[Chương 10] Địa Hạ Thất SM Thực Lục

Địa Hạ Thất SM Thực Lục

Chương 10

Bắt tay cho bảy chuôi dao giải phẫu vào hậu huyệt Hạ Triết xong,Tạ Gia Thần túm lấy kéo ra ngoài hai cái.Huyệt động cắn chặt chuôi dao màu trắng chỉ có thể hơi dao động một tý.Hắn hơi hơi nâng mi lên-xem nhẹ dung lượng của tên này rồi,dao giải phẫu vẫn còn mang thiếu.

Hạ Triết trong người hàm chứa bảy cái chuôi dao giải phẫu lạnh cứng,nghiến răng nghiến lợi nói:”Ngươi còn chiêu bài chết tiết nào mau mang ra sử dụng nốt đi,ta muốn về nhà ngủ.”

Vừa nói,hạ thân hắn cũng không dám thả lỏng.Mấy thứ bị giáp ở bên trong nhờ trơn nhẵn đang có xu thế hạ xuống.Hạ Triết sợ nam kia nói được làm được,liều mạng dung sức,kép đùi lại đã trướng đến mức không chịu nổi.Trên dương vật đang được trị liệu cũng cố làm động tác thật cẩn trọng,làm cho sức lực toàn thân hắn rút đi nghiêm trọng.Tuyến tiền liệt bị thứ vừa cứng vừa lạnh đè ép,thân thể vì không thể giảm bớt sự nóng bức mà càng trở lên mẫn cảm.Cho dù chỉ là dòng khí mỏng manh lướt qua nhũ tiêm ở tầng hầm ngầm này,cũng hắn cảm thấy khó nhịn.

Tạ Gia Thần khinh miệt cười một tiếng:”Cũng lên đi trở về,nếu không ta cũng gặp phiền toái.”

Hạ Triết cảm thấy lá mỏng plastic bao vây ở trên dương vật bị lấy ra,ngay xong đó,thứ bị cắm ở niệu đạo cũng được chỉnh lại rồi rút ra.Nơi niệu đạo mềm mại mang lại một trận đau đớn kịch liệt,rời khỏi liệu đạo trong một cái chớp mắt,cao trào khoái cảm mãnh liệt tới,nhất thời đem Hạ Triết bao phủ.Hạ Triết trong đầu trống rỗng,rẫu rĩ rên rỉ một tiếng,không thể ức chế tiết đi ra.Cơ hồ là cùng lúc ấy,đinh linh một tiếng vang lên,một cái dao giải phẫu rơi xuống sàn tầng hầm băng lạnh như rơi xuống tảng băng nước.

Một tiếng vang kia đột ngột làm tỉnh ý thức của Hạ Triết.Hắn còn không kịp theo dư vị cao trào kết thúc mà khôi phục,thân thể lại theo bản năng kẹp chặt lại hậu huyệt.Dương vật không có thứ gì phù trợ hạ xuổng,run lên run lên chảy ra vài giọt nước trắng đục,chất lỏng ấy ngay từ đầu đã phun ra rất nhiều,dọc theo dương vật chảy xuống dưới,lưu lại giữa hai chân một mảng.Khoái cảm tê dại làm cột sống hắn run lên,khẽ nhếch miệng thở dốc,hầu kết cao thấp di động.Thẳng đến khi nam nhân kia nói:”Dao,rớt.”

Có lẽ là xuất phát từ phẫn nộ,Ta Gia Thần hô hấp cũng thực thô trọng.Hạ Triết hấp một ngụm khí lạnh,ít dám tin tưởng nam nhân thật sự sẽ lấy lưỡi dao nhét vào tràng đạo của mình.Hắn liền như thế ngây cả người,nghe thấy tiếng bước chân từ giày da của nam nhân ngày càng cách xa hắn.Nam nhân không có rời khỏi tầng hầm,cũng chỉ đến nơi sang sủa xa nhất,rồi mới đứng lại bất động.

Hạ Triết cố gắng bình tĩnh trong chốc lát,trong đầu toàn hình ảnh bị lưỡi dao sáp nhập mà xuất huyết,càng ngày càng muốn sợ thêm.Thời khắc nghe Tạ Gia Thần đi đến,sợ hắn lại tìm ra đạo cụ gì đó đáng sợ.

 

Nghe ngóng,ngay tại trong lòng mắng:”Thao!”

…Tầng hầm thực yên tĩnh phải không!Ngươi cho là ngươi đi xa một chút là ta không thể nghe được hết động tĩnh của ngươi sao!Ngu ngốc!

Hạ Triết còn đang cố sức chứa đựng nốt sáu chuôi dao giải phẫu còn lại.Đợi hơn mười phút,mới lại một nữa nghe thấy âm thanh kéo khoá quần.Tạ Gia Thần thở phào một hơi,chậm rì rì thong thả đi trở về,tiếng bước chân ấy muốn có bao nhiêu đứng đắn thì có bấy nhiêu,muốn có bao nhiêu bình tĩnh có bấy nhiêu.

Hạ Triết:”…Nhanh nhỉ.”

Tạ Gia Thần:”…”

Tạ Gia Thần trầm thanh nói:”Ngươi không muốn sống chăng.”

Vừa dứt lời,tiếng điện thoại vang lên,ở tầng hầm trống trải mang theo tiếng vọng lại.

Tạ Gia Thần nhìn thoáng qua,liền nhận ngay.Thuận tay đem miếng vải bị mắt của Hạ Triết kéo xuống dưới.

Bóng đèn nóng rực ở trên đỉnh đầu,đem mọi thứ trước mắt Hạ Triết trở lên mơ hồ.Hắn nhắm lại mắt,mất hồi lâu mới lấy lại được ánh mắt sáng.Chỉ nghe giọng Tạ Gia Thần nói chuyện điện thoại:”Uy,…Gia Hoằng?Không phải không tiếp mà tín hiệu ở dưới tầng hầm kém.”

 

Hạ Triết trong lòng phẫn hận:Lại là tên đệ đệ mặc danh kì diệu đó.Ta cũng không thiếu gì ngươi,cũng không làm khổ ngươi mà.

Ánh mắt dần dần khôi phục thị giác,thấy được khuôn mặt anh tuấn của Tạ Gia Thần.Tạ Gia Thần chính là cau mày,nghe điện thoại trong chốc lát,lạnh lung nói:”Ngươi không cần che chở cho hắn.Ta cũng không có giết hắn.”

Đầu kia điện thoại cũng thực sốt ruột nói một trận,trong lúc Tạ Gia Thần vẫn yên lặng,nhưng sắc mặt càng trở lên khó coi.Hạ Triết trong lòng đánh thốt một cái,nghĩ rằng trăm vạn lần đừng nháo ra sự tình gì,lại đến phiên hắn gặp chuyện không may.Trong lỗ tai,mơ hồ chỉ nghe thấy tiếng đệ đệ kia đang nói:”Thật là thật sự.” Còn nhắc tới ảnh chụp linh tinh khác.Cũng là không nghe được chi tiết.Một lát sau,sắc mặt Tạ Gia Thần đã muốn khó coi đến cực điểm,nói:”Tốt lắm,ta treo.”

Ấn phím điện thoại,Tạ Gia Thần miệng cứng ngắc nói:”Chính mình gọi điện bảo hai tên bảo vệ đưa ngươi trở về.”

Hạ Triết nghĩ rằng:”Là hai bảo kê được không.”

Hạ Triết:”Ngươi đem phá hỏng quần ta rồi,bảo ta như vậy sao gọi người.”

Tạ Gia Thần:”Ngươi là nữ nhân sao?”

Hạ Triết phát hoả:”Nam nhân có thể để hạ thân trần truồng đi dạo ở nơi tĩnh mịch sao!Vậy ngươi đem quần cho ta!”

Tạ Gia Thần:”Không có khả năng.”

Hạ Triết:”Ngươi là nữ nhân sao???”

Tạ Gia Thần mặt mày nhăn thật sâu thành chữ xuyên,hiển nhiên là đang phát hoả cực đại.Âm trầm nhìn Hạ Triết trong chốc lát,Hạ Triết bị hắn trừng trong lòng nổi da gà,ngậm miệng.Tay hắn vừa nhắc,Hạ Triết nghĩ mình bị đánh rồi,sợ tới mức nhắm mắt lại.Không ngờ trên vai có gì đó rơi xuống rơi xuống,cũng tại Tạ Gia Thần đem một cái áo để sát ngực hắn.

Tạ Gia Thần:”Chính mình bọc lại rồi trở về.”

Hạ Triết:”Ngươi ngốc.Ta như thế trở về,lão ba ta vừa hỏi,cả nhà các ngươi bị đuổi ra khỏi nhà cũng không lien quan tới ta đâu.”

Nhắc tới việc này,ánh mắt Tạ Gia Thần lạnh lùng:”Hắn làm thế thử xem.”

Hạ Triết bị đổ một chút,trong lòng cũng khó chịu.Tạ Gia Thần tháo dây thừng trói Hạ Triết trên cột,sau đó xoay người đi.

Dây thừng rơi xuống,Hạ Triết vẫn vẫn cánh tay run run.Nhìn bóng dáng hắn,nóng nảy,mắng to một tiếng:”Ngươi hỗn đản a.”

Cước bộ Tạ Gia Thần dừng lại,Hạ Triết lại lập tức im miệng.Không ngờ Tạ Gia Thần cải biến chủ ý,khoé miệng khẽ nhếch lên tựa như phi tiếu,quay đầu lại nói:”Tốt lắm,ngươi theo ta trở về,ta đem quần áo của ta cho ngươi mặc.”

Hạ Triết nhìn vẻ mặt của hắn,ẩn ẩn cảm thấy có gì đó không ổn.Nam nhân này tự dưng có hảo tốt,đây là thứ đệ nhất không ổn.

Quả nhiên,Tạ Gia Thần lại nói thêm:”Chỉ cần dọc đường đi,ngươi kẹp chặt dao trong người không rơi ra.” (lưu manh… )

7 Comments Add yours

  1. Lee sandy nói:

    Tơi đây hêt ruj hơ pn?*chơp chơp măt*

    1. còn dài chán bạn ạ…chưa đk 1/5,sao hết đk a ^^

  2. kim hoa hoa nói:

    có cảm giác bắt nhằm người,khi nào mới có chương mới,aish..hay là ngưng luôn rồi.

    1. =)) k có ngưng,bao giờ ta yy chắn sẽ edit nhanh hơn a

  3. divongvongdetimhivong nói:

    nàng ơi chương mới~~~~

    1. ựa,editer ốm~~~ tháng 8 khơi mào tiếp TT^TT

      1. divongvongdetimhivong nói:

        tháng 8 vào học roy nàng, ứ ôm truyện lăn lộn đx >.<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s