[Chương 4] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược

♦ Chương 4 ♦

.

.

.: oOo :.

.

Cuối đường là kinh thành nơi đồng sinh (người chưa thi hoặc chưa đậu kì thi tú tài) ghi danh thi cử.

Đường này không rộng, hai bên xếp đầy sạp (chỗ bày hàng) của thầy tướng số đoán chữ, nhiều đến nổi làm cho người ta không kịp nhìn.

Cờ chiêu bài (bảng hiệu) đủ mọi màu sắc, giương giương đón gió, hoa cả mắt.

Nghe nói tại đây từng có một thiên tài đồng (còn nhỏ) thí sinh vấp tảng đá nào đó ở giữa đường, từ đó về sau hắn thẳng lên mây xanh ( giống như câu ‘một bước lên mây’ – gặp nhiều phú quý, được làm quan lớn), cho nên con đường này cũng trở thành đường Lăng Vân (thẳng tới mây xanh) đồng thí sinh trong kinh thành nhất định phải “Ngã”. Đâu đó có thể gặp người luyện tập té ngã, ngã đến mặt mũi bầm dập, còn hào hứng tràn trề.

Xem! Lại ngã một cái!

Bảo Công Tử mắt lệch khá khinh thường, tuyệt đối không bằng lúc mình bắt thỏ, động tác còn đẹp hơn. (bị lão thỏ ị cho phát còn đẹp =.=”)

Lúc này, Nguyễn Nông miệng thực thối rắm ngậm thân cỏ đuôi chó (*), giống như lưu manh hỏi hắn: “Ngươi xác định ngày sinh tháng đẻ nói lên ta đoản mệnh (chết sớm), đồng sinh có thể thử thêm vài lần nữa không?”

Cỏ đuôi chó

            “Chữ Bát này thật sự may mắn, dương niên (năm) dương nguyệt dương nhật dương khi (mùa), làm sao. . . Làm sao đoản mệnh?”

“Vì cái gì ta cảm thấy được câu trả lời của ngươi trước đó đã chuẩn bị tốt?” Nguyễn Nông nhướng mi lại hỏi.

“Này là bí mật quan trường, ngay cả Lý Diên cũng không hiểu được, ta cũng phải nở nụ cười thật nhiều lần mới đổi về được.” Bảo Công Tử không chút nghiêm túc nào, tinh tế đáp lại, “Ngươi suốt ngày ngậm thân cỏ làm cái gì?”

“Luyện tập nha!” Nguyễn Nông thực nhếch lên một bên khóe miệng thực lưu manh, nghiêng đầu, người run lên run lên, “Về sau dùng ngậm đao.” ( nguy hiểm =]]z )

” Lão tử (cha) làm quan, ngươi tiểu tử (con) cư nhiên muốn làm kẻ trộm?” Nguyễn Thiếu Khanh hoàn toàn không thể hiểu được bạo lực mỹ học của hắn.

Nguyễn Nông không nhìn phản ứng của hắn, nhàn nhàn hỏi câu, “Ngươi án tử xử lý như thế nào? Bắt được phạm nhân thực sự chưa?”

“Tặc nhân (người làm việc xấu) thật sự giảo hoạt, có người gánh tội thay sẽ không tái phạm tội, làm sao nói bắt là bắt được!” Bảo Công Tử chột dạ nói.

“Hay là, ngươi chỉ bằng đồ nhược đản. . .” (đản : tiếng nhục mạ, khinh chê)

“Ngươi. . . Ngươi sao lại bắt chước như thế!” Bảo Công Tử cúi thân xuống, hạo nhiên chính khí (tinh thần cao hứng) choàng qua bả vai của Nguyễn Nông, “Ngươi có rất nhiều từ có thể dùng, cũng có thể so sánh với tao nhã, kín đáo.”

“Đúng là, việc này càng đơn giản rõ ràng nói tóm tắt a —— ngươi đồ nhược đản.”

Bảo Công Tử cắn răng, hắn không hảo chỉnh đốn Nguyễn Nông, hôm nay hắn liền tự phạt, không tới nhìn thủ trưởng! (hình phạt nặng kinh =A= )

“Nguyễn Bảo Ngọc!” Đang lúc nổi nóng, phía sau cư nhiên có người kêu mình.

Bảo Công Tử còn chưa kịp quay đầu lại, Nguyễn Nông đã đem cây cỏ nhét vào trong miệng hắn, nhu thuận thở dài hành lễ, “Lý thúc thúc hảo!” Thanh âm chợt trở nên dồi dào tinh thần phấn chấn, mười phần hân hoan.

“Nguyễn Nông thực ngoan!” Lý Diên đối Nguyễn Nông cười cười, quay đầu lại trách Nguyễn Bảo Ngọc, “Không phải nói hảo cùng nhau đưa Nguyễn Nông đi báo danh, ngươi tại sao không nói một tiếng đã đến.”

Bảo Công Tử không đáp, rên rỉ hờn dỗi nhai thân cỏ.

“Ngươi gặm tiên thảo gì a.” Lý Diên phi chân, đá vào mông Bảo Công Tử.

“Cha ta nói, hắn gần đây rất nóng tính, ăn cỏ xanh để tiêu hỏa (khỏi giận).” Nguyễn Nông vô cùng thân thiết ôm đầu Bảo Công Tử, đối Lý Diên cười không ngừng.

“Ngươi nghe hắn ngụy biện, sớm hay muộn bị làm hư!” Lý Diên cười ôm lấy Nguyễn Nông, ” Đồng sinh nhỏ như vậy đã bị ép thi, cha ngươi thật ác độc, để ngươi xây dựng danh khí (tiếng tăm) cũng không cần sớm như vậy.”

Nguyễn Nông lắc đầu, mồm miệng lanh lợi trả lời, “Cha nói, danh khí không thể đổi bằng tiền; bất quá ta nếu có thể ra làm quan sớm một chút, có thể tiết kiệm cho cha vài năm tiền cơm.”

Lý Diên nghe vậy, căm giận trừng mắt nhìn Nguyễn Bảo Ngọc liếc một cái!

Nguyễn Bảo Ngọc thở dài, phủi mặt nặn chỉnh ra cái nụ cười, “Lý Diên, cùng ngươi thương lượng chút.”

“Làm cái gì?” Lý Diên rõ ràng bị Nguyễn Nông xỏ mũi, đối hắn xa cách.

“Ta đưa Nguyễn Nông đến chỗ hộ tịch (hộ gia đình), nơi ở cũ phía bắc của ngươi.”

“Bên đó bỏ hoang lâu lắm rồi, giống như nhà quỷ, ngươi đến bên đó làm cái gì?”

“Không phải nói, người nhà nghèo có trợ cấp sao.” Nguyễn Bảo Ngọc nghiêng đầu, đá hòn đá nhỏ ven đường. Cục đá lăn ra giữa đường, nam tử chạy trên đường vấp té, nam tử cao hứng vui mừng nhảy cao mấy thước, “Bây giờ nhất định thi đỗ rồi!”

Bảo Công Tử cảm thán, “Nghiệp chướng, người thế nào cũng phải sống đến già, thi đỗ đến già.” Hắn quay đầu lại đã thấy Lý Diên tức giận đến phiên nhãn (lật mắt – ý nói một người tâm trạng đột ngột xấu đi), Nguyễn Nông đang bề rộn lấy tay hắn thuận khí (chỉ đạo).

“Lý Diên, đáp ứng đi, đáp ứng đi!” Bảo Công Tử thu hồi mặc kệ tư thái cao quý, sủa loạn xung quanh.

Lý Diên đầu choáng váng, rốt cục gật đầu, “Ta phái người đến nhà cũ chờ tiền cứu tế của ngươi.”

“Phái người không đáng tin đâu.”

“Có chút bạc vụn, ngươi còn sợ người khác mang theo khoản tiền vậy đi lẩn trốn?” Lý Diên mặt tức giận từ hồng chuyển thanh (đỏ sang xanh).

“Ta xem ngươi là người một nhà a!” Bảo Công Tử trả lời không hề bảo lưu trưng lên nụ cười hoa si, “Người khác làm sao ngay thẳng như ngươi?”

Nguyễn Nông méo miệng, trong nháy mắt ủy khuất, “Lý thúc thúc!”

Lý Diên lúc này thật sự không ngăn nổi đối đãi như phụ tử (cha con), “Được rồi, Nguyễn Nông yên tâm, thúc thúc ta tự mình đi chờ món tiền này!”

Bảo Công Tử vuốt cằm, biểu tình cực kỳ thật sự còn muốn chỉ bảo nói, “Nhớ rõ đừng có mang bệnh theo ngươi, ta đây chính là người nghèo.”

Bóng đêm rất đẹp, ánh trăng rất lạnh.

Nhà cũ, đèn cạn.

Hết thảy cảnh sắc đều thực —— chết khiếp.

Bóng đen lẩn vào, vải che trên mặt, chỉ lộ hai mắt, người giữa trăng sương thở dài, cẩn thận nhìn bốn phía xung quanh. Tòa nhà này không nhỏ, bị bỏ hoang thực đáng sợ, trông xa xa, trừ ánh sáng ở vị trí phòng của chủ nhân, bốn phía tối đen một mảnh.

Lẻn vào vô thanh vô tức, người bịt mặt nhìn chung quanh, giống như đang chờ cái gì đó.

Gió đêm ào ào.

Người bịt mặt rốt cục triển khai hành động, tùy tiện chạy tới gõ cửa phòng.

Động tác mò mẫn trước khi hành động có phần quá lớn.

“Đêm hôm khuya khoắc, ai a!” Lý Diên nóng nảy lên giọng, phi thường dụi mắt đi ra.

Người bịt mặt nghe tiếng bị kiềm hãm, xoay người muốn chuồn mất.

Mà trước mắt bỗng nhiên ánh lửa sáng truyền đến, bó đuốc phút chốc thành đàn, đội ngũ quan binh dĩ nhiên tiến hành trận thức.

Ở chính giữa trận thức ngay ngắn thứ tự, Bảo Công Tử tươi cười xán lạn, ra tay chỉ điểm, “Ta chờ ngươi đã lâu, ngươi dáng người mặc y phục dạ hành (bộ đồ thích khách hay mặc)  thật hảo. . . Không! Ta nói là, xung quanh bắt hắn cho ta!”

Lời nói vừa hạ, quan binh đao kiếm phá nguyệt, đều gào thét mà đến.

Lý Diên hoảng hốt, lập tức phản ứng, đoạt mũi kiếm của thủ hạ, ngang nhiên nhập chiến.

Người bịt mặt kiếm pháp xuất chúng, ánh đao sắc bén trong gió cảnh giới vẫn như cũ, đối phó quan binh thật mạnh, thật thành thạo; song phương ác đấu quyết liệt, người bịt mặt lại chẳng biết tại sao, động tác thoáng có chút chần chờ.

Lý Diên thừa dịp một tia sơ hở, hướng kiếm thẳng lia nhanh thắt lưng đối phương, nháy mắt, một dòng máu chảy.

Bảo Công Tử giậm chân kinh hô, ” Tư thế đổ máu cũng đẹp trai như vậy. . . Lý Diên, nhớ kĩ ta muốn hắn sống!”

Lý Diên phẫn hận vứt cho Bảo Công Tử cái nhìn cực kì khinh khỉnh.

Người bịt mặt mặt nhăn lại kéo mi, cầm kiếm đâm yếu ớt, một tay từ thắt lưng ném ra một bao khỏa (cái gói).

Thừa dịp lúc mọi người nghi là ám khí tránh đi, hắn nhảy vút lên. Trước khi hắn nhảy lên tường viên mà chạy, hắn còn nhìn Nguyễn Bảo Ngọc thật sâu liếc mắt một cái.

Cái bọc rơi xuống đất, thậm chí có chút bạc vụn lộ ra.

Lý Diên thu kiếm trợn mắt chất vấn, “Hắn vì cái gì mang bạc?”

“Có lẽ hắn đưa tiền trợ cấp.” Bảo Công Tử ảo não kéo kéo vành tai của mình.

Nguyễn Thiếu Khanh nói, phóng xuất nghi phạm lẩn trốn là tin tức giả;

Nguyễn Thiếu Khanh nói, bắt người bất dịch (không dễ dàng), kiên nhẫn chờ đợi, hi vọng có kẻ mắc câu.

Nguyễn Thiếu Khanh nói, hắn lá gan lớn, một mình chờ ở trong nhà, cho dù quỷ dọa hắn cũng không chết.

Nguyễn Thiếu Khanh nói, ——

Không!

Không cần Nguyễn Thiếu Khanh nói nhiều câu, trước mắt chỉ có một sự thật, hắn đùa giỡn!

Lý Diên bắt đầu cuồng khuyển (chó điên) nhe răng, “Nguyễn Bảo Ngọc, ngươi đồ hỗn đản!”

One Comment Add yours

  1. nguoisangtac nói:

    CHả hiểu gì hết, vụ án đầu tiên là lấy não người hay lấy não thỏ đây ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s