[SA/SjA Fic] Huyền Thoại Song Sinh

Kỹ niệm một năm ngày lập ra độc thoại thượng uyển (vườn độc thoại). Hôm nay tại hạ up lên bộ truyện siêu hài nhảm rùi Huyền Thoại Song Sinh giải trí nhé. Hôm qua up nguyên một bộ tự kỹ, hôm nay xã stress nhé.

Sơ lược: Chưa thấy gia đình nào mà bất hạnh như gia đình ấy. Sinh được một cặp anh em sinh đôi. Thằng anh, đẹp trai, nho nhã, tuấn tú, tựa như hoàng tử. Lại còn thông minh, giỏi giang, là thần tượng của biết bao nhiêu cô gái. Còn em gái, xinh đẹp, kiều diễm là mơ ước của biết bao chàng trai. Thế mà… thế mà… lại mắc những chứng bệnh nan y, và bất trị… Ai nha! Thất vọng não nề cho bao cô gái, và điên đảo bao nhiêu chàng trai…

Huyền Thoại Song Sinh
– Chương 1 –
Anh em ta là số 1!

8 giờ sáng, tại một băng ghế đá, dưới bóng một lùm cây ở công viên. Gió thổi miên man, rì rào như nói: “Ngủ đi! Mát lắm ngủ đi!”

… khò… khò!

Chà ai mà ngủ ngái khủng khiếp vậy… Tố Lan nhà ta chứ ai! Sáng ngày, má kêu dậy đi học. Nhưng còn ngáy ngủ quá, vô tình đi ngang qua công viên, thấy chổ nằm lý tưởng quá, tấp vô ngủ đại. Tới giờ vẫn chưa tỉnh, bê bối thật…

-À! Con nhà ai mà xinh đáo xinh để vậy bây, nằm ngủ khò kìa! Vô coi tụi bây!

Đó là lời nói của một thằng trong nhóm sáu tên lưu manh đệ nhất. Người ta bảo chúng cái gì cũng nhất. Đánh lộn nhất, Chửi tục nhất, bê tha nhất, quậy nhất, đạo đức cũng… tệ nhất. Chúng tự hào là một nhóm đệ nhất. Một tên trong số chúng nói-Dậy đi cô em! Sáng rồi, đi chơi với tụi anh nào!-Hả? Gì đấy?

Tố Lan đang ngái ngủ, nghe gọi giật mình ngồi dậy nhìn dáo dác, miệng vẫn còn nước vãi, Lan lấy tay lau lau rồi nhìn bọn lưu manh, ánh mắt sợ hãi:

-Á! Muốn gì đấy?

-Chà! Ngây thơ quá! Đi chơi với tụi anh đi em! “Một tên nói”

-Khách sạn nha cô em! -Một tên đệm theo.

-Mất dạy! Sáng sớm rủ bà đi khách sạn làm gì! Cút đi nha!- Lan bực bội nói

-Ế! Con quỷ cái! Nói cái gì đó? Nói chuyện đàng hoàng éo nghe! Muốn bạo lực hả con?

-Con mẹ mày! Đừng có mất dạy nha! Bà hiền lắm, éo muốn mất dạy với tụi bây đâu nha nha! Cút chưa!

-À! Con quỷ cái này láo! Anh em nhào vô cho nó một trận!

-Á!

Lan ngạc nhiên sợ hãi hét lên, bọn lưu manh nhào vô… đánh tới tấp, đánh túi bụi, đánh như chưa từng được đánh… “Cứu… cứu với! Ặc! Chết mất… Ặc… cứu!”…

Sau một hồi đánh…-Chết mẹ mày chưa con! Dám giỡn mặt với bà! Chán sống rồi hả? Mốt thấy mặt bà nhớ xám hối nha con!

Trời! Thì ra nãy giờ là Lan đánh tụi nó vậy mà em cứ tưởng… Xui cho lưu manh đệ nhất, gặp cao thủ judo mà không biết, dám nhào vô ghẹo, chết cũng đáng. Bọn chúng bị đánh, nằm la liệt dưới đất, Lan càng nhìn càng ghét quá, tiếp tục đạp thêm cho bọn lưu manh vài chục đạp nữa, nói:

-Cho chúng mày chết!

Một trong số chúng la thất thanh:

-Á! chị ơi! Tha… tụi em lỡ dại…

-Chọc chị là chị không có tha!

Rồi Lan tiếp tục đạp, chợt sực nhớ ra một việc quan trọng

-Chết cha! Mấy giờ rồi ta?

Lan nhìn đồng hồ 8h rưỡi…

-Má ơi! Trễ học rồi!- Lan thốt lên và vọt lẹ đến trường.

Xin tự giới thiệu, Trương Tố Lan, một trong hai anh em sinh đôi. Cá tính, xinh đẹp lộng lẫy, tuy nhiên bê bối, học thì ích mà cúp cua là nhiều, hiện đang nắm giữ kỷ lục cúp cua cao nhất trường. Chưa có đối thủ! Đừng ai thắc mắc tại sao cúp cua nhiều vậy mà không bị tiễn ra khỏi trường. Thứ nhất xuất thân trong gia đình danh giá. Có truyền thống võ học từ bao đời. Thứ hai: Cúp cua nhiều mà vẫn có điễm cao, bài vở vẫn đầy đủ. Thật là kinh! Chắc có cao nhân giúp đỡ…

-Chết cha! Cổng trường đóng kín rồi!

Lan đứng trước cổng thốt lên. Ông thầy gác cổng, từ phòng bảo vệ bước ra hỏi:

-Gì đấy, con kia? Giờ này không học sao còn đứng ngoài đó?

Lan nhìn ông thầy rồi khóc lóc van xin tha thiết, ánh mắt đầy đau khổ:

-Thầy ơi! Con bị bắt cóc! Sáng ngày đi trên đường tự nhiên có một đám nhào tới bắt cóc con. Tới bây giờ con mới thoát ra được! Thầy ơi! Thầy cho con vô, không thì chết con!

-Em bị bắt cóc, mà áo quần tươm tất vậy à? Cúp cua còn dám gạt thầy. Mời phụ huynh em vô đây rồi tôi mở cửa cho vào!

Thầy quát, rồi bỏ vào phòng bảo vệ.

-Á! Thầy ơi!

Lan réo lại, thầy không nghe vẫn bỏ đi, Lan tức quá, đạp mạnh vào cửa…”Rầm”…

-Con kia làm cái gì đó!

Ông thầy bảo vệ khi nãy quát rồi chạy ra, lúc này Lan đã bỏ chạy mất tiêu.

-Xì! Tưởng không cho vô là ta đây không vô được hả? Còn khuya! Xí!

Lan đi lang thang dọc theo dãy hàng rào trường, nghiên cứu địa hình, kiếm chổ thích hợp leo vô: “-À! Đây rồi!” .Tìm được một chổ vắng vẻ, dễ leo, Lan mừng quá…

Quăng cặp vô trước… Không biết từ đâu phát ra tiếng la: “-Ối!”

Gì vậy? Cặp mà cũng biết la à . Mặc kệ, Lan lót tót leo lên, nhảy xuống…
Rầm!!!

“-Á!”

Lại là tiếng nói đó. Lan tiếp đất nhẹ nhàng, chân thấy êm êm…

“-Tuyệt vời! Lan giỏi quá! Mà cặp mình đâu ta!… ”

“-Ngay trước mặt kìa!…”

“-Dạ! Cám ơn!”…

Lan lụm chiếc cặp rồi bỏ đi. Trong lúc leo rào, làm rơi chiếc dép lào mà quên, Lan bỏ chạy đi!…

Lúc này mới có người ngồi dậy lụm chiếc dép lào lên, tức muốn tẩu hỏa, miệng lẫm bẫm: “-Đứa nào? Đứa nào cúp tiết, dám leo rào vào trường, còn dẫm lên cả ông?”.

.. À, thì ra là ông thầy dám thị! Ổng đang trên đường tuần tra dọc các dãy hàng rào xem có đứa nào leo rào vao trường hay không… đột nhiên có cái gì quăng trúng đầu ông ta, tiếp đến một cái gì khác nặng khũng khiếp dẫm lên, đau quá, làm ông ta không kịp nhìn kỹ hung thủ… Vậy ra, mấy cái tiếng la khi nãy… là của ông thầy…

Sau khi leo rào vào được bên trong trường, Lan hiên ngang bước đi. Vừa hay chuông báo hiệu giờ ra chơi đã đến, Lan chạy lẹ về lớp.

Lớp của Lan nằm ở lầu 3, dãy A dành cho khối lớp 10. Còn lại là dãy B dành cho khối 11, và dãy C dành cho khối 12. Trường của Lan tương đối lớn. Đồng phục được xếp vào hàng cool nhất. Nữ sinh mặc váy, áo sơmi trắng thắt nơ. Nam sinh áo thắt cavat… à đại loại là vậy…

Vừa về đến lớp, đã thấy ngay một đống con gái của lớp đang vây quanh một chàng trai cực kì đẹp trai và kute tên là Thái Vĩnh. Chàng hiện đang là tiêu điểm chú ý của nữ sinh trường. Học giỏi luôn đứng hàng nhất trường. Và xét về đẹp trai, nam tính cũng cool boy nhất trường…Một đứa trong đám con gái trầm trồ khen:

-Woa! Vĩnh giỏi quá! Bài toán khó vậy mà Vĩnh cũng giải được. Giỏi quá!

-Đúng đó! Vĩnh giỏi thật!-Đám còn lại trầm trồ theo

Vĩnh nhìn bọn con gái cười nhẹ, tỏ vẻ khiêm tốn:

-Đâu có gì đâu ! Bài này cũng thường thôi mà!

-Woa!-Bọn nữ sinh ngây ngất-Đẹp trai quá! Má ơi!

Khiếp! Cười nhẹ có một cái mà mặt bọn con gái đỏ ngầu như ăn phải ớt. Giống cái gì mà kì cục vậy. Thấy bực bội, Lan xông xông bước lại, giật lấy bài toán xem:

-Xì! Bài toán dễ ợt! Làm cái gì mà trầm trồ dữ vậy! “Chỉ tay vào mặt Vĩnh” -Còn cái mặt này hả? Cũng thường thôi! Tui nè! Đẹp gái, học giỏi hơn, sao không ai khen tui?

-Xì! Trời ơi! Vô duyên!

Bọn con gái xì một tiếng rồi tự động giải tán đi mọi hướng.

-Ê! Đợi đã…

Lan gọi lại, nhưng chẳng ai thèm để ý, Vĩnh bật cười… Lan cau mày nắm cổ áo Vĩnh lôi lên:

-Cười cái gì? Vui lắm hay sao mà cười!

-Nè! Em gái! Buông áo anh ra cưng! Làm thế coi sao được?

Vĩnh gạt tay Lan ra, Lan bực bội ngồi xuống kế bên:

-Xì!

-Ê! Sáng giờ ngủ bờ, ngủ bụi phương nào mà giờ mới tới vậy? “Nhìn Lan cười nhẹ, ánh mắt gian trá”

-Vớ vẫn! Chuyện của em liên quan gì anh mà hỏi? “Lan lơ đi”

-Ừ! Cũng phải! Nhưng mà chắc có liên quan đến mẹ thì phải?

-Hả? Anh… anh đừng nói bậy nha! Anh… anh mà nói với mẹ, em giết anh chết!

-Ha…ha…ha!-Vĩnh bật cười- Mẹ mà biết, không biết người chết sẽ là ai đây?

-Thôi, đủ rồi!-Lan nắm chặt tay lại, tức tối quay đi, nước mắt đầm đìa- Anh muốn gì, nói đại ra đi!

-Biết điều đó cưng! “Xoa đầu Lan” -Làm osin cho anh… ba ngày đi cưng, anh giữ kín chuyện này cho!

-Cái gì? “Lan sững sốt” -Sao em phải làm osin cho anh?

-Ờ… thì… chuyện đó đó mà! Chịu không? Không chịu thì miễn bàn tiếp!

Lan kinh ngạc nhìn Vĩnh… rồi chuyển sang oán hận, nghĩ thầm: “Trời! Thái Vĩnh! Anh là con quỷ! Hôm nay em chịu nhục… đừng để em bắt gặp điểm yếu của anh, nếu không em thề sẽ trả thù!”

-Sao rồi? Nghĩ xong chưa?-Vĩnh nhìn Lan ánh mắt nghịch ngợm.

Lan đứng dậy đâp bàn cái rầm:

-Được rồi! Em chấp nhận! Thái Vĩnh, anh cứ đợi đó!

-Ừ! Ngoan ghê!- Nhìn xuống chân Lan, Vĩnh ngạc nhiên -Ủa? Dép đâu rồi, mà chiếc có chiếc không?

-Hả? -Nghe nhắc mới để ý, nhìn xuống chân ngạc nhiên, đúng là hai chiếc dép lào giờ chỉ còn một chiếc -Ủa? Đâu rồi ta?

…A lô!… a lô… 1…2…3…4…. “Tiếng ông thấy giám thị trên loa trường”

-Hả? Gì vậy? “Cả lớp ngạc nhiên”

-A lô! Hiện phòng giám thị có nhặt được một chiếc dép lào màu đen. Ai là chủ nhân chiếc dép xin vui lòng đến phòng giám thị nhận lại! A lô! A lô!

-Dép lào màu đen? Giống chiếc của em ghê á! Em đi nhận lại đã!

Nói xong Lan vụt chạy đi. Vĩnh gọi lại:

-Ế! Chờ đã, coi chừng….

Nhưng Lan không nghe vẫn bỏ chay mất tiêu, Vĩnh nhìn theo lắc đầu:

-Đồ ngốc! Lần này là hết cứu rồi!

Khỏi cần giới thiệu chắc ai cũng biết. Nhân vật chính thứ hai, Trương Thái Vĩnh! Anh sinh đôi của Tố Lan. Đẹp trai, học giỏi, hiện là Bạch Mã hoàn tử của trường!

Lại nhắc về ông thầy giám thị, sau khi phát thanh trên loa xong, đi lơn tơn lên các dãy lớp, xem có đứa nào không mang dép… Chợt tới lầu 1, dãy A, thấy có con nhỏ mang dép lào đen, chân mang, chân không đang xông xông chạy tới, tốc độ cực khủng… nghi là hung thủ…

-Ê! Em kia! Đứng lại cho tôi! -Thầy bước ra giữa cản lại…

“-Ối!”…

Một lần nữa, Lan lo chạy không thấy ông thầy, tiếp tục giẫm lên ỗng. Thấy kì lạ, Lan tự hỏi: “Mình vừa giẫm phải cái gì vậy ta? Kệ nó! Đi lấy dép đã… ho…ho…ho!”

Rồi Lan bước xuống phòng giám thị ngồi đợi ông thầy giám thị. Một lúc sau, ông thầy giám thị xuống tới, nhìn thấy Lan… ông sửng sốt… Lan xin lại ổng chiếc dép…Tự nhiên ổng nỗi điên lên, mặt đỏ ngầu ngầu vì tức… Và… Chà! Hiểu!… Chổ này để mặc ai nghĩ sao thì nghĩ!

– Chương 2: Vượt qua kỳ thi! –

Để tiếp tục tập này, chúng ta sơ lượt một chút về tính cách và gia đình của anh em nhà Vĩnh chút: Hai anh em Vĩnh từ nhỏ đã không thuận nhau. Chỉ cần xáp lại một chút là cải nhau. Đặc biệt từ nhỏ Lan rất là quậy phá, tính tình cộc cằn thô lỗ còn hơn cả con trai. Trong khi đó, tính tình Vĩnh lại dịu dàng, tử tế, luôn đối xử hòa nhã với tất cả mọi người bằng một nụ cười trên môi. Chính vì nụ cười này, đã làm cho biết bao cô nàng phải chết mê, chết mệt. Bởi vậy mà trong hai anh em, Vĩnh luôn là người làm cho mẹ cảm thấy hài lòng nhất. Ngoan ngoãn, lễ phép, thành tích học tập lúc nào cũng luôn đi đầu. Có đi đâu chơi cũng đều xin phép mẹ. Đi đúng giờ về đúng giấc. Thật là ngoan quá sức tưởng tượng! Còn Lan thì sao? Khỏi nói ai cũng biết! Lan nghịch ngợm, ham chơi. Chơi thì nhiều , mà học thì chẳng được bao nhiêu. Cúp cua số 1, đi đâu thì mờ ám. Cái kiểu này biểu mẹ làm sao hài lòng nỗi? Như vậy cũng khó trách mẹ thiên vị Vĩnh hơn. Đối xữ dịu dàng, dễ chịu với Vĩnh bao nhiêu lại khó tính và gây gắt với Lan bấy nhiêu.Lan rất là sợ mẹ, nên mỗi lần phạm lỗi gì, Vĩnh đều cố ý dùng điều kiện bắt Lan làm osin cho mình. Đổi lại, Vĩnh sẽ tìm cách giấu hết những lỗi đó. Lan sẽ không bị mẹ mắng và bắt phạt… Vậy, điều gì lại khiến Lan sợ mẹ như vậy? Rất đơn giản, mẹ Lan là cao thủ karatedo, Vĩnh theo mẹ học karatedo. Còn Lan không thích karatedo của mẹ, lai thích theo học võ judo của cha. Cha Lan cũng là đại cao thủ judo, nhưng… bình sinh cha lại sợ mẹ gần chết… suy ra cái chức vị cao thủ judo của cha con Lan chẳng thể nào thắng được mẹ. Ở nhà này, mẹ là nhất, Vĩnh là nhì, tiếp đó mới tới cha con Lan. Uất ức quá vậy? Chính vì sự đối xử phân biệt này của mẹ và cái cách dựa hơi mẹ, để ức hiếp Lan thật quá đáng của Vĩnh, làm cho Lan càng ngày càng u uất, càng muốn nỗi điên lên… Rất rõ ràng, Vĩnh đối xử với ai cũng đều tử tế, hòa nhã. Chỉ riêng có đối với Lan, lúc nào cũng có thái độ bỡn cợt, ghẹo chọc. Thích đem Lan ra làm trò đùa. Tại sao vậy nhỉ? Mà tay này, làm gì cũng rất khéo. Cái cách ức hiếp Lan vậy mà không ai nhìn ra. Ai cũng nghĩ Vĩnh thương em gái dữ lắm!… Tính tình của Lan ngang bướng, mà gặp cái cảnh này sao chịu nỗi? Lan quyết định tìm ra điểm yếu của Vĩnh bằng mọi giá… Dù Vĩnh hoàn hảo tới đâu chắc cũng phải có nhược điểm chí mạng chứ…

Vậy thôi, trở lại với chuyện chính. Sáng nay, trường Lan tổ chức kì thi kiểm tra chất lượng đầu năm. Kì thi này diễn ra mỗi năm vào ngày 5/10, tức là sau khi nhập học một tháng. Và hôm nay, học sinh trường, đặc biệt là lớp Lan phải đối diện một môn thi đầy khó khăn và thử thách… môn Toán! ọe!

Sau đây là vài phút thư giản trước giờ thi… Cả lớp ngồi im thinh thích, mặt xanh như tàu lá chuối. Không ai nhúc nhích, động đậy, tâm lý hướng về giờ thi. Nhất là cái đề thi! Lúc này, trong lòng ai cũng hy vọng:”–Cầu trời! Cho được ngồi kế Vĩnh!”. Trời! Để làm gì ? Để quay cóp chứ để làm gì nữa! Ngồi gần Vĩnh, lúc nào cũng có lợi. Tay này không bao giờ che bài của mình lại hết. Cứ để phô trương ra đấy, đứa nào sáng mắt, liếc được bao nhiêu cứ chép vô. Bảo đảm không bao giờ sai. Chà! Lợi quá nhỉ?… Mà làm gì sợ dữ thế? Kiểm tra chất lượng đầu năm, chứ đâu phải thi học kỳ 2 đâu mà sợ? Đấy! Sai lầm là ở chổ đấy! Lần thi này sẽ đánh giá học lực của từng học sinh. Trường chơi rất ác, cứ điểm cao sẽ được tập trung về một lớp A. Học lớp này thích lắm, vì chắc chắn được học chung với Vĩnh, sướng chết được! Còn các điểm cao tiếp theo sẽ sang các lớp :B, C, D, E, F, G, H. Điểm càng thấp thì càng ở các lớp dưới cùng. Mà đặc biệt, cứ các điểm con ngỗng, cây gậy, con vịt, con ba đều được đẩy về lớp H. Học lớp này tương đối nguy hiểm. Lớp này chơi thì nhiều, học thì ít. Suy ra cuối năm rớt thì nhiều, mà đậu cũng rất ít. Học sinh đậu thì khỏi nói, còn rớt thì tiếp tục ở lại lớp H ăn chơi tiếp, rớt thêm một năm nữa , được vinh dự ra trường sớm… Nên thông thường, tại kì thi này các giám thị coi thi làm rất gắt. Còn hơn cả thi cuối học kỳ 2. Bởi vậy, bây giờ ai cũng mang tâm trạng hoang mang, u uất. Riêng Lan tỉnh bơ, ngồi ngủ gục trên bàn…

-Reng…Reng…Reng…

Gì đấy? À! Tiếng chuông báo hiệu giờ giám thị lên phát đề đó mà! Nghe tiếng chuông. Cả lớp hồi hợp, Lan tỉnh dậy ngó xung quanh hỏi:

-Tới giờ chưa? Sao lâu quá vậy?

-Trời! “Cả lớp nhìn Lan lắc đầu”

-E hèm!

Thầy giám thị vô tới, gặng ho để cả lớp trật tự ngồi yên. Ói! Ông thầy nhìn bặm trợn ớn! Chắc cũng thuộc dạng khó tính lâu năm đây! Ổng bước xuống đi vòng vòng xung quanh lớp quan sát, rồi lên bụt giảng nói:

-Hôm nay, kiểm tra môn toán. Thời gian 90 phút. Các em trật tự làm bài, cấm nhúc nhích, quay bài. Đặc biệt, ai có tài liệu gì mang lên đây hết. Ai cố ý để lại gian lận, tôi phát hiện ra được, sẽ xé bài và cho em đó ra khỏi phòng ngay! Bây giờ các em mang toàn bộ cặp, giấy vụn trong hộc bàn lên đây bỏ hết! Tôi sẽ xếp lại chỗ ngồi cho mấy em!

Ông thầy vừa nói xong. Cả lớp đứng dậy mang cặp và giấy vụn như ổng nói lên bỏ trên bụt giảng và đứng đợi. Ai cũng liếc ổng, nhìn ổng chỉ bằng một con mắt. Làm vừa thôi, khó quá, sao học sinh chịu nỗi? Nó ghét là đừng có than!… Sau một hồi đánh số thứ tự trên các dãy bàn. Ông thầy nói:

-Các em về chỗ ngồi theo số thứ tự trên phù hiệu áo!

Sau khi ngồi đúng theo sự sắp xếp của ông thầy. Cả lớp ai cũng há hốc… Không có ai được ngồi chung với Vĩnh hết! Ông thầy chơi ác, Cho Vĩnh ngồi ngay bàn đầu dãy 4 nằm ở trong cùng lớp. Bàn nhì để trống. Sặc! Sắp kiểu này là ai cũng phải tự lực cánh sinh thôi. Đặc biệt, Lan bị đẩy ngồi ở tuốt bàn chót cùng dãy với Vĩnh.

-Reng…Reng…Reng…

Gì nữa vậy? Hồi chuông báo hiệu giờ phát đề thi… Ông thầy bước xuống phát đề thi. Đề thi tới tay ai, là có tiếng la trời tới đó. Đề phát tới dãy 2, bàn số 3, là một nam sinh đang ngồi run run. Ông thầy vừa đặt đề lên bàn, cậu ta vừa cầm lên xem, chưa kịp đọc… lăn đùng ra xỉu. “- À! Thằng này! Xỉu để mà trốn thi đây mà!”. Trường hợp này, bình thường. Tại các kì thi chất lượng này, năm nào cũng có học sinh xỉu. Riết rồi mấy ông thầy cũng rành quá mà. Đối với trường hợp xỉu này, cứ gọi y tế lên rinh đi là xong. Xỉu, trốn thi! Ta quất cho mày xuống lớp H! Khỏi nói nhiều.

Cầm lấy đề thi trên tay. Tại sao ai cũng kêu trời? Đề… khó quá! Câu nào cũng lạ hoắc, không có quen! Số nào cũng ngồ ngộ, hình như nhìn thấy ở đâu rồi thì phải? Học sinh cứ ngậm bút, rồi nhìn qua, nhìn lại. Mày nhìn tao, tao nhìn mày! Chúng ta nhìn nhau! Mày làm được không? Tao làm không được? Còn mày thì sao? Tao làm được… tao chết liền!

Vậy là suốt buổi thi họ cứ nhìn nhau, cũng có một số làm say đắm. Đặc biệt là anh em Vĩnh. Làm bài khí thế. Cả lớp trầm trồ, nghĩ thầm: “-Anh em này giỏi quá! Chắc thi ra điểm cao lắm! Xếp vô lớp A là chắc rồi!”. Cái này hên xui đi!

Sau buổi thi, mặc dù không ai biết điểm số như thế nào, nhưng toàn thể học sinh thấy rất nhẹ lòng! Ai cũng thở phào nhẹ nhõm… Ba ngày sau, tại bảng kết quả điểm thi và phân chia lớp. Ai cũng ngạc nhiên và bất ngờ khi nhìn bảng kết quả. Lan nhìn kết quả thi mừng quá reo lên:

-Ô ye! Hay quá! Được con vịt rồi!

Sặc! Còn điểm của Vĩnh thì sao? Chắc cao lắm! Lan nhìn sang điểm của Vĩnh, cũng mừng quá reo lên:

-Ye ye! Anh hai được con ngỗng rồi! Hay quá!

Trời! Hèn gì, kết quả này làm ai cũng sốc. Lúc đang thi, thấy hai anh em làm khí thế. Rốt cuộc thì sao? Anh con ngỗng, em con vịt! Sao lạ vậy? Vậy thì phải phỏng vấn họ xem hôm đó họ đã làm những gì trên bài thi? Mây xin đóng vai một nữ sinh, đến phỏng vấn Tố Lan:

-À! Lan ơi! Hôm nọ thấy bạn làm bài được lắm mà! Mây tưởng điểm cao lắm? Xin hỏi Lan đã làm bài thế nào mới ra kết quả như vậy?

Lan cười tươi, trả lời:

-Lan vẽ con vịt vô đó!

Ặc! Vậy là rõ, Lan vẽ vịt được ngay con vịt, hèn gì Lan lại mừng như vậy! Còn Vĩnh thì sao? Được con ngỗng, Mây không cần hỏi cũng biết. Chắc chắn Vĩnh đã vẽ con ngỗng vô bài thi rồi! Chỉ có điều ngồi mài mò 90 phút, để vẽ vịt và ngỗng chắc chắn chúng phải rất đăc biệt!

Lại nói tới thầy giám thị. Ổng sẽ nghĩ như thế nào khi nhìn hai bài thi toàn vịt với ngỗng? Dĩ nhiên, ổng tức đến xịt khói:”-Hai tụi bây, giám dỡn mặt với ông! Ông cho tụi bậy vô ngay lớp H! Muốn vịt ông cho vịt, muốn ngỗng ông cho ngỗng. Đừng có trách ông!”

Thế là, khỏi cần nói thêm nữa. Anh em Vĩnh và nam sinh ngất xỉu hôm nọ được vinh quang đưa vào lớp H. Còn số còn lại trong lớp Lan, cũng có hơn nữa lớp phải xuống lớp H, và G. Trời ạ! Các lớp tận cùng của khối… Thật tội nghiệp!

Sơ lược lại một tí về phần trước nhé: Học sinh trường đối mặt kì thi khủng khiếp. Ai cũng hoang mang lo sợ. Sợ làm bài không được bị đẩy về lớp H. Nhưng anh em Vĩnh lại không lo sợ gì. Hiên ngang vẽ ngỗng, vẽ vịt vào bài thi. Cuối cùng được vinh dự vào lớp H… Nhưng mà không biết có ẩn tình gì không nhỉ? Chúng ta thử nghe lén xem cuộc nói chuyện của hai anh em sau khi biết được kết quả thi xem sao.

Sau khi biết được kết quả phân lớp, Anh em Vĩnh trở về nhà. Trên đường đi Lan hỏi:

-Chẳng phải anh hai tự tin học giỏi lắm sao? Cuối cùng cũng làm không được rước ngay con ngỗng. Đáng đời ghê á!

-Ha…ha…ha! “Vĩnh bật cười” -Mấy bài toán đó có khó gì đâu? Chẳng qua có mấy đứa ngơ ngơ, ngáo ngáo cỡ em mới thấy khó thôi!

-Cái gì? “Lan nhìn Vĩnh ánh mắt đầy câm hận và rực lửa. Nếu tên này không phải cao thủ karatedo thì Lan đã cho nếm mùi lợi hại rồi” -Nói vậy ức chế lắm nha!

-Thôi nào! “Xoa đầu Lan” -Anh nói đùa thôi! Bài thi thật là không khó. Nhưng anh biết chắc có người làm không được và nhất định sẽ vẽ vịt vô đó. Nên anh vẽ ngỗng cho đủ bộ! Với lại, anh ghét ông thầy, dám sắp anh ngồi ngay bàn đầu, đã vậy, bàn nhì để trống không cho ai ngồi. Dám cô lập anh. Ghét nhất như vậy, không làm bài cho bỏ ghét! Nghe nói ổng sẽ làm chủ nhiệm ngay lớp H, lần này tiêu ổng rồi!

-Chà! Anh mà cũng nói ra câu này! Con người hai mặt này, sẽ có một ngày em sẽ lột mặt nạ anh ra cho bàn dân thiện hạ chiêm ngưỡng!

-Ha…ha…ha…! “Tên này lại cười nữa, cười gian mà cười hoài” -Để xem em có bản lĩnh đó không đã! Cố gắng lên em gái!

Rồi Vĩnh vỗ vỗ đầu Lan. Lan gạt tay Vĩnh ra giận dỗi quay đi. Vĩnh đi đằng trước, Lan lót tót theo sau, đột nhiên…có con gì đó màu đỏ đang bò dưới đất, cứ loi nhoi,lúc nhúc bò, trông ớn chết… vậy mà Lan lại…

“-woa! Con cuốn chiếu! Hay quá!”

Lan thốt thầm lên và ngồi xuống kế bên con cuốn chiếu. Nhìn một cách say xưa, ánh mắt dịu dàng trìu mến… nói sơ thì vậy, chứ người khác nhìn vô sẽ nói rằng đây là ánh mắt đại ngốc, và nghếch không thể tưởng. Rủi thay, con cuốn chiếu bò đi đâu, Lan lếch theo tới đó, không biết đi đâu. Về nhà không chịu về, lại lếch theo con cuốn chiếu để… làm gì không ai hiểu nổi?

Nhà Lan có thể nói gần trường, nhưng không gần lắm. Đi bộ mất ít nhất cũng phải gần nữa tiếng. Anh em Vĩnh không thích chạy xe đi học, lại thích đi bộ cho thư giãn gân cốt.
Về đến nhà, mẹ ngạc nhiên nhìn Vĩnh hỏi:

-Thái Vĩnh, em con đâu?

-Dạ! Sau lưng con đó mà!

-Sau lưng là đâu? Sao mẹ không thấy?

-Thì… “Vĩnh nhìn lại phía sau cũng ngạc nhiên” -Trời! Đâu mất tiêu rồi?

-Trời đất! Đi chung với nhau mà lạc em hồi nào cũng không hay nữa hả? Đi tìm nó về nhà ngay! “Mẹ quát”

-Dạ…dạ! Con đi tìm liền!

Vĩnh vội vàng quăng cặp tại chỗ, rồi đi vòng trở lại trường tìm Lan. Mẹ nhìn Vĩnh lắc đầu, nhặt cặp của Vĩnh đem lên phòng cất. Nhìn kiểu này, ai bảo chỉ mình Lan mới sợ mẹ? Ngay cả Vĩnh, khi mẹ quát lên còn phải run mà!… Lại nhắc đến chuyện lúc nãy, Lan lo lếch theo con cuốn chiếu mà Vĩnh đi đằng trước đâu có hay. Tưởng đâu Lan đi theo sau mình… có ai ngờ!

Đi tìm một hồi, Vĩnh nhìn thấy Lan đang đạp rất ư là dã man vào thân một con chó đốm. Vĩnh bước tới chụp con chó Lại nhìn Lan hỏi:

-Làm gì đạp nó dữ vậy?

-Nó ăn đồ của người ta kìa! “Lan tức tưởi nói, đồng thời giật con chó lại” -Bỏ nó xuống oai! Biểu nó trả lại đồ cho Lan kìa!

Vĩnh lắc đầu:

-Không! Nó ăn đồ gì của em mà em đánh nó dã man vậy?

-Nó… nó… ăn con cuốn chiếu của em!

-Trời! “Vĩnh té ngửa ra, lắc đầu nhìn Lan. Rồi quay sang thả con chó đi, nói:” -Bà chị! Tưởng chuyện gì lớn lao lắm. Đi về thôi! Làm mắc công đi tìm không!

Vĩnh lôi tay Lan về nhà. Lan ngoan ngoãn đi theo, mặc dù trong lòng rất là u uất. Nghĩ sao đang say xưa lếch theo con cuốn chiếu, đột nhiên con chó đốm đó xông xông lại táp một cái… mất tiêu con cuốn chiếu. Không đánh chết con chó đó là may lắm rồi!…

– Chương 3: Lớp Học Sinh Động!
Buổi đi học lại đầu tiên sau khi đã phân chia lại lớp.
Tại lớp H, trước giờ học… ồn ào, náo nhiệt… y như một cái chợ trời. Học sinh mới có, cũ có. Mấy tên đàn anh, đàn chị thi rớt năm trước cũng tụ hợp tại lớp này…Nam sinh ngất xỉu hôm nọ, rụt rè từng bước chân vào lớp, mắt ngó dáo dát nhìn xung quanh… thật kinh dị! Học sinh lớp này toàn du đãng, du côn. Mở miệng ra tiếng trước, tiếng sau là có ngay một câu chửi thề thô tục…”-Thật là thiếu văn hóa! Một học sinh ngoan như mình vô lớp này, chịu sao nỗi?”. Cậu ta nghĩ thầm rồi lắc đầu và bước xuống bàn kế chót, dãy 4 trong cùng lớp mà ngồi xuống, nằm gục mặt lên bàn… Cậu ta tên Lý Minh Đực… à không, Lý Minh Đức mới đúng! Vì mọi người hay lộn tên cậu ta như vậy…
Vừa lúc, anh em Vĩnh bước vô:-Woa! “Chói lòa, sáng chói cả lớp học” -Trắng gì mà sáng thế? “Cả lớp trầm trồ”Anh em Vĩnh không nói gì, hiên ngang bước vô dưới sự trầm trồ của cả lớp. Đi ngang tới bàn 4, dãy 3-4… đột nhiên… “Rầm”… Cái gì vậy? Đứa nào chơi xấu, đưa chân ra gạt giò, Lan lo ngước mắt nhìn trần nhà không có thấy… vấp phải giò, Lan trượt dài trên sàn, cả lớp cười ầm lên.-Á! Con mẹ nó! Đứa nào… đứa nào… gạt giò bà?

Lan quát rồi ngồi dậy nhìn xung quanh xem tên nào chơi xấu. Chợt thấy Đức đang nằm gục trên bàn, thái độ bình tĩnh đến kỳ lạ. Lan nhìn cậu ta gật gật đầu:

-À… thì ra là mày… “Lan đứng dậy, nắm tay Đức gọi” -Này… cậu… nói nghe…

-Hả? “Đức quay qua, Lan nhìn Đức cười tươi. Đức cười lại…” -Ối! “Tự nhiên thấy người mình lâng lâng… như đang bay… mà đúng thật là mình đang bay… chẳng mấy chốc cậu đã nằm ngay đơ trên sàn, mắt nhìn trần nhà suy ngẫm: -Vụ gì vậy ta?

Cậu không biết vụ gì à? Cậu vừa là nạn nhân của một sự hiểu lầm nghiêm trọng. Lan mới cho cậu nếm phải một đòn Judo… nắm tay cậu, cho cậu bay một vòng trên không rồi quật cậu nằm đo sàn đó!… Nhìn Đức, Lan phủi phủi tay bỏ xuống bàn chót dãy 3 ngồi xuống:

-Chết mẹ mày chưa! Dám gạt giò bà!

Ặc! Thì ra Lan cho là Đức gạt giò mình nên mới ra tay độc ác!… Bị một cú quật bạc mạng, không rõ nguyên do… hồn vía Đức bay lên mây, sợ quá không dám quay về. Cậu ta cứ nằm đơ trên sàn, mấy đứa nam sinh bước lại rinh xác cậu ta quăng xuống phòng y tế… thật tội nghiệp!

Nhưng trên thực tế, hung thủ thật sự của vụ án gạt giò này không phải là Đức! Vậy ai là hung thủ? Chúng ta Review lại xem thử… Lan ngông nghêng bước vô… một người đột nhiên đưa chân ra…để xem ai… à! Shin thấy rồi, cũng là nam sinh ngồi bàn 4, nhưng nằm bên dãy 3… xem kỹ mặt cậu ta nào…”-Woa! Đẹp trai quá!”. Câu này là của một nhân vật quen thuộc và đặc biệt nói, không phải Shin! Nhưng đúng thật , câu ta rất là đẹp trai. Trông cậu ta super men, đàn ông đích thực quá! Vì mỗi sáng cậu ta rữa mặt bằng sữa “Oxy” nên mới đẹp trai, tự tin được như vậy. Nhưng cũng lạ, đẹp trai, bóng ngời vậy…tại sao lại học ở lớp H? Lại còn là Tú Tài năm ngoái còn đọng lại năm nay!… Cậu này tên Trần Hoàn Lâm. Một nhân vật được cho là khó hiểu cực kỳ!

Vĩnh nhìn cậu ta cười nhạt. rồi ngồi xuống kế bên Lan. Có lẽ Vĩnh biết ai gạt giò Lan, nhưng lại không nói ra, để Lan đánh nhầm chơi! Vậy là người cần đánh không đánh. Kẻ không nên đánh lại đi đánh. Thế là kẻ thù thật sự đang ngồi trước măt… Lan nào có biết?

-Reng…reng…reng… “Tiếng chuông báo hiệu bắt đầu giờ học.

Cả lớp xôn xao, lộn xộn. Nam sinh chạy tới, chạy lui đùa giỡn, nói cười um sùm…

-E…hèm!

Thầy chủ nhiệm bước vào, gặng ho để cả lớp im lặng. Nhưng… cả lớp nhìn thầy có một lần rồi tiếp tục cuộc vui của mình, tiếp tục đùa giỡn, chẳng ai thèm ngó tới ông thầy… Thầy tức tối nhìn đám học sinh nhốn nháo. Mắt ổng đỏ ngầu ngầu, liếc đám học sinh muốn lọt cả tròng mắt ra… Nhìn cái cảnh này thấy quen quen. Ông thầy chủ nhiệm này chẳng ai xa lạ… chính là ông thầy giám thị gác thi lớp Lan hôm nọ. Thật, khác biệt so với hôm gác thi. Hôm nay, học sinh hết liếc ông thầy, mà ngược lại ông thầy liếc học sinh… Lớp vẫn tiếp tục ồn ào, thầy điên lên đập bảng:”Rầm”,”Rầm”,”Rầm”,”Rầm”:

-Trật tự! Trật tự! Im lặng hết coi!

Lúc này đám học sinh mới chịu im, chỉ còn lại tiếng xì xào. Thầy nói:

-Từ hôm nay, tôi sẽ chủ nhiệm lớp này! Đừng ai giỡn mặt với tôi! Mà nhất là những “tú tài” năm ngoái. Đứa nào quậy phá, cuối năm, tôi cho đứa đó trượt. Mấy em liệu hồn!… Tuy nhiên, những em nào học hành đàng hoàn, ngoan ngoãn, vẫn có khả năng lên lớp. Và…

Và thầy đọc nguyên bản diễn văn cực kỳ dong dài. Ông này dạy môn văn, bởi vậy mà văn chương tuôn ra ào ào, học sinh nghe hoài vẫn không hết. Thầy nói tới đâu, mắt học sinh lim dim tới đó, cứ muốn bụp xuống, hồn cứ lơ lững chốn nào… không kéo về được!…Đọc xong bản diễn văn, học sinh ngủ gục hết trơn, không còn một ai. Thầy tức lên, đứng dậy… đâp bàn… “Râ…ầ…m”,”rắc”… Cả lớp giật mình tỉnh ngủ, ngước mắt nhìn ông thầy hốt hoảng la:

-Á! Thầy ơi! Cái bàn…

– Cái bàn thế nào? “Thầy cau mày, giận giữ nhìn đám học sinh, rồi nhìn xuống cái bàn, cái bàn y nguyên, chỉ nứt có chút xíu. Nhìn lại cái tay…rên” -Ư…ư…gãy… gãy tay rồi! “Nói rồi thầy vụt chạy đi. Học sinh nhìn theo:

-Ôh ye…ye… Vắng tiết rồi! Đi chơi thôi!

Rồi đám học sinh lại nhốn nháo như ban đầu… Thật là kinh quá! Đập bàn, bàn không gãy, mà tay gãy… đúng là siêu nhân!
Lớp H quả là danh bất hư truyền, thích chơi hơn là học!

Giờ ra chơi, Hoàn Lâm lên ngồi lặng thinh trên sân thượng trường. Đưa mắt nhìn những đám mây trôi lơ lững trên bầu trời xanh biên biếc. Gió thổi lồng lộng, khiến cho người ta có cảm giác buồn ngủ thật. Lâm đang lim dim, mơ màng định ngủ thì chợt có ai đó mở cửa và bước lại gần. Lâm liếc mắt nhìn sang và cười nhẹ:

-Là cậu à, Thái Vĩnh! Cậu lên đây làm gì?

À, thì ra là Thái Vĩnh. Cậu ta lên đây làm gì thế nhỉ? Thôi chờ xem rồi sẽ biết… Vĩnh nhìn Lâm cười nhạt, rồi bước đến ngồi kế bên nói:

-Cũng giống như cậu thôi! Tìm một chổ thoáng mát yên tĩnh để… ngủ!

-Thì ra là lên đây tìm chổ ngủ hả? Tình cờ thật!

Vĩnh gật đầu:

-Uhm! Nhưng chưa hết đâu! Một lát nữa… còn có đứa khác nữa, cũng sẽ mò lên đây tìm chổ ngủ cho mà xem!

-Ai? Cô bé đó à? “Lâm nghĩ về chuyện xảy ra ở lớp, rồi bật cười” -Em song sinh của cậu hả? Dễ thương thật nhỉ!

-Ha…ha…ha… “Vĩnh bật cười” -Thấy dễ thương thì… kua đi! Để xem thương có dễ hay không?

Vĩnh đang cười… Lâm trừng mắt nhìn Vĩnh , chụp ngay tay Vĩnh, nắm thật chặt và thốt lên một câu:

-Kua em cậu…Tôi không thích! Tôi lại thích kua cậu à! Cậu tính sao?

-Cái gì? “Vĩnh ngạc nhiên, nhìn Lâm ánh mắt sửng sốt” -Cậu… cậu… đòi.. đòi… kua… kua ai?

Lâm lại trừng mắt nhìn Vĩnh, thốt tiếp một câu:

-I love you !

-Cái gì?… Cậu… cậu…

Giây phút tỏ tình đang chứa đầy căng thẳng và hồi hộp… đột nhiên… có tiếng động…

“RẦM”

Tiếng động phát ra rừ cái cửa sân thượng. Ai đó đã dùng chân đạp mạnh nó, làm nó mở toan ra… Ai mà bạo lực vậy ta?… Đó là một cô gái, mà cũng chẳng ai xa lạ gì, là… Tố Lan!… Thấy Lan, Vĩnh và Lâm trố mắt nhìn, Vĩnh vội vàng giật tay lại. Không biết Lan có thấy cảnh Lâm nắm tay Vĩnh không mà… chỉ ngước mắt nhìn trời, đưa tay lên trán như chào cờ nói:

-Chào chổ này! Chị đăng ký ngủ dài hạn ở đây! Chổ gì mà mát quá! Ho…ho…ho… Lý tưởng quá…ho…ho…ho…

Lan cứ đứng cười. Lâm trừng mắt nhìn Lan, ánh mắt đầy oán hận… Vậy mà, Lan đâu nào có hay. Lúc này, mới quay sang thấy Lâm và Vĩnh đang ngồi ở đây, mà hình như còn đang nhìn mình nữa thì phải. Lan bước tới nói:

-Ủa? Nãy giờ hai đứa đang ngồi ở đây đó hả? Thôi, hai đứa đi chổ khác chơi đi ha! Để chổ này cho Lan ngủ! Đi liền đi ha!

Lan vừa nói dứt câu. Lâm và Vĩnh đứng dậy đi, không ai nói gì, chỉ có ngoái đầu lại nhìn Lan và thốt thầm lên:

-Cái con nhỏ này, vô duyên chưa từng thấy. Toàn là anh nó không, mà nó dám gộp lại làm một, kêu bằng hai đứa… rồi đuổi đi! Thứ gì vậy trời!

Thật ra… Lan đâu có “duyên” đâu mà “vô”. Thôi, chịu khó đi kiếm chổ nào khác kín đáo hơn mà tỏ tình đi ha! Chổ này… Lan chiếm làm chổ riêng để ngủ rồi… Thông cảm đi nha!

Từ sân thượng, bị Tố Lan đuổi đi. Vĩnh và Lâm tiến thẳng về lớp, không ai nói thêm với ai lời nào. Thật khó tưởng tượng ra trong lòng Vĩnh đang nghĩ gì. Và chuyện lúc nãy, nếu không có Tố Lan thì mọi chuyện sẽ ra sao? Nhìn mặt Vĩnh bình thản như không có gì xảy ra. Riêng Hoàn Lâm lại tỏ ra vẻ khó chịu khi nhìn Vĩnh.Trở về lớp, ai lại ngồi bàn nấy. Lâm nằm gục mặt lên bàn và suy ngẫm. Cứ mỗi lần nhìn Vĩnh, Lâm lại nhớ đến chuyện xảy ra năm ngoái, và nó đã trở thành vết thương khó gỡ trong lòng Lâm. Nó khiến cho Lâm từ một học sinh giỏi luôn đứng nhất trường, tuột xuống thành bét lớp và giờ đây là tú tài của lớp này.

Cách đây đúng một năm trước, trong mùa giải tranh chức vô địch karatedo toàn thành quốc. Tại nhà thi đấu Q1. Nơi diễn ra các trận đấu vòng loại của giải. Trận đấu đầu tiên của vòng loại, Hoàn Lâm đụng độ Thái Vĩnh… Họ đã có một trận đấu nảy lửa. Đôi bên được cho là ngang tài, ngang sức… Tuy nhiên cuối trận đấu , phần thắng lại nghiêng về Vĩnh. Thất bại trước Vĩnh, làm Lâm thật sự bị sock. Lâm trước giờ chưa từng bại dưới tay một đối thủ ngang tầm nào. Đã vậy, cậu ta còn đang là đương kiêm vô địch karatedo toàn thành phố năm trước. Vậy mà, bây giờ lại bại ngay trong trận đấu đầu tiên ở vòng loại. Lâm thua mà tâm không phục. Thế mới tức! Cậu ta cho rằng là Vĩnh may mắn nên mới thắng được mình. Và cho rằng mình khinh “địch” nên mới thất bại… Tiếp sau đó, những trận đấu sau của Vĩnh Lâm đều theo dõi rất kỹ. Bất chợt cậu ta nhận ra rằng, Vĩnh thật sự rất giỏi. Cậu ta đã ngang nhiên loại bỏ các đối thủ một cách rất dễ dàng và bước lên chức đương kiêm vô địch toàn quốc. Từ đó, ánh mắt của Lâm nhìn Vĩnh bắt đầu thay đổi. Lâm quyết định khổ luyện để mong lần đụng độ sau nhất định phải hạ được Vĩnh. Song, sau mùa giải đó, Vĩnh đã không tham gia thi đấu nữa. Cậu ta bảo rằng:

“-Tại mùa giải này, là do mẹ ép quá nên mới tham gia thi đấu. Thật ra mình không thích đánh nhau như vậy. Phí sức lắm. Để thời gian học văn hóa tốt hơn!”

À, tên này là siêu lười. Rất không ưa việc đánh nhau trong thi đấu. Trong trận đụng độ với Lâm, Vĩnh đã phải tung hết sức lực ra đánh mới hạ được Lâm. Vốn định bỏ cuộc cho khỏi mắc công phí sức, nhưng vì đây là trận đầu tiên ở vòng loại “-Thua thì nhục chết!” Nghĩ vậy mới đánh hết sức. Bởi vậy nếu đây không phải là trận đầu tiên thì chắc người thắng sẽ là Lâm!

Trở lại chuyện chính, thù của Lâm chưa rửa được mà Vĩnh lại không tham gia thi đấu nữa. Thù này làm sao trả? Lâm mò sang tận trường cấp II của Vĩnh điều tra. Thì được biết Vĩnh nhất định sẽ thi đúng vào trường cấp III của Lâm đang học. Thế là không cần phải nghĩ thêm nhiều:

“-Vĩnh ơi! Hẹn gặp lại mi năm sau. Ta nhất định phải hạ gục mi bằng mọi giá!”

Chà! Thế này là thế nào? Cậu này được xem là kẻ thù hay người yêu của Vĩnh đây? Còn câu nói :”- I love you!” của cậu ta nói với Vĩnh là thế nào? Yêu hay hận? Con người này quả là thâm sâu, khó lường nhỉ?

Hồi tưởng xong chuyện năm trước, Lâm mở mắt ra, ngước mắt nhìn lên chợt thấy… dáng hình mờ mờ, ai như bóng ông nào quen quen… Lâm lấy tay dụi dụi mắt, nhìn kỹ lại người này và chợt nhận ra… Lâm ngồi bật dậy la:

-A! Trời ơi!… Ai đây?

“-Tao, thầy của mày chứ ai?…Cho mày ngủ đã rồi, tỉnh dậy hỏi ai đây nữa hả? Thật là không có tư cách gì!…” Câu này nữa của ông thầy, nữa của shin nói hộ ông thầy. Ông thầy không nói gì, chỉ nhìn Lâm lần cuối rồi lắc lắc đầu bỏ đi.

“-Lắc đầu cái gì? Không hài lòng chứ gì? Ngủ vậy rồi sao? Muốn gì nói thẳng ra đi!”

Câu này cũng là shin nói hộ Lâm, tại ức chế quá mà! Dù gì thì ngày nào mới vô trường Lâm cũng là thủ khoa của trường này. Điểm thi 4 môn cộng lại 40 điểm. Vậy mà giờ rớt mới có một năm chứ nhiêu? Làm gì nhìn dữ vậy?… Sau khi ông thầy bước lên bụt giảng, Lâm nhìn theo lắc đầu. Rồi nhìn sang xung quanh thấy đám học sinh lớp này đang nhìn mình như nhìn sinh vật lạ… Vừa nhìn, vừa cười…

“-Nhìn cái gì? Chưa từng thấy trai đẹp ngủ gậc hay sao mà nhìn?…” Lâm nghĩ thầm trong bụng rồi tiếp tục úp mặt xuống bàn suy ngẫm. Kể cũng lạ, Lâm chỉ vừa chợp mắt có chút xíu vậy mà đã hết giờ ra chơi, rồi ông thầy bước vào lớp nhìn Lâm ngủ từ lúc nào, Lâm cũng không hay luôn.

Thế rồi cả một tiết toán nhàm chán qua đi một cách nhanh chóng. Vậy mà Lâm đã chẳng thể nào nhập vào đầu được một con số nào. Lâm cứ ngẩn ngơ suy nghĩ về cái cậu ngồi đằng sau mình… tức là Thái Vĩnh. Chuông reng hết tiết vừa vang lên. Ông thầy vội vàng gôm hành trang vọt lẹ ra khỏi lớp. Quái! Nhìn cứ y như vừa làm xong nghĩa vụ quân sự vậy. Vội vàng như vậy để mà làm gì?

Sau khi ông thầy vừa đi khỏi, thì cậu Lý Minh Đức rụt rè bước vô. Tên này bị Lan quật có một cú mà xỉu tới giờ này mới tỉnh. Cậu ta trở lại bàn ngồi, vừa ngồi xuống lập tức có người khiều:

-Này cậu!

-Ơ… Dạ! “Đức giật mình quay qua nhìn người khiều mình. Thấy Vĩnh đang nhìn cậu ta cười với vẻ thân thiện. Vậy mà làm Đức cứ tưởng Tố Lan gọi nên hết hồn”

-Cậu có thể vui lòng đổi chổ ngồi cho mình được không?

-Ơ… “Lời đề nghị thân thiện quá, làm Đức bối rối. Chợt Đức nhìn sang kế bên Vĩnh, là Tố Lan đang cười rất là tươi. Đổi chổ ngồi với Vĩnh tức là ngồi kế Lan… Vậy… đâu có được!” -… Thôi!… Chi vậy?… Ngồi thế này… ơ!

Vừa có tiếng thôi phát ra từ Đức, lập tức Vĩnh đổi cách nhìn. Vĩnh nhìn Đức có nữa con mắt. Tia nhìn lạnh lùng, ảm đạm… Càng nhìn càng thấy giống mắt quỷ. Vĩnh sẽ sẳn sàng nhảy qua ăn tươi, nuốt sống Đức nếu cậu ta tiếp tục từ chối… “-Thật… thật đáng sợ!”

-Thế nào? Mình đổi nhé! “Vĩnh cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng, thân thiết”

-Ờ! Đổi thì đổi! “Đức gật đầu một cách gượng ép”

Rồi cả hai thu dọn tập và đổi chổ cho nhau. Đức nghĩ thầm: “- Con người này hai mặt! Rõ ràng mới vừa trừng mắt đe dọa mình xong, mà bây giờ lại tỏ ra thân thiện! Khó hiểu!”

Thật ra cậu đã hiểu quá rồi mà! “Cậu thông minh lắm vì đã chịu đổi chổ cho Vĩnh. Cậu cứ tiếp tục từ chối vậy… Vĩnh thật không biết điều gì sẽ xảy ra với cậu đâu!”… Nham hiễm quá! Đức đúng là xui tận mạng. Ngất xỉu trong giờ thi, để giờ rớt vô lớp H. Đụng ngay anh em Vĩnh. Thật kinh hồn! Hai anh em y chang nhau. Mà Vĩnh còn lợi hại hơn Lan nhiều, Lan thì ai không phải là đánh liền tại chổ. Đánh xong thì lại thôi. Còn Vĩnh thì khác, ghi sổ đen để đó. Từ từ mà xử trong âm thầm, lặng lẽ, không ai hay, không ai biết. Bởi vậy, ai xui lắm mới rớt vô sổ đen của Vĩnh. Luôn phải chịu nhiều áp lực tinh thần trong lâu lâu, dài dài. Thế mới nói, Đức còn có cái may mắn. Từ đầu năm đến giờ, cậu ta luôn nhìn Vĩnh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Vì Vĩnh quá ư là đẹp trai, thông minh, học giỏi, lại còn có phong cách hòa nhã. Đối xử với ai cũng dịu dàng tử tế và thân thiện. Nhưng mà… mặt trước thôi! Bây giờ đụng chuyện ra mới biết, Vĩnh mang bên ngoài bộ mặt thiên thần, nhưng mà bên trong bụng toàn là axit. Đến nước này Đức đành phải đặt cho Vĩnh một dấu chấm than và kết một câu rằng: “-Con người nham hiểm! Tốt nhất không nên đụng vào!”

Đức vừa đặt cặp và ngồi xuống kế bên Tố Lan. Lập tức Lan quay sang nhìn cậu ta rất là lâu và chăm chú. Đức hồi hợp sợ hãi: “-Ực!” Nuốt nước miếng. Thật không biết Lan định làm gì. “-Thật dã man!” Không đổi chổ cho Vĩnh thì rớt vào sổ đen của Vĩnh. Mà đổi qua đây, gặp ngay Tố Lan. Một cao thủ judo, nóng lạnh thất thường. Chuyện đã ra thế này, đành phải ráng thôi. Lớp hết chổ để đổi cho cậu rồi… Đột nhiên Lan cười rất tươi:

-Chúc mừng cậu! Cậu đã rớt vô tầm ngắm của Lan!

-Hả?!

Thôi chết cậu rồi! Cậu có nghe Lan nói gì không? Đến đây thì shin chỉ có thể nói chúc cậu lên đường may mắn mà thôi!

Lại còn nói tới Thái Vĩnh. Tự nhiên lại xin đổi chổ làm gì? Để dễ dàng nhìn người đẹp chứ làm gì? Còn nhìn ai thì… xin lỗi nha, Shin không có biết!

Vĩnh quay sang nhìn cô bạn dễ thương đang ngồi kế bên mình cười nhẹ:-Mình ngồi ở đây nhé!

-Dạ! Vâng! Bạn cứ ngồi tự nhiên! “Làm gì ăn nói lễ phép ớn!… Thật sự cô nàng đang rất là sung sướng ngây ngất vì anh chàng đẹp trai và kute như Vĩnh đột nhiên nhảy sang ngồi kế bên mình. Chắc là có ý gì rồi… Ai biết được?”

“-Sướng quá! Trời ơi!” Cô nàng hí hửng cười thầm trong bụng.

Từ nãy đến giờ, Lâm vẫn luôn quan sát thái độ của Vĩnh. Thấy Vĩnh chuyển lên bàn của Đức ngồi. Lâm chỉ nhìn Vĩnh rồi cười nhạt, quay đi. Thật ra cậu ta mừng chết được. Vĩnh ngồi thế này chẳng khác nào ngồi kế bên mình… Sướng quá! Còn làm bộ!

Đột nhiên cô giáo dạy lý bước vào lớp. Cả lớp đứng dậy chào rồi ngồi xuống. Lâm lại tiếp tục ngắm Vĩnh. Lúc này, Lâm đã có thể nhìn Vĩnh một cách trực diện. Chỉ cần quay sang thôi là đã có thể thấy được Vĩnh rồi. Học không lo học, mà Lâm chỉ toàn nhìn Vĩnh. Dường như trên mặt Vĩnh có dính rất nhiều chữ như là bài học mà bà cô đang cố gắng giảng trên bụt, nên Lâm mới phải nhìn như vậy… Càng nhìn Vĩnh, càng thấy cậu ta thật là kute. Cái mặt thật là “yêu”. Không biết “yêu” gì đây? Có thể là “yêu” quái chẳng hạn! Ai biết được? Nhưng mà nhìn mãi Vĩnh, Lâm lại thấy tức. Lúc nãy, nếu không phải tại Tố Lan thì Lâm đã có thể “hun” được Vĩnh rồi còn gì… Sặc!

Lâm thì vậy, riêng Vĩnh thì ngồi tỉnh bơ. Chăm chú lắng nghe cô giảng bài. Xem như là không có gì. Đột nhiên, gần cuối tiết, Vĩnh nhận được tớ giấy mà ai đó cố ý vò lại và quăng sang bàn của Vĩnh. Vĩnh mở ra xem… là… của Hoàn Lâm. Tên này từ đầu đến cuối tiết chẳng học hành gì. Chỉ lo nhìn người yêu rồi… giờ lại còn quăng giấy sang nữa. Để xem, cậu ta ghi gì nào?

“-Một lát tan học, chúng ta đi uống nước nói chuyện, ok?”

Vĩnh quăng giấy lại bàn Lâm:

“-Hên xui! Ok!”

Lâm quăng lại:

“-Ok! Không gặp không về!”

Vĩnh lại quăng qua:

“-Hên xui! Ok!”

Lâm cầm tờ giấy của Vĩnh hồi âm lại cho cậu ta chỉ trọn vẹn có ba chữ… mà đầy ý nghĩa. Thật sự là Lâm không biết nên hiểu như thế nào đây? Mồ hôi từ trán Lâm từ từ tuôn xuống… Lâm lấy tay gạt mồ hôi và tiếp tục úp mặt xuống bàn… ngủ!

– Chương 4 –

Trưa tan học, Lâm đứng đợi Vĩnh trước cổng trường. Được một lúc, Vĩnh bước ra. Lâm kéo tay Vĩnh đến một quán nước gần đó. Vừa đến nơi, sự kiện đầu tiên đập vào mắt họ là một cô gái. Hình như cũng là học sinh của trường. Cô ta có vẻ là học sinh ngoan với trang phục chỉnh tề, nơ cổ được thắt rất ngay ngắn. Trong vẻ mặt cô ta rất là buồn. Cứ như là vừa bị người yêu đá xong. Cô ta thẩn thờ xách cặp bước ra khỏi quán, đột nhiên có anh tiếp viên quán chạy theo gọi lại:-À! Cô gì ơi,chờ đã…

Cô ta quay lại:

-Ơ… có chuyện gì vậy?

-Cô quên chưa tính tiền!

-Sao? “Cô ta ngẩn ngơ suy nghĩ. Ngước mắt lên nhìn trời, rồi lại ngó xuống nhìn đất,… chợt nhớ ra” –A! Đúng là quên trả tiền thật! Hết tất cả bao nhiêu vậy anh? “Thất tình riết khờ luôn”

-À! “Anh tiếp viên lấy hóa đơn ra xem, rồi đưa cho cô gái bảo”: -Của cô tất cả là 49.500 đồng!

-Ờ! Cám ơn!

Cô gái cầm lấy hóa đơn, rồi móc túi lấy tiền… Nhưng lục hoài, lục tới, lục lui vẫn không thấy cái ví tiền đâu. Bất chợt có một luồng gió thoáng quá khiến cô ta lạnh óc và da gà nổi lên… Lục túi xong, cô ta chuyển sang lục cặp. Lục nát cặp vẫn không thấy cái ví đâu: ”-Thật… thật là khó hiểu! Mới bỏ ở đây kia mà!”. Cô ta nghĩ thầm rồi ngồi xuống đổ hết tập vở trong cặp ra,… rồi lại hốt trở vô. Tiếp đến cô ta lại ngồi gục tại chổ suy ngẫm…

“-Lục kiểu này nghi quá!” -Nam tiếp viên nghĩ thầm

Sau một hồi suy ngẫm, cô ta lại tiếp tục lục túi, lục cặp, rồi đến lúc nhớ ra, cô ta thốt thầm lên: “-Chết mẹ! Cái ví mất tiêu! Chắc bỏ quên nó trong lớp rồi! Tính sao bây giờ?”

Thử nghĩ xem một cô gái diện mạo xinh đẹp, trang phục học sinh chỉnh tề, lịch thiệp mà vô quán ăn xong không có tiền trả. Điều đó có ý nghĩa gì? Không có tiền mà vào quán sang. Ăn uống xong không có tiền trả. Tuy nhiên, không có tiền không phải là vì không có tiền. Không có tiền là vì để quên tiền. Biết vậy, nhưng nói ra ai mà tin. Mà không ai tin tức là nói xạo. Nói xạo đồng nghĩa với ăn quỵt!… Đúng là làm trò cười cho thiên hạ. Người ta sẽ nghĩ: “-Đồ không biết xấu hổ! Không có tiền mà bày đặt vào quán sang! Đồ ăn quỵt!”… “-Không! Tôi không có ăn quỵt! Tôi chỉ không có tiền thôi!” … Chà! Các bạn chú ý, những lời suy diễn trên là do cô gái tự động suy diễn ra. Suy ra được đoạn chính, chợt cô ta hét lên… trong đầu. Rồi bứt tóc, gải tai. Trán vã đầy mồ hôi. Tinh thần hinh như khủng hoảng cao độ. Nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng… Tiếp viên nhìn cô ta mà muốn lên cơn sốt. Tội nghiệp chưa từng thấy. Anh ta vốn định bỏ qua cho cô ta, không đòi tiền nữa… Đột nhiên, cô ta nhìn chầm chầm vào anh tiếp viên, đưa cái cặp cho anh ta, bảo:

-Đây! Cặp đây anh cầm lấy!

-Ơ… chi vậy? “Không hiểu lý do vì sao cô ta làm vậy? Nhưng anh tiếp viên vẫn cầm”

-Đó! Anh giữ đó đi! Tui đi một chút tui quay lại trả tiền cho anh liền! Anh giữ đây đi, làm tin! ”Nói dứt câu, cô ta vọt chạy đi, tốc độ cực khủng”

-Khoan! Khoan đã! Chờ đã… “Anh tiếp viên gọi lại, nhưng không biết cô ta có nghe không mà vẫn cứ chạy đi. Thấy vậy, anh ta lắc đầu và xách chiếc cặp vào trong. Không biết giữ chiếc cặp này để làm gì, nếu như cô ta không quay lại? Cặp thì… quăng thùng rác, sách, vở thì bán ve chai. Viết thì để dành ghi hóa đơn… Đấy! Thấy lời chưa?

Lâm đứng quan sát cô gái từ nãy đến giờ, rồi nghĩ thầm: ”-Con nhỏ này quái dị quá!” Lâm cũng lắc đầu và kéo tay Vĩnh vào quán ngồi trong một góc khuất rồi gọi nước.

Trong khi đó, quả thật là chỉ 10 phút sau. Cô gái quay trở lại đưa anh tiếp viên tờ 100 ngàn để chuộc chiếc cặp về. Ngay sau đó cô ta lập tức bỏ chạy ra khỏi quán. Chắc là vì xấu hổ. Chưa bao giờ nhục như hôm nay, vừa bị người yêu đá xong, lập tức bị xem là kẻ ăn quỵt: “-Xui gì mà xui dữ quá. Thề không bao giờ vào quán nước này nữa!” Chợt cô ta nhớ ra một chuyện, và thốt lên: “-Chết cha! Quên lấy tiền thói rồi! Tiền nước có 49.500 thôi. Mình đưa tới 100 ngàn lận mà! Ác! Không thói tiền lại cho mình.

Nhưng mà thật ra là tại cô ta vọt đi nhanh quá. Tiếp viên không kịp thói tiền dư lại cho cô ta. Bởi vậy, là tại cô ta tự quên, đừng trách tiếp viên quán nhé!

Trở lại với Lâm và Vĩnh. Tự nhiên Lâm lại hẹn Vĩnh ra đây nói chuyện. Nhưng đến nơi thì cậu ta lại không nói gì, chỉ ngồi nhìn Vĩnh thật say đắm, nhìn thật lâu… cũng khoảng 15 phút. Thấy Lâm nhìn hoài mà không nói gì, Vĩnh hỏi:

-Nhìn cái gì nhìn hoài! Muốn nói gì nói đại đi tôi còn phải về!

Lâm lắc đầu:

-Từ từ! Việc gì phải vội?… Cậu… đẹp trai, kute thật!

-Đẹp trai, sẳn rồi! Không cần cậu khen! “Cười nhạt” –Nếu như cậu hẹn tôi ra đây chỉ để nói nhiêu đó thì… xin lỗi, tôi không có thời gian rảnh để nghe cậu nói nhảm! Chào cậu! “Vĩnh đứng dậy định đi”

-Ế! Chờ đã! “Nắm tay Vĩnh lại” –Ngồi xuống đi! Tôi nói chuyện chính này!

-Được rồi! Nói đi! “Vĩnh ngồi xuống”

-Cậu! “Lâm nắm tay Vĩnh đang đặt trên bàn” -…Tôi yêu cậu thật! Tôi suy nghĩ kỹ rồi, tôi quyết định theo tán tỉnh cậu! Mình hẹn hò đi, cậu chịu không? “Nghiêm túc nhìn Vĩnh”

-Cái gì? “Vĩnh giật tay lại, nhìn Lâm lạnh nhạt” –Có phải cậu muốn kua tôi đúng không?

Lâm gật đầu, Vĩnh bật cười:

-Thật không ngờ cậu lại có sở thích này!…Hư!…Nhưng chỉ có điều, nói yêu một người vừa là đối thủ, vừa gần như là kẻ thù của mình, tin được không?

-Có gì mà không tin được? “Cười nhẹ” –Đúng là tôi từng xem cậu như vậy. Nhưng mà… là trước đây thôi. Còn bây giờ, càng nhìn cậu, tôi lại cảm thấy yêu nhiều hơn ghét! Bởi vậy, cậu chỉ cần nhìn vào mắt tôi là tin được liền chứ gì!

-Vậy sao? Khó tin quá! Ánh mắt khó nói lên được điều gì lắm! Có thể thay đổi dễ dàng mà!

-Ừ! Cũng đúng! Tại vì cậu là loại người hai mặt. Nên ánh mắt dễ dàng thay đổi. Chứ… người ta…
Lâm đang nói, đột nhiên Vĩnh đập bàn một cái “Rầm”, Nứt cả mặt kiếng bàn. Trừng mắt nhìn Lâm:

-Cậu vừa nói cái gì? Nhắc lại tôi nghe!

-Sặc! Bớt nóng! Làm gì lên cơn dữ vậy?

-Tôi cảnh cáo cậu! Tôi ghét ai dám nói tôi như vậy! Ngoài “nó” ra thì không ai được quyền nói. Nếu cậu muốn có một trận đấu nảy lửa ngay tại đây thì cứ nói như lúc nãy… cậu sẽ được toại nguyện!

-Chà! Thôi được… được rồi! Không nói chuyện đó nữa, ok? Tôi nói chuyện chính!

-Được! Nói đi! “Lại cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng”

Lâm nhìn Vĩnh lắc đầu, nghĩ: “-Ghê thiệt! Mới cáu đó, giờ lại cười đó! Thay đổi nhanh như chớp! Đúng là… Thái Vĩnh có khác!”, rồi nhìn Vĩnh cười nhẹ:

-Này cậu! Cậu có thể không tin lời tôi nói, nhưng mà… tôi rất là thật long yêu mến cậu. Vì cậu, một năm lưu ban, chẳng lẽ chưa đủ thành ý?

-Thôi được rồi! Tạm tin cậu! “Nhìn Lâm cười nhạt” –Cậu… có bao giờ soi gương không?

-? “Lâm ngạc nhiên, đặt nguyên dấu chấm hỏi to đùng trong đầu” –Ơ… dĩ nhiên là có rồi! Soi gương mỗi ngày! Tôi thấy mình rất đẹp trai! Nhưng tại sao lại hỏi vậy?

-Ha… ha…ha…! Cậu tự tin quá! “Vĩnh bật cười” Thôi bỏ qua cái đẹp trai, cái đó tôi không có ý kiến! Cái tôi muốn nói chính là cậu có một bộ mặt rất dày. Cậu có nhận thấy vậy không?

-Sặc! Cậu… dám bảo tôi mặt dày?… “Lặng im suy nghĩ…” –Vậy thì đã sao? Miễn sao ông perfect là được rồi! Không có gì đáng nói, ok?

Vĩnh cười nhẹ rồi gật đầu:

-Ok! … Nể cậu thẳng thắn lắm! Bày tỏ tình cảm với một thằng giống mình mà không một chút do dự! Được lắm! Nhưng mà… tiếc cho cậu, tôi lại không có sở thích giống cậu! Vả lại, nếu có thì… tôi cũng không ưa ai giỏi hơn mình, ok? “Nói rồi Vĩnh đứng dậy” –Bye cậu! Tôi về đây!

-Khoan đã! Cậu nói như vậy, tức là cậu từ chối?

Vĩnh lặng im không trả lời, chỉ cười nhạt rồi quay lưng đi. Lâm nói vọng theo:

-Hiểu rồi! Tôi không bỏ cuộc đâu! Cậu chờ đó!

Vĩnh bảo Lâm mặt dày, nhưng mà theo Mây thì mặt Lâm không dày mà phải nói là… rất là dày. Có cần thiết phải theo đuổi cho bằng được vậy không?… Thôi thì chúc cậu thành công vậy!

Vậy rồi đến mấy hôm sau, Lâm vẫn chưa có cơ hội nào để nói chuyện riêng với Vĩnh. Giờ ra chơi thì Vĩnh cứ ngồi đọc sách hoặc là có một đám con gái vây quanh Vĩnh. Trưa tan học, Vĩnh lại đi chung với Lan. Con nhỏ này tương đối khó chịu. Dễ thương thì có thiệt, nhưng còn tính cách thì thấy thương không dễ chút nào! Muốn tiếp cận Vĩnh phải đuổi con nhỏ đi mới có cơ hội, nhưng mà làm được điều đó… khó còn hơn lên trời. Chỉ trừ có người yêu của nhỏ mới làm đươc điều đó mà thôi! Vì thế Lâm chỉ có thể nhìn Vĩnh mà không có gì xảy ra hơn được!

Lại nói đến lớp H, có một điểm rất đặc biệt. Học sinh vô lớp không bao giờ nghe giảng bài. Họ chỉ lo nhìn nhau. Kết người nào thì nhìn người đó! Còn không nhìn thì cứ nhắm mắt ngủ thoải mái, không ai gọi đâu đừng lo! Mày không lo học, cuối năm thi rớt ráng mà chịu! Khỏi trách ai!

Riêng Tố Lan không có đối tượng yêu, nên được liệt vào nhóm học sinh ngủ gậc. Tuy vậy thành tích ngủ vẫn còn thua xa con nhỏ ngồi phía trong bàn cuối dãy 4. Con nhỏ này hiện đang là trùm ngủ gậc trong giờ học. Nó có thể ngủ từ sáng đến chiều. Chỉ cần nghe thầy cô giảng bài là nó lên mây liền. Ai cũng nể nó lắm. Không biết con nhỏ, ban đêm làm gì mà sáng ngày ngủ dữ vậy nữa? Tuy vậy, nhỏ này không cúp tiết. Đi học rất là đều. Lại có cái dáng cực kỳ xinh, vấp dáng thon thả, cao ráo… Đặc biệt là nó có một đôi mắt có khả năng hút mất hồn của người khác chỉ với một tia nhìn… Kinh chưa? Nói tóm lại kết một câu, con nhỏ này… đẹp!

Và thời gian dần qua đi. Khi thành tích học, bài vở chưa ai tiếp thu kịp thì trường lại tổ chức thi giữa học kỳ 1. Kỳ thi này đối với lớp H quả là cực hình. Tuy nhiên họ cũng vượt qua được một cách nhanh chóng. Thành tích thì khỏi phải nói rồi. Lớp H có bao giờ quan trọng thành tích đâu? Đậu rớt không là vấn đề. Nhưng mà năm nay, lại có nhiều thay đổi. Lần đầu tiên trong lịch sử. Bắt đầu từ lúc thành lập trường đến nay chưa có một học sinh lớp H nào lại có thành tích vượt lên đứng đầu bảng 10 học sinh xuất sắc của trường. Vậy mà năm nay, top 4 hạng đầu của trường lại toàn là học sinh lớp H. Điều này khiến cho biết bao nhiêu học sinh lớp A và thấy cô lên cơn… sốc! Họ đã đặt ra một câu hỏi: “-Một lớp chỉ toàn học sinh ăn chơi, vậy mà đầy nhân tài vậy sao?”
Và câu trả lời là: “-Ai biết được! Hên xui mà!”Đứng trước bảng kết quả, Lan nhìn từ trên xuống dưới. Rồi thốt lên:-Woa! Giỏi quá! Lý Minh Đực! Cậu được hạng 1 toàn trường luôn! Kinh quá!-Lý Minh Đức! Không phải Đực! “Đức đang đứng kế bên Lan, tỏ thái độ bực bội”-Thôi… mệt quá! Đực, Đức gì mà chẳng vậy! Lan thích gọi sao Lan gọi! Cậu có ý kiến gì? “Lan cau mày nhìn Đức”

-Không có ý kiến! Nhưng tên người ta thì gọi cho đúng!

Chà! Nay Đức gang quá! Hết sợ Lan rồi! Lan nhìn Đức cười tươi:

-Ừ! Đức! Cậu xem cậu được hạng 1 kìa! Sao cậu không mừng!

-Đâu? “Đức lấy tay đẩy gọng kính lên sát mắt để nhìn cho rõ. Cậu này bị cận lên tới 6,5 độ lận” -Hạng 1 đâu?

-Đây! “Lan chỉ tay vào bảng kết quả” -Hạng 1 từ dưới đếm lên! Lan ước được như cậu quá!…

-Trời!

Không biết từ đâu, nước mắt Đức tuôn xuống trong nghẹn ngào… Khiến Đức nhớ lại mấy hôm thi… Đức đã phải thức tới sáng để học bài… Học cho thật tốt. Dường như cậu ta đã ghi rõ từng chữ một vào đầu. Tin chắc khi ra thi sẽ được điểm tròn. Thế mà… ai ngờ đâu. Đến giờ thi, không khí căng thẳng quá. Cậu ta chịu không nổi… lập tức xỉu liền tại chổ. Và cứ đến giờ thi là cậu ta lại xịu. Cậu này có chứng bệnh thần kinh. Áp lực, căng thẳng thi cử là cậu ta lên thiên đường liền… Bởi, nhìn Đức mà mắc tội!… Nhớ xong chuyện cũ, Đức nhìn sơ lại bảng kết quả để xem kết quả của một người mà cậu ta quan tâm. Thấy rồi, câu ta cười nhẹ hài lòng và quay đi!

Riêng Tố Lan, tiếp tục ở lại xem kết quả. Hạng 1 đương nhiên là Thái Vĩnh nhà ta. Điều này là đương nhiên, không có gì đáng nói. Hạng 2… thuộc về Hoàn Lâm.

“-A! Đồ mắc dịch này lên hạng nhì rồi! Sao ghét quá vậy?”

Lan cau mày quay sang nhìn Lâm, tên này đang đứng sau lưng Lan… Ánh mắt Lan dành cho hắn tỏ vẻ rất là khó chịu. Vì vốn dĩ không biết từ khi nào mà Lan ghét tên này kinh khủng. Chỉ cần nhìn mặt là muốn bụp ngay. Chắc thiện cảm của Lan dành cho tên này mất đi từ lúc hắn… chơi gạt giò Lan. Cộng với cái tính ngạo mạng chẳng khác nào thằng anh Lan… Tức là Thái Vĩnh! Chỉ cần giống Vĩnh là Lan không có ưa! Giống Vĩnh thì chắc rằng bản tính cũng xấu, thích ức hiếp Lan. Bởi vậy, Lan đâu có ưa! Lan cứ trừng mắt nhìn Lâm. Lâm cũng biết vậy!Nhưng mà, Lan liếc thì cứ… kệ Lan. Không quan trọng. Liếc mõi mắt thì thôi. Chứ làm gì được Lâm? Chừng nào Vĩnh liếc đi. Lâm mới sợ , còn Lan thì… nhằm nhò gì!

Tạm bỏ qua hạng nhì cho tên này đi, Lan nhìn tiếp hạng 3… tên… Trương… À có một chữ “Trương”. Là Lan chắc rồi! Nhưng nhìn kỹ lại tên thì…

-Trương Tú Hồng! Sặc! Má ơi! “Lan sững sốt reo lên” -Con nhỏ ngủ gậc mà lên hạng 3! Đứng trên Lan luôn! Ực… Ức… chế… quá! Hu…hu…hu…

Đúng thật là hết tên Tú Hồng, mới tới tên Lan. Lan chỉ đứng hạng 4 thôi. Đau lòng quá. Con nhỏ ngủ còn ghê hơn Lan nữa, vậy mà lại học giỏi hơn Lan. Nói rồi Lan bật khóc chạy đi!

Ở đây, Tú Hồng cùng họ với Lan nên thừa hưởng được sự thông minh chăng? Ai biết được? Thôi thì mình cứ cho là vậy đi! Chứ vô lớp ngủ không. Mà kết quả thi lại đứng thứ 3 toàn trường, hơn cả Lan… ai mà chịu cho nỗi!

Lan vừa đi khỏi, Tú Hồng bước lại xem bảng kết quả. Liếc sơ qua, rồi ngáp dài một cái bỏ đi về lớp. Thành tích với Hồng thì bõ bèn gì? Không quan trọng, ngủ và yêu mới là số một. Tiếc thay, hôm qua mới bị bồ đá nên tâm trạng còn đang trong cơn sốc. Buộc lòng Hồng phải kiếm người yêu khác cho bõ ghét.

Tại lớp, Lan ủ rũ bước vào. Tới bàn thấy Đức đang ngồi gục trên bàn, Lan tỏ thái độ bực bội:

-Đứng dậy cho Lan vô ngồi coi!

-Hả? “Nhõm dầu dậy nhìn Lan” –Có chuyện gì vậy?

-Đứng dậy cho vô! “Lan quát”

-Ơ! Bên kia trống sao không vòng qua kia mà vô. Tự nhiên lũi qua đây rồi bắt đứng dậy làm gì?

-Không thích! Lỡ lũi qua đây rồi! Có đứng dậy không thì bảo? “Trừng mắt nhìn Đức”

-Ơ! Đứng thì đứng!

Đức đứng dậy, Lan bước vô ngồi. Gục mặt xuống bàn suy ngẫm. Được một lúc, Tú Hồng cũng bước vào, về bàn rồi nhắm mắt ngủ khí thế… Một lúc sau, Lan khều Đức:

-Này! Cậu… nói nghe…!

-Dạ… “Nghe cái cách gọi này, Đức thấy nỗi da gà” -Gì vậy chị?

-Cậu có tật ngất xỉu trong giờ thi đúng không?

Đức gật đầu tỏ vẻ thất vọng. Lan cuời tươi, vỗ mạnh vào lưng Đức “Bốp”… “Á!”… mém gãy xương… Lan nói:

-Lan có cách này giúp cậu giảm strees. Bảo đảm không bao giờ xỉu trong giờ thi nữa!

-Cách gì? “Ánh mắt rực lên hy vọng”

-Cậu nhận Lan làm sư phụ đi, Lan truyền thụ võ công cho cậu. Học võ sẽ giúp cậu định thần, bình tĩnh, phản xạ nhanh… Sao, cậu chịu không? “Cười tươi”

-“Sao… sao tự nhiên tốt với mình thế”… “Đức nghĩ thầm” –Thiệt hả?

-Ừ! Lan không nói chơi! Nhưng… có điều kiện!

“Biết ngay mà! Đâu có tốt lành gì đâu!” –Điều kiện gì?

-Cậu nhìn thấy thằng ngồi trên cậu không? “Chỉ tay vào Hoàn Lâm”

-Hả? Thấy! Rồi sao?

-Ừ! Rồi cái thằng ngồi bàn của cậu ngày trước nữa, thấy không?

Tức là chỗ của Thái Vĩnh. Anh nó mà nó kiu là thằng. Đức quay sang nhìn Thái Vĩnh. Vĩnh nhìn Đức

Vĩnh cười. Đức giật mình quay đi:

-Thấy… rồi… rồi sao?

-Hai tên đó, Lan thấy không bình thường. Nhất là thằng ngồi trên cậu!

–Không bình thường cái gì?

-Ai biết! Cứ thấy không bình thường. Còn vấn đề nằm ở đâu phải theo dõi mới có chứng cứ. Cậu
chịu trách nhiệm theo dõi Hoàn Lâm. Còn Thái Vĩnh để tôi.

-Hả? “Đỏ mặt” –Chi vậy?

-Để hạ hai tên này chứ chi. Nhất là tên ngồi trước cậu. Lan không có ưa!

“Lan mà! Có ưa ai bao giờ? Lan không ưa, nhưng người ta ưa thì sao?” Đức nghĩ thầm, rồi miễn cưỡng gật đầu. Nhưng thật lòng Đức không muốn hại Hoàn Lâm. Anh chàng đẹp trai, số một trong lòng Đức. Để ý lâu rồi nhưng không dám nói ra. Thích thì để một mình biết chứ cũng chẳng dám để lộ ra cho ai biết. Mắc công mang thêm tội “biến thái” thì mệt. Đức cứ hay nhìn Lâm, thấy ánh mắt Lâm nhìn Vĩnh là đủ hiểu rồi. Còn cơ hội gì nữa. Nay tự nhiên Lan áp chế cho cái nghề “điệp viên”… theo dõi thần tượng của mình… Được quang minh chính đại theo dõi “người yêu”… là sướng quá rồi còn gì?…

Đức miễn cưỡng nhận Lan làm sư phụ bất đắt dĩ. Và đương nhiên còn kim thêm chức vị osin cho Lan sai bảo… Vậy tính ra, lợi chỉ có một mà hại tới 10. Đúng là dính vào Tố Lan là luôn luôn gặp xui xẻo.

Tan học, Lan cùng Vĩnh về nhà… đang đi… nói chuyện bình thường… chợt quay qua quay lại Vĩnh biến mất tiêu, không thấy dấu vết, cũng không rõ tung tích… Lan tức tối đi một mình. Đụng ai cũng trừng mắt. Cứ như là do họ bắt cóc Thái Vĩnh vậy. Mà đúng thật là Vĩnh bị Lâm bắt cóc. Vĩnh đi đằng sau Lan, đợi lúc Lan không để ý Lâm xong ra chợp tay Vĩnh kéo đi… Đang trong cơn bực bội, đột nhiên một chiếc SH khủng bố đậu trước mắt Lan, người chạy chiếc xe chẳng ai khác chính là Tú Hồng.

-Gì đấy? Tránh ra cho về coi! “Lan cau mày nhìn Hồng”

-Hì! Làm quen nha! “Hồng cười nhẹ” –Về hong? Hồng chở về cho! Không tính công đâu!

-Thôi khỏi! Cám ơn! Tránh ra coi!

“Trời! Chảnh quá!” -Hồng cười gượng:

-Làm gì khó chịu quá vậy? Học chung lớp mà! Mình tên Tú Hồng!

-Biết! “Cười nhạt” –Nhỏ ngủ gậc ai mà hong biết mà phải giới thiệu!

-Vậy… vậy à! “Đổ mồ hôi” –Nhà ở đâu, lên đây Hồng chở về cho!

-Đã bảo là không thèm nha! Nói nhiều!

“Ặc! Nhỏ này bài đặt lên cơn chảnh với chị. Cỡ nhỏ này, chị ra đường quơ đại một nắm là có một đống. Có khó gì đâu mà bày đặt chảnh?” … “Hồng lắc đầu nhìn Lan. Nhỏ này… đúng là dễ thương quá sức tưởng tượng. Càng nhìn, càng thấy dễ thương. Mặc dù đang giận, gương mặt cau có vậy mà vẫn để lộ nét đáng yêu tự nhiên” –Nè! Muốn làm quen thôi làm gì khó tính vậy!

-Kệ mẹ Lan bạn! Bạn cản đường hoài. Lan không biết điều gì sẽ xảy ra đâu!

-Hăm dọa hả? “Cười nhẹ” –Làm sợ quá đó!… Nhưng mà thôi… Không thích thì thôi không ép! Bye nghen!

Nói rồi Hồng rồ ga chạy đi. Lan nhìn theo lắc đầu rồi cười nhẹ: “-Nhỏ này nổi tiếng đa tình trong thế giới thứ 4 ai mà không biết nó. Người yêu nó, quen tối đa lắm cũng chỉ được gần một tháng. Chưa có đứa nào qua được tháng thứ 2. Cỡ đó mà đòi kua Lan. Đúng là không biết lượng sức!” … Nhỏ này đêm thường làm chuyện gì mà sáng ngày không học nổi… Thật khó mà tưởng tượng ra!

– Chương 5 –

7 h 15’ sáng hôm sau. Tố Lan đi dọc theo dãy hàng rào trường kiếm chổ nào vắng vẻ, không ai ngó để leo vào. Ác cái kiếm được rồi mà… chưa leo vào được vì có bà kia bả ngó… Lan đứng dựa vào tường, chu mỏ huýt sáo làm ngơ và suy ngẫm… Hôm qua, Thái Vĩnh bị ai bắt cóc, bỏ Lan bơ vơ về nhà có một mình. Mãi đến 7 giờ mấy mới thấy lếch về nhà. Đã vậy sáng ngày. Lại vác cặp đi sớm. Không thèm kiu Lan dậy đi chung. Để giờ Lan bị trể học. Mà trể có nhiêu đâu, mới có 15 phút thôi chứ nhiêu. Vậy mà… ông thầy bảo vệ không cho vô. Ổng bắt Lan nhất định phải mời mẹ vô. Mà mẹ Lan bảo chỉ cần nhà trường mời bà vô làm việc một lần nữa thì bà sẽ mời Lan ngồi xuống uống trà đàm đạo với bà. Điều này đồng nghĩa với việc ngồi cả ngày chỉ để nghe một bài hát quen thuộc… Nặng hơn nữa, là cấm cửa, cấm xài điện thoại, không cho xem tivi… Thật… thật kinh khủng! Ông thầy ác như cú. Còn cả Thái Vĩnh nữa, ác còn hơn cá thác lác. Lan thề đợt này, Lan xảy ra chuyện gì không hay. Lan sẽ bắt Vĩnh ra chịu trận chung. Dám bỏ Lan hả? Lan không có tha… Chà! Bà nội đó bả đi rồi, nãy giờ đứng ngó hoài, không làm đại sự được… Lan vội vàng quăng cặp qua trước rồi leo lên nhảy xuống… Thật là nhẹ nhàng và quá là dễ dàng. Leo tường mà có khó gì với Lan. Chuyện này Lan làm hằng ngày còn nhiều hơn là ăn cơm bữa… Lan đang lui cui lụm cặp, với dép… Chợt…“-Á! Cái… cái gì vậy! ”

…Có cái gì đó nặng kinh khủng lắm vừa dẫm lên Lan, nhất thời… Lan chưa ngốc đầu dậy được, đang còn suy nghĩ xem nó là cái gì?… Cũng có gì khó hiểu lắm đâu? Có con nhỏ đó, nó cũng trể học và phải leo rào vào trường như Lan. Nhưng chẳng may, nó chọn đúng ngay chổ Lan đang đứng. Và cứ thế, nó không ngại gì đạp đầu Lan, lót sàn cho nó qua. Đạp rồi thì đi luôn đi, Sẳn dịp Lan chưa kịp nhìn kỹ mặt thì lo mà chạy đi. Nhưng, không đâu! Nhỏ này cũng tử tế lắm, nó đưa tay ra kéo Lan dậy và phán một câu:

-Bé! Sao đi đứng không cẩn thận vậy. Giờ này không lo học mà đứng đây làm gì cho khổ vậy?

Nó nắm lấy tay Lan. Lan nhìn kỹ mặt nó, rồi mắt đầy ám khí, đen tối mù mịt, mặt đỏ bừng lên, … vì tức, Chuẩn bị cho nó một trận. Nhưng chưa kịp làm gì thì nó phán tiếp câu thứ hai:

-Thôi! Chị trễ học rồi! Chị đi nha cưng! Sau này, nhớ phải cẩn thận đó! “Xoa đầu Lan rồi vụt chạy đi”

Lan đứng ngẩn ngơ suy ngẫm. Càng nghĩ kỹ sao càng thấy Lan giống con ngốc. Hay là con nhỏ đó ngốc. Nó đạp Lan té, mà còn nói ngược lại là do Lan không cẩn thận. Hay tại, nó cố tình nói thế để trốn tránh trách nhiệm. Đã vậy… còn xoa đầu Lan nữa…

“-A!… Trời ơi! Mi tưởng mi là ai mà dám xoa đầu Lan! Mi là con nào? Sau này đừng để Lan gặp lại mi, không thì mi tiêu đời rồi! Tức… tức quá!” -Đột nhiên Lan điên lên và hét lớn… rồi vụt chạy thật nhanh về lớp.

Đúng vậy, đầu Lan chỉ có mỗi Thái Vĩnh xoa thì được. Còn không thì là người yêu. Người bình thường không được phép. Ai mà dám xoa đầu Lan, nhất định phải bị Lan theo nguyền rũa cho đến chết. Còn không thì phải… làm người yêu Lan. Nhưng mà trường hợp 2 khó lắm. Lan còn ngây thơ, vô tư mà. Lan chưa yêu vội vậy đâu!

Bây giờ, đã gần hết tiết 1 rồi. Có vô lớp cũng được ích gì? Trể thì cũng đã trể rồi. Lan đứng rình mò trước cửa lớp nhìn vô bên trong. Tên ông anh đáng ghét Thái Vĩnh đang ngồi học trông rất yên bình trong lớp. Chẳng bù với Lan, bây giờ còn phải đứng lấp ló bên ngoài lớp, không dám bước vô. Cứ đứng rình mò, y chang kẻ trộm. Thế nên càng nhìn, Lan càng thấy tức Thái Vĩnh, phải chi sáng ngày đi học chịu khó đợi Lan thì Lan đâu có bị trể học, cũng đâu có bị con nhỏ đó nó đạp đầu. “-Thật là tức!”. Nhưng mà, lỡ rồi, có tức cũng có làm gì được đâu? Tức cũng làm gì nhau. Thôi thì kệ nó, đã trể rồi cho trể luôn.

-Oap! “Ngáp” -Buồn ngủ quá! Đi kiếm chỗ ngủ cái đã, rồi muốn ra sao thì ra. Từ từ mà tính vậy!

Lan ngáp dài một tiếng rồi lặng lẽ lên sân thượng trường và nằm ngủ. Ở đây có đặt một băng ghế đá. Gặp gió thổi hiu hiu, không khí thoáng mát. Được ngủ ở đây thì còn gì sướng hơn. Vừa nhắm mắt là hồn Lan lên thiên đường liền. Lan đang ngủ rất ngon chợt có tiếng thét:

-Thôi! Đủ rồi! Đừng nói nữa! Tôi không muốn nghe nữa!

-Hả? “Đang ngủ say, nghe tiếng thét Lan giật mình ngồi dậy” –Thưa thầy! Lan có mặt! Lan không có làm gì hết ạ! “Lan mở to mắt ra nhìn xung quanh, trời xanh, mây trắng, gió thổi lất phất” –Có ai đâu? Trời ạ! Làm mình hết hồn! Chuyện gì vậy trời!

Bây giờ đang là giờ ra chơi…

-Đừng vậy mà! Được không? Sao em không nghĩ lại? Trước kia em nói yêu tôi mà. Sao bây giờ lại như vậy? Thời gian qua, không có em tôi đau khổ và nhớ em nhiều lắm, em có biết không?

-Thôi đủ rồi! Ý Dương! Chị làm ơn tha cho tôi có được không! Tôi đã nói rất rõ với chị rồi. Sao chị vẫn không hiểu? Sao lại dai như vậy? Tôi… không muốn như vậy đâu? Làm ơn đi… được không?

-Tôi…!

Hai giọng nói phát ra từ một góc khuất gần đó trên sân thượng. Thấy là lạ, hình như là họ đang cãi nhau rất dữ. Tò mò Lan bước lại nghe lén. Quả thật họ cãi nhau rất dữ, trong hai người họ, Lan nhận ra được một người. Con nhỏ tên Ý Dương đó là… con nhỏ đạp đầu Lan khi sáng. Còn con kia thì không quen. Mà không biết vì sao họ lại cãi nhau dữ vậy. Thấy Ý Dương khóc dữ lắm, nước mắt rơi như mưa. Nhỏ kia cũng vậy, thật không hiểu nỗi…

-Thôi! Tôi đi đây! Mong rằng từ nay về sau… chị đừng đến tìm tôi nữa!

Nói rồi cô kia quay đi, Ý Dương cố níu tay cô kia lần cuối, nhưng cũng chẳng được ích gì. Cô ta cũng quay đi, và không hề nhìn lại… sao mà… trên đời này lại có người lụy tình đến như vậy. Nếu như Lan, ai lại phụ tình Lan như vậy, không biết Lan có khóc không nữa? Có lẽ có, và có lẽ là không? Vì từ trước đến giờ, Lan chưa từng buồn bao giờ. Chưa một lần biết buồn, biết khóc. Ai cũng yêu thương Lan, không ai dám làm Lan tổn thương cả. Tự nhiên, nhìn Ý Dương khóc như vậy, Lan lại thấy lòng mình buồn, Lan bước đến ngồi kế bên Ý Dương, đưa cho Dương một chiếc khăn giấy để Dương lau nước mắt. Dường như, Lan đã quên mất cái vụ khi sáng rồi. Lan cứ ngồi lặng lẽ bên cạnh, rồi xoa đầu Ý Dương như an ủi. Sau một hồi lặng thinh, chợt có tiếng chuông reo lên báo hiệu đến giờ học. Ý Dương đứng dậy lau nước mắt rồi mỉm cười với Tố Lan:

-Cám ơn cô bé nhé! Cô bé tốt bụng và đáng yêu lắm! Tôi phải về lớp rồi, tạm biệt và hẹn gặp lại cô bé nha!

Lan gật gật đầu. Sau khi Dương đi khỏi, Lan cũng quay trở lại lớp. Vừa lúc, thấy Tú Hồng cùng Thái Vĩnh bước vô. Trông có vẻ kì lạ, hơi thân mật… nhìn họ y như là người yêu vậy. Họ… đang yêu nhau sao? Sao nhanh vậy? Thật… không tin nỗi. Lan trố mắt ra nhìn. Đừng nói chỉ có mình Lan phải ngạc nhiên. Cả Hoàn Lâm nhìn vô còn muốn nỗi điên. Gì vậy? Ghen à? Nhưng mà làm gì nhau? Tú Hồng, con nhỏ nổi tiếng sát gái. Chỉ toàn kua gái xong rồi bỏ, nhưng lần này bị gái bỏ lại, nên sốc. Chuyển qua kua anh Lan à. Lan không chịu đâu nha! Còn Thái Vĩnh nữa, sao lại… thích Tú Hồng thật à? Nhỏ đó có gì tốt đẹp? Ờ thì… nó cũng đẹp thật. Mà sao đẹp bằng Lâm? Sao lại thích nó. Tính quen nó, bỏ công Lâm theo đuổi thật à? Lâm cũng không chịu đâu nha! Thật tức không chịu nỗi. Nhìn hai đứa mà Lâm cùng Lan không chịu nỗi. Chỉ muốn nhào ra đập 1 trong 2 đứa cho bỏ tức. Thế nhưng, vậy thì đã sao. Tức kệ mấy cậu chứ. Vĩnh thích làm gì Vĩnh làm gì. Mắc mớ gì cậu mà cậu không chịu!

Vậy có lý do nào hợp lý hơn để giải thích cho mối quan hệ giữa Thái Vĩnh và Tú Hồng không? Trông họ bây giờ thật sự rất vui vẻ, và thân thiết. Nam thanh, nữ tú… có yêu nhau… cũng có gì là lạ. Chắc là vậy rồi! Số trời đã định họ là một đôi rồi! Bỏ cuộc thôi Hoàn Lâm ơi!

rưa tan học, anh em Vĩnh trở về nhà, trên đường đi Lan hỏi:-Anh đang làm cái gì vậy hả?

-Làm gì là làm gì?

-Sao… sao anh lại đi với con nhỏ đó?

Vĩnh cười khẩy:

-Em không thấy sao? Tụi anh đang quen nhau đó mà.

-Quen nhau? “kinh ngạc” –Ý anh là hẹn hò đó hả?

-Có gì khác biệt sao? Lạ lắm à?

Lan lắc đầu:

-Không… “lắc đầu lia lịa” –Không thể nào… em không tin… không thể nào anh lại quen con… gái… à không con nhỏ đó được.

-Gì mà không thể nào? Con nhỏ đó con nhà giàu, học cũng giỏi, lại xinh đẹp… rất xứng với anh của em, em không thấy vậy sao…?

-Vớ vẫn!

-Cái gì?

Rồi Lan gật gù suy ngẫm:

“-Không thể nào mình lại nhầm lẫn như vậy được… chắc chắn hai tên này đang giở trò gì rồi… Thái Vĩnh… 100% có thể là… con kia cũng y chang vậy… không lý nào lại quen nhau… mình nhất định sẽ điều tra thật rõ vụ này. Rồi Thái Vĩnh nhất định sẽ… ngoan ngoãn làm osin cho mình… lúc đó mình sẽ tha hồ chà đạp anh ta không thương tiếc…”

Trong đầu Lan chợt lóe lên viễn cảnh tươi đẹp của ngày mai, cái ngày Vĩnh phải theo xách dép cho Lan, hầu hạ Lan như một bà hoàng, mặc tình Lan sai khiến, chửi bới, chì chiết…

“-Ôi! Cuộc đời mới tươi đẹp khủng khiếp làm sao!”

-Ha…ha…ha…hi…hi…hi… “cười một mình”

-Gì vậy? “Vĩnh ngạc nhiên” –Khùng hả em?

-Khùng cái đầu anh! “Quay đi, vẫn cười tươi, mặt chứa đầy gian trá…”

“-Quái! Con nhỏ này không được bình thường!” “Thở dài” “-Chậc! Dễ điên thiệt! Mình vầy mà bị con nhỏ đó nắm cán!… Chậc” “tiếp tục thở dài”

Vĩnh có một nhược điểm cực bự, đủ để bất cứ kẻ thù nào muốn hạ Vĩnh thì chỉ cần nắm được nó là cậu ta sẽ chết ngay. Một bí mật gần như đã bật mí, ai cũng dường như biết, chỉ có vài người hình như là không biết, trong số đó chắc có Tố Lan…

Nhớ lại chuyện xảy ra lúc sáng, vào giờ ra chơi. Ở phía sau sân trường, một nơi rất là vắng vẽ, bình thường rất ít ai đến. Đây xem như là một chỗ hẹn hò khá lý tưởng. Lỡ có làm gì ở đây… cũng chẳng sợ ai thấy. Biết vậy, Vĩnh dắt ngay một em vừa quen được một tuần xuống tâm sự… Quả thật chuyện Vĩnh có người yêu chẳng ai hay, không ai biết. Cũng phải, sao biết được. Em này là cậu chứ nào phải cô… mà còn là…

Trong khi đó, thường thì vào giờ này Hồng ngủ trong lớp. Nhưng hôm nay, đang bực mình, lại gặp trong lớp ồn ào quá không ngủ được mới bỏ đi tìm chỗ yên tĩnh, thoáng mát xả stress để ngủ cho dễ. Thật không ngờ vừa đến phía sau trường, thấy ngay cảnh tượng khá đẹp mắt. Hoàng tử của trường cùng một cậu bé… à không… một anh khá là xinh giai… Hồng nhận ra người này… anh ta là học sinh lớp 11A. Cũng khá là nổi tiếng, học giỏi, lại được cái gương mặt xinh như hoa… Chỉ tiếc cái lại là con trai… không khéo chắc anh ta sẽ là hoa khôi của trường mất…

“-Xì! Cũng thường thôi! Có xinh gì lắm đâu? Mình xinh đẹp hơn mà!” “Hồng nghĩ thầm”

Trở lại chuyện chính, hoàng tử của trường, (Vĩnh chứ ai) cùng với anh chàng kia đang… hôn nhau đắm đuối… chẳng bỏ qua cơ hội, Hồng liền đưa điện thoại ra chụp ngay một tấm làm kỷ niệm… dễ gì được thấy màn hấp dẫn như thế này… Vĩnh khá là kín đáo và cẩn thận, khó mà bắt được nhược điểm của hắn lần 2… đây đúng là cơ hội ngàn vàng.

Sau màn hôn nhau thắm thiết, sắp tới giờ học anh chàng kia bỏ về lớp. Vĩnh cũng định trở về, nhưng chẳng may, Hồng gọi lại. Từ nãy giờ cô ta chứng kiến tất cả, cùng bằng chứng thuyết phục. Khiến Vĩnh ứ lời, không nói được câu nào. Thật không ngờ Vĩnh khôn ba năm lại dại trong vài phút, để Hồng bắt được quả tang tại trận. Chuyện này nếu để lộ ra ngoài, chẳng những danh tiếng bị suy sụp, mà còn có nguy cơ chết luôn với mẹ như chơi…

“-Nhục ghê!” “Vĩnh nghĩ thầm”

Để giữ sự im lặng, Hồng đưa ra điều kiện bắt Vĩnh phải làm bạn trai và hẹn hò với mình…

“-Thật kỳ lạ… Con nhỏ này nổi tiếng sát gái. Les chính hiệu, nó đời nào thích con trai. Hơn nữa biết mình là… vậy mà vẫn đòi quen… chắc chắn phải có mưu đồ nào đó rất là bất chính… gì vậy ta…?”

Vĩnh nghĩ thầm xong lắc đầu, nhìn Hồng ánh mắt ngờ vực… Hồng nhìn Vĩnh mỉm cười… Vĩnh thở dài một hơi rồi nhìn Hồng cười nhẹ:

-Ok! Được thôi! Nếu cô thích!”

“-Chậc! Mình phải nhanh chóng xóa ngay tấm ảnh đó… để đêm dài lắm mộng… không biết cô ta sẽ làm gì với nó nữa…!”

Đúng vậy, thật không biết điều gì sẽ xảy ra, đây quả là một khó khăn lớn cho Vĩnh. Lần này khá mệt rồi đây. Riêng với Hồng, vốn không có dự định sẽ loan tin này ra. Vì suy cho cùng thì Hồng chẳng có thù oán gì sâu nặng với Vĩnh, nên chẳng cần thiết phải làm vậy, chẳng có lợi ích gì cả. Mà Hồng thì lại không phải đứa nhiều chuyện, thích quan tâm đến những chuyện thị phi vô bổ… Hầu làm việc gì cũng phải đặt lợi ích của mình lên hàng đầu… Nhưng ngược lại, Hồng có quá nhiều vấn đề với Tố Lan em Vĩnh. Lan thật chảnh như một con cá cảnh… Hôm trước quá chảnh với Hồng, làm cho Hồng thật sự ức chế. Lần đầu tiên bị gái làm cho quê độ đến vậy. Hồng quyết tâm nhất định phải cưa đổ Lan cho bằng được. Sau khi cưa gục xong, phải làm cho Lan mê mẩn, rồi sau đó đá cho một đá, cho Lan bớt cái bệnh chảnh đi… nhưng hiện đến nay vẫn chưa bắt chuyện được với Lan, không có được một chút cơ hội nào… Nay đúng là cơ hội tốt. Lần này làm bạn gái Vĩnh sẽ có càng nhiều cơ hội tiếp cận Lan, cố gắng mặt dày thêm chút nữa, à không… càng dày càng tốt ráng theo mà tán tỉnh…

Một giờ trưa, tại võ đường nhà họ Trần. Hoàn Lâm đang xã stress vào những cột người gỗ… đánh túi bụi… đánh tới tấp… đánh như chưa từng được đánh… tức quá mà. Không ngờ Lâm vậy mà lại bị cho de một cách quá dễ dàng. Lại bại ngay dưới tay một con nhỏ les… đây đúng là một sự sỉ nhục lớn. Không cam tâm, Lâm nhất định phải… dành lại Vĩnh từ tay con kia mới được.Đây có lẽ là sự nhầm lẫn khá lớn. Kẽ Lâm cần hạ gục có lẽ không phải Hồng, mà chính là anh chàng xinh giai kia. Nhưng chỉ tiếc cái là sự thật phủ phàng rằng Lâm chẳng hề hay biết chuyện này. Vĩnh quá kín đáo, khiến Lâm còn sống trong mơ, vẫn còn tưởng rằng Hồng chính là tản đá cản đường cần phải loại bỏ… xem ra không biết vô tình hay trùng hợp mà cả Lâm và Vĩnh bây giờ lại cùng có một tản đá cần phải quẳng ngay vào sọt rác… càng sớm càng tốt…

Lâm chỉ cần nghĩ tới đâu là bực tức tới đó… càng lúc đánh đấm càng dữ… tưởng tượng như mấy cột gỗ có thù với Lâm từ kiếp trước vậy. Vừa lúc một cô bé xinh xắn bước vào đứng kế bên Lâm, nhìn rồi bậc cười:

-Gì vậy? Sao nhìn bộ mặt thảm hại quá vậy? Bị bồ đá hả?

Lâm dừng tay, quay sang nhìn cô bé:

-Em nghĩ sao mà hỏi câu đó? Anh nói cho em biết, anh đây không đá người ta thì thôi, chứ đời nào ai dám đá anh.

Cô bé bậc cười:

-Vậy sao? Ai biết được!

Rồi Lâm nhìn bộ đồ trên người cô bé. Vẫn còn nguyên xi bộ đồng phục trường. Cô bé này cũng học chung trường với Lâm. Năm trước thì học chung lớp A. Nhưng giờ Lâm vì yêu nên lao xuống lớp H làm tú tài của năm nay. Riêng cô bé lên lớp 11, do thành tích học tập có nhưng cúp cua quá nhiều nên cũng bị đẩy xuống lớp F. Tận cùng của khối 11. Số ngày cúp cua chắc chẳng thua kém Lan là mấy… Lâm nhìn cô bé xong nhíu mày:

-Đi học gì mà giờ này mới về!

-Kệ người ta đi! Liên quan gì anh mà nói.

-Ừ, thì kệ em. Anh báo cho em một tin vui. Ngày mai bố mẹ về!

-Hả? “Ngạc nhiên” –Xạo! Bố mẹ nói phải mấy tháng nữa mới về mà. Anh định hù ai vậy hả?

-Không! “Lâm lắc đầu” –Nãy mẹ vừa gọi điện thoại về bảo ngày mai về. Em gái à, chuẩn bị tinh thần trước đi em.

-Vô… duyên! Người ta có làm gì đâu!

-Ừ thì không có. Nãy mẹ điện từ Luân Đôn về hỏi em dạo này ra sao? Từ lúc nhập học đến nay em làm gì, bê bối ra sao, anh đều tường thuật nguyên xi cho mẹ nghe… nghe xong mẹ giận run lên, bảo ngày mai về liền…

-Anh… anh đừng nói bậy nha. Em là học sinh ngoan, làm gì có chuyện bê bối?

-Ừ, ngoan lắm. Từ đầu năm đến giờ cúp cua có 17 buổi à…

-Đâu có! Ít hơn mà, có 16 buổi rưỡi thôi.

-Ừ, ít quá… Vậy vừa rồi em được xếp hạng mấy?

-Hạng năm.

-Hay quá. Hạng năm từ dưới đếm lên của toàn khối… Rồi bị mời phụ huynh lên mấy lần em?

-8 lần… ủa khoan… mà ai giả danh bố đi làm việc với mấy ông thầy vậy ta?

-Thì anh.

-Rồi ai lấy cớ đó… để mà đày đọa em còn hơn oshin hả?

-Cũng anh luôn.

-Chậc! Anh tỉnh quá ha? Đã đày đọa em làm việc, hầu hạ không công cho anh mà còn dám tố cáo em hả? Anh…

“Túm lấy cổ áo Lâm”

-Anh thật quá đáng! Em nói cho anh biết. Mẹ mà về đây xử em thì… anh cũng đừng mong được sống yên thân. Lúc đó em sẽ cho anh thấy sự đáng sợ khủng khiếp của Ý Dương này! “Trừng mắt”

Vâng thưa các bạn, nãy giờ quên giới thiệu. Cô bé xinh xắn này là Trần Hoài Ý Dương, em gái song sinh của Lâm. Cũng là cô bé xuất hiện ở quán nước chap 5, và đạp đầu Lan ở chap 7. Bê bối chẳng khác nào Tố Lan. Nói chung mỗi gia đình một số phận. Nhà họ Trần cũng có một cặp song sinh không được bình thường. Lâm khá giống Vĩnh ở chổ rất thích bắt nạt em gái, đày đọa Dương là sở thích của anh ta. Chỉ cần túm được sơ hở thì xin hứa là không thể bỏ qua cơ hội. Dương cũng vậy, cũng tìm mọi cách để đày đọa lại Lâm. Họ cứ canh me nhau, tìm được sơ hở là chơi nhau liền… rất quyết liệt…

Lâm cười khẩy, gạt tay Dương ra:

-Dương à! Được rồi em! Buông áo anh ra cưng! Làm thế coi sao được?

Dương buông tay ra, xỉ thẳng vào mặt Lâm:

-Này, anh hai. Chuyện này chưa xong đâu. Ngày mai nếu mẹ về, anh không khéo ém chuyện của em cho êm xui thì chuyện anh giả danh bố đi làm việc với mấy ông thầy, rồi còn lấy cớ bắt nạt, ức hiếp, đày đọa, bắt em làm oshin cho anh trong thời gian qua… em sẽ tố cáo đầy đủ chi tiết cho mẹ biết đấy!

-Ừa, cáo đi em! Sẵn cho anh xin bằng chứng luôn!

-Cái gì? Bằng… bằng chứng gì?

-Bỏ qua chuyện anh giả danh bố đi họp cho em đi… chuyện này ăn nhầm gì, không có bố ở nhà… nhà lại có hai anh em, anh thay bố đi là đúng rồi… bất quá xoa nhẹ vài câu là ổn cả thôi… còn chuyện em nói anh đày đọa, bắt em làm oshin gì đấy… ai thấy? Ai làm chứng nào?

-Cái… cái gì? Hoàn Lâm, anh thật là trơ trẽn. Anh ăn hiếp em hả? Em méc bố cho anh xem.

-Ừ, méc đi em. Giữa mẹ và bố ai lợi hại hơn?

-Mẹ! “-Trời! Thua rồi! Tên này dã man quá!” –Dương nghĩ thầm

-Sao rồi cưng? “Vỗ vai Dương” –Đang suy nghĩ gì đó, nói anh nghe đi.

Dương cau mày, thở dài một hơi thật lâu, trừng mắt nhìn Lâm:

-Đủ rồi! Anh muốn gì nói đại ra đi. Cần gì phải nói dong dài.

-Woa! “Vỗ lưng Dương” –Sao nay em thông minh quá vậy?

-Anh… “trừng mắt”

-Hôm nay ai phải lau võ đường vậy ta?

-Anh chứ ai?

-Ủa? Vậy hả? Sao mình không nhớ vậy kìa?

-Anh giả điên hả?

-À thôi! Nay lau giùm anh nhé cưng!

-Cái gì? Sao em phải lau giùm anh?

-Thì tại ngày mai đó mà!

-Hứ! Dẹp đi! Ngày mai chắc gì mẹ đã về. Anh đừng có hù em.

-Ừ, thì em có thể không tin. Nhưng mẹ xưa nay nói là làm liền, em hiểu quá mà. Mai mẹ mà về thì có chuyện gì xảy ra anh thật không biết đâu nha… Lau đi cưng… mai mẹ về, anh ém êm xui chuyện này cho! “Cười gian”

-Anh… “Ứ lời, không còn gì để nói” … -Được rồi! Anh quá đáng lắm. Em thề không bỏ qua chuyện này đâu! Anh cứ đợi đó!

-Ủa? Vậy hả? Thôi chịu khó lau nha cưng. Anh đi chơi đây.

Nói rồi Lâm bỏ đi. Dương đành phải ở lại lau dọn võ đường trong ấm ức, ngậm ngùi… không ngờ mình có một ông anh làm biếng đến vậy… toàn kiếm chuyện rồi bắt em gái làm không…

……. Còn Tiếp…………

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s