[Hoa Hoa Du Long] Phiên Ngoại 2

♣ Hoa Hoa Du Long ♣

– Phiên Ngoại – Phần II –

Năm nay, thành Đồng An cáo biệt mùa xuân sớm , bước vào tháng năm mà thời tiết khắc nghiệt như tháng sáu, tháng bảy vậy. Chịu không được thời tiết nóng bức, quan lớn quý nhân đều cùng gia đình đến thủ đô phương Bắc nghỉ hè, mà năm nay phải đến giữa tháng sáu mới có thể tiến hành bắc tuần theo nội quan thỉnh tấu lên.
Bắc tuần mùa hạ hàng năm là một việc trọng đại của Đại Đồng quốc. Tuy nói, Tĩnh Tông Hoàng đế chấp chính tới nay đã bao năm, quan hệ với Mông Cổ phương bắc cũng yên ổn , nhưng có một chuyến đi nghỉ hè rời xa hoàng cung quy củ phức tạp quả thực là cơ hội hiếm có, bắc tuần, chung quy lại vẫn chỉ là một cuộc cuồng hoan mỗi năm một lần của đám cung nhân .
Từ nhỏ sinh trưởng ở Hàng Thành là phía nam ấm áp nắng lắm mưa nhiều, trên thực tế Lộ Thương không thích nghi được với mùa hè nắng nóng ở Đồng An, đến nỗi mỗi đêm khi Tĩnh phê duyệt tấu chương, hắn nằm một mình cực kỳ nhàm chán trở mình dậy, lại đi ra thư phòng, lôi tấu thỉnh của nội vụ quan sở về việc bắc tuần đọc rõ to, ý muốn Tĩnh phát hiện, cực kỳ ám chỉ một cách rõ ràng là Tĩnh phê chuẩn nhanh đi.
Vốn dĩ đã bị cái đống sổ con con ghi toàn chuyện vỉa hè kia ném tới đòi phê chuẩn chất thành núi trên bàn, sở tấu toàn chuyện không có gì quá nghiêm trọng, Tĩnh cười khổ nhìn Lộ Thương to gan lớn mật, ý đồ quá rõ ràng. Bất quá, nhớ lại mỗi đêm, người nào đó dưới thân mình mồ hôi chảy ròng ròng, hôn nhau đến nóng người, y cuối cùng cầm bút son, dưới cuốn sổ kia ghi một chữ thật to, thật chính xác “ phê chuẩn” rồi ném vào lô công văn khẩn cấp kia.
Nghĩ đến Tĩnh vốn dĩ là người trọng quốc sự lại chú trọng đến quốc pháp gia quy, không đoán được Tĩnh lại sửa chữa thời gian bắc tuần, nhóm cung nhân biết được tin này mừng rỡ vô cùng, suốt đêm trong phủ bắt đầu chỉ huy hạ nhân chuẩn bị các loại đồ đạc dụng cụ bắc tuần, thế cho nên ngày hôm sau , sau khi lâm triều, Tĩnh phát hiện đám hậu cung đang chuẩn bị như mừng năm mới, xa hoa khoái lạc đang trang trí xe ngựa và các loại đồ lặt vặt.
“ Khởi tấu bệ hạ, bệ hạ phân phó việc bắc tuần, công việc hỏa tốc đã chuẩn bị xong, ngày mai có thể thuận lợi đi tuần.”
Mang theo dương quang đắc ý , biểu tình tâm đắc vì đã bẩm tấu đúng ý hoàng thượng, nội vụ phủ tham sự Dương Trác… người đã đưa ra thỉnh cầu bắc tuần vui vẻ đứng lên.
Mặt không biến sắc, Tĩnh lạnh lùng liếc Dương Trác một cái, cho đến khi gương mặt tươi cười của gã biến thành thịt đông lạnh, mới xoay người nói với hạ nhân phía sau, lạnh nhạt phân phó: “ Đi tới Đồng Hoàng Hầu phủ”.
Đồng Hoàng Hầu phủ nằm ở nội sườn ngoại Hoàng thành, nửa canh giờ đi bộ là tới. Đang lúc xe đi vào cửa lớn hầu phủ, Tĩnh không ngoài dự liệu, phát hiện đám hạ nhân trong phủ đang chuẩn bị đồ dùng, chuẩn bị xe ngựa đi bắc tuần, một nét cười ôn nhu hiện lên trên khóe miệng.
Đồng Đức, tuy độ xa hoa không bằng Đồng An, nhưng nơi này thành bốn có núi non, ôn hòa như mùa xuân. Đồng Đức còn có ôn tuyền, mỗi lần bắc tuần các cung nhân đều đến ôn tuyền Nam Giao nổi danh phong cảnh hữu tình mà tắm suối nước nóng….
Trong đầu nghĩ đến Lộ Thương thân thể ấm áp ở trong ôn tuyền cùng mình va chạm, Hoàng đế bệ hạ cao quý bỗng lộ ra biểu tình háo sắc đến khó coi.
Phân phó đám thị vệ đứng ngoài Thính Các, Tĩnh vội vàng nhưng không hề làm mất đi dáng tao nhã, hướng vào phòng ngủ phía sau hậu hoa viên của Lộ Thương, nhưng lại thất vọng khi thấy chỉ có người hầu Tiểu Tang đang sắm sửa quần áo cho Lộ Thương.
“ Hầu gia đâu?” Tuy rằng ngữ khí vẫn cao nhã tôn quý, vẫn là cách nói của Hoàng đế, nhưng thực tế lúc này Tĩnh đang nghiến răng nghiến lợi ẩn nhẫn dục hỏa thiêu đốt phừng phừng trong người.
Tiểu Tang bé nhỏ hiển nhiên là bị biểu tình đằng đằng sát khí của Tĩnh dọa sợ, sửng sốt hơn nửa ngày mới khom người thỉnh an: “Hầu gia đang ở thư phòng tiếp đãi người đưa tin từ Hàng Châu tới ạ.”
Tĩnh nhíu chân mày. Khi đó y đã cố ý an bài, các huynh đệ trước kia cùng Lộ Thương vào rừng làm sơn tặc được phân phó đảm nhiệm chức quan ở phía nam. Tuy rằng Lộ Thương cùng y vì chuyện này mà cãi vã khắc khẩu, nhưng cuối cùng vẫn băn khoăn chuyện huynh đệ có nguyện vọng ở phía nam mà bất đắc dĩ tiếp nhận việc này.
Bốn, năm năm nay, Lộ Thương mặc dù chưa từng cùng nhóm Tào Tín đó chặt đứt quan hệ thư từ, nhưng chung quy Giang Nam so với kinh thành xa xôi, thư từ cứ ba tháng một lần, gặp mặt mỗi năm một lần. Tháng ba năm nay Tào Tín nhân có chuyến lên kinh nhậm chức mà ghé thăm Lộ Thương, ít lâu sau, Giang Nam lại có người đưa thư tới, làm cho Tĩnh thật nhịn không được lo lắng không biết có chuyện gì ở Giang Nam hay sao.
Chính là cân nhắc một chút, đã đi đến cửa thư phòng, Tĩnh cũng không gõ cửa, tự đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, hai người đang đưa lưng về cửa đột nhiên hoảng sợ, đồng thời hướng quay lại, y nhìn ra hai người không phải người quen, cũng không phải người đưa thư của Tào Tín.
Có thể là đã quen với việc Tĩnh vào mà không hề báo trước, Lộ Thương chính là có chút hơi giật mình, sau đó trấn tĩnh lại. Đã năm năm rồi, hắn lại về làm Đồng Hoàng Hầu gia năm năm rồi, năm tháng cũng đã lưu lại trên gương mặt anh tuấn kia chút dấu vết phong sương, nhưng khóe mắt y lại chỉ có nét thành thục cùng vài phần mị lực.
“ Bệ hạ.” Ngữ khí bình tĩnh nhưng cũng có phần tôn kính, Tĩnh vừa nghe được, hai người tới chơi vốn không phải là bạn cũ của Lộ Thương.
Tại triều thượng, hoặc những chỗ đông người, Lộ Thương luôn gọi Tĩnh bằng ngữ khí không thân không sơ, cho dù biết rằng quan hệ của mình với Tĩnh thật ra ai cũng biết, nhưng mọi người đều coi như không nghe thấy gì.
Đối mặt với Lộ Thương càng ngày càng hiểu chuyện, Tĩnh tuy rằng vẫn nhớ năm đó khóc đến hồ nháo ầm ĩ mới lôi được tiểu sơn tặc Lộ Thương về, cũng biết, y không thể làm cho pháp quốc cung đình đi xuống chỉ vì một người y yêu.
Trong lòng áy náy khiến cho Tĩnh càng sủng nịch Lộ Thương. Y nghiêm khắc xử phạt mấy đại thần can đảm dám mạo muội giáp mặt Lộ Thương, sau đó, các quan lại đại thần cũng hiểu được không nên quản đến cái tư mật ở cửa nhà hoàng đế. Trước mặt Lộ Thương, làm bộ như không thấy quan hệ của hắn với hoàng đế, hai bên không có xung đột gì lớn, bình an vô sự sống cho đến nay.
Hướng Lộ Thương gật gật đầu, Tĩnh ngồi xuống một bên ghế. Mà hai người kia, sau khi tỉnh mộng, trợn mắt há mồm vội vàng quỳ xuống không ngừng thỉnh an: “ Tham kiến bệ hạ.”
Lộ Thương vội giới thiệu: “Hai vị này là thương nhân từ Hàng Thành tới, nhị đệ gửi thư từ Hàng Châu đến đây cho ta.” Bên người hắn còn một phong thư chưa mở, hiển nhiên trước đó hai bên nói chuyện phiếm nên chưa mở thư rồi.
Tĩnh nhẹ gật đầu ý bảo hai người đứng dậy, trong lòng âm thầm sốt ruột, đến bao giờ các ngươi mới chịu nhổ rễ để ta cùng Tiểu Thương cộng phó mây mưa đây?
Đại khái là cũng nhìn ra sắc mặt Hoàng đế bệ hạ có điểm không vừa ý, hai người thương nhân sợ tới mức chỉ có thể hướng Lộ Thương vội vàng nói lời từ biệt, cuối cùng khi cửa đóng lại, trong nháy mắt, sắc mặt Tĩnh dịu xuống hẳn.
“ Tiểu Thương…” Vội vàng đứng dậy đi sau lưng, Tĩnh ngọt ngào kêu Lộ Thương, ám chỉ chính mình muốn, cũng không ngó tới hắn có phản ứng hay không, hung hăng hôn lên môi hắn.
“ Không cần! Ta còn muốn xem…” còn có chữ “thư” chưa kịp nói xong, quần áo mùa hè mỏng manh trên người Lộ Hầu gia đã bị xả ra tung tóe, Tĩnh làm cho người ta không thể phản kháng, cường thế đem Lộ Thương áp đảo trên ghế dài ở thư phòng, một tay bắt đầu giải khai đai lưng chính mình.
Hiển nhiên có điểm hơi bất ngờ vì Hoàng đế phong phạm cao quý nhã khí đầy người vừa nháy mắt đã biến thân thành sắc quỷ đói khát thế này, Lộ Thương kinh ngạc nhìn Tĩnh đem hai đùi mình đặt lên vai y, tiếp theo giây lát đã cảm nhận được thứ tính khí nóng bỏng đặt tại hạ khẩu bắt đầu đi vào.
“ Không cần…” Tuy rằng nhiều năm qua, hắn đã đối với loại tư thế này cảm thấy bình thường, nhưng mà Lộ Thương lại cảm giác tâm lý không thể thừa nhận chuyện nam nhân tiến vào trong nháy mắt, cho dù thân thể đã có thói quen đau đớn này, tâm lý lại nhất quyết không chịu phục, nhịn không được mà nhẹ giọng kháng cự.
Biết rằng có kêu rên phản kháng đến mấy cũng chỉ gia tăng khoái cảm chinh phục của Tĩnh mà thôi, Lộ Thương ngừng hô hấp, cắn rằng chờ đợi thống khổ kéo đến.
“ Đừng làm bộ dáng cá nằm trên thớt như vậy, đã là lão phu lão thê với nhau rồi sợ cái gì nha…” Tĩnh cũng không cấp mặt mũi Lộ Thương mà tẫn sát phong cảnh:“ Vài năm nay làm đến bao lần có đếm được đâu, em như thế nào vẫn cứ là một bộ dáng sợ làm thế?”
“ Phi, quỷ mới cùng ngươi lão phu lão…” còn có chữ “thê” ngượng ngùng không nói ra miệng, Lộ Thương hung hăng dùng hai tay cào vào trên lưng Tĩnh.
“ Ai yêu!”
Người bị cấu không phát ra tiếng kêu đau, người kêu lại là người cấu, Lộ Thương vừa đánh người xong…hạ thể ngay lập tức bị sáp nhập không chút lưu tình như bị phá vỡ, nhẫn nại đến đâu hắn cũng chịu không nổi đau đớn mà kêu ra tiếng.
Tĩnh như không để ý đến hắn đang kêu đau, nhanh chóng động luật thắt lưng, ra sức trừu cắm. Tiếng thở dốc của hai người chậm rãi đan vào nhau, khoái hoạt dâng cao trong nháy mắt, Lộ Thương thần thái thất thần, vô ý nắm được tờ giấy viết thư trắng tinh trên bàn, dùng sức nắm thật chặt, nắm thật chặt… thẳng cho đến khi bàn tay hết lực mà mềm ra.
Lộ Thương toàn thân hư nhuyễn, thừa nhận sức nặng của Tĩnh, đang nghe tiếng y thở dốc rồi đột nhiên trong nháy mắt vút cao lên, gắt gao nhắm hai mắt lại.
Cơ hồ trong nháy mắt, chỗ sâu kín nhất trong cơ thể, có một trận nhiệt hỏa khó có thể hấp thu được, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, ôm chặt lấy nam nhân trên người mình.
Một tia sáng dương quang chiếu qua cửa thư phòng, song song chiếu rọi vào hai người, làm cho mồ hôi trên người vì phản xạ ánh nắng mà trở nên lung linh. Lộ Thương thân thể bị ép chặt, chậm rãi mở mắt.
“ Biết không, mỹ nữ lần trước của Tây Vực đưa tới có thai…” Đại khái là muốn tìm chút chủ đề nói chuyện, bàn tay lười biếng âu yếm thân thể ẩm ướt của Lộ Thương, hoàng đế đại anh minh lại chọn đúng cái chủ đề rách nát nhất trên đời mà tán gẫu.
Lộ Thương không nói gì.
Hắn không biết vì sao Tĩnh lại nói tới chuyện này. Tuy rằng đối với mình, sủng ái năm năm qua chưa bao giờ phai nhạt, Tĩnh vẫn cứ không phải là một tình nhân thủy chung gì…năm năm qua, hậu cung vẫn tiếp tục có người có thai, tuy rằng có cung phi đã có một vài đứa nhỏ, cũng có người tưởng tượng đến cái ghế hoàng hậu Đại Đồng còn trống kia, Tĩnh đã sớm là cha của năm đứa nhỏ.
“ Nói chuyện a! Nói là em không thích ta động vào nữ nhân khác a, nói là em không thích nhìn thấy hài tử của ta do nữ nhân khác sinh ra !” Tĩnh mang theo biểu tình trẻ con, hung hăng đung đưa dưới thân Lộ Thương, tựa hồ vì hắn không đố kị nên mới cáu giận.
Lộ Thương tròn mồm tròn mắt, chung quy lại vẫn không biết nên nói cái gì. Hắn sớm đã nhận thức được rằng, chấp nhận ở bên Tĩnh, thì phải thừa nhận y là người của quốc gia, mặc dù vẫn âm thầm kỳ vọng Tĩnh là một tình nhân chung thủy, nhưng loại kỳ vọng này, ba năm trước khi nhị vương tử ra đời đã hoàn toàn tan biến.
Lộ Thương cũng đã gần ba mươi, hắn bỗng nghĩ tới tình cảnh sau này khi mình già rồi, suy yếu đi. Vô luận thế nào, hắn cũng không tưởng tượng ra Tĩnh sẽ sủng ái một lão nhân, bộ dáng già yếu râu tóc trắng phau, mà sách sử lại không ghi lại cái gì cho hắn tham khảo cả. Chỉ có ghi lại chuyện nam sủng không phải chết ở tuổi thanh xuân thì người sủng ái nam sủng lại chết lúc thanh xuân, hoặc là chưa già cả đã thất sủng mà rời đi, căn bản là không có chuyện quá ba mươi vẫn còn được ân sủng, không có tiền lệ.
Trời mới biết, năm năm, mười năm, hai mươi năm nữa, chính mình cũng Tĩnh sẽ biến thành cái bộ dạng gì nữa. Có lẽ, ngày này của hai mươi năm sau, mình lại biến thành cái hồi ức đáng sợ mà Tĩnh liều mạng muốn quên đi.
Nếu quả thực chuyện tình này không thể vĩnh hằng, Lộ Thương không nghĩ được nên đưa ra cái lý do nào với Tĩnh để rời đi.  Hắn nguyện ý nhân nhượng vì đại cục, nguyện ý đem tất cả thời gian gần nhau, kéo dài thêm một lát thậm chí là một chớp mắt cũng nguyện lòng.
“ Nói chuyện đi!”  Tĩnh tựa hồ không thích Lộ Thương nén giận hờn im lặng như vậy, dường như sắp phát hỏa thúc giục…
Nói thật, lấy bản tính Lộ Thương, không biết phải khó khăn bao nhiêu mới có thể khắc trụ lửa giận mỗi khi cùng Tĩnh bàn luận về cái chủ đề đầy oán khí này, nhiều khi tức giận muốn vỗ mông mà đi, nhưng lại sợ cùng Tĩnh hai người đều tan nát, nhưng mà…
Hắn hít sâu vào một hơi, Lộ Thương rút cuộc mở miệng: “Chúc mừng ngươi.” Âm điệu bình tĩnh đến vậy, hoàn toàn nghe không ra lúc này trong lòng hắn, sóng gió đang đấu tranh dữ dội.
Tĩnh thần sắc nháy mắt trở nên lạnh lùng, y không nói gì, đứng dậy sửa soạn lại quần áo.
Lộ Thương chậm rãi kéo quần áo che khuất hạ thể trần trụi, quay đầu đi cắn chặt môi. Hắn hoài nghi không biết mình nên thế nào tiếp tục đối mặt với Tĩnh, hắn sợ rằng loại cục diện này tiếp tục đi xuống, hai người sớm sẽ chia lìa đôi ngả.
Muốn che dấu chính mình khổ sở thê lương, hắn vô ý thức mở bàn tay, trong lòng bàn tay giấy viết thư đã bị vo viên nhầu nát, vội vàng đảo mắt qua nhìn thấy một hình ảnh.
“A” Lộ Thương nhịn không được tiếng kinh hô làm Tĩnh đang bước đến cửa phòng chợt dừng lại.
“ Làm sao vậy?” Tĩnh không có quay đầu, một tay chạm cửa, lạnh lùng hỏi.
Lộ Thương trong tiếng nói có điểm không rõ ràng: “ Tam đệ…Tào Tín bệnh nặng, gọi ta tức tốc quay về Hàng Thành thăm bệnh…”
“ Ngày mai xuất phát bắc tuần.” Tĩnh trầm ngâm một lát, nhớ tới mục đích chính là đến dò hỏi Lộ Thương.
“ Chính là…”
Lộ Thương lại cầm giấy viết thư nắm chặt lại, làm sao hắn lại không biết, Tĩnh hi vọng hắn có thể theo y đi bắc tuần, làm sao lại không biết rằng tình cảm của họ đang xuất hiện những vết rách nguy hiểm, nhưng tình nghĩa huynh đệ nhiều năm như vậy không thể nói bỏ là bỏ. Dù sao không cùng Tĩnh bắc tuần, về sau cũng không thể không nhìn thấy y, còn Tào Tín bệnh nặng , chỉ sợ nếu không về kịp thì không bao giờ tái ngộ nữa.
Tĩnh hừ lạnh một tiếng :“Cùng ta bắc tuần hay một mình nam hạ, tùy em quyết định! Ngày mai giờ lành xuất phát đã định ,  nếu lời nói của ta không cản nổi em thì ta cũng không đợi.”
Không có chờ Lộ Thương trả lời, Tĩnh phất tay áo bước đi, rời khỏi căn phòng vừa lúc trước hai người triền miên ở chung một chỗ.
Tĩnh Tông Hoàng đế đem niên hiệu sửa thành năm Vi An thứ năm, Đại Đồng Hoàng Triều bắc tuần hàng năm vào mười lăm tháng năm cử hành. Tiếng nhạc ti lễ , giờ lành đã đến, đội ngũ bắc tuần châm rãi xuất phát, trong đoàn xe ngựa, ở giữa là xe rồng của hoàng đế, kéo theo một bầy xe loan cung phi đi kèm. Tuy nhiên, trong đoàn xe ngựa lại thiếu mất xe của Đồng Hoàng Hầu phủ, mà Hoàng đế bệ hạ mặt nghiêm như tượng, đi bắc tuần mà biểu tình không khác nào đi lễ tang.
Bắc tuần vừa đi vài ngày, hai kỵ sĩ phong trần mệt mỏi dừng tuấn mã đứng ở cửa đô đốc phủ Hàng Châu…đây chính là người quyết định không đi bắc tuần với Tĩnh để về nam hạ thăm bạn tốt…Lộ Thương cùng với người hầu Tiểu Tang.
Dọc theo đường đi, Lộ Thương tâm tình quả thực buồn đến không thể buồn hơn. Tuy rằng bệnh của Tào Tín làm cho hắn lo lắng không thôi, nhưng không cùng Tĩnh đi phương bắc, lại ngược về phương Nam một mình, làm cho hắn có dự cảm không ổn chút nào.

Bỏ qua một bên suy nghĩ chỉ có thể xoayquanh Tĩnh, Lộ Thương quyết định đem tinh thần đặt hoàn toàn lên bệnh tình của Tào Tín, chuẩn bị tâm lý suốt cả một ngày, đến khi gặp đám huynh đệ Tào Tín, toàn bộ tâm tình của hắn bỗng chốc biến thành tro tàn.
“Các ngươi…”
Đi vào hậu viện Đốc phủ, điều đầu tiên hắn nhìn thấy, là các huynh đệ từ xưa đến giờ, đang ngồi thành một đoàn hi hi ha ha cười, giữa thanh thiên bạch nhật, ngồi ở bàn trung tâm là Tào Tín bị miêu tả là bệnh nặng gần chết!
Tào Tín sắc mặt hồng nhuận, thần tình đầy tiếu ý, nghĩ bằng ngón chân cũng ra là tên đó chẳng có tý tẹo dấu hiệu nào của bệnh nặng vừa tỉnh cả.
“ Đại ca!”
Lộ Thương vừa muốn tiến lên chất vấn, Tào Tín cũng đã ngẩng đầu thấy hắn, gã vui đến nhíu chặt hai lông mày, thấy hắn vội vàng đẩy bàn cờ đang chơi dở ra, một phen nhào đến ôm chặt lấy Lộ Thương.
Huynh đệ ngồi bên cạnh cũng trở nên vui vẻ sôi nổi, mỗi người vẻ mặt tràn đầy kinh hỉ.
“ Tam đệ, Tín đệ không phải là bệnh nặng liệt giường sao, như thế nào lại…”
Lộ Thương dù thế nào cũng không thể tức giận trong không khí vui vẻ này, chỉ thấp giọng chất vấn.
Tào Tín lộ ra biểu cảm như thể đương nhiên:“  Đệ nếu không nói thế, liệu đại ca có trở về nhìn mặt huynh đệ này không? Chẳng phải sớm vì Tĩnh Tông Hoàng đế mà ném chúng ta đi từ lâu rồi sao?”
“ Phải rồi, phải rồi.”
“ Đại ca thật sự đã rất lâu không về Hàng Châu! Vẫn ở lại Đồng An, Hầu phủ lại nghiêm mật cẩn trọng, chúng ta muốn nhìn cũng nhìn không tới. ”
Các huynh đệ ở bên cạnh sôi nổi phụ họa,  tựa hồ nói đùa nhưng lại làm tổn thương đến Lộ Thương khá nhiều.
Bị mọi người nói thế, Lộ Thương tự nhiên biết sai, hơn nữa cũng nhận thấy nhiều năm qua không gặp lại, các huynh đệ thật cao hứng, hắn cũng không muốn làm mọi người mất hứng, thuận theo ý tứ của mọi người mà ngồi xuống bàn bên cạnh, cùng mọi người nói lại bao chuyện xưa.
Các huynh đệ dần dần trở nên náo nhiệt, liền thấy một phụ nhân ôm một đứa trẻ nhỏ khoan thai bước đến, bị Tào Tín một tay giữ chặt lại.
“ Hồng Nhân, mau đến chào đại ca! Đây là Lộ Thương đại ca mà từ trước đến nay ta vẫn nói với nàng.”
“ Đại ca, đây là vợ đệ.”
Tào Tín ba tháng trước cưới bà chủ của Tân Tửu Phường làm phu nhân, nhưng lại không báo cho hắn biết.Hồng Nhân bế đứa nhỏ trên tay, hẳn là đã hai, ba tháng rồi, hai người có lẽ thành thân không lâu thì sinh ra hài tử này. Khó trách hắn lúc đó cứ nghĩ Tào Tín không mời hắn uống rượu mừng mà Tào Tín lại luôn tìm cách thoái thác, nói cái gì mà nữ gia bần hàn không muốn bày vẽ nghi thức tiệc rượu, một hồi lại nói cái gì mà nam nhi giang hồ không trọng lễ nghi rườm rà, nói nửa ngày cũng là Tào Tín muốn nhanh chóng rước vợ về cửa thôi.
Tào Tín này thật là!
Không nhịn được nét cười trên môi, Lộ Thương tiện tay sờ mặt đứa trẻ con trên tay phụ nhân.
Đứa nhỏ da dẻ phấn nộn, ngũ quan chưa rõ ràng, hẳn là mới sinh không bao lâu. Ngửi được mùi hương của người lạ, đứa nhỏ bàn tay bé bỏng hơi sờ sờ vật lạ, cảm giác va chạm với làn da phấn nộn của trẻ con khiến tay chân Lộ Thương bỗng luống cuống hẳn lên.
Nghĩ nghĩ một lát, hắn cởi một vòng tay vàng khảm ngọc trên tay , lồng vào chân đứa bé, cười nói :“ Lần đầu gặp mặt, đại ca không có gì để tặng, chỉ có cái này mong đệ đừng cười.”
“ Đại ca sao lại nói vậy, huynh là người bên cạnh Hoàng đế, trên người huynh mỗi thứ đều giá trị bằng cả một thành Hàng Châu! Tiểu nhi thật tạ ơn huynh!”
Tào Tín luôn tâm ngay khẩu thật. Nhưng thật sự gã nói không sai. Vòng vàng này rất quý giá, đó là món quà sau một lần hoan ái mà Tĩnh đưa cho Lộ Thương. Giữa vòng khảm một viên bảo thạch được truyền tụng là vô song, nó chính là vật tùy thân của Lịch Đại Hoàng Hậu. Tặng lại cho Lộ Thương khiến hắn cảm thấy mình thật được yêu chiều, cũng lại không hề do dự mà tặng lại cho một người khác.
“ Đứa nhỏ này thật đáng yêu.” Lộ Thương biết sắc mặt hắn đã bị Tào Tín để ý, mới vội cảnh tỉnh, chuyển đề tài vào đứa nhỏ.
“ Đại ca cũng sinh lấy mấy đứa, làm bạn với Tiểu Triết nhà ta.” Hồng Nhân nói một câu không có ý tứ gì, nhưng lại làm cho không khí nhanh chóng đông cứng lại.
Tiểu Tang là người đầu tiên thay đổi sắc mặt. Gã lặng lẽ nhìn Lộ Thương, hắn đang xấu hổ, nghĩ đến thật không biết phải phản ứng thế nào cho phải.
Nhìn Lộ Thương lặng im không nói gì, Tào Tín đem đứa nhỏ cho thê tử, ngữ khí nghiêm trang nói :“ Đại ca, đệ không muốn nói huynh. Nhưng thật sự huynh cũng nên nghĩ cho mình một chút. Tuổi ngày một lớn rồi, huynh chẳng lẽ muốn cả đời không danh không phận đi theo người ta như vậy? Người ta tam cung lục viện, nữ nhân đầy sảnh đường, sau này huynh già đi, sắc tàn lực kiệt một thân một mình, đến lúc đó huynh không vợ không con, chẳng lẽ muốn cuối đời phải làm một lão nhân cô độc chết không ai quan tâm?”
Tào Tín nói ra những lời đó không khác nào dùng búa tạ đập thẳng vào lòng Lộ Thương, khiến hắn bỗng trở nên đau lòng…loại suy nghĩ này, hắn đã nghĩ đến rất nhiều , rất nhiều lần…nhưng mỗi lần ý niệm buông tay mới chỉ nhen nhóm lên trong đầu, lại chỉ cần ở trong vòng tay Tĩnh ấm áp vững chãi, tất cả lại hóa thành mây khói, làm cho hắn vùi mình trong tư sắc vui vẻ mà không muốn đối mặt với tương lai u sầu.
“ Vậy nên, đại ca à, Tào Tín đệ giả bệnh mời huynh về Hàng Thành, cũng là vì việc này, các huynh đệ đều lo nghĩ cho huynh, đại ca!”
Bên cạnh, các huynh đệ cũng sôi nổi nói vào.
Lộ Thương cười khổ đứng lên :“ Loại chuyện này…không phải các ngươi gấp đến thế rồi chứ?”
“ Ai nói chúng ta không gấp! Cuối cùng chúng ta cũng nghĩ ra một cách giúp đại ca” Tào Tín ở một bên vui vẻ chạy đến gần hắn, nắm lấy tay Lộ Thương :“ Đại ca, xem xem các huynh đệ vì huynh mà chuẩn bị cái tốt cho huynh đây.”
“ Cái gì tốt ?”
“ Huynh đừng hỏi, cứ đi theo ta là được” Trên gương mặt ngăm đen của Tào Tín lộ ra mấy nét cười có phần quỷ dị bí mật.
Lộ Thương bán tín bán nghi nhưng vẫn theo Tào Tín ngồi lên xe ngựa phía sau hậu viện, theo cửa nha phủ xuất phát, dọc theo mấy ngã tư, chuyển đường, cuối cùng dừng trước cửa một ngôi nhà tường trắng, bên trong có sân rộng.
“ Đại ca, vào đi.” Chỉ thấy Tào Tín lấy chìa khóa mở cửa, lại quay lại đón Lộ Thương, cái biểu cảm kia càng viết rõ ba chữ “có âm mưu” trên mặt.
“ Mĩ Vân, mau vào đỡ tiểu thư ra.” Tào Tín vừa vào khách đường vội vàng hô to lên.
“ Đây là làm sao a…” Lộ Thương nghi hoặc nói.
Một lát sau, tiểu nha hoàn áo xanh đỡ một mỹ nhân chậm rãi đi ra. Mỹ nhân kia khuôn dung tươi sáng, đôi môt đỏ động lòng người, nhan sắc dịu dàng hiền lành, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn Lộ Thương, bắt gặp ánh mắt hắn, liền cúi đầu hé miệng cười nhẹ.
“ Đại ca, đến đây ta giới thiệu. Đây là mỹ nữ nổi danh bậc nhất Hàng Châu, nhân gia biến sự bị bán đến kỹ viện, ta xem nàng một thân cao quý bị tiện nhân hãm hại mà giúp đỡ trở về, sau mới suy tính ra chuyện của đại ca .” Tào Tín nói chuyện nhất thời quá thẳng thắn, mặt cô gái kia bỗng chốc đỏ bừng.
“ Sao lại là vì ta… ta và cô nương này làm sao có thể a. ”
Lộ Thương không để ý mặt mũi Tào Tín, vừa tức giận vừa buồn cười, chỉ thiếu nước lớn tiếng mà trách cứ gã.
“ Ai nói là không được ? Chỉ có các huynh đệ ở đây biết, còn ngoài ra không ai biết trong đây là nữ nhân của huynh. Nếu may mắn sau này nàng sinh đứa nhỏ ra mẹ tròn con vuông, chúng ta sẽ thay huynh chăm sóc mẹ con nàng tận tình, ta không tin Hoàng đế lại biết được bí mật này…”
“ Vấn đề không phải là hắn có biết hay không…” Xem bộ dạng Tào Tín, rõ ràng là muốn hắn cùng nữ nhân này mấy đêm ân ái vợ chồng, sinh con nối dõi.
“ Còn cái chuyện gì nữa đâu. Đại ca, huynh cũng đừng có mà nói rằng, huynh nguyện vì Hoàng đế mỹ nhân kia mà thủ trinh đi.”
“ Này…” Lộ Thương nhất thời nghẹn giọng. Tuy không thật sự nghĩ tới có thủ thân vì Tĩnh hay không, nhưng sự thật , lần đầu tiên của hắn là cùng Tĩnh trên giường, ngoài ra hắn chưa từng tìm một bạn tình nào khác.
Nhưng khác với hắn, Tĩnh vẫn liên tục tuyển mỹ nữ, nhận mỹ nữ cống phẩm của lân bang, tuyển thêm tú nữ vào cung, vẫn một đêm phong lưu khoái hoạt, hơn nữa còn không ngừng có thêm hoàng tử chào đời, chứng tỏ y vẫn không hề chuyên sủng một mình Lộ Thương.
“ Đại ca.” nhìn gương mặt Lộ Thương có chút âm u, Tào Tín một phen đẩy tay Lộ Thương, lớn tiếng nói “ Đại ca, huynh còn do dự cái gì? Là nam nhân thì thừa dịp hôm nay cùng La cô nương khoái hoạt. Cứ ở Hàng Châu nửa tháng, một tháng, thì sợ gì sang năm không có tiểu tử bế trên tay.”
Lộ Thương lại mặt mày tím tái, bị Tào Tín nói cho đến xấu hổ. Liều mạng phản bác vì không muốn chúng huynh đệ nhạo báng, nhưng mà nếu làm như thế thì khác nào vạch áo cho người xem lưng, thật sự việc này nếu bị Tĩnh biết thì chắc chắn là không xong, thật đường nào cũng tắc.
Xấu hổ một lát, Lộ Thương để ý là gương mặt La Dung Dung cũng đỏ hồng, không dám ngẩng đầu lên liếc trộm hắn. Tầm mắt hai người vừa tiếp xúc, La Dung Dung lại e lệ cúi đầu, thật là uyển chuyển phong tình.
“ Mĩ Vân. Nhanh đi thay giường chiếu cho tiểu thư.”
Xem Lộ Thương không có ý tiếp tục cự tuyệt, Tào Tín nhanh nhẹn hưởng ứng, thấy tiểu nha đầu cắm đầu cắm cổ chạy vào phòng trong, gã lại đem tay La Dung Dung đặt vào tay Lộ Thương, hướng cửa phòng đẩy đẩy vào.
Đi vào trong phòng, Mĩ Vân đã thay nệm giường thỏa đáng…một màn đỏ rực lại có một khăn lụa trắng như tuyết để kiểm nghiệm xử nữ đêm đầu tiên, gương mặt Lộ Thương nhất thời lại đỏ bừng lên.
“ Đại ca, huynh cứ chậm rãi hưởng thụ, ta cáo lui trước.” Xem mặt Lộ Thương đỏ bừng, Tào Tín hiển nhiên thức thời mà rút lui. Liếc Mỹ Vân một cái, hai người đều nhanh chóng lui ra khỏi căn phòng tràn ngập không khí xuân sắc này, còn cẩn thận đóng cửa phòng.
Trong căn phòng mờ tối, không khí nháy mắt sôi lên. Xuân ý tràn đầy trong phòng, La Dung Dung gương mặt đỏ ửng, thẹn thùng ngồi ở mép giường, cúi đầu không nói, bộ dạng của một tân nương mới về nhà chồng.
Lộ Thương tay chân luống cuống. Không nghĩ tới Tĩnh, hắn cũng hiểu được đêm nay là một đêm hấp dẫn trí mạng…dù sao tuổi ngày một nhiều, hắn không thể lại làm bộ đối với gia đình trọn vẹn đoàn viên của người khác mà dửng dưng không ghen tỵ.
Vô luận thế nào, hoàng cung mỗi lần có ngày lễ lớn, hắn cũng chỉ được đứng trong hàng ngũ quần thần bên dưới. Cho dù vị trí Hoàng hậu bên cạnh Tĩnh vẫn trống trơn, nhưng số lượng tần phi tú nữ sau lưng ngày một nhiều.
Mỗi lần nhìn thấy đám mỹ nữ như hoa như ngọc vây quanh Tĩnh, mỗi lần nhìn thấy một cung nữ cẩn thận ôm trong tay một hoàng tử, một công chúa nhỏ, nói rằng hắn không thấy cô tịch là gạt người.
Mà trước mắt chính là cơ hội để thay đổi loại tình huống này. Chỉ cần cùng La Dung Dung vài đêm, sang năm sẽ có một đứa nhỏ mang trong mình huyết thống của hắn…chuyện này đối với Lộ Thương vốn dĩ thân cô thế cô, quả thực là một tương lai ấm áp.
Trong lòng hắn lại nổi lên tranh đấu tư tưởng. Trong đầu lại hiện ra hình ảnh Tĩnh mỉm cười nhẹ như có như không ấy, bộ dáng như mỹ nhân thiên hạ, trong lòng bỗng thấy nhu thuận, nhưng lùi về sau một chút, lại thấy bộ dạng Tĩnh lạnh lùng thông báo cho hắn biết mỹ nhân Tây Vực mới về hậu cung đã mang long thai , khiến trái tim hắn lại một lần như ngừng đập.
“ Lộ đại ca, muộn rồi! Nghỉ tạm đi!” La Dung Dung có lẽ thấy được Lộ Thương có điểm kì quái, liền ôn nhu nói.
Lộ Thương cắn răng một cái, rốt cuộc vẫn cất bước đi đến trước…
“ Đại ca! Huynh dậy chưa? Đã là giữa trưa rồi! Các huynh đệ còn chờ uống rượu mừng của huynh đó.”
Buổi trưa, Tào Tín xuất hiện ở tiểu viện. Hô vài tiếng không có ai đáp lời, gã liền do dự mà đẩy cửa phòng đi vào, lại phát hiện Lộ Thương một mình ngồi ngây ngốc trên giường, chính là  vẻ mặt đăm chiêu đến phát ngốc ra.
“ Hả? Mỹ Vân cùng La tiểu thư đâu? Đây là có chuyện gì…” Mắt gã nhanh chóng nhìn vào tấm vải lụa trắng bóc để ở giường, tấm vải trắng tuyết, như chưa từng nhiễm một sắc màu nào khác, đẹp đến tiên diễm.
“ Thì ra là phụ nữ đã có chồng… dám làm bộ thanh quan nhân gạt người!” Phản ứng đầu tiên của Tào Tín,là tưởng bị La Dung Dung lừa, cầm vải lụa trắng chạy đi tìm người.
“ Không phải thế đâu!” Lộ Thương một phen kéo Tào Tín lại :“ Ta tối hôm qua có nói chuyện với nàng một lát, rồi cho nàng ít bạc cùng với Mỹ Vân về quê tìm người thân thích. Cái gì mà thanh quan nhân? Ngươi đừng ồn áo phá hủy thanh danh cô nương người ta.”
Tào Tín nhất thời ngây dại, tấm vải trong tay đánh rơi xuống đất.
“Đại ca!” Gã lớn tiếng rống lên.
Phủ nha , vẫn là hành lang gấp khúc bày biện bàn ghế đá trắng, vẫn là Lộ Thương ngồi với các huynh đệ ngày xưa. Không khí hiện giờ lại rất khác trước đây, tất cả mọi người đều sầu khổ in trên mi mắt, chỉ có Lộ Thương vẻ mặt thản nhiên.
“ Đại ca!” Vẫn là Tào Tín nói trước: “ Không phải đệ trách huynh! Nhưng chẳng lẽ huynh bị tên Hoàng đế kia hạ dược hay sao? Hắn một mình tam cung lục viện đang ở Đồng Đức phong lưu khoái hoạt, huynh cần gì phải trinh tiết liệt nữ vì hắn mà thủ trinh?”
Lộ Thương bị nói cúi đầu, thật lâu sau mới nói:” Tam đệ, xin lỗi vì làm đệ khổ tâm! Ta thực không thể nào làm được. Các ngươi cười ta cũng được…Ta…ta vẫn thầm nghĩ muốn kéo dài thời gian ở bên Tĩnh càng lâu càng tốt… Nếu hắn…nếu chúng ta mỗi người một ngả, đứa nhỏ hay mỹ nhân, ta đều có thể chấp nhận được. Ta sẽ tình nguyện quay về cùng các huynh đệ ở Hàng Châu.”
Hắn nói ý tứ tránh đi, nhưng có thể hiểu được…Tào Tín biết, Lộ Thương thực sự không còn nghĩ gì cho bản thân hắn nữa, tình yêu của hắn đối với Tĩnh Tông hoàng đế, đã bức hắn không còn đường lui.
Lộ Thương cắn môi, rồi lại thấp giọng nói tiếp :“ Nếu quả thực sau này sợ ta chết cô đơn, phiền con cháu các ngươi chôn các ngươi bên cạnh ta! Ngày sau các ngươi hậu đại cúng mộ, chỉ cần tiện tay nhổ cỏ trên mồ ta là được.”
“ Đại ca!” Tào Tín rốt cuộc không nghe được nữa, nước mắt đột nhiên rơi xuống như mưa, khóc ròng nói :“ Đại ca! Đại ca, huynh tại sao lại thành ra như vậy? Tại sao huynh lại nghĩ mình không hay ho gì như vậy?”
Gã dùng lực ôm chặt lấy Lộ Thương, gào khóc thật to :“ Tại sao huynh lại gặp cái tên chết tiệt Hiên Viên Tĩnh kia, tại sao lại là huynh…Sớm biết rằng thế này, có làm thịt ta ta cũng không bao giờ cho huynh gặp mỹ nữ trên núi đó…”
“ Ô ô ô…” Nói đến đây, Tào Tín đến cả nói cũng không nói ra được, chỉ ô ô khóc lớn.
Bỗng một phen xôn xao, gia phó chạy vội vàng đến ngoài cửa , gương mặt khiếp sợ, chưa kịp nói gì thì vị khách không mời đã xông vào đến nơi.
Xiêm y trắng như tuyết, vạt áo cùng cổ tay áo ngự thêu hoa văn tinh xảo …Tĩnh Tông Hoàng đế vẫn khí phách như cũ, vẫn cao quý tuyệt mỹ đến ngạt thở như xưa, ánh mắt sắc lạnh trên gương mặt đầy tức giận, làm cho chúng huynh đệ đang khóc nháo bên cạnh Lộ Tương bỗng lặng ngắt như tờ…
“ Tĩnh…” Lộ Thương bị khí thế của Tĩnh dọa cho đến ngây ngốc, nhất thời không thanh tỉnh mà đứng đần ra. Hắn cứ đứng im, vẻ mặt không tin vào những gì đang nhìn thấy, đã bị Tĩnh một phen ôm chặt vào trong ngực.

Hương thơm mùi huân y thản nhiên man mác trên người Tĩnh, hương vị quen thuộc đến suýt nữa làm Lộ Thương rơi nước mắt. Tuy rằng sớm biết rằng nam nhân này khắc tinh của cả đời hắn, nhưng nếu không trải qua chuyện với La Dung Dung, Lộ Thương cũng không biết được chính hắn đối với y có bao nhiêu quyến luyến, bao nhiêu sâu đậm không muốn rời xa.

“ Ngươi…lúc này không phải đang ở Đồng Đức sao…”  Rõ ràng là không nên cảm động làm gì,rõ ràng là đừng có giống như nữ nhân mà vì chút ôn nhu của nam nhân khác đã cảm động muốn khóc, nhưng là Lộ Thương không khắc chế được vui sướng trong lòng, hắn chỉ cảm thấy không gian xung quanh mình vì Tĩnh mà sáng bừng lên.

Dù sao, Tĩnh đã tới, là y đã bỏ xuống triều chính cùng hậu cung bên người, hoàng tử hay nữ tử gì cũng bỏ rồi. Lộ Thương thật sự không nói hết bao nhiêu vui sướng trong lòng, chỉ có thể dịu dàng dựa sát vào  lồng ngực đang ôm trụ hắn thật chặt, thậm chí Tĩnh thừa cơ hôn sâu hắn, hắn cũng không đẩy ra.

Tào Tín thu nước mắt, cùng mọi người ngây ngốc nhìn hai người đang hôn nhau say đắm.

Tuy rằng ở thanh lâu cũng có kẻ trước mặt mọi người mà làm chuyện nam nữ, nhưng ở Lộ Thương sơn, tất cả các huynh đệ chưa bao giờ gặp qua đồng tính luyến nhân thân thiết trước mặt mọi người, mà Tĩnh hôn Lộ Thương ngay trước mặt, để lại cho người ta không ít cảm giác dâm loạn.

Tĩnh tuyệt mỹ, cùng với Lộ Thương tuấn lãng, hài hòa giống như trời đất, giống như họ là một cặp đôi trời sinh.

Hôn sâu đến như một vạn năm qua đi, Tĩnh rốt cục buông Lộ Thương ra.

Mà Lộ Thương, sắc mặt sớm đỏ như thiêu đốt, nhưng đối với nhiệt tình của chính mình lại không thể diễn tả hết thành lời, hắn vẫn như cũ, vùi đầu vào ngực Tĩnh,  lại thình lình bị Tĩnh một phen kéo lên lưng ngựa.

“ Cho ta mượn Lộ Thương một lát.” Hoàng đế đẹp đến khuynh quốc khuynh thành hướng mọi người cười một cái, Tĩnh không quay đầu kiểm tra lực sát thương của nụ cười y để lại, mang theo người yêu xa cách bao ngày, rời khỏi phủ đô đốc.

Vốn tưởng Tĩnh đem hắn đưa đến biệt quán của Hoàng gia gần Hàng Thành, kết quả Tĩnh lại rẽ vào một khách điếm gần ngay Đô đốc phủ mà bước vào.

“ Lâu lắm không gặp em, ta chờ không được!”

Tình nhân rõ ràng đã khẩn trương lắm rồi,  thứ cứng rắng ép sát vào bụng, ngay cả lời thẹn thùng chưa kịp nói ra, hắn đã bị Tĩnh kéo vào một phòng hảo hạng.

“ Trời! Ta muốn xxx em đến điên rồi!” Có lẽ là tương tư khổ sở lắm, Tĩnh nói ra những lời hạ lưu không chút che dấu, một tay đã nhanh chóng cởi sạch sẽ quần áo của y và Lộ Thương. Da thịt trần trụi hiện ra trong nháy mắt, hai người đều nhịn không được mà có chút run rẩy. Lập tức kịch liệt quấn chặt lấy nhau, hướng giường trong ngã xuống.

Cơ hồ chưa từng trơn như thế, Tĩnh thuận lợi tiến nhập vào cơ thể Lộ Thương.

Cảm giác bị ma xát mang theo chút đau đớn và khoái cảm đan xen, nháy mắt đánh thẳng vào não trái Lộ Thương, làm cho hắn không hề có suy tính gì, chỉ mở rộng hơn nữa giới hạn cơ thể, nghênh đón cảm giác kích thích xa cách từ lâu mà Tĩnh đem lại.

“…Ân…A…”

Bởi vì vẫn đang là ban ngày, Lộ Thương cật lực che giấu tiếng rển rỉ, nhưng đến khi Tĩnh mạnh mẽ lắc lư vòng eo, thì hắn không nhịn được mà tràn ra tiếng rên :“ Ngươi…xin ..chậm…một chút…A….” Cơ thể mẫn cảm bị tính khí ngạnh thẳng liên ục kích thích, đến người rụt rè nhất cũng không nhịn được mà thành run rẩy

Hai chân bị Tĩnh lấy tay đè chặt mở rộng hai bên sườn, Lộ Thương đã không còn dư sức mà biết rằng tư thế này có bao nhiêu dâm đãng.

Cảm nhận tinh tường được tính khí của nam nhân đang ở nơi nhỏ hẹp nhất trong cơ thể mà ra vào kịch liệt, Lộ Thương chỉ có thể ôm chặt lấy Tĩnh, làm cho y vùi sâu hơn nữa vào nơi mất hồn đó.

Không hề gây khó xử đối với tình nhân dưới thân, Tĩnh mạnh mẽ ra vào vài cái, lúc sau ở bên trong Lộ Thương phóng thích ra dục vọng nóng bỏng của mình. Nhưng cơ hồ không có dừng lại, thứ chôn sâu trong cơ thể Lộ Thương chốc lát lại đứng thẳng lên. Cho dù đã bị sáp đến mất đi cảm giác, Lộ Thương vẫn cảm nhận được, Tĩnh hôm nay mạnh mẽ và ra sức hơn thường…sâu thẳm bên trong cơ thể hắn liên tục run rẩy, hắn có thể cảm nhận rõ ràng chính mình và Tĩnh có biết bao xúc cảm dâm loạn cuồng nhiệt.

Không biết làm bao nhiêu lần, Lộ Thương chỉ biết là hai người ở trên giường loạn thành một đống hỗn độn không nói ra hơi…hạ thân chết lặng đến không còn cảm giác gì nữa, hắn biết được rằng hạ thể phía sau bị sáp nhập đến tạm thời không khép lại được, mà thứ dịch lỏng Tĩnh bắn vào trong cơ thể hắn đang từ từ chảy ra ở nơi không khép lại được đó.

Cái loại cảm giác vừa xấu hổ lại vừa thân mật này, Lộ Thương chỉ có thể lặng im nằm nghe thanh âm tiếng hít thở của cả hai người, trong không khí bỗng chốc tràn ngập không khí lo lắng nhưng thật hài hòa.

Thật lâu sau, Tĩnh vươn tay nhẹ lau trán Lộ Thương mồ hôi còn ẩm ướt, con ngươi sâu thẳm nhìn thẳng vào hắn, hắn dường như không còn cách chống lại dụ hoặc đó.

“ Em hối hận sao?” Thanh âm của y rất nhẹ, tựa hồ chưa bao giờ trước mặt người khác, y có thể nói ra những lời nói mông lung đến thế.

“ Hối hận cái gì?” Vẫn còn ngượng ngùng, Lộ Thương không muốn cùng Tĩnh nói chuyện, hắn vớ lấy chăn bên cạnh che người lại, nhưng bị Tĩnh đè lại.

“ Đừng giấu….để cho ta nhìn thấy em.” Hôm nay Tĩnh tựa hồ đã bộc lộ ngàn vạn loại nhu tình, ngón tay nhẹ nhàng như đang mơn trớn một thứ báu vật trên đời, lướt nhẹ qua người Lộ Thương. Mà Lộ Thương chỉ cảm nhận được mỗi nơi bị ngón tay y lướt qua, cả người hắn nóng như bốc hỏa, nháy mắt đã thấy chảy ra thành nước.

Tuy rằng hai người đến nay đã bên nhau không biết bao nhiêu lần, nhiều năm như vậy rồi, thân thể Lộ Thương vẫn như lần đầu tiên Tĩnh ôm trong tay, vẫn trúc trắc mà thật nhanh có phản ứng, ngón tay Tĩnh quyến luyến mãi không rời, cho đến khi Lộ Thương không nhịn được rên rỉ ra một tiếng.

“ Hối hận ở bên ta, hối hận trở thành người của ta, hối hận vì đã không có một thứ bình thường nhất của một con người là gia đình thê thất đủ đầy?” Tĩnh ôn nhu vuốt ve mái tóc dài của Lộ Thương,

Bỗng nhiên nhẹ nhàng mà hỏi :“ Vì sao em không cùng với La Dung Dung?”

“ Ngươi!” Lộ Thương nháy mắt run lên một chút, thân thể trở nên cứng nhắc, đẩy Tĩnh ra :“ Ngươi đã biết tất cả sao?”

Tĩnh lại cười, nụ cười tươi mĩ miều sáng lạn :“ Đứa ngốc, đừng quên ta là Hoàng đế a! Rất nhiều chuyện ta biết nhưng ta muốn em nói ta nghe, ta muốn em nói cho ta tất thảy mọi chuyện cơ. Bọn họ nghĩ rằng có thể lừa gạt ta sao?”

Lộ Thương cơ hồ nháy mắt đã hiểu ra tất cả … đúng vậy, thân phận Tĩnh là Hoàng đế, thì Hàng Châu Đô đốc phủ có chuyện gì sao lại không đến tai y được.Chính vậy nên nhất cử nhất động của hắn ở chỗ Tào Tín, hẳn là Tĩnh nắm rõ như lòng bàn tay, khó trách hôm nay y lại ôn nhu như vậy.

“ Vậy ngươi sớm biết Tào Tín sinh bệnh là giả?” Hắn bỗng hiểu ra vấn đề, nhịn không được hỏi ra.

Tĩnh lại nở nụ cười :“ Em choáng váng sao? Chuyện này đối với ta mà nói, cũng là dịp tốt để ta hiểu rõ em có phải là nguyện ý vì ta thủ thân hay không”

Lộ Thương ngẩn người, tuy biết rằng tính cách Tĩnh thâm trầm, không ai biết y nghĩ gì, làm gì, nhưng vẫn không chịu được cảm giác buồn bực trong lòng.

“ Nếu ta cùng với La Dung Dung thì sao? Ngươi muốn thế nào?”

“ Vốn ta nghĩ nếu nàng có thai sẽ lưu con không lưu mẹ, nếu không có thì giết không tha…” Tĩnh bình thản nói, nhưng Lộ Thương lại vì ngữ khí lãnh khốc của y mà rùng mình :“ Nhưng ta rất nhanh sửa lại chủ ý, mặc kệ nàng ta có thai hay không, chỉ cần em thực sự cùng nàng ta…” Tĩnh chậm rãi giơ bàn tay phải, làm động tác “giết”. Ánh mắt y kiên định như thể đó là sự thật, Lộ Thương cũng hoàn toàn có cơ sở tin rằng y chắc chắn tìm mọi cách dồn tình địch vào chỗ chết.

“ Nhưng nếu nàng ta thực sự có thai? Hài tử đó là con của ta” Tuy rằng sớm biết rằng mình thật sự không thể lưu lại con nối dõi, nhưng Lộ Thương vẫn muốn biết đáp án của Tĩnh.

“ Hài tử của em…” Phản ứng của Tĩnh vô cùng chậm, để ngón tay chậm rãi đan vào ngón tay Lộ Thương, con ngươi cũng tối dần: “ Nếu thực sự có loại chuyện này, con của em, phải do ta sinh ra cho em.”

Lộ Thương nhất thời ngây dại nhìn Tĩnh…đọc ra trong ánh mắt y có tín hiệu nguy hiểm, trực giác nhanh nhẹn nhưng thân thể ngây ngốc nhất thời cứng nhắc.

Cảm giác ngón tay Tĩnh chạm đến nơi tối mẫn cảm trên cơ thể, Lộ Thương nhịn không được cảm giác mà co rúm lại, nhưng lại ngơ ngác nhìn hành động của Tĩnh có chút bất thường, hắn chỉ có thể thở dốc lẳng lặng nằm im…đôi mắt Tĩnh tản mác ra vẻ đẹp mị nhân chưa bao giờ đẹp đến như thế, tóc dài rơi rối tung trên làn da trằng như bạch ngọc của y, y ngẩng đầu dậy, cứ vậy xoay người, ngồi khóa trên người Lộ Thương.

“ Ngươi…”

Lộ Thương hô hấp như ngừng lại, cảm giác nửa người bên dưới thình lình bị thấm ướt đến khó chịu, hô hấp hắn bỗng trở nên dồn dập, mái tóc dài của Tĩnh phủ trên nửa người dưới , cơ hồ hắn bị lạc vào một mê cung cực lạc.

Tĩnh không cố gắng bao lâu bèn ngẩng đầu lên, Lộ Thương rõ ràng là đã cứng đến giơ thẳng lên trời, không chịu được khoái cảm lần đầu tiên như thế này, chỉ thấy trong lồng ngực có một cảm giác nôn nóng khó tả, hắn không ngừng vặn vẹo thân thể, muốn trong tay Tĩnh giải phóng dục vọng, nhưng lại bị nắm gắt gao nên không đạt được ý nguyện.

Mắt thấy Tĩnh nở một nụ cười kiều diễm như hoa phù dung, y vươn đầu lưỡi đỏ sẫm khiêu khích liếm lên đỉnh tính khí nhọn của Lộ Thương.

Y lập tức chuyển người, ngồi vào giữa hai chân Lộ Thương, nhưng lại bắt đầu gian nan vạn phần ý đồ đem dục vọng của Lộ Thương nhét vào trong cơ thể…

Giống như bị ngàn vạn tia chớp đánh trúng, Lộ Thương nhất thời ngây người…sống với Tĩnh bao năm, cho tới bây giờ chỉ có hắn bị sáp nhập. Tuy rằng ngày từ đầu hắn cũng có nuôi ý định phản công, nhưng lại bị Tĩnh ép cho thảm hại thập phần, làm cho hắn có mơ cũng không dám mơ đến phản công nữa.

Không nghĩ đến rằng,Tĩnh lúc này lại hiến thân cho hắn, nam nhân địa vị tối cao kia, lòng tự trọng cũng tối cao kia, lại chủ động đẩy hông lên xuống, lồng ngực Lộ Thương thoáng chốc lấp đầy cảm giác hạnh phúc đến khó tả, nhìn Tĩnh ở trên người mình khổ sở nhăn mày lắc lư vòng eo đầy mị hoặc, hắn rút cuộc nhanh chóng không còn ức chế đem toàn bộ nhiệt dịch bắn thẳng vào trong cơ thể Tĩnh.

“ Ân” Tĩnh hừ nhẹ một tiếng, gục xuống trong ngực Lộ Thương. Thật khó gặp cảnh y không còn thần sắc, cũng không đùa nghịch hai khỏa thù du trước ngực tình nhân.

“ Vì cái gì phải như vậy?” Lộ Thương nhẹ nhàng vỗ về hai bên sườn non của Tĩnh, thật lâu sau, nhẹ giọng hỏi

Tĩnh không trả lời, chỉ nhẹ nhàng cọ xát trên người hắn, như là một sủng vật đang hưởng thụ cưng chiều của chủ nhân.

“ Em không phải chán ghét ta lên giường với nữ nhân khác sao? Em không phải là không thèm nhìn đến hài tử của ta sao?” Phảng phất có ý chuyển hướng Lộ Thương, Tĩnh mở miệng nói đến chuyện mà Lộ Thương vẫn để ý y tại sao không chung tình.

Lộ Thương thoáng trầm mặc, một lát, rốt cục chậm rãi gật đầu.

“ Vậy em vì sao không nói gì ta?” Tĩnh nghiêng đầu, vẻ mặt không hiểu vì sao.

Lộ Thương  bỗng đỏ bừng mặt, ngập ngừng nửa ngày mới nói “ Ta sợ ngươi sẽ tức giận…ta sợ ngươi sẽ chê ta hay ghen tỵ mà muốn ta cút đi. Bên cạnh ngươi lại có nhiều mỹ nam mỹ nữ như vậy…ta…”

“ Sợ thất sủng sao?” Lộ Thương lòng vòng nói nhiều câu, lại bị Tĩnh một câu buông ra tất cả ý tứ, làm cho hắn nhất thời ngượng ngùng mà hạ mi mắt.

Tĩnh bật cười một tiếng :“ Em không hiểu gì cả! Ta tốn bao tâm địa, đám nữ nhân kia chỉ sủng ái có một lần, em lại nhìn không ra ý tứ của ta, ta thật phục em luôn.”

“ Chính là…” Lộ Thương có chút do dự nhưng vẫn lên án: “ Vì sao ngươi có thể có nữ nhân khác còn ta thì không? Thật không công bằng đi”

Tĩnh nghiêng đầu nhìn Lộ Thương :“ Xin em đấy! Nếu ta thật sự một nữ nhân cũng không lâm hạnh, một đứa con sinh cũng không được, nếu làm không tốt hẳn đã có kẻ muốn thay trời hành đạo mà ám sát em lâu rồi! Đứa ngốc này!”

Lộ Thương nghe lời y nói mà ngây dại. Quả thật, khi Tĩnh nói hắn không thể phản bác lại một chút nào,cho dù hiện tại hắn ở trong triều cũng không có cảm giác bị khinh rẻ, nhưng nếu Tĩnh chỉ lo sủng ái một mình hắn  mà không sinh con nối dõi, thì thật thiên hạ này đại loạn.

Nhưng nói như thế, Lộ Thương cũng không thật sự tin rằng Tĩnh sẽ vì mình mà làm chuyện này, có thể nói sự chung thủy của Tĩnh và tình yêu y dành cho hắn, không thể nào lý giải nổi.

Tuy rằng còn nhiều chuyện muốn hỏi y, như là vì cái gì bỏ bắc tuần mà xuống phía nam tìm hắn, như là liệu y có nguyện ý hay không cùng hắn sống bình thản nắm tay nhau đến cuối đời…

Nhưng Lộ Thương biết,tình nhân của hắn, Tĩnh, không thể có cuộc sống chung tầm thường như vậy được. Một khi đã như vậy, hắn lại quyết định lựa chọn ở lại bên y, mặc đoạn tình này cứ như thế tiến lên.

“ Em vui sao?” Thanh âm của Tĩnh vừa ôn nhu vừa sủng nịch, có được giờ phút vui vẻ này, Lộ Thương thực cảm thấy cho dù không thể bên nhau vĩnh viễn… có những giây phút thế này, đối với hắn đã là hạnh phúc tột bậc.

“ Ta nói, chúng ta đừng đi bắc tuần nữa…. cứ như thế một đường đi xuống phía nam ngắm cảnh đi…”

“ Kia…còn triều thần…” Lộ Thương có thể tưởng tượng ra gương mặt khó coi của đám cựu thần khi biết tin này.

“ Dù sao cũng đã có Đồng Tâm rồi! Ta cũng đã để lại thư cho hắn…”

“ Chính là…”

Tiếng nói do dự của Lộ Thương cuối cùng lại bị Tĩnh nuốt mất.

Hắn im lặng, chỉ có đôi môi khẽ nở nụ cười…

HOÀN~~~

61 Comments Add yours

  1. podien nói:

    đọc hết phiên ngoại này mới thật sự thấy hạnh phúc nga. truyện hay lắm. thanks bạn đã edit ~( >3<)~

    1. =3= ta cũng đọc đi đọc n lần

      1. podien nói:

        bạn ơi, cho mình hỏi truyện này hết rồi hả ^0^

        1. XD theo như mềnh bjt là rồi nhg có bạn bảo mình có phần 2
          đang tìm =”=

  2. Châu nói:

    “Tĩnh nghiêng đầu nhìn Lộ Thương :“ Xin em đấy! Nếu ta thật sự một nữ nhân cũng không lâm hạnh, một đứa con sinh cũng không được, nếu làm không tốt hẳn đã có kẻ muốn thay trời hành đạo mà ám sát em lâu rồi! Đứa ngốc này!”
    *đảo trắng mắt* Làm ơn đi, đã có hơn 5 đứa con chứ có phải ít đâu, ghét nhất mấy thằng dối trá như vầy.
    (ノಠ益ಠ)ノ彡 ︵ ┻━┻

    1. (ノಠ益ಠ)ノ彡 ︵ ┻━┻ ta đồng tình vs nàng

    2. _Tử Lam_ nói:

      (Y) , thật không chấp nhân nổi cái ly do này dc, zậy ma bạn thụ cũng cho qua, thật la cmn định mệnh ma, đúng là hok ưa nổi cha tĩnh, pn1 con thấy tạm dc nha, qua pn2 thiệt là bực trở lại rồi ~.~

      1. Châu nói:

        Vì truyện này mà ta quyết tâm tẳy chay tác giả luôn. =3=

    3. Phong vu nói:

      Đúng rồi đó
      Cái kết thì cũng phải để Lộ Thương được hưởng phúc về sau chứ
      Già rồi mới thấm thế nào là cô liêu

      1. Hihahaa nói:

        Nếu sủg 1 mình Thương thì các đại thần gây sức ép, lâm hạnh các phi tần , các cug nữ tiến cống , tuyển phi giống vòg vòg tròn ak, lâu lâu sủg hạnh 1 lần , nội côg Tĩh cao , làm 1 lần dính chuỡg ,
        Còn cái kết mình k thỏa , đời này a ấy chịu thịt dày vò bởi Tĩnh , thêm khúc Tỉnh có thai sinh 1 đứa or cho 1 ai đó đẻ đứa cũg dc .. haizz kết thúc ai cũg mong a ấy có chút may mắn

    4. Ẩn Thiên nói:

      Đúng a =.= *thở dài*
      Ta hoàn thành chính văn, nhưng khó chịu qá, lướt lướt Pn1, không đọc hết Pn2
      Rất tiếc phải nói rằng không bao giờ muốn đọc nữa :((((

      Truyện tổng thể rất hay, cốt truyện khúc đầu hấp dẫn, hành văn mượt, edit tốt. Thể loại hợp ý ta (cường – cường, mỹ công anh tuấn thụ) tuy ko thích ngược nhưng vẫn nhào vô.

      Lúc đầu rất cuồng công, cực cuồng luôn, rất hợp sở thích. Nhưng tiếc tác giả xây dựng anh công còn cường chế mà lãnh tình qá, (ta thích ép buộc thụ) nhưng này là qá mức rồi, đã vậy cho thụ vào hoàn cảnh ‘thế thân’, lại còn muốn đuổi giết thụ
      Tuy rằng lúc đó a công chưa nhận ra hết tình cảm nhưng tình huống như v thật qá cẩu huyết mà T.T, sao lại để thụ thấy cảnh xxoo với ng khác, còn làm chuyện đó với thụ trước mặt thúc thúc chỉ để tra tấn. Thấy qá tức tối cho e thụ rồi
      Rồi còn lý do này nọ khi qan hệ với nữ nhân khác.. =.=””
      *lật bàn* Ta muốn chém! muốn phát tiết!
      Thật ra lãnh khốc, biến thái cũng k sao, công mà. Nhưng a này ko làm ta vừa lòng :((

      Còn thụ, lúc đầu phản kháng, mạnh miệng, nhưng lại khuất phục trước vẻ đẹp của a công =.= Rồi sau đó nhận ra đã động tâm r quay ngoắt qa, để bị ngược tâm. Thật là ko còn khí khái nam nhi sơn tặc, tưởng e hận a lắm chứ =.= Nhưng cũng đáng quý vì e dám yêu, tình cảm mãnh liệt. Chỉ tiếc ko được may mắn lắm :))

      Kết thúc thì hạnh phúc r đó, nhưng không làm ngta cảm thấy viên mãn sau một hồi ngược thân ngược tâm… *thở dài tiếp*
      Truyện này chắc chắn sẽ làm ta nhớ hoài, nhưng ko phải vì cảm động, mà vì ức chế ức chế a~ Không phải vì tình tiết hấp dẫn, mà là vì quá mức cẩu huyết cẩu huyết a~
      Trái tim mỏng manh của ta ko được thoải mái mà… TT^TT

        1. Ẩn Thiên nói:

          Uầy :v ta bình luận dài thế mà nàng rep có 1 chữ :))))))))) đùa thôi

      1. akiraan nói:

        Vô cùng đồng cảm vs bạn Ẩn Thiên!
        Sau một hồi đập bàn đập ghế khi đọc hoàn chính văn, tớ nhận ra là 2 bạn ấy nồi nào úp vung nấy. Cái nồi méo mó nên chỉ vừa với 1 cái vung cũng méo mó. Mà tình yêu kiểu méo mó thì ta cũng ko nên dùng quan điểm bình thường để mà phán xét. Ngẫm lại thì 2 bạn ấy cũng hợp nhau quá chứ. Ngoài bạn thụ trời-sinh-dựa-dẫm thì làm gì còn ai đỡ đc bạn công cái-rốn-vũ-trụ nữa. Nghĩ đến đó tự nhiên phì cười, thấy thông suốt hơn, đọc tiếp ko còn bị cảm giác ức chế nữa

        1. Ẩn Thiên nói:

          Thiệt chứ câu chữ tác giả viết hay lắm luôn (hay là nhờ edit hay nhể?) văn phong mê hoặc lai lán đến tận tâm can (miêu tả cảnh đồ í) mà sao nam9 lại là tra công a~~~~ TTvTT

      2. hyouka94 nói:

        đọc hết bộ này rồi, từ chính văn đến phiên ngoại vẫn không thể nào thích nổi tra công này.
        Nhiều lúc thấy thà để Lộ Thương chết đi còn hơn là chung chồng vs một đám mỹ nữ như vậy, nghĩ sao mà hậu cung của tra công vô số, con cũng có năm đứa rồi, mà không cho em thụ có quan hệ với người khác, ích kỷ!!!
        Không buông được trách nhiệm, không buông được giang sơn thì buông tha cho ẻm đi. Không toàn tâm toàn ý quan tâm đến người yêu, luôn tính toán với ẻm thì giữ ẻm lại làm gì.
        Tra, quá sức tra đi!!!

      3. Phong_Lam nói:

        cái bộ này là bộ mà có chết chắc cũng không quên được :)))) ấn tượng sâu đậm về thằng công đẹp đẽ khốn nạn trong từng con chữ và bé thụ anh tuấn ngốc nghếch :)))) tình tiết truyện rất hay, rất cẩu huyết, ức chế từ đầu truyện đến cuối truyện :)))) ức chế nhất là cái kết không như mong đợi :))) với cái mô típ truyện máu chó kiểu này thì vứt mẹ nó cái HE và thay bằng BE cho rồi :)))) mỗi lần đọc truyện này trong lòng không ngừng gào thét chửi rủa :))))
        p/s : nói vậy chứ mỗi tháng lôi ra đọc lại, mỗi lần đọc lại ngồi chửi, tháng nào cũng như tháng nào :))))
        p/ss : đọc chùa mấy chục lần thấy tội lỗi quá nên vào bình luận cho chủ nhà nè :)))
        p/sss : cực kì bái phục chủ nhà có hàm răng sắc và tinh thần vững vàng làm hết bộ :))))
        p/ssss : có tác giả vẽ truyện này cực đẹp mà ngưng rồi, buồn ghê :)))) ai có thông tin gì về chap 7 trở lên không ?
        p/sssss : xin lỗi vì bình luận quá dài và quá nhiều kem đánh răng :)))))
        p/ssssss : muốn cắn Tĩnh, muốn ôm Thương và gửi ngàn nụ hôn cùng tình yêu ấm áp cho chủ nhà :)))) thân

        1. Hihahaa nói:

          Nói hay lắm , tui củg tức lắm chưa từg đọc truyện nào ức cho Thụ z luk ak, chịu thit nhiu từ đầu đến cuối..
          Bạn đọc bộ U Lan Lộ đi.. H~~~ Công sủg nhất luk..

      4. happyday185 nói:

        Đúng dzậy a, coi mà muốn lật bàn, ta thích cái bình luận của nàng ghia, kết kiểu này thiệt quá ức, dù HE cũng còn thấy ấm ức tức tức gì đâu
        Hoàng đế mà, phải có con chứ, mà trước khi hốt em thụ về cũng có mấy đứa rồi còn nạp thêm rồi sủng hạnh trong khi em thụ đang chình ình đó, haizz em thụ này cũng quá am chịu đi, em cường kiểu này chưa có tới rồi……………ta nói…………haizzzzzzzzzzzzz

    5. Lệ Lệ nói:

      ai…nếu chỉ có 1 con vậy những phi tần nữ tử khác k dc sủng sẽ tìm cơ ám sát nhi tử ấy, nói chung vua thì phải chấp nhận sinh nhiều con, biết đâu gen mẹ trội hơn k thông minh bằng Vương thì có con khác có cơ may được hưởng cái khí chất cũng như trí tuệ cuả Vương chứ :v :v đâu phải đứa con nào sinh ra cũng hoàn mĩ, vậy lấy đâu ra mấy ông vua bù nhìn, nghịch tử này nọ :3

      1. Châu nói:

        Con chưa lớn thì sao biết nó có nối nghiệp được hay không mà tạo một đống? Mà tạo ra nhiều đứa rồi lấy gì bảo đảm chúng nó sẽ không vì cái ngai vàng mà chém giết lẫn nhau, chém giết cả phụ thân nó? Có nhiều còn không bằng có ít, bớt lo. Dù sao cũng tội tại tụi nó có phải sinh ra từ tình yêu của phụ mẫu đâu, chỉ là công cụ để thằng công có cách mà ăn nói với chư thần mà thôi, cũng là để có lí do để dỗ thụ và lăn giường với hậu cung phi tần của chả. Lí do với chả lí trấu của mấy thằng tra. =3=

    6. Ẩn danh nói:

      Chuẩn, 5 đứa rồi, 1 đứa là đủ rồi, đáng lẽ Tĩnh phải giải trừ cả hậu cung. Phiên ngoại trc cảm động thế, phiên ngoại này lại ghét thằng Tĩnh rôì

  3. Trang nhi nói:

    Ban Thu Thien oi.neu co phan hai ban rang lam nha.m doc lai bo nay n+1 lan lun ma van yeu couple nay khong the ta.oi…..yeu chet di dc.ma cong nhan ban dich bo nay qua xa hay.m doc bo nay ben nhiu WP khac ma k ai co the lam muot ma va thuan viet den nhu vay.sau cung cung cam on ban that nhiu nhiu nha… Chut chut…….*cho je ti hihi*

  4. songnguyen2222000 nói:

    nghĩ cũng tội cho tàu tín dữ lắm, muốn giúp người không ngờ lại hại cả đời người ta. thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. nhưng sao tĩnh tự dưng lại nằm dưới rồi

  5. jei nói:

    Vẫn thấy bất công cho LT sao sao nha (╰_╯) đọc lại n lần mà chưa thỏa mãn gì cả, cgiác T như kiểu k yêu LT lắm ý, làm tình mà cứ như đi đánh nhau( つд⊂)dù gì cảm ơn b nhaaa, thích bộ này lắm ý dù nó hơi nhiều H tẹo (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥

  6. letrangnhung94 nói:

    Đoạn Tào Tín ôm Tiểu Thương khóc làm mình rơi nước mắt. Khổ từ đầu đến cuối :(( Ở bên người ấy em sẽ còn khổ dài dài. Đúng là love is blind mà

    1. letrangnhung94 nói:

      Mình mà là Tào Tín sẽ cho Lộ Thương một viên thuốc uống vào quên đi tất cả. Truyện mang tiếng HE mà đọc vào như kiểu BE

    2. Chấm Hỏi nói:

      ức chế quá hả =]] có điều sao mà yếu bóng zía vậy, mới có nhiêu vậy đã chấm nước mắt rồi…. ráng luyện ngược nhiều lên nữa đi là chai liền hà, như này chưa thấm vào đâu :v

  7. Minh thấy kết thuc như vậy cung chuẩn qua rồi con gi.đừng đòi hỏi qua nhiều ah,cuộc sống co gi la hoan hảo đâu ma.với lại truyện cổ trang,ma Tinh lại la hoang đế nên như vầy la đúng rồi,nhiều bộ nao la dẹp hết hậu cung để lập nam hậu,m thấy vậy HE nhưng co vẻ k hợp ly lắm.tom cai lại như nay la ok rui.Tinh va Thương bên nhau la ok rồi

  8. demmua nói:

    kiểu gì cũng vẫn ghét bạn công vô cùng vô cùng……….ahhhhhhhhhh ức chế.
    cảm ơn chủ nhà nhiều thật nhiều

    1. Chấm Hỏi nói:

      nhìn cái mặt thằng công là muốn đạp rồi, thương gì nổi #biumoi

  9. NhImxuxu nói:

    Hoàn rồi. Bộ nì hay quá chủ nhà ơi. Thank chủ nhà đã edit nha

  10. mikupnlc nói:

    Hay quá đi ak mình đọc mấy lần rùi mak vẫn ko chán~^O^~ hjhjcám mơn chủ nhà đã làm bộ này nha ≧﹏≦%>_<%

  11. Đông Phương Công Tử nói:

    Ta kiểu gì cũng không ngờ được Tĩnh lại… không thích chuyện phản công a

  12. huyen mai nói:

    Hihi chu nha oi cam on ban da dich truyen, hom nay moi tin dc nha ban de doc bo truyen nay, truyen nay hay lam minh dang cho mâng ma mai ko thay, thay ban noi chuyen nay con phan 2 nua hong wa di, tinh hinh chac phan 2 Tinh ca sinh con cho Thuong ca nhi ^^

    1. Phong vu nói:

      Mong là thế
      Sãn nhũ nhỉ

  13. cuong nói:

    Truyen hay qua a!!!! Doan dau LoThuong de thuong qua , cam on ban edit nha

  14. inouemasami nói:

    hihi. chuyện hay lắm nhưng đoạn đầu ẻm lộ thượng bị ngược kinh. nhưng kể ra a. Tĩnh là đc lời nhất.

  15. Truyện hay lắm
    thấy Tĩnh thương Lộ Thương tới ngốc lun
    Thương nguyện vì Tĩnh thủ tiết
    Cảm động lắm

  16. minhnguyếnv nói:

    ôi hay quá đi bạn ơi nếu có phần 2 đăng cho mọi người nha yêu tĩnh yêu thương yêu cả bạn vì đã edit truyện thanhs bạn nhiều nha ❤

  17. Truyện rất hay, mình rất thích, thấy thương cho bạn thu nhưng cũng rất thông cảm cho bạn công, anh làm vua mà rất khó vẹn đôi đường…kết HE là vui rồi…

  18. thúc thúc nói:

    Gia muốn ngược công *lật bàn*

  19. diệp du mộc nói:

    ^^ cám ơn nàng đã edit bộ truyện này nha. nàng edit rất hay rất mượn duy có một chỗ làm ta thấy hơi không đúng >?”< đâm ra "tội ác" của chàng ta lại không hề thấy quá đáng @@ mặc dù tr có khuynh hướng chắc ta cũng quá xấu xa đi, ai bỉu Tĩnh đẹp đến thế T-T dù đọc mấy bộ truyện khác ta cũng cảm thấy Tĩnh đẹp hơn bất cứ công nào. Sắc đẹp là tội ác ah~, vì thế Tiểu thương mới bị ngược như thế. Đến đoạn kết phiên ngoại đúng thật ta không cam tâm như bao người T-T, không phải vì Tĩnh nói cái câu kia mà vì tác giả, sao không kiếm cho Tĩnh-Thương một tiểu bánh bao đi để tình cảm hai người trọn vẹn hơn một tí. đó là điều mà ta tiếc nuối nhất của bộ truyện này. Đọc đến đoạn gần cuối mới cảm nhận được cái tê tâm mà Thương phải chịu, nếu tĩnh không đẹp ta đã muốn “chém chém chém băm băm băm” chàng ta thành thịt xay rồi á. >”< từ đầu đến cuối chẳng thấy Tĩnh biểu lộ "thương hoa tiếc ngọc" hay hối lỗi mà trân trọng lộ thương hơn, vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái chất xúc tác này ah~. Tình cảm của Tĩnh Tông hoàng đế dành cho sơn tặc Lộ Thương ta chẳng thể hiểu nỗi dù đó đọc đoạn giải thích của Tĩnh bao nhiêu lần. Hàzz. =3= than thở xong rồi. cuối cùng vẫn là cám ơn nàng nhiều lắm, không có nàng ta thật sự vẫn chưa bước được bước chân chân chính vào thế giới hủ nữ ah~. *thẹn thùng* đây là bộ tr cổ trang đầu tiên ta đọc và là bộ ta thích nhất ấy. nói không được bao nhiêu cảm kích của ta với nàng đâu. hỳhỳ. Mong sau này nàng vẫn luôn cố gắn nhá !!!

  20. thiệt là ̣̣ức chế quá, neu noi la co nhieu con vi co loi cho em thu vay cung dung nhu truyen hoang cung do thu khong duoc nguoi khac biet nhung cong van yeu thuong thu ton trong thu. Con trong truyen nay thi anh cong nay chang ton trong em thu gi ca …..ta ghet, ca con gai ma cung khong chiu duoc noi nhuc ma anh cong mang lai con em thu la mot nguoi con trai sao chiu noi, do la cai vo ly cua truyen. ta la nu ma ta bi doi xu nhu vay thi ta tha chet con hon cho cai thang hanh ha ta dau kho suot ca mot doi luon

  21. Đọc truyện này làm mình nhớ đến phim “Hậu cung chân hoàn truyện”. Tình cảm của Hoàng đế đúng là khác so với người thường….
    Cám ơn bạn đã dịch truyện này… Nếu mà không có phiên ngoại chắc tớ ghét thằng công đến ức chế mất!!!!!

  22. uro nói:

    Sinh tử văn ko phải giải quyết nhanh,gọn,lẹ vấn đề rồi sao lẹ😝
    Thak bạn đã zịch

  23. locxoay nói:

    Cảm ơn bạn đã dịch, bạn dịch hay lắm.😊😊😊😊😊
    Truyện này không chỉ ngược thụ mà còn ngược cả độc giả nữa (quá ức chế mà). Nếu đoạn cuối công hứa với thụ sẽ trao ngai vàng cho một trong những đứa con khi chúng lớn, sau đó sẽ cùng thụ ngao du tứ hải, thì mình sẽ cảm thấy bớt ức chế. Mặc dù Tĩnh yêu Thương, lo lắng và làm nhiều việc vì Thương, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa bằng những việc làm và tình yêu mà Thương dành cho Tĩnh.
    Aaaaa…..ta đập gối, đập gối…

  24. Mấy ngày nay nhớ quá đọc lại cái quyết định đi photo thành cuốn sách lun.
    Mình đọc truyện này được 1 năm rùi. Cứ đọc đến khúc Tào Tín ôm Lộ Thương khóc ” Bít vậy năm xưa ta không mang 2 tiểu thư trên núi về thì sự tình đâu ra nông nổi này” Nó khiến mình xúc động vô cùng. Và yêu Lộ Thương hơn nữa.
    Tks chủ nhà đã edit

  25. Anh Ngoc nói:

    Mình đọc truyện này được hơn 1 năm rùi. Giờ đọc lại cảm xúc vẫn còn như cũ nên quyết định đi photo thành cuốn tiểu thuyết luôn.
    Thương cho Lộ Thương quá cái lúc Tào Tín nói ” Biết vậy năm xưa ta đã không mang 2 tiểu thư ấy ở trên núi về thì giờ đâu ra nông nỗi này” Mà làm tim mình cũng tan nát theo.
    Cuối cùng là lời cảm ơn chân thành của mình đến chủ nhà đã edit bộ truyệt này

  26. ……….hình như có 1 đoạn Lộ Thương được Tĩnh cho làm côg đúng hk, tại thấy khúc đó có gì đó sai sai

  27. Len nói:

    Đọc tới phiên ngoại mới cảm nhận đc tình cảm của Tĩnh dành cho Tiểu Thương đó >< thanks nhóm dịch ạ😘😘😘😘

  28. Rei Ryo nói:

    Tui đặt biệt thích a tra công nha ( tui thích tra công a), a công ở đây vẫn chưa tính là tra công đâu a~~~ hoàn phiên ngoại như vậy tui rất là thích nha~~~ a công cũng đã chứng minh bản thân mình rất yêu thụ rồi còm gì, với cả từ chính văn tới phiên ngoại 1 nêu công tàn ác hơn chút nữa hành hạ thụ hơn chút nữa để truyện có yếu tố ngược hơn nữa (nếu như thụ chết thì lại càng hay, như vậy khi sự tình vở lỡ công sẽ hối hận vô cùng….sau đó trở thành trở thành vọng phu sống chỉ để tưởng nhớ về thụ…. ) thì lại càng hay, tuy công bộ này không tới mức gọi là tra nhưng lại cũng không phải là ôn nhu công ( nó cứ nữa vời thế nào ý) nhưng ta lại cực thích anh công này a~~~~~~~~~~
    ích kỉ là một yếu tố của việc quá yêu hay yêu mù quáng mà ( yêu vậy mới mãnh liệt chớ )…. ~~~~~~
    P/s: c.ơn vì đã edit bộ này \(≧∇≦)/ lời văn mượt lắm ~~~~
    Chúc chủ nhà thành công a~~~~~~

  29. maryphamblog nói:

    hạn hán lời …Tĩnh ca tự nguyện nằm dưới sao?OMG *há hốc mồm*….tan vỡ mất hình tượng mĩ cường công trong lòng mình rùi … hu hu …(T_T)

  30. thuydtgh nói:

    Ôi, đọc phiên ngoại mới biết thì ra là hỗ công =.=

  31. Ẩn danh nói:

    “ Nếu thực sự có loại chuyện này, con của em, phải do ta sinh ra cho em” đọc thấy tức dã man.chẳng biết ai sinh cho ai.hừ.

  32. thanh nga nói:

    Truyện này có p2 k chủ nhà

  33. Uyên Nava nói:

    thực sự là cái kết HE nhưng vs ta cảm thấy nó k viên mãn, đọc đi đọc lại trn này N lần r, tuy rằng rất thích h tg công cường hãn mưu mô ntn nhưng mà quả thực là rất là khó chịu, Pn1 thụ quay lại đã k nói r, đến pn2 lại ngc thê thảm và thụ thì vẫn là ng chịu thiệt thòi thật là ức quá mức, đọc đi đọc lại vẫn có cảm giác muốn lật bàn -__________________-!!!!!!!!!!!!!!

  34. Tia Yến Ngọc nói:

    Cj cho em hỏi là em nghe ns sắp có phần ms nhưng SE phải ko ạ . Mong cj trả lời sớm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s