút tặng phẩm.

Huynh đệ bọn hắn nghe nói ngày gần đây nữ nhân kia đến Tần ký, liền nảy ra chủ ý, hắn bảo nàng bày trí.

Chính là thứ nàng cấp không phải tiền thưởng, mà là đâm vào cổ họng Hà Học một kiếm.

Nàng mỉm cười nói: “Nếu bọn họ cấp tiền thưởng nhiều hơn, ngươi chẳng phải là muốn bán đứng chúng ta? Đối với ngươi mà nói, uy hiếp có phải hay hơn so với ban cho một chút hiện hữu?”

Hà Hướng bất đắc dĩ tâm nghĩ thầm, hắn vốn không thể tiếp tục đứng ở nơi này, cũng không thể nào trở lại nhà của chính mình.

Lý công tử mặc dù dự đoán được nữ nhân kia thủ đoạn độc ác, lại không dự đoán được nàng đã sớm hạ thủ. Chủ nhân nông gia tiểu viện này thi thể vẫn còn ở trong nhà xí phía sau kia, thi thể Hà Học còn ở trên giường bên trong nhà, không biết khi nào thì mới có thể bị người phát hiện.

Còn hắn, thầm nghĩ sẽ chạy nhanh trốn tới một nơi rất xa rất xa, đem theo chuyện từ đêm qua đến tối nay thành một cơn ác mộng vĩnh viễn quên đi.

.

Tuy rằng Vu Hành Vân đã nói rất chuẩn xác là Lâm Kính Hoa nhất định không có việc gì, Lâm Hồng Liên vẫn rất là không yên tâm.

Phổ Phúc khách điếm phòng số 3 khôn tự hắc ám, trông như một người cũng không có. Lâm Hồng Liên nép ở một bên cửa sổ, điểm một lỗ nhỏ trên giấy cửa, hướng vào bên trong rình.

Lâm Kính Hoa vẫn đang thẳng thừng ngồi ở bên cạnh bàn, tay đặt ở trên bàn nắm một cái bình nhỏ.

Trong phòng không còn người khác.

Lâm Hồng Liên thở ra một hơi, nghĩ thầm rằng Vu Hành Vân quả nhiên sở liệu không tồi. Giải cứu Lâm Kính Hoa, lại bắt được Tiểu Lê, không phải là đã lấy được thắng lớn.

Nghĩ đến Tiểu Lê, trong lòng lại vui sướng vài phần. Bị một tiểu cô nương không chút võ công trêu đùa hai lần, như thế nào trong lòng có thể không hận. Nếu lại bắt được nàng, phải là tra tấn nàng đến muốn sống cũng không được.

Trong lòng cảm thấy thỏa mãn, Lâm Hồng Liên đẩy cửa ra.

Nàng muốn nhìn đến ánh mắt Lâm Kính Hoa khi thấy nàng mở cửa, liền không kịp nữa.

.

Nàng không hề quay đầu lại, mà cảm giác được độ ấm kiếm phong.

Kiếm phong đặt cách nửa tất ở phía sau gáy nàng, khoảng cách cùng Thẩm Lãng tươi cười đều ôn hòa giống nhau.

Nàng chưa từng gặp qua, thậm chí cũng chưa nghe nói Thẩm Lãng dùng kiếm giết một người.

Vì thế nàng mơ hồ nghĩ muốn rút kiếm, đối với Thẩm Lãng mà nói không phải chỉ có một dạng.

Mà là đại biểu đạt quyết tâm cực kỳ lãnh khốc.

Giống như thời điểm y ra tay mới vừa rồi, quá mức tinh chuẩn, có lẽ lãnh khốc cũng là một dạng biểu đạt khác.

Thẩm Lãng hỏi nàng: “Vương Liên Hoa đi đâu?”

Hoài niệm so với sợ hãi oán hận càng nhiều, Lâm Hồng Liên cuồng tiếu trả lời: “Ta làm sao biết! Có lẽ là ở trên giường Vu Hành Vân?”

Thẩm Lãng không nói gì.

Lâm Hồng Liên cảm giác được thanh kiếm kia nhẹ nhàng mà cắt qua da thịt ở cổ mình.

Hẳn là miệng vết thương rất cạn, thậm chí cũng không đau lắm.

Chính là lãnh.

Giống như đông lạnh thấu cốt tủy, kiếm khí lạnh lùng.

Nàng không rõ, vì cái gì một người nhìn qua ôn hòa như vậy, trong tay có kiếm lại lãnh như vậy.

(à…. Chị ấy thật là ko biết… khi người ta ghen nó ra sao à… thê tử trên giường người ta, thánh cũng nổi giận, huống chi anh lãng =]]… anh đâu phải thánh… ôi dà…. Nhìn biểu tình anh lãng tức…. mình tự nhiên thấy hài lòng….)

8 Comments Add yours

  1. *-lấy ghế-đưa trà-xoa bóp đấm vai *cực khổ cho nàng rồi

  2. minhngoc89 nói:

    hiu hiu, đặt gạch hóng phần tiếp

  3. silentrock94 nói:

    Cám ơn nàng edit nha, truyện rất hấp dẫn a~, a Lãng thật là yêu thương vợ quá mà

  4. nhan tịch nói:

    đợi mãi cuối cùng cũng thấy nàng dịch tiếp T.T
    ta iu nàng vô cùng *ôm ôm*

  5. Yuki nói:

    Mình đợi phần tiếp theo mòn mỏi, cư nhiên dừng chỗ hấp dẫn như vây oa oa oa, bạn edit hay lắm, mau up tiếp nha

  6. satomineko nói:

    Up tiếp bạn ơi….hay lắm a~~~

  7. umi04101991 nói:

    Đọc chùa đến tận chương này mới comt nhưng truyện hay quá. Cầu chap mới từ chủ nhà…. cầu bạn đừng bỏ rơi con dân của bộ này :”(

  8. Lulumi nói:

    Đọc 1 lèo từ chính truyện tới tận đây mới cmt, cảm thấy thiệt có lỗi. Chỉ muốn nhắn nhủ là cám ơn chủ nhà đã edit bộ này *tung tim* Chủ yếu vì vô tình coi clip cos của hắc thiên mà bị bấn bộ này 😥 Tuôi chỉ là một con mê trai hết thuốc chữa 😦

    Ngoài ra cũng muốn nhắn nhủ thêm là~

    Huhu chủ nhà ơi~~~ mấy nàng đừng bỏ rơi bộ này nhaaaa
    (>人<;)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s