[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 08

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 08 ——–

Cái gì gọi là họa vô đơn chí, đây mới gọi là họa vô đơn chí.

Lam Lam chỉ mặc một cái áo mỏng, trên không che được cổ tay, dưới không tới đầu gối, cả người bị bắt chéo tay ra sau lưng trói ở cây tử đàn trên ghế, sau đó bị mang ra giữa cửa vào đình viện (sân nhà), dưới trời ban trưa, ngay cả hắn đều cảm thấy được chính mình nhanh chóng bị phơi nắng thành cóc khô.

Lam Lam hoàn toàn không rõ Vương Liên Hoa thế nào lại tạo hình chính mình ảo như vậy làm cái gì, nhưng Vương Liên Hoa tựa hồ cũng không nghĩ đến điều này. Hắn phi thường vừa lòng với thành quả nhọc công của chính mình khẩu khí hỏi: “Chủ nhân nhà ngươi nhìn đến ngươi như vậy, có thể hưng trí quá hay không?”

Vương Liên Hoa mặt đang cười, ánh mắt cũng không cười; khuôn mặt thanh tú của hắn giống như một nhược quan thiểu niên (thiếu niên tuổi đôi mươi yếu ớt), lời này nói ra lại giống kẻ ác bá. Trong truyền thuyết Thẩm Lãng đại hiệp lấy nhân nghĩa đạo đức mà trứ danh, vậy mà không những không ngăn cản hành động cùng lời nói của hắn, ngược lại còn khoanh tay đứng bên cạnh nhìn mà nghiền ngẫm biểu tình hai người bọn họ, chính là thời điểm nghe qua những lời này chỉ yên lặng nhìn Vương Liên Hoa liếc mắt một cái, vô thanh mà cười khổ một chút.

Đây còn không phải chuyện tối bi thảm sao.

Lam Lam nghe được hai chữ “chủ nhân”, đột nhiên không biết nóng là gì.

Không chỉ không có nóng, thân mình còn giật giống như run rẩy.

Vương Liên Hoa ánh mắt đương nhiên không hề sai, nhìn cảm tình biến hóa kịch liệt của hắn. Khẽ mỉm cười ghé vào bên tai hắn nói: “Dù gì thì, chúng ta không thể trêu chọc chủ nhân ngươi, đem ngươi trả lại cho hắn cũng không sao.”

Hắn sau khi nói xong, cũng không đối Lam Lam làm gì, chính là cùng Thẩm Lãng hai người, dắt một con ngựa hướng ra khỏi phủ.

Chính là thời điểm đi ra cư nhiên còn cùng hắn phất tay nói lời từ biệt.

Nếu không phải Lam Lam miệng bị nhét vải bố, thiếu chút nữa răng còn cắn phải lưỡi.

Bất quá tạo hình này của Lam Lam cũng không duy trì bao lâu.

Hắn rõ ràng nghe được thanh âm Vương Liên Hoa dùng khóa đồng kéo cửa lớn khóa lại, sau là giống như có người rất nhẹ rất nhẹ đẩy cửa, cửa liền mở. Nguyên bản ánh mặt trời chiếu chói quá hắn không mở mắt ra được, nhưng thân ảnh người nọ giống như che thiên lấp nhật, nhất thời cướp đi tất cả ánh sáng trước mắt hắn.

Người nọ hướng về phía hắn cười, cười đến thực thích thú: “Lam Lam, như này quả thực thích hợp với ngươi a.”

Lam Lam nghĩ đến câu nói mới vừa rồi của Vương Liên Hoa, cảm thấy được trên trán gân xanh nổi thẳng lên.

Người nọ cười hì hì tay lấy đi khối bố trụ ở miệng hắn, sau đặt trên môi hắn hôn một cái: “Lam Lam, ngươi nói ở võ lâm Trung Nguyên không phải là rất có phẩm chất sao, đây thật sự là khả năng một tiểu hài tử mà.”

Lam Lam vội không ngớt lộ ra tươi cười nịnh nọt.

“Tộc trưởng, ta……”

Người nọ nhẹ nhàng cười: “Nếu không phải lần này đến Trung Nguyên, gặp được mẫu tử Lâm thị, ta thật không biết, ngươi nhiều như vậy vẫn chưa có chút thành tựu.” Hắn vừa nói chuyện, tay cũng không nhàn rỗi, thẳng theo đầu gối xích lõa của Lam Lam một đường vuốt ve đi lên.

Giữa ban ngày, trời đất sáng sửa, cửa lớn mở rộng, người đến người đi.

Ở cửa còn có hai nữ nhân sắc mặt cổ quái đứng, xem cũng không phải, không xem cũng không phải.

Lam Lam hết sức ngăn chặn tiếng rên rỉ ở cửa hầu sắp phát ra, nhắc nhở hắn: “Có…… có người.”

Người nọ làm ra vẻ thực kinh ngạc mà nhìn hắn: “Thật cho tới bây giờ ta chưa từng nghe nói qua, chủ nhân sờ vào sủng vật còn phải sợ ý kiến người.”

Hắn vừa nói, một bên tay cầm chỗ yếu hại của Lam Lam, ở trong tay nhẹ nhàng nhu lộng. Lam Lam tứ chi tay chân đều bị trói chặt, sao có thể giãy dụa, chỉ phải ở cây tử đàn trên ghế nhẹ nhàng cọ xát. Hắn quần áo mỏng manh, thân hình lại càng mềm mại đáng yêu, trong miệng thanh âm phóng túng không dứt, quả là một cái dâm mĩ phong cảnh.

Lâm Hồng Liên rốt cục nhìn không được, cả giận nói: “Vu Hành Vân, ngươi đừng có ở chốn ban ngày rõ như vậy, đi này chuyện bại hoại này!”

Cái gọi kia làm Vu Hành Vân tay dừng động tác, quay đầu nhìn về phía Lâm Hồng Liên. Lam Lam cũng đã bị khiêu khích động tình, như trước thở dốc không ngừng, trên mặt ửng hồng, đúng là dục tình mãnh liệt quá mức, đột nhiên bị đánh gảy, thật là rất khổ sở.

Lâm Hồng Liên chỉ nhìn thấy Vu Hành Vân xoay người, như thế nào cũng không thấy được tay hắn làm sao lại đặt ở cách trán nàng một tấc.

Vu Hành Vân nhìn thấy trên mặt Lâm Hồng Liên đột nhiên đọng lại vẻ hoảng sợ, cười đến thực đắc ý.

“Hắn là sủng vật của ta.” Hắn khoan thai nói, “Sủng vật của ta muốn giao phối ngươi cũng muốn quản, hay là ngươi cũng muốn làm sủng vật của ta? Đáng tiếc ngươi đã quá già rồi, mà lại còn không đẹp.”

Vừa nghe lời này, Lâm Hồng Liên thế nào còn kiềm chế được.

Vừa xoay người đi, kiếm đã xuất ra.

Vu Hành Vân cười hì hì nói: “Lâm nữ hiệp, ngươi cần gì phải động khí vậy? Ta còn tính cùng ngươi hợp tác, ngươi không phải đến mức không nể tình đi?”

Lâm Hồng Liên cười lạnh nói: “Ta nghĩ tới nghĩ lui, chúng ta đều không có cái gì cần phải hợp tác.”

Vu Hành Vân thản nhiên nói: “Như thế nào không có, Lam Lam, ngươi đem căn nguyên việc này nói qua một lần cho ta nghe.”

Lam Lam thở dốc bình lại được, nghe Vu Hành Vân hỏi hắn, nào dám chần chờ, triệt để bình thản đem chân tướng nói ra rõ ràng.

Vu Hành Vân cười nói: “Lam Lam, ta có một chuyện tốt, không biết ngươi có thích không. Nói đem Minh Châu gả cho ngươi, để bản thân ngươi được tự do rời khỏi Miêu Cương, nói có được không?”

Ánh mắt Lam Lam nhất thời trợn tròn.

Vu Hành Vân lại đối mẫu tử Lâm thị nói: “Xem ra tình thế hôm nay, hai vị chính là cùng Thẩm Vương bọn họ đối đầu, dường như còn bị thua một bậc, chẳng lẽ không nguyện để Vu mỗ tương trợ?”

Không cần Vu Hành Vân nói, trải qua chuyện lần này, Lâm Hồng Liên tự nhiên cũng biết Thẩm Vương hai người khó đối phó, tâm nguyện báo thù cũng tuyệt không cách nào đạt được. Mà lúc này Vu Hành Vân vô luận là võ công hay thủ đoạn, đều khiến nàng mở rộng tầm mắt, có được một người tương trợ như vậy, tự nhiên làm ít công to. Nhưng nàng trong miệng vẫn không chịu thả lỏng, chỉ nói: “Chuyện kia thực không biết các hạ có được lợi gì?”

Vu Hành Vân cũng không để ý đến nàng, chỉ đối Lam Lam cười nói: “Ngươi cũng biết lý do vì sao ta vẫn lưu ngươi lại bên người?”

Lam Lam trong lòng nhanh chóng chỉnh đốn lại câu nịnh nọt nói.

“Đơn giản bởi vì ngươi trông thấy ta, chính là kẻ cục thú vị.” Hắn ánh mắt hơi nheo lại, giống như một mèo đang hành hạ con chuột đến chết, “Người kia, tựa như so với ngươi thú vị hơn một chút.”

“Ta là một kẻ không có lòng tham, chỉ cần một sủng vật thú vị như vậy, cũng là đủ rồi.”

Vương Liên Hoa sắc mặt phi thường khó coi.

Vốn Vương Liên Hoa đem Lam Lam mang ra đặt giữa cửa đình viện, là vì tiện cho chính mình tìm một vị trí tốt để nghe lén, chẳng qua ở ngoài cửa có tiếng người ồn ào, chính mình cũng không dễ dàng bị đối phương phát hiện. Mà trăm triệu lần cũng không nghĩ tới người này căn bản ngay cả cửa cũng không đóng, mặc kệ trong lời nói không biết có cái gì gọi là xấu hổ, vẫn cứ làm cái chuyện không biết xấu hổ, hoàn toàn chẳng phân biệt ban ngày hay đêm tối. Hai người yên lặng đứng ở góc ngoài tường Thủy Nguyệt các, phát ra rõ ràng vậy càng nghe được.

Ở trong nháy mắt, Vương công tử đã thất thế rồi mà đối người này đành phải có cảm giác cam bái hạ phong (chịu lép vế ; chịu thua).

Thật sự rất khó có được người so với hắn da mặt càng dày càng vô sỉ.

Thẩm Lãng lúc này lại còn làm một chuyện khiến cho Vương công tử càng thêm buồn bực.

Y tư thế nhanh như chớp điểm vào ngực Vương Liên Hoa mấy chỗ đại huyệt, lập tức ôm lấy hắn, nhảy lên ngựa, nhanh chóng hướng đến đường nhỏ bên cạnh thẳng lui đi. (nhanh như chớp, nguyên gốc là “tấn lôi bất cập yểm nhĩ” có nghĩa sét đánh không kịp bịt tai)

Thẳng chạy đi được hai ba dặm, Thẩm Lãng mới dừng bước, lại lập tức đem hắn ôm theo xuống đất, giải bỏ huyệt đạo cho hắn.

Người ta nói, thỏ khôn có ba hang. Nơi này được gọi là Cúc Nguyệt các, đương nhiên cũng là do Vương công tử hảo an bài một nơi khác để đi. Vương công tử trước đây cũng không phải không quá đắc ý chính mình mưu tính sâu xa, nhưng lúc này đứng ở trước cửa Cúc Nguyệt các, sắc mặt so với hồi nãy còn muốn khó coi hơn.

Không chỉ có sắc mặt khó coi, mà ngay cả trong ánh mắt thiếu chút nữa cũng phun ra lửa.

“Thẩm Lãng!”

Thẩm Lãng lãnh lộ mặt, hoàn toàn không để ý tức giận của hắn.

“Ngươi nhiều ngày cứ ngoan ngoãn ở tại Cúc Nguyệt các, không nên xuất môn chạy loạn.”

Vương Liên Hoa khí cực, một chưởng liền hướng ngực Thẩm Lãng xuất ra.

Không phải ngoan nháo, một chưởng này chính là hàng thật.

Thẩm Lãng cũng không để Vương công tử lưu lại sĩ diện. Hắn hơi nghiêng thân làm cho một chưởng này xuyên qua, tay phải khó khăn lắm mới bắt được cổ tay Vương công tử.

Vương công tử phẫn nộ mãnh liệt mới vừa rồi nhất thời lặng xuống, ánh mắt đánh giá Thẩm Lãng đều thay đổi.

Thuộc hạ cũng là nhanh chóng cự tuyệt, bất lưu tình phân.

Hai người ngươi tới ta lui một lúc lâu, thẳng đến cuối cùng, Thẩm Lãng rốt cục nhận thua.

Vương Liên Hoa tay làm như muốn đánh úp trên đỉnh đầu y, nguyên còn tưởng rằng Thẩm Lãng chắc chắn nghiêng đầu tránh đi, không ngờ y lại đứng thẳng người chờ hắn hướng đâm vào, liền ôm cổ hắn.

Hắn vốn đánh úp về phía tay kia của y, như vậy cũng liền đọng lại ở giữa không trung.

“Liên Hoa, thực xin lỗi.”

Trong lúc y vùi đầu vào cổ hắn, tiếng than nhẹ quả có điểm kỳ lạ, thậm chí không giống của Thẩm Lãng phát ra.

“Chuyện hắn đối Lam Lam làm như vậy. Lúc ngươi phẫn thành Lam Lam, hắn đối với ngươi có làm gì hay không?”

Cánh tay đọng lại ở không trung kia lẳng lặng buông xuống, giống như bình thường không có sức nặng gì đè trên lưng Thẩm Lãng.

“Ngươi thật đúng là buồn lo vô cớ, ta Vương Liên Hoa như thế nào lại để hắn định đoạt.”

Vương công tử cảm thấy được, vẫn là đem chuyện người nọ bế hắn một chút, hơn nữa còn ở trên mặt hắn hôn một cái thành chuyện thường tình mà giấu đi, so ra còn tốt hơn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s