[VMHN] Lâm Tuyền – Đệ nhất Chương

Vận Mệnh Hồng Nhan – Lâm Tuyền chi chương

Đệ Nhất chương – Họa Đoan

(Mầm mống tai họa)

Note: ta hứa rồi, ta up lên cho 2 nàng đây… để cứ nói ta hứa lèo ‘____’~~~~

Sinh ra trong một thế gia đó chưa phải là phúc. Nhưng khả trong mắt mọi người thì đó chính là phúc.

Tri phủ huyện Châu Giang Lâm Thái Minh, nguyên là một vị quan mẫu mực, thương dân như con, được dân trong vùng kính nể. Nhưng bất quá đó chỉ là cái bề ngoài để người ta nhìn thấy nhầm che đi gia sự rối rắm bên trong. Nói cường thưởng cũng được, nói tự nguyện cũng được, mà Lâm gia đã có đến sáu vị phu nhân. Chỉ là như vậy e vẫn chưa đủ nên mới đây còn sắc lập thêm một thất thiếp.

Đây chẳng qua cũng chỉ là một ả tiện tì, ít ra là trong mắt các vị phu nhân kia. Nguyên là trong một đêm say rượu Lâm thái gia cao hứng gây nên chuyện mây mưa mà thành. Vốn là tin nàng mang thai hoang vừa bị phát hiện, nàng liền đã bị lục vị phu nhân ép buộc phải phá nhi. Nhưng vì trời sinh bản tính quật cường, nàng đã cố trốn thoát khỏi Lâm phủ, thuận lợi sinh đứa con này ra.

Đứa trẻ ban đầu không có họ, chỉ gọi một chữ Tuyền.

Đến năm Lâm Tuyền bốn tuổi, mẫu tử lại được Lâm lão gia đưa về phủ. Mẫu thân y được cho một danh phận, hiển nhiên y cũng được xưng họ Lâm.

Tính ra đây chỉ là một cái danh phận nhỏ nhoi. Rước nàng về chẳng qua cũng là nghĩa vụ. Căn bản là vị Lâm thái gia kia không muốn người ngoài lên tiếng dị nghị nên khi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, coi như không biết đến sự tồn tại của hai mẹ con nàng.

Chung quy là vậy, đũa mốc mà chòi mâm son cũng vẫn là đũa mốc.

Trong mắt các vị phu nhân, hai mẹ con nàng cũng chẳng khác nào là một tiện nhân sinh ra một đứa con nghiệt chủng. Đối Lâm lão gia cũng chẳng thể gọi là được đặc ân thương nhiều. Chỉ là một chút tình cảm của một đêm mây mưa mà thôi.

Vốn thân phận đặc biệt mẩn cảm, Lâm Tuyền từ nhỏ sống cũng không được sung sướng gì, đã sớm phải chịu nhiều oan ức. Y vốn có ba vị huynh trưởng. Tướng mạo tuy không thể nói là phi phàm, nhưng không phải là tệ, văn võ cái gì cũng tốt, được phụ thân rất chi là vừa ý. Hai vị tỉ tỉ đều trưng ra bộ dáng yểu điệu thục nữ, ngoan hiền nhu thuận. Nguyên là trước mặt phụ thân đối vị đệ đệ này hết mực nâng đỡ. Nhưng chẳng qua cũng chỉ là trước mắt. Sau lưng lại chính là tìm đủ mọi cách trêu chọc, hại y nhiều lần bị phụ thân đánh đến mông cũng phải nở hoa.

Hận này, oan này vốn là không thể giải bày, chỉ có thể nuốt ngược vào trong. Oan ức là thế, nhưng đổi lại y rất được mẫu thân thương xót. Nàng thế nào cũng luôn luôn hết lòng bảo vệ y, thấy y bị đánh càng bất chấp mọi giá buông mình ra cản đòn thay. Nghĩ vậy, y thật không nên gây chuyện mới phải. Nhất định không làm khổ mẫu thân mới phải. Y nhất định phải là một đứa con nhu thuận.

Bắt đầu từ cái ngày y đã biết nghĩ như vậy, liền đối với các vị huynh, tỉ nhất mực tránh né, càng không nghe lời dụ dỗ, thế nào cũng tránh được một trận đòn oan.

Lâm Tuyền từ nhỏ đã có một bộ dáng thanh tú, càng lớn lại càng trở nên xinh đẹp. Không thể phủ nhận người tựa như một đóa mẫu đơn thanh cao đương mình với vũ bão. Cũng có thể nói, so với các vị đại tỉ, cái phần khí chất thực còn kém xa y. Chỉ là hơi sai một chút, y là nam nhân, thế nào lại bị nói là xinh đẹp? Thế nào lại đem y ra so với mẫu đơn, với các vị đại tỉ? Đối với một người nam nhân mà nói, đây chẳng khác nào vũ nhục. Nhưng chính là ai gặp y cũng đều nói như vậy. Y cũng không còn cách nào khác hơn ngoài việc cắn răng gạt qua sự tình mà ngày ngày đều nhốt mình trong thư phòng đọc sách.

Năm Lâm Tuyền mười bảy. Cũng là cái tuổi phải thành gia lập thất. Sáng sớm có một bà mối đến để làm mai. Phụ thân liền gọi y ra sảnh chính để xem họa các vị hôn thê tương lai. Vừa trông thấy y bà mối hiển nhiên không nhận ra, liền gọi một tiếng tiểu thư, hại lão thái gia vừa nghe qua suýt nuốt nguyên tách trà vào bụng.

Vốn đã biết y xinh đẹp, so với tiểu thư khuê cát khí chất cao thanh không kém gì. Khuôn mặt tựa như quan như ngọc, mi nhãn so với phượng hoàng còn có phần hơn, làn da trắng mịn không thua gì tuyết, đôi tay không mập không gầy nhìn rất chi là vừa mắt. Nếu y thực là nữ tử chỉ e là Lâm gia sớm đã chậc người đến cầu hôn. Ngặt nổi y là nam nhân. Là nam nhân a. Bà mối này thực sỗ sàng, dám không xem trước xem sau, cư nhiên gọi y một tiếng ‘tiểu thư’, chỉ sợ y còn không sượn chết, đã có người giận đến phát run. Ngay lập tức lão thái gia liền sai người đuổi bà ta đi. Bà mối bị đuổi ra khỏi cửa cư nhiên cũng còn không biết là đã sai ở chỗ nào. Chỉ là một tiếng hữu lễ gọi ‘tiểu thư’ thôi mà…

Bà mối vừa đi lão thái gia liền nổi trận lôi đình đuổi Lâm Tuyền rời khỏi chính đường. Cứ như là y đã làm nhục gia môn. Nói không phải trời sinh ra đã vậy đi, y cũng đã làm gì gây nên tội đâu.

Rời khỏi chính đường, Lâm Tuyền ra ngoài hoa viên lại gặp ngay tam ca, tứ ca là Lâm Gia Ân cùng Lâm Gia Bảo đang đứng ngóng gió đông. Vừa thấy y bước ra Gia Bảo liền bước tới cập cổ hỏi “Lục đệ, thế nào rồi, xem mắt ra sao rồi? Ngươi chừng nào thì thú thê đây? Ngươi thực làm bọn ca đây ngưỡng mộ a.”

“Phải a, vậy ra ngay cả Lục đệ như này cũng sắp thú thê, tứ đệ a, ngươi cũng nên tính chuyện đi.”

Một người nói, một người phụ họa theo. Chẳng qua cũng là châm chọc y thôi. Nói đến đào hoa, thực không ai sánh bằng tam ca, tứ ca của y. Tuổi bất quá là đôi mươi, lại là con quan, dáng vẻ cũng được coi là nho nhã khí chất tuấn lãng, thế nào cũng rất được lòng các cô nương đi. Nếu đem ra so với y, thực chẳng khác nào đem gà trống với thiên nga ra mà so sánh. Nhưng mặc kệ, y trước đã không so đo, giờ vẫn vậy, Lâm Tuyền liền nở nụ cười nói “Tam ca, tứ ca vẫn còn chưa lập thất, đệ thế nào lại dám vượt mặt. Đệ có việc xin phép cáo lui trước.”

Trong nụ cười có chứa giận dỗi. Trong câu nói có chứa hỉ nộ. Nói rồi Lâm Tuyền liền gạt tay Gia Bảo ra, lại bị Gia Ân khoác tay lên vai nói “Chớ vội. Lục đệ thì có việc gì ngoài đọc sách đây? Ra ngoài dạo phố với bọn ta đi.”

“Khoan đã!”

Bất khả kháng, hai người này đều là có luyện võ. Y chỉ học văn, căn bản là không thể kháng cự liền bị lôi ra khỏi phủ nha. Lần nào bị hai người bọn họ lôi đi cũng đều không có việc gì là tốt hết.

Đường phố Châu Giang hôm nay thực náo nhiệt. Nói cũng không phải, là vì Lâm Tuyền thường ngày luôn nhốt mình trong thư phòng. Lại đem phố phường ra so với Lâm phủ hiển nhiên là phải náo nhiệt hơn.

Lâm Tuyền hai bên bị hai vị đại huynh kèm theo, căn bản là không có cơ hội quay về đành phải an phận bước theo. Y dường như đã lâu rồi không bước chân ra khỏi Lâm phủ. Tính ra chắc cũng gần mười năm. Nay đột nhiên bị lôi ra ngoài, cư nhiên cũng cảm thấy có chút thoải mái, mắt y không ngừng đảo liên nhìn người ta bày bán hàng hóa đủ loại trên đường trông một lúc cũng thật là thích mắt. Dù vậy nếu không phải bị hai vị ca ca cưỡng bức ra ngoài, y thực không muốn đi.

Nguyên là ba người đi đến đâu liền bị để ý đến đó. Xa xa một đám người tụm lại bàn tán xôn xao. Vị tiểu thư này thân vận một bộ trung y trắng tinh tế, bên ngoài khoác ngoại bào màu hồng đào cũng rất thanh nhã. Gương mặt so với thiên tiên chỉ có hơn không kém, cả dáng người đều tỏ ra khí chất thanh lạc khó ai sánh bằng. Chỉ là vị tiểu thư khuê tú mẫu mực như vậy, sao lại đi chung với hai vị công tử vốn đã rất nổi tiếng đào hoa của Lâm gia này… Trông cứ như là một đóa hoa lài cao nhã sa vào chốn trầm luân vậy…. Này thực đáng tiếc đi….

Lâm Tuyền sau một lúc ý thức được đám người qua đường đều đang nhìn mình đến tròng mắt cũng muốn rớt ra, nói là hồn siêu phách lạc cũng tuyệt không quá. Chỉ là y không hiểu nguyên do, tâm cũng cảm thấy thật không tốt. Thế nhưng y thực không biết là nam nhân thì ít ai vận trang phục hồng đào, căn bản là không hợp. Huống chi cái dáng mạo của y bình thường đã quá giống nữ nhân. Nay vận y phục như này, còn có thể khẳng định không phải là nữ nhân sao?

Đi thẳng một đường, ba người liên hướng sang ngõ tây của thành, vừa đến Diệp Thúy Các thì dừng lại định vào trong. Các cô nương bên trên vừa nhìn thấy hai vị Lâm công tử liền thi nhau hướng ra lầu dòm ngó, một cô nương vóc dáng mỹ lệ phong trần cất giọng lên hệt như oanh nhạn nói “Nga, nhị vị công tử, ngọn gió nào thổi nhị vị hướng qua đây a?”

Nghe tiếng tựa như oanh tạc vào lòng cũng thực thích tai, Gia Ân liền lên tiếng cợt đùa đáp lại “Gia là muốn đến thăm các ngươi, còn đợi ngọn gió nào thổi nữa hay sao?”

“Gia gia thực khéo đùa… Chúng thiếp thực có vinh dự a.” Cô nương bên trên khẽ đưa khăn che miệng cười, dáng vẻ thanh cao cũng không thể kể xiết.

“Tam ca, tứ ca đây là…”

Lâm Tuyền sau một hồi nhẫn không được liền hỏi. Sớm biết đây không phải là chỗ tốt lành gì, chính là thanh lâu a. Nhưng bất quá đây lại chính là nơi mà hai vị ca ca y thường thích ghé thăm. Ngay sau đó bọn họ bị lôi vào trong kỹ đường. Một cô nương vừa trông thấy Lâm Tuyền liền cả kinh thì thầm bên tai cô nương nói vọng trên lầu khi nãy “Liễu tỉ, xem cô nương kia…”

Cô nương danh xưng Liễu tỉ vừa nhìn thấy Lâm Tuyền liền đổi sắc mặt hỏi “Hai vị Lâm công tử thế nào lại mang vị tiểu thư thanh tú như vậy vào nơi này?”

Đây là kỹ viện, mang vị tiểu thư khuê cát vậy vào nơi này chỉ sợ là làm ô danh nàng. Lại nói Lâm Tuyền chính là đường hoàng bước vào, không có lấy nữa điểm phản kháng. Chính là nguyện ý a. Cô nương bên cạnh Liễu tỉ lắc đầu nhúng vai. Nhìn y nói bao nhiêu xinh đẹp liền có bấy nhiêu. Chỉ là chuyện buồn cười nhất trong thiên hạ chẳng phải là đây sao, ngay cả nữ nhân cũng vào kỹ viện để phiêu kỹ a. Nhưng khả đây chẳng phải là chuyện bọn họ có thể quan tâm. Ai cũng mặc kệ, miễn có ngân lượng là được.

Vào đến bên trong, Gia Ân cùng Gia Bảo liền lập tức bỏ mặc Lâm Tuyền bị một đám kỹ nữ vây quanh. Nhìn y chính là không thể so diện mạo với cốt cách bên trong. Người có bao nhiêu khí chất xinh đẹp khiến người ta lầm tưởng bao nhiêu, lại càng khiến người ta cả kinh bấy nhiêu. Bất quá lúc y mới bước vào, các cô nương ở đây đều đã bị nhầm. Y thực chất không phải nữ nhân, chính là nam nhân a. Người này như vậy, được hầu hạ y các nàng thế nào cũng thấy mình tu được phúc đức mấy đời rồi đi.

Lại nói Lâm Tuyền xung quanh đều là các cô nương son phấn nực nồng, đến hắt hơi mấy lần vẫn không khỏi dị ứng. Nói xinh đẹp, thì cũng thực là xinh đẹp. Nhưng chẳng qua cũng chỉ là hạng nữ tử thanh lâu, y thực sự cũng không có mấy hảo cảm. Dẫu biết các nàng khi bước vào đây đa phần đều là thân bất do kỹ. Nhưng bản thân các nàng chính là ai cũng được, chỉ cần có tiền là có các nàng theo hảo hảo hầu hạ, như vậy liền khiến y cảm thấy danh tiết của một người nữ tử bị bôi nhọ đi không ít.

Chịu không được nữa, nhân lúc hai vị ca ca còn đang ở trong phòng bên phiêu kỹ, Lâm Tuyền đẩy các cô nương đang bám víu lấy mình đồng thời đứng dậy rời đi. Vừa bước ra khỏi cửa y liền bị các nàng lôi lôi kéo kéo trở lại, y lập tức lên tiếng phản kháng “Cô nương, thỉnh tự trọng!”

Nghe qua, các cô nương chỉ kéo khăn che miệng nhìn nhau cười. Vị đào hoa công tử này thực buồn cười. Bảo một cô nương chốn thanh lâu tự trọng, khả bọn họ có hay sao? Nếu có ở đây cũng không phải lúc. Một nàng lại cười cợt đáp “Gia này, gia thật là đã đến đây rồi, sao không thể hưởng thụ một chút. Chúng thiếp nhất định sẽ tận tình hầu hạ a.”

“Thứ lỗi ta thực không cần hầu hạ.”

Lâm Tuyền khẽ nhíu mày ngay lập tức quay đi, các cô nương chạy theo định vây bắt lấy y liền bị một cô nương khác cười khẽ cản lại nói “Thôi, các muội bỏ đi. Chỉ e là vị công tử này cũng như dáng người… khí lực không có a.”

“Phải a ─ Phải a ─”

Nói xong các cô nương nhìn Lâm Tuyền cười cợt. Ánh mắt tỏ ra lưu luyến lại bị y nhìn nhầm thành khi dễ. Y là nam nhân, bị chê không có khí lực khác nào nói y là phế nhân. Khi dễ y không thể phiêu nữ nhân được hay sao? Thực là bức người quá đáng. Nhưng tính ra đây cũng chẳng phải loại sự tình gì lớn lắm. Chuyện đó y cần gì phải so đo với đám nữ nhân chốn thanh lâu này a. Mặc bọn họ cười nhạo, Lâm Tuyền vẫn vững bước quay đi.

Vừa ra khỏi phòng được vài bước, y liền đụng phải một nam nhân dáng người cao nhã phi thường. Khuôn mặt anh tuấn kiên định, khí chất bất phàm. Nhìn thế nào cũng không ra phường hạ lưu thường đến đây phiêu kỹ.

Vừa lúc hắn đỡ Lâm Tuyền dậy, nhìn qua gương mặt y liền nở nụ cười hỏi “Cô nương này thật xinh đẹp. Có thể hầu gia một đêm được không?” Trông cô nương này hẳn là hoa khôi của Diệp Thúy Các, quả khí chất của y so với các kỹ nữ bình thường ở đây đúng là một trời một vực.

Vừa nghe qua, thực khiến Lâm Tuyền trong lòng nổi lên một cổ căm hận. Y thế nào lại bị tên nam nhân này so với hạng kỹ nữ phong trần kia? Vẫn chưa nói được đôi lời phản kháng lại bị hắn nắm tay dắt đi, y cố nương lại nói “Vị công tử này ngươi hiểu lầm rồi. Ta không phải kỹ nữ!”

Giọng nói trong sáng mạch lạc, nghe ra là nam tử hay nữ tử thực khó phân định. Nhưng trông vóc dáng của y, hắn có thể xác định ngay là nữ nhân. Lại gặp trong chốn thanh lâu thế này, không phải kỹ nữ thì là gì. Hắn liền không so đo nói “Cô nương đừng sợ, gia nhất định sẽ đối đãi tốt với nàng.”

Ngay lập tức hắn kéo tay Lâm Tuyền hướng đi, y cố nương lại giãy khỏi tay hắn nói “Ngươi─ Ngươi─ Buông tay! Buông tay! Ta thực không phải kỹ nữ!”

Hắn cười nhẹ, mặt không biến sắc mãnh kéo y đi. Chỉ là dù phải hay không thì người này hắn nhất định phải sủng thượng đêm nay, mặc cho y kháng cự kiểu gì cũng được, hắn nhất định không quản.

Vừa lúc hai vị ca ca Lâm Tuyền bước ra thấy cảnh cản lại hỏi “Kìa Lục đệ, có chuyện gì sao?”

Như tìm thấy cứu tinh, y liền lên tiếng nói “Tam ca, tứ ca! Hắn muốn bắt ta đi!”

Vừa nghe qua từ ‘đệ’ liền khiến nam nhân kia thất thần. Tay hắn vẫn nắm chặt lấy tay Lâm Tuyền không buông. Vừa lúc Gia Ân bắt tay hắn lại nói “Vị huynh đài này, hắn là đệ đệ của ta. Có làm gì đắc tội với ngươi, ta liền cùng ngươi phân lẽ. Phiền ngươi thả tay hắn ra!”

“Aa ─” Nam nhân như chợt tỉnh liền buông tay Lâm Tuyền ra cười phóng khoáng nói “A, chỉ là hiểu lầm. Thực chỉ là hiểu lầm.”

“Nói vậy cũng coi như không có gì để nói đi. Tứ đệ, Lục đệ, chúng ta đi.”

Ngay lập tức cả ba người quay đi. Nam nhân kia nhìn theo, mở thiết phiến ra rồi đóng lại “ba” “ba” mấy cái, mắt chứa đầy hàn khí, hại cả kỹ viện phút chốc không rét mà run. Ngay lập tức hắn đến gặp Tú bà hỏi chuyện…

11 Comments Add yours

  1. a bao nói:

    ta da koi chuong 1 rui . day la cong suc lao dong cua ta sau nhiu thang ton nc bot nan ni.
    hix! ton nhiu calo wa ma chi coi dc 1 chuong. boc lot suc ld cua ta wa. post vai chuong nua di nang

    1. Hồng Tụ nói:

      nàng nói chi mà khổ sở dữ =.=”

  2. a bao nói:

    hix! ta noi nhiu vay ma nang co post them dau.

    ta muon coi nhieu chuong

  3. a bao nói:

    nang oi ! kiem tam kich tinh gi ? sao lai dat pass vay? nang cho ta pass de xem di.
    nang post tip truyen lam tuyen di nang. ta cho may thang ma chi dc
    xem co 1c . that boc lot suc lao dong cua ta T T

  4. a bao nói:

    ta chiu het noi rui!
    nang ko post chap moi la ta gian do 😦

    1. Hồng Tụ nói:

      =w= nàng onl thì ra yahoo ta quăng qua cho =3=

      1. a bao nói:

        hix nang post di. ta thich doc tren wp hon. vi dt cua ta ko doc dc van ban.
        please

  5. ko coi thì thôi, coi vong chương 1 lại muốn coi chương 2. nàng viết truyện hay quá, thiệt làm ng ghen tị @@

    1. Hồng Tụ nói:

      nàng quá lời hà =.=” …. ta nào dc như lời nàng nói….

      1. ta kén truyện lắm, truyện nhà nàng khiến ta mong đợi tất nhiên đối với ta là phải hay rồi ^^~

        1. Hồng Tụ nói:

          @Diễm Kỳ: nàng làm ta xúc động quá T^T…

          @A Bảo: xíu có cho nàng =.=”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s