[Hoa Hoa Du Long] Chương 10

♣ Hoa Hoa Du Long ♣

– Chương 10 –

Giang Nam đầu thu, cái nắng gắt của cuối hạ vẫn nấn ná không chịu đi, thời tiết vô duyên vô cớ nóng bức khiến con người ta sinh nhiệt mà buồn bực.

Lộ Thương cùng huynh đệ gia luyến, dù là thâm sơn cùng cốc nhưng vẫn không tránh được cái nóng này. Thái dương đã có điểm hơi tà, mọi người liền xuống khe núi để tắm rửa, muốn tẩy đi cái oi bức.

Lộ Thương trở lại Giang Nam cũng đã vài tháng, ở Hàng Thành có bí mật liên lạc với các anh em trên Lộ Thương sơn trại. Cũng vì sợ Tĩnh đuổi cùng giết tận, hắn đành khổ tâm tiếc nuối mà bỏ đi nơi cơ nghiệp nhiều năm này, mang theo anh em trong sơn trại tìm đến một thâm sơn yên tĩnh, khai hoang trồng trọt, xây nhà làm vườn, xem như là an phận thủ thường ở một nơi khác.

Tìm một nơi yên tĩnh cách xa chỗ mọi người vui cười huyên náo, Lộ Thương ngồi xuống, cởi hài, đem ngón chân mệt mỏi tiếp xúc cùng với làn nước lạnh, cảm thụ sự mát rượi dưới chân, nhất thời cảm thấy cả lòng nhẹ nhõm. Lòng tự tấm gương trong, ngàn vạn tư lự dần hiện về.

Hiên Viên Tĩnh.

Cái tên vốn trôn sâu trong lòng lại nổi lên, tuy rằng trí nhớ chỉ ngập tràn thống khổ, nhưng chính thống khổ kia lại in sâu trong đầu, không thể dứt ra. Tưởng tượng đến cảnh mình bị oan ức cùng tận cùng tra tấn, không tránh khỏi một phen tâm can trào lên cảm giác chua xót.

Một tháng liền, Lộ Thương từ căm phẫn cùng đau khổ đổi dần thành ý chí, trước mặt huynh đệ không để lộ ra thân thể bị thương. Mọi người tuy đôi lúc bị dọa bởi vẻ mặt thống khổ của hắn, nhưng suy cho cùng thì không ai dám hỏi han cho ra nhẽ.

Mắt thấy thể trạng đang tốt dần, trong lòng Lộ Thương lại dấy lên cảm giác không yên, hắn lo rằng các huynh đệ lắm chuyện sẽ lại đi tìm cho mình một người giải khuây … chẳng hạn như mỹ nhân xinh đẹp động lòng người mà lại ôn nhu như tuyết, đồng thời cũng là kỹ nữ nổi danh Hàng Thành – Lục Xuyến Nhân.

Đáng tiếc rằng, đối mặt với nữ nhân nhanh nhẹn khéo léo, Lộ Thương lại không chịu cùng Xuyến Nhân ngâm thơ phổ nhạc đã đành, lại giận dữ đứng lên, khiến nàng cùng các huynh đệ một phen hoảng hồn, không rõ vì sao hắn tức giận.

Chỉ có Lộ Thương biết lý do tại sao hắn lại vô duyên vô cớ mà phát hỏa với huynh đệ như vậy. Từ thân dưới truyền lên cảm giác đau đớn, hằng đêm tra tấn Lộ Thương, hạ thể run rẩy nóng lên cùng cảm giác co rút chỉ có thể khiến hắn nghiến răng nghiến lợi ở trên giường mà quay cuồng.

Cái cảm giác đau đớn này chỉ có thể kết luận là… hắn … người được xưng là Thiên Ưng… từ nay về sau chỉ có thể là một nam nhân bất lực, một phế nhân mà thôi. May thay, bí mật này chỉ mình hắn biết.

Tĩnh…

Tại vì tất cả những quỵ lụy khổ sở đến kẻ bại hoại ấy, cùng tình cảm đã hóa thành tro, trở thành một thân thể không lành lặn, cả đời không thể lấy vợ, cũng không thể chấp nhận thêm bất kỳ một ai khác.

Tất cả đều bắt đầu bằng một cái thoáng nhìn đã thay đổi cả định mệnh hắn. Tĩnh đại hoàng để nhất thời cao hứng phẫn nữ trang làm Lộ Thương một phen kinh diễm đến vô lực kiềm chế. Còn hắn thì ngốc nghếch chỉ vì muốn trả thù cái gương mặt tô son trát phấn ấy mà tái kiến y. Để sau đó là bi kịch cuồng dại bắt đầu.

Nếu thực sự là số mệnh thì Tĩnh chính là khắc tinh lớn nhất của hắn.

Vô ý thức dùng khăn lau xuống thân thể, Lộ Thương nhìn làn nước soi lại bóng mình. Sâu trong vạt áo, vài vết thương thật sâu … cả vết thương dài trên bả vai cũng thế. Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo hình hoa mai bằng ngón tay, hắn xấu hổ đến tận xương, xấu hổ vì mình đã thất bại, thất bại trước quyết tâm chấm dứt với khắc tinh của mình…

Suy nghĩ dần dần mơ hồ rồi chìm nghỉm, Lộ Thương bị tiếng hét thất thanh của thuộc hạ làm bừng tỉnh.

“Ngươi là ai? Mau xưng tên ra!” Sơn tặc mãi là sơn tặc, dù là đến chỗ xa lạ vẫn muốn xông ra chặn đường người.

Lộ Thương có điểm muốn cười, hướng xuống phía dưới phất tay tỏ ý kêu gọi đối phương mau đầu hàng mà quay đầu đi hướng khác, thế nhưng điểm cười trên mặt nhanh chóng liền biến mất.

Trên cầu đá cách hắn mười trượng,một bạch phát nam tử đứng đó, sừng sững. Gió núi lướt qua khiến tà áo y lay động, ẩn ẩn hiện hiện như tiên giáng trần.

Nhưng cặp mắt lạnh lùng đang hướng về phía Lộ Thương kia, đôi mắt đen bình tĩnh, sâu không thấy đáy, hoàn toàn không chứa một tia hận thù, sát khí hay một xúc cảm nào khác … Hiên Viên Tĩnh.

Tim Lộ Thương như siết chặt lại, phản ứng theo não bộ mà nhanh chóng rút kiếm ra, đứng giữa suối chặn tầm nhìn của Tĩnh và mọi người.

“Mau chạy đi, chạy thật nhanh! Càng xa càng tốt!” Lộ Thương trước mắt còn hơi mơ hồ, hướng về phía huynh đệ mình hô to.

Xem ra mọi người vẫn còn sững sốt mà đứng đó chưa di chuyển cước bộ.

“Nhanh! Đều cút cho ta! Mau cút!” Lộ Thương tức giận, dùng hết sức gào rú.

Có thể bộ dáng của hắn khiến họ thấy bạch y nhân kia không hề tầm thường, do dự lùi dần về phía sau, hơi lo lắng mà có ngoái đầu lại nhìn, nhưng chẳng mấy chốc cũng đã biến mất không còn nhân ảnh.

Lộ Thương quay đầu lại, nâng kiếm ngang thân. Từ trước đến giờ hắn đều không hề xem nhẹ năng lực của Tĩnh, nhưng cũng không ngờ rằng y lại nhanh như thế. Lấy toàn bộ công lực, hắn quyết liều mình để cầm cự thời gian với y, đủ để cho huynh đệ phân tán hết, cũng vì họ mà chấp nhận mang họa sát thân.

Trong lòng Lộ Thương mặc niệm, hắn muốn kéo dài chút hơi tàn rồi sau đó thống khoái nhận lấy cái chết. Bị định là kẻ đã ám hại vợ yêu của hoàng đế Hiên Viên Tĩnh, xem ra khe suối tú lệ cùng vẻ đẹp lung linh ở nơi này, nói trước là mồ chôn thân hắn.

Xiết chặt kiếm trên tay, Lộ Thương từ lúc bắt đầu bước chân vào giang hồ, cuối cùng chết dưới kiếm kẻ khác cũng không phải là chuyện lạ. Chỉ cầu rằng máu tươi có thể rửa hết khuất nhục cùng đau khổ đã cùng tĩnh dây dưa mà thôi…

Hắn hít một hơi thật sâu, bình tĩnh hướng mũi kiếm đến thân ảnh trên cầu hét lớn: “Đến đây đi!”

Thân ảnh màu trắng có chút dao động.

Tĩnh lần lượt làm vài động tác, nhưng mà trông không giống tưởng tượng của Lộ Thương. Y không thi triển khinh công mà chỉ tao nhã cúi thắt lưng, bỏ giày sang một bên, lại cứ thế mà nhảy vào suối, bước đi hướng Lộ Thương mà tới.

Lộ Thương cắn chặt răng, liều mạng không ngừng trấn áp trái tim đang đập điên cuồng. Chính là vì thái độ bình tĩnh đến thản nhiên của Tĩnh khiến hắn càng sợ hãi, không biết là cái gì xấu đang chờ mình trước mặt.

Tiếng suối ào ào, không khí tràn ngập khẩn trương cùng căng thẳng, mắt thấy Tĩnh chỉ còn cách Lộ Thương chưa đầy một trượng.

“Nha…” Lộ Thương bùng nổ mạnh mẽ, cả kiếm lẫn người đều hướng Tĩnh mà phóng tới, cả thân hình lượn vòng có chút kinh loạn, xuất ra chiêu thức mà khi xưa Tĩnh đã dạy cho, căn bản đã trở thành liều mạng.

Kiếm phóng thẳng đến trước ngực trái Tĩnh, mắt thấy rằng sẽ đâm vào cái bóng trắng kia thì Lộ Thương lại cảm thấy chao đảo, đột nhiên đánh mất mục tiêu công kích.

Thậm chí thời gian không cam lòng cũng không có, Lộ Thương đã bị một đòn từ phía sau đánh xuống, ngã nhào xuống suối.

Muốn giơ kiếm lên, tay phải lại bị một bàn chân trắng tuyết giẫm lên trên.

“Đau quá…” Lộ Thương không nhịn được rên rỉ, rõ ràng hắn nghe thấy tiếng xương tay vỡ vụn.

Không có dũng khí để ngước lên nhìn gương mặt đã từng nhìn đến quen thuộc kia. Lộ Thương nhắm mắt, chờ đợi thanh kiếm của chính mình đâm vào ngực mình.

Đợi lâu mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.

Lộ Thương rốt cục nhìn không nổi ngẩng đầu lên, lại bị thu hút bởi đôi mắt thâm thúy xinh đẹp. Bốn mắt nhìn nhau, gương mặt Tĩnh không hề nổi sóng, hắn cũng không thể không biểu lộ xúc động. Dù sao, người hắn yêu quá xinh đẹp.

“Lộ Thương, em cho rằng em trốn đến đây thì ta không thể tìm được em sao?” Thanh âm Tĩnh không nghiêm khắc, nhưng hiển nhiên cũng không hề hiền lành, cúi người nắm lấy tay trái Lộ Thương, cứng rắn kéo hẳn từ trong nước lên.

“Tài nghệ ta không bằng người, cũng không còn gì để nói. Mau cho ta một cái chết nhanh gọn đi!” Lộ Thương hai tay bị giữ sau lưng, cố gắng nghĩ muốn ngẩng đầu lên.

Tĩnh đối với lời hắn nói giống như mắt điếc tai ngơ, dùng sức xô đẩy hắn, dùng dây lưng của hắn nhanh gọn trói hai tay hắn lên cao.

Bị Tĩnh hung hăng đẩy, Lộ Thương không tự nguyện, thất thiểu đi tới tảng đá trơn trượt phía xa, cũng bởi vì bị Tĩnh xô đẩy mà vài lần xuýt té, được y kéo đứng lên. Tĩnh hiển nhiên đối với việc hắn cứ lảo đảo liên tục bất mãn, cho đến khi vừa lên bờ lại hung hăng đẩy thêm một cái, Lộ Thương không kịp phòng bị nhất thời ngã lăn xuống thảm cỏ ven bờ.

Cánh tay đau đớn, Lộ Thương phác giác rằng mình căn bản là không thể đứng lên. Hắn thực sự mẫn cảm với ánh mắt lạnh lùng ở phía sau, không khỏi theo bản năng mà nghiến chặt răng, liều mạng tự nhủ mình không được yếu thế trước ác ma này.

“Như thế nào, không còn khí lực sao?” Xem Lộ Thương không hề giãy giụa, Tĩnh ngồi xuống phía sau hắn, nhẹ nhàng luồn tay vào vạt áo đang mở rộng của Lộ Thương, vuốt ve lên làn da láng bóng trên tấm lưng rắn chắc

“Ngươi…” Từ phía sau cảm thấy thân mật đến vậy, Lộ Thương sợ hãi kêu ra tiếng, tim cũng không thế khống chế mà run rẩy, nhân cơ hội này mà lâm vào dao động.

Bàn tay Tĩnh dần dần trượt xuống, thâm nhập vào vị trí hạ thể bên dưới thắt lưng, vì dây lưng đã cởi, khố hạ mong manh dể dàng bị xả trượt ra, rơi xuống. Lộ Thương thật nhanh hít một hơi dài, cái mông hắn đã lâu ngày không tiếp xúc với không khí nên khẩn trương cứng lại, làm Tĩnh nhịn không được mà nhéo một cái thật đau.

“A… Đừng như vậy…” Lộ Thương cuối cùng cũng buông thả hàm răng cắn chặt mà thở dốc dồn dập. Đáng tiếc thay, với hai tay bị trói chặt, thì thanh âm mà hắn phát ra chỉ càng khiến hắn lâm vào thế bị động hơn mà thôi.

Tĩnh trở nên hưng phấn hẳn lên, y thô bạo dùng tay bắt lấy đầu Lộ Thương bắt hắn quay lại. Cả hai trở thành tư thế mặt đối mặt.

Tĩnh hơi lui ra sau, đứng ở trong nước từ nơi đó, hoàn toàn có thể nhìn rõ toàn thân Lộ Thương, mà hắn, trên người không còn dây áo, thân áo tả tơi sang hai bên sườn. Lộ Thương ý thức được cả thân mình cùng hạ thể chi chit vết thương đang hoàn toàn trần trụi trước mắt Tĩnh, không khỏi muốn theo bản năng mà co rúm người lại, tìm cách đứng lên. Hắn không sợ cái chết, cái hắn sợ hãi nhất chính là bị gã hoàng đế kia ban cho cái chết như cứu tế…điều đó khiến hắn hoàn toàn mất đi tôn nghiêm.

Tĩnh vẫn im lặng, hai tay như kiềm sắt mà nắm chặt lấy hai chân của Lộ Thương, một khắc nhanh chóng mở rộng ra, chen cả người vào giữa chân Lộ Thương.

Hai chân cơ hồ bị xả đến mức độ lớn nhất có thể, Lộ Thương đau đớn tái mặt, nhưng Tĩnh lại hoàn toàn không có ý tứ dừng lại, mà giữa nơi hai chân có thể bị xé rách đến thống khổ, nơi riêng tư màu phấn hồng cứ như thế thản nhiên phơi bày trước mắt Tĩnh.

Rất đau a.

Ở trong đáy sâu của sự thống khổ, Lộ Thương lại bất chợt nghĩ… Phải chăng Tĩnh muốn xé rách hắn thành hai nửa?

Ờ, có điều chết máu me kiểu này bất quá so với tính cách tàn bạo của Tĩnh thì vẫn còn là nhân từ. Lộ Thương hạ mi mắt, chờ tai họa ập xuống đầu.

Hai chân đã bị mở rộng ra đến cực hạn, Lộ Thương tưởng tượng ra cảnh máu me sẽ bay tứ tung hỗn độn trông cực kì khủng khiếp. Nhưng Tĩnh lại hung hăng áp trên người Lộ Thương, nơi sớm cứng rắn như lưỡi dao sắc bén nhanh chóng cắm vào thân thể Lộ Thương.

Đầu óc Lộ Thương nhất thời rơi vào mảng hõn độn.

“A…”

Thân thể từng bị thương thế khủng khiếp, lại hoàn toàn chưa có chuẩn bị mà lại bị đâm vào, Lộ Thương từ chỗ nhập khẩu đến tận thắt lưng đều đau mãnh liệt, giống như bị xé rách, cảm giác đau đến nứt ra. Thần trí cũng nhanh chóng trở nên mơ hồ mà không biết gì nữa.

Thất thanh kêu đau, Lộ Thương như thấy được những vết thương bên trong cơ thể toàn bộ như vỡ ra, máu từ trực tràng cứ thể tuôn chảy. Bởi vì bị Tĩnh hung hăng xâm nhập nên dường như máu từ tất cả những chỗ bị thương đều chảy ngược vào bên trong … thật là thứ thống khổ mà con người khó có thể chịu đựng.

Lộ Thương liều mình vặn vẹo thân thể lung tung, hạ thân giãy giụa như con cá nằm trên bãi cát, yếu ớt đập thân mình, muốn giãy ra khỏi sự kiềm chế của Tĩnh.

“Không cần… Không cần a…” Bị Tĩnh dã man sát nhập, lại dã man rút ra một cách cuồng loạn, khung cảnh xung quanh Lộ Thương trở nên đảo lộn.

“Đừng lộn xộn! Em như thế làm sao ta nhịn được?” Ở bên trên, Tĩnh khó chịu đè Lộ Thương xuống, lấy tay từ phía sau chặt chẽ ôm lấy hắn, dùng trọng lượng nặng nề đè lên Lộ Thương hung hăng tránh động.

Tĩnh điên cuồng đong đẩy thắt lưng tinh tế, dựa theo máu tươi mà có thể ra vào dễ dàng bên trong cơ thể co rúm của Lộ Thương.

“Đau… Đau quá… Giết ta… mau giết ta đi…” Ruột như bị đảo lộn, thống khổ bị ép dục điên cuồng, Lộ Thương tuy muốn động, nhưng lại bị Tĩnh kiềm chặt không cho vặn vẹo lung tung … thứ duy nhất cảm nhận được là cái cảm giác bị thứ động đậy ra vào trong thân thể làm đau gần chết!

“A…a…a” Thân thể nóng như bị hỏa thiêu, Lộ Thương như thấy trước mắt chỉ có một màu đỏ. Mà hắn thà chết còn hơn là phải thừa nhận cái đau đớn này.

Hưng phấn trong người Tĩnh vẫn chưa đạt đến cao trào, thú tính trong người y bộc phát như muốn đốt cháy cơ thể y. Tĩnh ép chặt Lộ Thương từ đầu đến chân, hạ thân không ngừng va chạm với hắn. Tĩnh chưa bao giờ trãi nghiệm cái cảm giác nào điên cuồng như lúc này.

Giải phóng dục vọng bên trong Lộ Thương nhưng y vẫn chưa chịu rút tính khí ra, dục vọng vừa mới bắn đã nhanh chóng hồi phục mà ngẩng cao đầu.

Lộ Thương vẫn đang liên tục co rút, biểu tình thống khổ, tựa hồ vẫn chưa cảm giác được trận chà đạp kia đã kết thúc.

Tĩnh nhíu mày, kéo cánh tay đang bị trói của Lộ Thương lại, ép y dựa vào người mình. Cảm thụ được hắn trong lòng ngực hơi run rẩy, lòng y tràn ngập cảm giác ấm áp xa lạ. Tĩnh im lặng, chờ đợi hắn từ thống khổ mà quay trở lại.

“Ô… đau quá.” Nghe được tiếng rên rỉ nhè nhẹ trong lòng ngực, Tĩnh vội vàng thả lỏng cánh tay hữu lực, nhìn Lộ Thương từ từ ngẩng đầu lên. Mặt đối mặt, nhìn nhau như hai người xa lạ, Lộ Thương lại cúi đầu: “Ngươi đã thỏa mãn chưa? Mau động thủ đi!” Thanh âm nghe thật thấp, tựa như đáy lòng lạnh băng, nói.

Trong lòng là một khoảng trống mênh mông, thân thể lại đau đớn vô lực, Lộ Thương cảm thấy mình thật tệ hại khi đối mặt với Tĩnh. Hắn thừa nhận một điều, đối với nam nhân xinh đẹp trước mặt kia mình hoàn toàn không thể kháng cự, không phải là vì hắn không có khả năng, mà là vì đó là người hắn yêu nhất.

Tĩnh im lặng, trên gương mặt hoàn mĩ vẫn không để thấy một biểu lộ nào. Y rút tính khí của mình ra, làm thân thể tàn tạ của Lộ Thương thêm một lần đau đớn, chỉ có thể yếu ớt ngả xuống đất

“Động thủ, chỉ là để giết em. Nhưng mà tại sao ta lại phải giết em?” Tĩnh đứng lên, chỉnh sửa lại y phục lộn xộn trên người, hướng mắt nhìn Lộ Thương đang nằm dưới đất.

“Đừng diễn xiếc trước mặt ta!” Lộ thương cuối cùng chịu không được, nhìn đau mà đứng lên: “Ta thừa nhận rắng mình không phải là đối thủ của ngươi. Vì vậy mau động thủ đi, còn thích hành hạ ta? Ta là bại tướng dưới tay ngươi, chỉ mong ngươi để lại cho ta một chút tôn nghiêm đi, không được sao bệ hạ?”

Hốc mắt đã thấy cay cay, Lộ Thương liều mạng nhịn xuống nước mắt mà nhìn vào khoảng không bên cạnh, cố gắng nuốt xuống khí huyết cuồn cuộn trong lòng :“Không phải chính ta là kẻ đã giết chết Dũng Nghĩa vương thúc mà ngươi yêu nhất sao? Nợ máu trả máu, ta chết đi là xong. Ta giỏi không bằng người, chết cũng không oán trách.”

Tĩnh nhìn chằm chằm vào Lộ Thương một lúc, đôi môi lại vẽ lên một nét cười lạ :“ Không nhịn ta nữa sao? Tôn trọng! Em muốn ta tôn trọng em thế nào? Mau nói cho ta biết!” Y nâng bàn chân bạch ngọc, tàn bạo hướng bụng Lộ Thương mà dùng sức chà đạp.

Lộ Thương cắn chặt răng, hai tay gắt gao bấu lại, chịu đựng áp lực ở phần bụng. Phía trên bắp đùi, máu loãng cùng tinh dịch cũng vì thế mà chậm rãi chảy ra, tựa như một bức tranh đông cung sống động vô cùng đẹp đẽ mang chút thê lương.

Tĩnh cũng không dùng thêm lực, hạ chân xuống dưới, nhẹ nhàng sờ nắn vào tính khí không gì che đậy của Lộ Thương.

“Hinh như vừa rồi em không hài lòng với sự phục vụ của ta…” Bàn chân khẽ ấn vào tính khí uể oải, Tĩnh cười cợt nói :“Ngóng ta thế này dụng tâm để lấy lòng em đây?”

Lấy lòng ta!! Lộ Thương đáy lòng cười lạnh, có ai sử dụng cái phương pháp làm tình như muốn đâm thủng ruột của người khác để lấy lòng hay không!?

“Quên đi, cho em thoải mái một chút…” Tĩnh nhẹ nhàng di chuyển chân, cảm thụ thấy nơi bên dưới này mềm mại đến kì lạ.

“Người…” Lộ Thương vội dựng thẳng đầu gối, hai tay với xuống giữ chặt mắt cá chân y, nhưng dùng lực như thế nào cũng không khiến cái bàn chân hư hỏng kia dừng lại.

Hoàn toàn không cảm thấy chút hưng phấn. Động tác của Tĩnh không thô lỗ, thậm chí có thể nói là ôn nhu, nếu như chính mình không thụ thương thì xem chừng đã đứng lên rồi.

Chính là hiện tại chỉ có cảm giác bị khuất phục. Đau lòng có lẽ chỉ thêm nhục, Lộ Thương nuốt xuống câu muốn Tĩnh dừng tay.

Hắn trong lòng suy nghĩ, Tĩnh sẽ không bao giờ để ý đến mình, đây chỉ là khiến cho hắn cảm thấy trước khi chết còn phải chịu thêm đau đớn hơn, bi thảm hơn mà thôi. Mà nếu cho y biết rằng cái nơi bị y tàn phá đã khiến hắn từ một cuộc sống bình thường trở thành hoạn quan, chắc sẽ làm y cười đến rụng răng.

Bàn chân Tĩnh cực kì khiêu khích đi tới đi lui, mà Lộ Thương ở dưới không biết đang tỏ ra cảm xúc gì, chỉ là im lặng để hai mắt nhìn trời, mặc kệ y áp dụng cái gì lên người hắn cũng được.

Đối mặt với một Lộ Thương như xác chết, Tĩnh cũng không còn hứng trí. Y nghi hoặc ngừng động tác, nhìn xuống người không có phản ứng gì kia, ngồi xổm xuống bên cạnh, đưa tay vuốt phần bụng bằng phẳng, rồi bất ngờ chà xát thật mạnh, hạ thể Lộ Thương có phần ửng đỏ lên, nhưng vẫn không có dấu hiệu cương.

Tĩnh cuối cùng cũng nhận ra dị trạng, động tác trên tay dừng lại, chuyển hướng nhìn về phía Lộ Thương, cau mày :“Em muốn thế nào đây? Là không cương lên được nữa?” Nói rồi, y dùng tay ấn mạnh vào đỉnh linh khẩu, Lộ Thương vì hành động dâm loạn kia cuối cùng cũng chấn động một chút, đành mệt mỏi gật đầu, thừa nhận khuất phục.

“Được rồi, mau giết ta đi…” Ngữ khí hắn nhẹ như không “Ngươi có thể vì ta cùng ngươi, đã từng…từng có… quen biết trước đây, giết nhanh lên một chút…” Lộ Thương đem bốn chữ “giao tình ngày xưa” nuốt xuống.

Hắn biết bộ dạng mình hiện tại có bao nhiêu khó coi: trên thân là một mảnh xiêm y rách nát để lộ vết thương trên ngực, trên vai vẫn còn sẹo, toàn thân là những vết hôn ngân thô bạo cùng những chất lỏng dâm doạn của Tĩnh. Như vậy chết đi, chắc có thể tạm gọi là sạch sẽ…(=.=” bi quan thế em)

“Vì cái gì mà  em lại nghĩ ta sẽ giết em? Em chán sống rồi à?” So sánh với biểu tình chán nản của Lộ Thương, Tĩnh lại nhãn nhã ngồi xuống bên cạnh, không nặng không nhẹ mà hỏi.

“Không phải ngươi mong giết được ta lắm hay sao? Ở cửa thành Đồng An, ngươi đã suýt đạt được ước nguyện rồi còn gì?” Lộ Thương cố gắng trở mình, né tránh ánh mắt Tĩnh, còn Tĩnh thì nhìn hắn, tâm can dao động. Hắn nhìn nghiêng trông rất đẹp a, nhưng thời gian qua nhìn đã gầy yếu hơn, so với trước kia thì thắt lưng nhỏ bé càng rõ ràng hơn,thứ hồng bạch lẫn lộn ở nơi riêng tư lõa lồ càng khiến Tĩnh có điểm không khống chế được mình.

“Vậy sao…” Tĩnh một bên ngữ khí hàm hồ đáp, một bên kéo cả người Lộ Thương lại, bắt hắn tựa vào ngực mình, tỏ vẻ săn sóc mà cởi bỏ dây trói, nhẹ nhàng vỗ về cánh tay tụ huyết. Cuối cùng Tĩnh với người này là có bao nhiêu yêu thương?

Tâm vẫn chìm nổi trong suy nghĩ, Lộ Thương có điểm hốt hoảng, lại bị ép dựa vào ngực Tĩnh, thẳng đến khi y khẽ vuốt ve thân thể hắn, Lộ Thương mới cảm thấy giật mình, phát hiện ra tình cảnh hiện tại có bao nhiêu quỷ dị.

Lộ Thương vội muốn đứng dậy, một lần nữa bị Tĩnh gắt gao ôm chặt lại:“Được rồi, ta sẽ không giết em… Mọi chuyện ta đều đã nghe Chân Hi nói rõ…”

“Cái gì? Ngươi nói cái gì nói rõ?” Lộ Thương giật mình, quên mất cả trốn, xoay người lại hỏi.

Cả hai, một lần nữa mặt đối mặt…

“Độc dược, là do Hi Chân cấp…” Tĩnh bất động thanh sắc, tay giữ chặt lấy hắn, trả lời.

Lộ Thương ngơ ngác nhìn Tĩnh, trái tim như thắt lại, nhất thời không biết phải dùng từ ngữ gì để diễn tả…

“Không hiểu sao?”  Tĩnh ghé sát lại, biến thành tư thế chạm môi vào vành tai hắn, nhiệt khí thổi vào tai khiến Lộ Thương hơi ngứa ngáy: “Ta biết em với cái chết của Dũng Nghĩa là không liên quan, ta muốn cởi bỏ oan khuất cho em…”

Lộ Thương chỉ cảm thấy có một cỗ nhiệt khí chầm chậm dâng lên lòng ngực, vẫn không nói nên lời. Tất cả vết thương đều đang gào thét. Đáy lòng y sôi sục. Tĩnh hôn nhẹ lên môi hắn, hai đôi môi ấm nóng hòa vào nhau.

Lộ Thương sau một hồi ngơ ngác, liền vận hết sức mạnh mà đấy Tĩnh ra, giãy giụa tìm cách đứng lên, vơ đại một cái áo khoác rách nát choàng lên người, hướng dòng suối mà đi.

Tĩnh kinh hãi, vội vã đuổi theo, dùng sức giữ chặt Lộ Thương đã đến giữa suối:“ Tại sao em lại giận? Rõ ràng là em đang cao hứng!”

Lộ Thương cũng không quay đầu lại, dùng sức cắn môi, một lúc sau mới bật ra một câu: “Cao hứng? Ta vì cái gì mà cao hứng? Hi Chân công chúa ở đâu? Chẳng phải vẫn tiếp tục làm hoàng hậu hay sao?”

“Làm sao lại vậy?” Tĩnh làm một bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ :“Nói nửa ngày, vẫn là em ghen với muội ấy…” Mở rộng tay, y đem Lộ Thương ôm vào trong ngực: “Nàng tự sám hối, xuống tóc xuất gia…”

“A…” Tĩnh vì câu trả lời này mà run rẩy. Xuất gia?

Hi Chân công chúa gương mặt xinh đẹp, vốn sống sung sướng nhàn nhã, nay lại đơn côi tĩch mịch ở nơi vắng vẻ làm ni cô, ngày ngày nhìn bóng hoàng hôn buông xuống… Lộ Thương thật không dám đem ra mà so sánh, trong tâm thắt lại.

Nhiệt độ phía sau của Tĩnh vẫn không ngừng tăng lên, Lộ Thương lại cảm giác như hai người vẫn cách nhau một tầng băng sơn dày. Y ích kỷ, vốn không sợ bị kẻ khác cười chê, còn hắn lại đi mê luyến nam nhân này, kì thực cả hai quá khác biệt với nhau.

“Vậy là… Chỉ còn ta… phải không?” Thanh âm lần này hắn phát ra thật nhẹ, như không muốn ai nghe thấy

“Là ý gì?” Tĩnh thu mày liễm ôn nhu, lại dùng lực mạnh mẽ ép Lộ Thương quay đầu lại, mặt đối mặt nói chuyện.

“Dũng Nghĩa đã chết, Hi Chân cũng xuất gia… Cho nên ngươi mới cần tới ta?” Lộ Thương không chút sợ hãi, nhìn vào ánh mắt băng lãnh của nam nhân đối diện. Mỗi chữ nói ra, lòng hắn lại tan nát thêm một lần nữa.

Mắt thấy đồng tử xinh đẹp của Tĩnh đang co rút lại, hắn biết rằng y đang cố gắng kiềm chế tức giận, đồng thời cũng cảm nhận được những ngón tay thon dài đang dần buông lỏng. Lộ Thương tự thay mở xiêm y, lộ ra vết thương trên vai, trên ngực trông nhức mắt.

“Ngươi tùy tiện xác nhận ta là kẻ giết người, liều mạng đẩy ta vào chỗ chết, bây giờ lại tùy tiện nói rằng ta oan uổng. Ngươi nghĩ rằng ta sẽ hoan hô sung sướng, quỳ lạy dưới chân ngươi, cầu xin ngươi hay nhét ta vào cái hậu cung ba ngàn mĩ nữ của ngươi hay sao? Ngươi xem ta là cái gì? Sủng vật? Đồ chơi? Hay luyến đồng nuôi dưỡng?” Lộ Thương run rẩy lên án, những vết thương trên người được dịp nhức nhối.(anh qua tuổi luyến đồng rồi a…==”)

Thanh âm của hắn không kềm chế mà trở nên bén nhọn như dao. Hắn muốn dùng sức giãy ra khỏi sự kềm cặp của Tĩnh nhưng không thành. Tĩnh từng bước áp mặt đến gần, đem môi áp chặt vào môi hắn, muốn cậy mạnh mà áp chế lấy cơn giận của Lộ Thương.

Đôi môi y điên cuồng đảo qua lại trong khoang miệng Lộ Thương, bàn tay cũng hung hăng chạm đến nơi giữa bắp đùi.

“Ba.”

Âm thanh thâm thúy vang lên, ngưng đọng cả không khí.

Tĩnh dùng gương mặt hết sức khó tin nhìn hắn. Mà Lộ Thương cũng vô cùng bất ngờ trước hành động mà bản thân mình vừa làm, hắn run rẩy nhìn vào bàn tay vừa cho ra một cái tát đau điếng vào mặt thiên tử.

“Là… là do ngươi không chịu buông…” Chỉ là đơn giản đem chuyện sống chết để lên đầu, vốn không quan tâm sống chết của chính mình nhưng không ngờ lại cho hoàng đế Hiên Viên Tĩnh cao ngạo không ai bì nổi kia một cái bạt tai…

Thật là…

Tĩnh đứng yên một chỗ im lặng, y năm nay hai lăm tuổi, đúng là chưa ai dám đánh y. Y thân phận tôn quý, ai cũng kiên dè, y một thân võ công cao cường dù là có cải trang vi hành cũng không ai dám ám hại.

Lộ Thương sợ sệt lui lại một bước. Sát khí trên người Tĩnh khiến hắn lo lắng, nhưng chính là tự tôn không cho phép hắn lùi thêm bước nữa, Lộ Thương dũng cảm đứng lại mặt đối mặt với Tĩnh, trước sau gì cũng chết, hắn đành đứng yên đối mặt với tai họa.

“Cảm giác tốt lắm a!!” Tĩnh nghiến răng nghiến lợi, một chữ treo trên đầu mà bước đến, từng bước hướng Lộ Thương mà đi, ánh mắt hiện ra tia thịnh nộ cực quang.

Nghi Phi … đại học sĩ chi nữ, mĩ mạo đa tài, một lần vì vô ý đạp Tĩnh làm rơi mũ miện mà được ban tử. Liên quý nhân … Giang Nam đại mĩ nữ, bởi vì cùng Tĩnh giao hoan, móng tay vô tình xước qua vai y mà được ban tử… Không biết sao, lúc làm thị vệ nghe được những tin đồn loạn thất bát tao về chuyện xưa Tĩnh đối đãi với phi tần  lúc trước mà một khắc toàn bộ nổi lên trong óc.

“A…” Nghĩ tới những gì tưởng tượng, vừa lúc bị Tĩnh bắt được, Lộ Thương không khỏi hoảng sợ hét lên

“Không… a…” Tĩnh ép hắn ngã xuống đất, những sợ hãi khắc cốt ghi tâm cuối cùng cũng bật thành âm thanh, theo yết hầu trào ra.

“Em thật lớn gan! Quả nhiên nếu không dạy dỗ lại thì em thật sự không coi ai ra gì!” Tĩnh tức giận hóa thành hành động, ngón tay sắc nhọn của y đâm vào làn da Lộ Thương, bàn tay thô bạo trên người hắn vuốt ve, đem kiện áo rách nát cuối cùng xả xuống. Một bên nổi giận đùng đùng đem ngoại bào của mình cởi ra, hai ba động tác đã cởi sạch quần dài lần quần lót, đem hung khí kiên quyết đặt vào nơi mẫn cảm của Lộ Thương.

“A… Không cần như vậy… Cầu ngươi…” So với việc bị Tĩnh chà đạp, Lộ Thương hắn thà chịu ban tử, tuy rằng đã đánh mất khoái cảm, nhưng thân thể bị lật tới lật lui, lại vì cùng Tĩnh dây dưa mà khó có thể áp chế tiếng thở hổn hển.

Một bên tay bị gãy trở nên vô dụng, một bên tay còn lại bị Tĩnh gắt gao chế trụ, Lộ Thương chỉ còn cách trơ mắt nhìn Tĩnh dùng sức cắn lấy ngực mình, đầu vú bị kích thích trở nên cứng ngắc. Hắn một lần nữa lâm vào trạng thái cuồng loạn.

Ý đồ dùng tay sáp nhập vào thân thể của Tĩnh lại khiến Lộ Thương bừng tỉnh,  thân thể hắn chịu quá nhiều thương tích, cơ bản là không thể chịu đựng bị chà đạp một lần nữa. Tĩnh rõ ràng là muốn y chết vì dục vọng bên trong a. Rõ ràng là sẽ chết, hắn cũng hiểu thể trạng mình cư nhiên không thể tiếp nhận nổi một lần sáp nhập không có yêu thương nào nữa.

Tĩnh không lời lẽ, chỉ chăm chỉ dùng cái lưỡi nóng bỏng, liếm qua lại trên phần bụng bằng phẳng, ngón tay hướng xuống dưới, càng cố xâm nhập vào sâu bên trong.

“Ô…” Lộ Thương vốn không chuẩn bị mà kinh hô, lại nghĩ Tĩnh tiếp theo sẽ không thương hoa tiếc ngọc mà sáp nhập thì…

Vâng, lại nói tiếp, Tĩnh dùng miệng để làm cho hắn a, đây không phải là lần đầu, nhưng trong cái tình trạng này, với lại vừa nãy hắn còn tặng y một cái tát a…

Lộ Thương thấy mình thật hồ đồ, nhưng vì khoang miệng ấm áp đang bao hàm xung quanh tính khí rũ rượi của hắn mà run rẩy. Tĩnh cố gắng làm cho Lộ Thương đâm vào sâu hơn, làm hắn cảm giác tính khí đã ở sâu trong cổ họng. Tĩnh buông bàn tay đang nắm giữ hai cánh tay vô lực của hắn, chuyển xuống nắm lấy toàn bộ gốc rễ của thứ kia, làm nơi mềm mại nhất của Lộ Thương rơi trọn vào khoang miệng ấm nóng. Đầu lưỡi trước sau vận động với nguyên tắc trước chậm sau nhanh, như là ảo ảnh bủa vây. Trong quá trình khẩu giao cho Lộ Thương, ngón tay Tĩnh vốn thủy chung không có đình chỉ quá trình thăm dò bên trong Lộ Thương. Y bỗng nhiên dùng sức thả ra hút vào nơi mềm mại kia điên cuồng vài chục cái, ngón tay bên trong gắt gao lay động làm Lộ Thương  khoái cảm đánh úp như điện giật, không nhịn được kêu ra tiếng.

“Ô…” Lộ Thương cảm thấy thứ của mình bên trong Tĩnh, như kì diệu bắt đầu đứng thẳng lên.

“Ô… Đừng… đừng…”

Tĩnh giống như tìm được một món đồ chơi làm mình vui vẻ, có chút kiềm chế mà động tác trở nên nhẹ hơn một chút. Lộ Thương không khắc chế được tiếng gọi rên rỉ của bản thân, rõ ràng cảm giác được lâu lắm rồi chưa có một cảm giác kích thích đến thế, từ hậu đình truyền mạnh tới phân thân, cảm giác được nó chậm rãi đứng lên, thậm chí cảm giác được rõ ràng trong vùng cổ họng của Tĩnh.

Tĩnh vẫn giống như thể liều mạng bằng mọi giá khiêu khích được hưng phấn của Lộ Thương, tiếp tục đưa tính khí thô to của hắn trong miệng mình không ngừng ra vào, dùng môi và lưỡi liều mạng ma sát, thậm chí ngòn tay đã gia tăng thêm một bên trong Lộ Thương, dùng sức đẩy ra vào nơi khiến Lộ Thương đã đánh mất tất cả lí trí kia.

Rốt cục nguồn năng lượng khó nhẫn nại tích tụ bên trong Lộ Thương quá lâu không được phát tác đột nhiện bộc phát ra, Lộ Thương nghĩ muốn đi ra, lại bị Tĩnh mạnh mẽ hàm trụ không thể buông. Trong khoảnh khắc, tinh dịch vừa nóng vừa đậm đặc phun trào đi ra, trên khóe miệng Tĩnh chậm chạp chảy xuống.

Lộ Thương trong nháy mắt bị cảnh tượng này dọa cho ngây người, không kịp hướng Tĩnh ngăn y ngừng nuốt trọn tinh dịch của hắn.

“Ngươi… ngươi…” Lộ Thương dùng bộ dạng không thể tin được nhìn Tĩnh, cho dù hình dáng vô dùng kì lạ nhưng vẫn toát được vẻ nhàn nhã, cao quý:“Ngươi thật đúng là điên rồi…”

“Còn nói, không phải em mới bị ta lộng một tí đã không chịu nổi rồi sao?” Tĩnh dùng tay lau miệng, bâng quơ nói.

“Còn không phải vì đó là ngươi…” Nói ra rồi Lộ Thương mới ý thức được chính mình không đánh đã khai, định che miệng lại , vẫn là bị cái nhìn bình tĩnh soi từ đầu tới chân của Tĩnh khiến hắn trở nên rối loạn, nhịn không được xấu hổ mà cúi đầu.

“Em thích ta ư?”

“Cho dù thích thì sao?” Đối diện với Tĩnh đang áp sát vào người, Lộ Thương chỉ cảm thấy chua xót, hắn nhớ đến những người có tình ý với y, ân, tất cả đầu không có kết cục tốt đẹp :“Hi Chân công chúa cũng không phải rất thích ngươi sao? Kết cục của nàng thì thế nào?”

Tĩnh sắc mặt thâm trầm, y không mở miệng, chỉ đem Lộ Thương ôm vào,bàn tay buông tha thứ giữa hai chân hắn, chậm rãi từng chút một vuốt ve cánh tay hắn.

“ Trước kia…” Ngay khi Lộ Thương vẫn còn trầm mặc, Tĩnh đã mở miệng “ Ta điên cuồng mê luyến Dũng Nghĩa vương thúc. Mặc kệ hắn có vợ, thậm chí có con, ỷ vào thân phận hoàng đế mà mạnh mẽ giữ chặt lấy hắn. Nhưng đối với ta, Dũng Nghĩa vương thúc ngoài tình thúc chất chưa từng có loại tình cảm nào khác, dù là trước, dù là sau đều thế. Mặc kệ ta ép buộc thế nào, hắn vẫn không chịu thuận theo ta, cứ trốn ta, thậm chí còn mang cả nhà chạy trốn, không tiếc mang danh phản bội tổ quốc mà lập đất xưng vương cùng ta đối kháng…”

Thanh âm của y thật ảm đạm, ngón tay vô ý thức lưu lại trên ngực Lộ Thương, cảm nhận tiếng tim đập vội vã của hắn.

“ Việc này làm cho ta phát điên lên! Trên thế gian có người dám không theo ta! Nhưng  ta đăng cơ chưa lâu, nếu đem quân xuất binh viễn chinh, hiển nhiên là bất lợi cho ta rồi. Vì thế ta tìm kiếm xung quanh, gặp bất cứ nam nhân nào giống Dũng Nghĩa vương thúc là dùng bạo lực chinh phục, sau đó tàn khốc giết chết, dùng cách này để giải quyết dục vọng của chính mình…rồi vài năm sau ta gặp em…”

“ Ngay từ đầu ta đã nghĩ, em với Dũng Nghĩa vương thúc cũng cùng là một loại người, cho nên bất chấp tất cả có được em. Chính là sau này mới phát hiện ra rằng, em và Dũng Nghĩa vương thúc hoàn toàn không giống nhau. Em không có cái loại khí khái nam tử hán đại trượng phu của hắn, em bề ngoài kiên cường nhưng bên trong yếu đuối…đối với em gây bạo lực hành hạ nhưng em lại không có phản kháng mãnh liệt làm ta mất dần đi hận thù…” Che lại miệng Lộ Thương muốn phản bác, Tĩnh tiếp tục nói: “ Ta biết em thích diện mạo của ta, kháng cự không được ta, chính là ta cũng không nhịn được mà cùng em nhiều lần làm trên giường, đến mức chính ta cũng ngạc nhiên.’’

Tĩnh chậm rãi đưa bàn tay, che đi hạ thể lộn xộn của Lộ Thương. Lộ Thương có ý giãy dụa, nhưng lại bị y gắt gao ôm thật chặt vào trong ngực không cách nào phản kháng.

“ Nói thực ra, ta bắt đầu có điểm sợ hãi…sợ hãi chính mình đã quên Dũng Nghĩa, và lại bắt đầu thích người giống em, loại người căn bản không hề thích hợp với ta! Ta chịu không nổi, chịu không nổi áp lực nghĩ mình quên đi cảm giác cố chấp theo đuổi Dũng Nghĩa lâu nay,  ta quyết định truy bắt bằng được Dũng Nghĩa về để tình cảm trong tim ta không bị phai mờ, bảo trì cho tình cảm của ta bao năm nay ta vẫn là thế.”

Tĩnh vô ý thức nhẹ nhàng vuốt ve Lộ Thương, tiếp tục hướng hắn mà thổ lộ:“Nhưng khi  bắt được Dũng Nghĩa về, mặt kệ ta như thế nào điên cuồng làm nhục hắn,ta cũng không thể nào tìm lại được cảm giác mê đắm trước kia… Ta không tin thời gian có thể hòa tan tình cảm của ta! Ta không tin! Ta tuyệt đối không tin tưởng, ngày đêm canh giữ bên hắn, kiên quyết muốn mang tâm tình mất mác của mình quay về …. Mà ta khi nghe được em giết chết Dũng Nghĩa, cơ hồ ta muốn điên lên! Ta theo bản năng nghĩ rằng em phá hủy Dũng Nghĩa của ta, chuyện này càng làm ta thêm muốn giết chết em, quyết tâm diệt trừ tất cả tâm tình của ta với em …cho nên ở cửa thành hạ một chiêu sát thủ, một lòng nghĩ muốn diệt trừ em…diệt trừ cái vết sẹo như khắc tinh của ta đi! Cho nên..cho nên….”

“Sau đó thì cái gì ngươi cũng đều dừng lại…”

Không khí lại một lần nữa ngưng đọng, Lộ Thương hoàn toàn không biết nên biểu lộ cái thần thái gì , nói cái gì với Tĩnh… nam nhân ích kỷ này, vì  không muốn phá hủy tình cảm của mình mà đi phá hủy cả gia đình người khác. Lại không chút do dự đem mình như rác rưởi ném ra ngoài … chẳng qua bởi vì sợ hãi bản thân đã yêu một người khác, y cho rằng điều đó sẽ làm hỏng đi si mê hoàn mỹ của y với một người trong quá khứ.

“Cho nên?”  Lộ Thương vô lực hỏi, đối với chuyện này, hắn thực sự chẳng quan tâm nữa.

Hắn nghe thật rõ âm thanh mình nói có bao nhiêu lãnh đạm.

Tĩnh giật mình ngẩng đầu lên, y chưa từng trước mặt người khác biểu lộ nhiều tâm tư đến vậy, lần đầu tiên làm như vậy mà đối tượng lại không hề có chút cảm kích, cư nhiên không hề cảm động mà ôm lấy y thề nguyền đời này kiếp này… cũng thực làm cho y có phần kinh hãi.

“Ta muốn em theo ta về thành. Dũng Nghĩa đã chết, Hi Chân lại xuất gia… Dù sao thì mưu kế của ta cũng là đưa em về, cái người mà trên người không còn gì dùng được nữa này, ta chấp nhận, chấp nhận thôi!” Y ôm chặt Lộ Thương, môi y lại tìm môi hắn.

“ Mau buông ra!” Bị Tĩnh nói thành kẻ không dùng được gì, không đáng một đồng một cắc, Lộ Thương liền làm sao có thể nghe theo chi phối, hắn liều mạng giãy giụa vặn vẹo cơ thể, một bên chân bị trượt, kéo cả Tĩnh lọt vào giữa suối.

Tĩnh đương nhiên là Tĩnh, cho dù bộc bạch tâm tình cũng không bao giờ yếu thế. Y nắm tóc Lộ Thương, nhanh chóng nhìn thẳng vào mắt hắn, dùng ngữ khí uy hiếp: “ Chẳng lẽ em đã quên chính mình ngoài ta không thừa nhận được ai nữa sao?” Bàn tay ác ý bắt đầu men theo thân thể Lộ Thương  xuống dưới, ý nhắc nhở rằng vừa mới một lát trước Tĩnh còn làm cho hắn vui thích.

“Ta thà làm thái giám!”

“ Phải không? Đây là em nói đó nga! Ta thật muốn xem em còn mạnh miệng đến khi nào nữa”

Lộ Thương thật sự không biết y còn muốn làm ra cái trò hề gì, mặt mày cứng ngắc theo dõi hắn từ trong lòng lấy ra một cái túi gấm.

Một tay ép chặt Lộ Thương vào ngực, một tay cởi bỏ túi gấm, Tĩnh lấy ra một vật, dùng miệng ngậm thật chặt rồi thổi, một tiếng rít chói tai kéo dài cắt qua không gian tĩnh mịch. Đó là loại vũ khí hành quân, dùng sức gió thổi còi, còn là truyền lệnh xuống.

Lộ Thương biết trong lòng không ổn …bên tai chỉ nghe trạm gác phía tây rừng rậm bắt đầu vang lên tiếng sàn sạt, cách hơn mười trượng có tiếng người tiến vào càng gần.

Mội đội cảnh binh chỉnh tề từ trong rừng rậm chui ra, ngay lập tức đứng thành hàng, Lộ Thương không khỏi kinh hô ra tiếng. Đi đằng trước hàng binh sĩ này, chình là huynh đệ đồng cam cộng khổ của mình, tương cứu lúc hoạn nạn. Bọn họ bị dây thừng trói gô, đều đang dùng ánh mắt vạn phần kinh ngạc nhìn hắn.

“ Ngươi…ngươi… nhưng…” Lộ Thương nhịn không được thanh âm run rẩy. Hắn thống hận chính mình,cư nhiên bị biến thành cái dạng này,hắn là hoàng đế tôn quý a,bệ hạ điều động một hai chi quân đội thật nhẹ như nhấc tay nhấc chân, chính mình cư nhiên lại kêu các anh em né đi, thật ra là chui đầu vào rọ.

“ Lão Đại!” Tào Tín nhịn không được, lại bị cảnh binh phía sau dùng sức lôi dây thừng trói chặt người lại: “ Lão đại, huynh làm sao vậy? Những người này là ai…còn có…này này…huynh vì sao lại bị đặt dưới thân nam nhân?”

Ôi…trời…ơi!

Lộ Thương nhất thời cảm thấy có cái gì nổ mạnh trong đầu mình…tại sao lại quên mất trạng thái của mình trước mặt họ?

Hắn chính là trần như nhộng ở dưới thân Tĩnh, mà thân thể cùng bộ vị bí mật đang đồng dạng với nam nhân kia dí sát vào nhau đến không ngờ.

Trời ạ! Hình tượng trại chủ của mình hoàn toàn xong đời!

Hắn trước mắt tối sầm, lăn ra bất tỉnh nhân sự…

Vâng, kết thúc.

Tiểu Hoa Quế như thường lệ, hết canh năm liền đến tẩm cung Hoàng thượng rửa mặt chải đầu, vừa vào đã thấy trên long sàn hoa lệ rỗng tuếch,căn bản không hề có dấu vết có người ngủ lại.

“ Trời ạ! Bệ hạ mất tích rồi!!”

Tiểu Hoa Quế một đường chạy như điên đến phòng chưởng sự, một đường vừa đi vừa khóc than, cả tẩm cung lại tràn ngập thanh âm kêu la của hắn.

“ Ngạc nhiên cái gì! Còn không mau đến cung Đồng Hoàng Hầu thỉnh!” Đại chưởng sự bị đánh thức, là giận cá chém thớt a.

“ À, vâng…đúng rồi.” Tiểu Hoa Quế một điệp thanh trả lời, nhanh như chớp hướng ra phía hoàng thành mà chạy.

Nghe được thanh âm ồn ào, Tĩnh không hờn giận trở mình, nhìn Lộ Thương mệt mỏi đang ngủ say bên cạnh. Đêm qua hai người mây mưa kéo dài cho đến tận khuya, Lộ Thương cuối cùng là không chịu được ngất xỉu đi, khó trách hôm nay mê mệt thành cái dạng này.

“ Bệ hạ, hôm nay có vào triều sớm?” Ngoài cửa sổ là thanh âm nho nhỏ của Hoa Quế cẩn thận gọi vào.

“ Bệ hạ, đại ca…a…hầu gia đi được không, hôm qua ta cùng ngài có hảo ước sớm nay đến ngoại ô săn bắn a.” Tào Tín lớn giọng.

Tĩnh không hờn giận, chậm rãi mặc xiêm y, nhẹ nhàng mở cửa.

Tiểu Hoa Quế đi lên trước, Tĩnh phất phất tay, ý bảo hắn nói sau. Tào Tín lại nhịn không được nhìn vào trong phòng “ Hầu gia.”

“ Cái gì mà Hầu gia, Hầu gia…” Tĩnh một phen tha Tào Tín ra ngoài.

“ Này.” Y vội vàng đưa túi tiền mà lấy ra vài đĩnh vàng, hướng Tào Tín đưa, nói “ Hôm nay Hầu gia không thoải mái, người tìm vài huynh đệ đến Đồng Hoa Lâu chơi thôi! Đừng tìm Tiểu…khụ khụ, Lộ Thương!”

“ A, hầu gia bị bệnh, bệnh gì?” Tào Tín tựa hồ có điểm sợ ba chữ Đồng Hoa Lâu, vẻ mặt không tình nguyện truy vấn.

“ Ai da… Tào gia à…” Ngay cả Tiểu Hoa Quế cũng nhìn ra sắc mặt Tĩnh không đúng, vội đem Tào Tín tha ra bên kia.

Tào Tín một bên nói thầm :“ Cái sự tình gì đây a! Phong hầu cũng phong hầu rồi, còn cái gì kêu Đồng Hoàng Hầu a? Còn không gọi Hoàng Hậu cho rồi! Còn bắt huynh đệ chúng ta đều phải ở lại, cố ý chứ gì nữa. Cái người làm hoàng đế này! Sợ người khác không biết đại ca ta cùng ngươi là gì chắc?”

Tĩnh xanh mặt, làm bộ không nghe thấy hắn hồ ngôn loạn ngữ, một mạch đi ra ngoài, kêu Tiểu Hoa Quế gọi kiệu tới.

Mắt thấy trời dần dần sáng lên, lại là một ngày mới ở thành Đồng An.

HOÀN CHÍNH VĂN

30 Comments Add yours

  1. Jay nói:

    Rốt cuộc đã hoàn, cảm ơn bạn edit đã làm truyện này ^^

    1. chưa,ms hoàn chính văn thôi mà…còn 2 cái pn dài lê thê nữa a…oaoa T^T

  2. yaoi muôn năm! nói:

    truyện rất hay nhưg mình có 1 điều lun thấy là Lộ Thương hk cảm thấy là mình là người thay thế cho người mà Tĩnh yêu(Dũng Nghĩa vương thúc của Tĩnh)
    hay sao? theo tuj thấy tội cho Lộ Thương khi đã đem lòng yêu Tĩnh nhìu đến zậy
    Tĩnh thì wá vô tâm hok hề hiểu cảm giác của Lộ Thương chỉ biết làm theo ý mình
    cũng mừng cho 2 người đã h/p bên nhau
    Cảm ơn vì đã cho mình được đọc tác phẩm tuyệt vời nay

    1. ai,khi yêu quá sâu con ng ta sẽ trở nên ngốc dại…

      1. yaoi muôn năm! nói:

        thấy tội cho Lộ Thương
        bị hành hạ wá trời lun màk vẫn chịu đc
        còn có tác phẩm nào hay thì giới thiệu cho mình nha^^

        1. =”= ta còn nước ngắn nước dài edit
          còn lăn lộn để làm xog trong tranh đấu

        2. :v ta cũng là sâu lười mà
          chỉ đợi gt

          1. phong nói:

            chap 10 là chap cuối ah

  3. podien nói:

    Trời ơi, tức quá o(>-<)o
    Mình thật sự chẳng thix cái kết này tí nào, thả BE cho rùi( mặc dù mình thix đọc HE)
    Truyện này là bộ thứ hai sau "mã phu" làm mình lăn lộn cả đêm trên giường, không thể nào ngủ nổi, và vì tức quá nên com cho bạn. Mình cực ghét thằng cha công, chẳng làm gì cho bé Lộ Thương cả suốt ngày hành thân và tâm của bé thui và mình cũng chẳng thấy tên khốn nạn đó yêu bé tí nào hết, không thể nào chấp nhận nổi cái lí do vớ vẩn là thix xxoo với bé được, lỡ mai này thằng đó tìm được đứa khác thix hợp hơn để xxoo thì bỏ bé a (thui ve day chi nuoi)
    Đọc truyện "mã phu" tuy thằng công đó cũng khốn nạn thiệt nhưng lúc sau lại thay đổi chính mình, làm lung tung cho em uke (hô hô), còn truyện này tháng này chỉ biết dùng binh quyền của mình và đám người nhà của bé ra uy hiếp thôi, mình chỉ thấy đó là một con người háo thắng, bỉ ổi không hơn không kém
    *gào rú* huhu
    *cào cào cấu cấu*
    *cắn khăn* hậm hực
    P/s: e hèm, lần đầu com nên hơi dài, mong chủ nhà thông cảm hihi

    1. *cào cấu cắn* lúc đầu cũng ức lắm nhg đọc cái phiên ngoại thấy đỡ đỡ =”=

    2. toto nói:

      Mình thật sự rất thích đọc truyện HE, sợ hãi cái cảm giác buồn thấu tim khi đọc những bộ BE. Nhưng thật sự mình mong bộ này chẳng thà BE còn hơn là có 1 kết thúc như thế này. Đến tận cuối cùng mình vẫn tự hỏi liệu Tĩnh có 1 chút tình yêu nào dành cho Lộ Thương hay không? hay đó chỉ là 1 chấp niệm khác? Nếu yêu rồi tại sao vẫn hành hạ, nếu đã hiểu ra mình yêu bao nhiêu sâu tại sao không dùng tình yêu để kéo người ấy về bên mình. Đây cũng là bộ thứ 2 mà mình mong giá mà nó BE thì ít nhất người còn sống (mấy thằng công) ít nhất còn cảm thấy đau đớn………

  4. heohunnie nói:

    đầu tiên tưởng ngược , nước mắt quá trời luôn :3

  5. Phong vu nói:

    “” Dung Nghĩa đã chết, Hi Chân cũng xuất gia…. Cho nên ngươi mới cần tới ta”””
    Sao anh giỏi quá z Lộ Thương
    Còn thì đâu Cần anh
    Thế mà cũng bị lời ngon ngọt của tĩnh ca dụ dỗ
    Khổ thân

  6. demmua nói:

    Đang lẽ Lộ Thương cứ kiếm cách chết quách đi cho rồi để xem thằng điên đó nó làm gì, tốt nhất là chết trước mặt ý. Tức ứ chịu được, đọc tới phiên ngoại càng tức, nói yên thương gì mà con cái đều đều 2 năm 3 đứa

    1. Chấm Hỏi nói:

      =]]z… đây… phấn khích quá độ a =))

      1. demmua nói:

        Chắc là quá khích mới đúng :))

  7. cuong nói:

    Het rui , hay qua cam on ban dich nha

  8. mieumieu99 nói:

    Em muốn thằng công đau khổ quằn quại, bị ngược lên ngược xuống, tốt nhất là nhắm mắt sẽ thấy bé thụ tự tử, sau đó đau khổ đến phát điên…. Vầy mới là HE

  9. heoluoi145 nói:

    Đây là bộ truyện đầu tiên mà ta mún BE
    Thằng công quá ư là khốn nạn, ta ko chịu đc cái tính ích kỉ của thèng này.
    Đáng lẽ phải ngược nó quằn quại đau đớn thì mới hả dạ đc. Chỉ tội cho bé Thương vì iu phải cái thèng mất dạy này

    1. Chấm Hỏi nói:

      ko be nhưng mà nên hành thằng công lên bờ xuống ruộng chứ đừng dễ dãi vậy a…..

  10. Cái kết HE như đấm vào mặt ta. Đáng lẽ nên để công giết thụ trong lúc truy đuổi ở hoàng thành rồi sau đó nghe Hi Chân nói ra sự thật, rồi Hi Chân cũng tự tử luôn, cho công đau khổ quằn quại vật vã, sau đó thụ với Hi Chân trọng sinh, Hi Chân trong sinh thành nam nhân, có khả năng sinh sản, cùng thụ hạnh phúc. Còn công cứ để ảnh đau đớn cả đời đi. Đó mới chân chính là HE

  11. akiraan nói:

    Thằng thụ này quả thật từ lúc nằm dưới là mất cmn hết sạch sành sanh tự trọng rồi. Bị nó hành hạ ko bằng súc vật, thế mà nó vừa liếc đến một cái là đuôi đã ngoáy tít cả lên

    Thụ này thuộc dạng bệnh viện trả về kết hợp vs anh công hội chứng hoang tưởng kinh niên, thật là một cặp đôi tuyệt phối! Hai anh yêu nhau là phải rồi

  12. byeonee04 nói:

    Đây là bộ đầu tiên ta muốn BE. cảm thấy thằng công trong đây là thằng “Tinh trùng thượng não”.Thật sự muốn đập vào bản mặt của nó. T muốn Lộ Thương chết để thằng công phải đau khổ dằn vặt đến chết.

  13. thực ra ta ko thấy hài lòng lắm vs cái kết, a tĩnh giải thích hợp tình hợp lý thế chứ, nếu ngày đó lộ thương ko đc cứu đi thì có lẽ đã chết r, LT chết thì a giải thích vs ai? trong ngục a tàn nhẫn hành hạ ng ta, nay gặp lại ko 1 câu xin lỗi lại còn làm như ng ta thiếu nợ mình,tiếp tục hành hạ, nếu ngày đó dũng nghĩa ko chết, a sẽ còn nhớ đến LT? đến chính a còn nói mình ko tin mình ko còn tình cảm vs hoàng thúc của mình cơ mà, hay a muốn thu cả 2 ng vào hậu cung cho vẹn cả đôi đường? ta muốn ngược công

  14. heoluoi145 nói:

    Tĩnh ca, anh nghĩ anh là hoàng đế thì giỏi hả!!!

  15. Nina NinNin nói:

    Mẹ nó. Lật bàn. Kết thúc buồn cười ko chịu đc.

  16. Thái Bình nói:

    Ta muốn BE , muốn ngược công

  17. toui261 nói:

    ta không thích để vương ta muốn ngược công , tốt nhất là mất em hoàn toàn
    n k thể

  18. ovikawaiio nói:

    Ta k cảm nhận đc 1 xíu t/y của thằng công trong này hết .nêuu có chỉ là dục vọng chiếm hữu thôi hà . Nếu Dung Nghĩa không chết thì liệu nó có xem em thụ nhà ta ra gì k . Giờ mà lỡ giết em trong lúc truy đuổi mà sau có biết đc sự thật r thì làm thế nào ? Hối hận ? ,…. Nhưng 100% k phải yêu thương gì r . Vì nếu thưng sẽ k đối sử vs em như v …… Xin lỗi chủ nhà . Ta bức xúc quá . Cơ mà c.ơn thím đã edit ha ~

    1. :))))) bộ này nó lầy mà, xem giải trí đi =))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s