[Chương 18] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

1640351238510435

Chương 18

Đi đến đỉnh núi,cây cối dần dần thưa thớt một chút,đường hẹp quanh co vẫn ở phía trước mà kéo dài.Hiên Viên Chiêu Nghiêu thầm nghĩ rằng nơi này vô cùng có khả năng là nơi người ở Kinh Đào xuống lấy nước.Theo con đường nhỏ đi về phía trước,quả nhiên nhìn thấy những thứ quen mắt.

Cốc Thiên Thiên lại thúc giục nói:”Hiện tại có thể buông tay đi?”

“Không vội.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu phun ra hai chữ,liền không hề mở miệng.

May mà,hắn không đưa Cốc Thiên Thiên vào trong phòng để xấu mặt với mọi người,mà trực tiếp đi cầu treo bằng dây cáp.Sắc trời bắt đầu tối,hắn dự đoán Cốc Thiên Thiên không dám lại tác quái,như cũ đưa hắn kẹp lấy,mũi chân nhún nhẹ vài cái đã thấy xuất hiện tại nơi đối diện.

Vốn có không ít người tụ tập ở nơi đó,nghị luận nhiều,nhìn thấy hai ngươi đột nhiên xuất hiện,mọi người đều thấy có chút kỳ quái,liên quan đén thân phận của Cốc Thiên Thiên cùng vài phần hảo cảm,âm thầm đoán trong lúc đó hắn cùng Hiên Viên Chiêu Nghiêu rốt cuộc có gì thù hận.Nhìn thấy Cốc Thiên Thiên bị trói trụ hai tay,mọi càng thêm khẳng định hắn đắc tội với Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhất định không ăn được trái cây ngon,nhìn về phía hắn mang vài phần đồng tình hoặc đùa cợt.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu khách sáo nói vài câu,rồi cùng Cốc Thiên Thiên xuống núi.

Đến trong rừng gần nơi này nhất,ba con ngựa vẫn còn ở đó.Cạnh đó có một người đứng,thần sắc ngưng đọng,đúng là Hình Bàn.Nhìn thấy hai người Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng Cốc Thiên Thiên,Hình Bàn rõ ràng nhẹ nhõm thở dài một hơi,bước nhanh đi tới,đi tới:”Hiên Viên,ta biết ngươi không có việc gì.”

Tiểu Đồng Tiền từ trên đầu hắn chui ra,chóp mắt xem xét Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng Cốc Thiên Thiên.

“Ngươi như thế nào ở đây?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

Hình Bàn nói:”Các ngươi ngã xuống xong,ta triệu tập rất nhiều nhiều ở hai bờ sông tìm kiếm,còn ta ở nơi này chờ tin tức.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu gật đầu.Bằng hữu trong lúc đó,có nói cũng không cần nói ra miệng.

Hình Bàn nhìn về phía Cốc Thiên Thiên,bắt đầu tán thưởng:”Thiên Thiên nhất định tại vùng sông nước lớn lên,thuỷ tính tuyệt diệu,để người thán phục.”

Cốc Thiên Thiên nói một tiếng:”Quá khen.”Chuyển hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu:”Hiện tại ta cuối cùng có thể đi đi?”

“Mới vừa rồi còn hãm hại ta xong,hiện tại đã nghĩ còn toàn thân trở về?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu ngạc nhiên nói.

Cốc Thiên Thiên phản bác nói:”Tại trong nước áo choàng của ngươi bị cuốn lấy,là tay cứu ngươi.”

“Nếu ngươi không hại ta rơi xuống nước,ta sẽ cần ngươi cứu?”

Cốc Thiên Thiên cười lạnh nói:”Ngươi căn bản chính là cố ý ngã xuống.”

“Ân?Ngươi tựa hồ đã quên.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu chọi mi:”Trên cầu treo bằng cây cáp,ngươi công kích ta ở phía trước.”

Cốc Thiên Thiên á khẩu không trả lời được.

Hình Bàn chỉ cảm thấy không gian giữa hai người khó có thể dùng loại lời nói nào để làm dịu không khí,không thích hợp để hắn ở giữa mà căn ngăn,chỉ cười nói:”Tóm lại,hai ngươi chưa bị gì đó là phúc hậu.”

Hình Bàn bắn ra đạn tín hiệu liên lạc gọi người đến giúp,Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng Cốc Thiên Thiên vẫn mắt to trừng mắt nhỏ với nhau.

Hình Bàn hướng đỉnh núi liếc mắt một cái,cảm thán nói:”Lúc này có ở núi Kinh Đào này,mọi người cơ hồ đều không hoàn toàn đạt được mục đích,thế thì ý nghĩa của chuyện lần này cũng không có.Trong giang hồ chỉ sợ sắp không yên ả nữa rồi.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu gật đầu nói:”Lâm Hoài Thương chết đi,những người đó nếu muốn tìm thấy mặt nạ da người của họ chỉ còn có thể tìm tung tích vị đệ tử kia mà xuống tay.”

Hình Bàn nói:”Đồ đệ hắn chỉ sợ cũng đoán được điểm này nên mới rời đi trước.Đúng rồi,ngươi thật sự không tính toán tìm về mặt nạ da người của ngươi?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười thản nhiên:”Cái này tất yếu?”

Hình Bàn cười nói:”Xem ra cái này cũng không tất yếu.”

Hình Bàn phải về tổng bộ Hối Tinh lâu ở Hàng Châu sửa sang lại những tin tức mới nhất mà thuộc hạ thu thập,đi trước một bước,đi phía trước,mời Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng Cốc Thiên Thiên rảnh rỗi lại cùng nhau đến Hàng Châu tìm hắn.Cốc Thiên Thiên âm thầm kỳ quái.Hắn cùng tên Hiên Viên phong lưu này không thân thiết gì,vì sao phải cùng hắn đi đến Hàng Châu?Hắn chỉ nghĩ Hình Bàn nói lời khách sáo vẫn không để trong lòng.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu buông tay hắn ra,ý bảo:”Nhảy lên ngựa.”

“Đây là lần thứ hai ngươi bắt ta.”Cốc Thiên Thiên không có hoà nhã nói với hắn:”Ngươi rốt cuộc tính toán khi nào thả ta đi?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu vuốt áo choáng,nói:”Ngươi ngoan ngoãn làm tốt trách nhiệm làm tiểu tư của ta,qua bốn năm năm nữa ta sẽ thả ngươi đi.”

“Tốt.”Cốc Thiên Thiên bỗng nhiên thay đổi thái độ,cười nói:”Ngươi cứ việc giữ ta lại,chỉ cần ngươi không hối hận là tốt.”

Hai ngươi đi vào một tiểu trấn dưới chân núi,Cốc Thiên Thiên đem con ngựa đỏ thẫm giữ lại,bán một con ngựa dư thừa.Sau đó hai người vào quán rượu dùng bữa tối,tìm một quán trọ ở lại.Hiên Viên Chiêu Nghiêu chỉ huy Cốc Thiên Thiên bưng trà rót nước,chuẩn bị rải chiếu mắc màn,liền thoải mái nằm xuống mà ngủ.

Cốc Thiên Thiên không tiếng động mắng vài câu,Hiên Viên Chiêu Nghiêu đột nhiên mở mắt ra,đối với hắn nở nụ cười mê người:”Đúng rồi,tiểu tư,đem quần áo ta thay đem giặt đi.Ở trong phòng mà làm,nói cách khác,nếu ngươi không cẩn thận mà ‘lạc đường’,ta còn phải hao tổn công phu để tìm ngươi.”

“Vâng…tuân mệnh.”

Cốc Thiên Thiên tuy không phải thiếu gia nhà giàu,lại chưa bao giờ tự giặt quần áo của mình,nay lại không thể không vâng lời ra khỏi phòng gọi tiểu nhị mang nước lên lầu.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bất động thanh sắc mở mắt ra,thấy hắn vẻ mặt bất mãn nhưng không dám lên tiếng mang bộ dáng nói thầm uỷ khuất,chỉ cảm thấy tâm tình sung sướng,nhắm mắt dưỡng thần.Bỗng nhiên,không trung vang lên tiếng ‘xoẹt’.Hiên Viên Chiêu Nghiêu mở mắt ra,liền nhìn thấy chính cái áo lót bạch sắc của mình ở trong tay Cốc Thiên Thiên chia là hai nửa.

“Ta không phải cố ý.”Cốc Thiên Thiên nháy mắt mấy cái,tựa hồ cũng rất kinh ngạc quần áo lại đột nhiên xé rách.Trên thực tế,hắn chuẩn bị dày vò cái áo choàng của Hiên Viên Chiêu Nghiêu,bắt đắc dĩ cái áo choàng kia được dệt bằng vải tốt mà thành,hắn thử vài lần nhưng không có được.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu ôn hoà cười,nói:”Cũng không sao,đem ‘thời gian thi hành án’ của người thêm ba năm nữa.

Biểu tình Cốc Thiên Thiên như nuốt phải ruồi bọ.

Nói với hắn bảo tiểu nhị mang thêm vài bộ quần áo loại tốt,rồi quay vào phòng,Hiên Viên Chiêu Nghiêu đã ngủ say.Cốc Thiên Thiên trong lòng biết các cao thủ giống như Hiên Viên Chiêu Nghiêu đều có sự cảnh giác cực cao,không thể dễ dàng dời đi,đơn giản trên một chiếc giường mà nằm xuống,trước tiên cứ thư giãn ngủ một giấc thật ngon rồi nói sau,vừa loáng thoáng thấy được chu công,chợt nghe Hiên Viên Chiêu Nghiêu mở miệng:”Tiểu tư,bản công tử khát nước,rót trà.”

Cốc Thiên Thiên hồi lâu không chút động đậy.”Băng” một tiếng,một viên đá không nặng không nhẹ đập một trên lưng hắn.Cốc Thiên Thiên đột nhiên mở mắt ra,trừng mắt nhìn vách tường,vẫn chưa động đậy.”Băng” lại một lần nữa,hắn tạch 1 cái ngồi phát dậy,đột nhiên quay đầu,mắt lạnh liếc tới.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu khởi động nửa thân trên tựa như phi tiếu,sắc mặt thản nhiên,nhìn quá không có ý trêu đùa:”Bản công tử khát.”

Cốc Thiên Thiên đi chân trần đi đến bên cạnh bàn,đổ một ly trà,đem đến trước mặt hắn.

“Thỉnh,uống,trà.”

Đợi Hiên Viên Chiêu Nghiêu uống xong,hắn nhanh chóng đem chén trà để lại trên bàn,bay nhanh trở lại giường chui vào ổ chăn,dùng chăn bông khoá chặt mình thật kĩ lưỡng,trừ khi Hiên Viên Chiêu Nghiêu mang viên đá to bằng quả dưa hấu đập vào đầu hắn,bằng không,tuyệt đối hắn sẽ không động đậy.Đợi một lát,không nhận thấy được động tĩnh,hắn mới thả lỏng tâm mà nằng nè ngủ.

Hôm sau,Cốc Thiên Thiên hiên trì đi Nam Châu,Hiên Viên Chiêu Nghiêu cũng không phản đối.

Hiên Viên Chiêu đi cực kỳ chậm,thỉnh thoảng đem ánh mắt đặt ở trên người Hiên Viên Chiêu Nghiêu.Dựa vào dung dịch thuật của hắn,tại bên trong thị trấn nhiều người nơi đó hắn có thể dễ dàng đào tẩu khỏi Hiên Viên Chiêu Nghiêu,nhưng hắn không thể mạo hiểm.Một khi Hiên Viên Chiêu Nghiêu phát hiện dung dịch thuật của hắn,chỉ sợ ngay lập tức nghĩ hắn cùng Lâm Hoài Thương có sự liên hệ.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bỗng nhiên mở miệng:”Tiểu quỷ,ngươi đi Nam Châu để làm cái gì.”

Cốc Thiên Thiên nói:”Ta không cha không mẹ,đi Nam Châu tự nhiên là vì kế mưu sinh.”

“Kế mưu sinh?Ba ngàn không tính nhiều,nhưng cũng không đến nỗi thiếu.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

Cốc Thiên Thiên châm chọc nói:”Ba vạn lượng thì thế nào?Chẳng phải miệng ăn núi cũng lỏ sao?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nghiêng người liếc mắt nhìn hắn một cái,nở một cười tuyệt thế nói:”Không nghĩ tới ngươi như thế lại thích lưu lại bên cạnh ta,thế thì liền đem ‘thời hạn thi hành án’ thêm ba năm.”

Cốc Thiên Thiên cũng đủ tự tin mình sẽ chạy thoát,chẳng hề để ý hừ một tiếng.

“Ai,ngươi hành tẩu giang hồ lâu như vậy,hẳn là không thiếu địch nhân,vì sao không ai tìm tới ngươi báo thù?Hiện tại tám hộ vệ của ngươi không ở bên cạnh,rõ ràng là cơ hội rất tốt để ra tay.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu thở dài:”Đây cũng là vấn đề ta rất muốn biết.”

Đúng lúc này,trên đường có có bốn con ngựa thẳng tiến tới,bên người họ mà lướt qua,tạo ra một đường khói bụi.Bỗng nhiên nghe thấy con ngựa phía sau hí dài,Cốc Thiên Thiên nhìn lại,bốn ngươi kia thế như lại vòng vèo quay lại.

“Chu Tiểu Lục,quả nhiên là ngươi.”

Lời còn chưa dứt,bốn ngươi đã vây quanh Cốc Thiên Thiên.

“Các ngươi nhận sai ngươi đi?”Cốc Thiên Thiên vội hỏi.

Ngươi cầm đầu tức giận kêu to:”Ngươi hoá thành tro ta cũng nhận ra ngươi!Chính là ngươi tại Thương Châu lừa của ta năm ngàn lượng bạc…Các vị ca ca…chính là xú tiểu tử này.”

Cốc Thiên Thiên thầm kêu không hay ho,lần này quạ đen thế nhưng lại bay ngay trên đầu chính mình.Hắn theo bản năng nhìn phía Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười nhẹ,biểu tình giữ kín như bưng:”Ta thật sự hiếu kì không biết ngươi có bao nhiêu tên.”

Cốc Thiên Thiên không đáp,ám chỉ nói:Không có tám mươi cũng có sáu chục.Nếu không có người nhận ra kêu lên,hắn căn bản không nhớ nổi mình từng có một cái tên là ‘Chu Tiểu Lục’ a.

“Cốc Thiên Thiên là tên thật của ngươi?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu lại hỏi.

“Đương nhiên là tên thật.”

Hiên Viên Chiêu hừ nhẹ một tiếng.Xem như hắn hiểu được,tiểu quỷ nói mười câu thì tới chín câu là giả.Đối với lời nói của tiểu phiến tử này,nhiều nhất chỉ có thể tin một nửa.

“Xin khuyên ngươi lập tức mang trả lại ngân phiếu cho nhóm chúng ta,nói cách khác,bốn ngươi huynh đệ chúngta ngươi địch không nổi đâu.”Lão  đại mở miệng nói.

Lão nhị nhìn chằm chằm Hiên Viên Chiêu Ngiêu:”Ngươi là người nào?Các ngươi là cùng hội?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu xua tay:”Ta với hắn mới gặp mặt,không còn gì khác.”

Cốc Thiên Thiên âm thầm nhìn chằm chằm Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười liếc nhìn hắn một cái,kéo lấy dây cương,chậm rì rì lui lại một bên.

Cốc Thiên Thiên cắn môi dưới,bỗng nhiên đối với Hiên Viên Chiêu Nghiêu kêu một tiếng:”Cha.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu sửng sốt.

“Ta biết ta không nên dây khiến ngài sinh khí,nhưng ta là nhi tử ngài a,ngài không thể ném ta mặc kệ đi.”Cốc Thiên Thiên tức nhảy xuống,chạy vội đến trước mặt Hiên Viên Chiêu Ngiêu,kéo áo choàng hắn,vẻ mặt cầu xin uể oải.

“Hảo a,nguyên lai hai người là phụ tử.Các huynh đệ,lên!”

Huynh đệ bốn người lập tức lấy ra vũ khí,rồi lập tức nhảy xuống,nhằm phía Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu mắt lạnh nhìn mọi người xung quanh:”Bản công tử Hiên Viên Chiêu Nghiêu.Các ngươi khi nào nghe nói bản công tử có một nhi tử lớn như vậy?”

Bốn ngươi kia nghe đại danh của hắn,sắc mặt đại biến,kinh ngạc nhảy ra.

Lão đại nuốt nuốt nước miếng,lại hỏi:”Ngươi thật sự là Hiên Viên công tử?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nguy hiểm cười:”Ngươi hoài nghi?”

Cốc Thiên Thiên gặp tình thế gây bất lợi cho mình,vội vàng nói:”Các ngươi đừng nghe cha ta nói bậy,hắn ta nên mới cố ý không nhận ta.Các ngươi cũng biết hắn năm nay cũng đã ba mươi hai tuổi,có một nhi tử lớn như ta có gì đáng ngạc nhiên?Nếu chúng ta thật sự không có quan hệ,vì sao lại cùng đồng hành.”

Lời này ngôn ngữ rất chuẩn xác,bốn người do dự không ngừng.

Lão tam âm thầm chăm chú nhìn hai người,cạnh tai lão nhị nói nhỏ:”Nhị ca,nhìn kỹ gương mặt,hai ngươi thật sự cũng có vài phần tương tự.”

“Ngươi không phải nói ngươi kêu Chu Tiểu Lục sao?”Lão đại thế nhưng sắc mặt không tốt quát lại.

Cốc Thiên Thiên thần sắc thản nhiên nói:”Lần trước trốn ra khỏi nhà,đương nhiên không thể dùng tên thật.”

“Vậy ngươi rốt cuộc tên gọi là gì?”Lão nhị truy vấn nói.

Cốc Thiên Thiên mặt không đỏ tâm không run nói:”Hiên Viên Thụ.” (tự nhận mình là ‘thụ’ rùi a ^^)

Hiên Viên Chiêu Nghiêu càng nghe tiếp,thần sắc càng lạnh buốt,khoé môi nhếch lên nguy hiểm,cũng chưa mở lại miệng.

Bốn người kia thấy hắn bảo trì trầm mặc,cũng không dám tái dây dưa,sợ hãi lui lại phía sau vài bước.

Lão tam nhỏ giọng nói:”Đại ca,ta xem việc này không đơn giản,tạm thời buông tha tiểu tử này,chờ thời điểm hắn còn một mình…”

Lão đại không thể để nơi nguy hiểm tự ập xuống đầu.Mấy ngươi đối với Hiên Viên Chiêu ôm quyền xong,liếc mắt trừng cảnh cáo Cốc Thiên Thiên một cái,lên ngựa rời đi.

Cốc Thiên Thiên thở dài một hơi,không khỏi cười,lại Hiên Viên Chiêu Nghiêu âm thanh lạnh lùng nói:”Một lần nhận Thạch Nhạc Dung,lần này đây là bản công tử.Thay phụ thân ngươi thân sinh ra ngươi cảm thấy bi ai,nếu như hắn biết ngươi nơi nơi loạn nhận thức phụ thân,không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.Tiếp theo,ngươi tính toán nhận ai là phụ thân?”

Cốc Thiên Thiên sắc mặt cũng trầm xuống dưới,lạnh lùng nói:”Hắn tính cái gì?Ta từ nhỏ vốn không có phụ thân,ta nguyện ý làm gì đều để làm việc cần cho ta,cùng ngươi kia không có bất cứ quan hệ gì.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nói,bí hiểm nhìn hắn chăm chú.

Cốc Thiên Thiên không hề sợ hãi đón nhận ánh mắt của hắn,hai tròng mắt tựa như sao sáng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s