[Chương 2] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược

♦ Chương 2 ♦

.

.

.: oOo :.

.

Bạch Cẩm là một người như thế nào, Thánh Thượng thưởng cho y từ tuấn nam đến mỹ nữ, lại như thế nào nhất nhất toàn bộ đều biến mất không có tin tức, những lời đồn này tin rằng không cần y nói, Bảo công tử cũng rất nhanh sẽ biết được.

Thư phòng, cửa sổ màn che kín, một tia ánh sáng cũng không.

Bạch Cẩm đang lúc ngồi ở ghế dài, chậm rãi đánh bóng đá lửa, xong xuôi đốt trên trang giấy.

Trang giấy ố vàng, rất nhanh liền mãnh liệt bốc cháy, đốt tới cuối cùng cũng chỉ thừa tại ở giữa giấy một chữ, “Vô” .

Bạch Cẩm mặt lạnh, từ từ xem chữ này cháy trụi, ngọn lửa tiếp tục lan xuống, đốt trên ngón tay y.

Không phải không đau.

Chính là đã không còn khoái cảm đối với nhân sinh, thấm thía đau đớn chưa hẳn là chuyện xấu.

Thế giới hiện giờ đúng lúc yên tĩnh, theo y cùng nhau đích thân trải qua tư vị ‘còn sống’ này.

Tiếng đập cửa cũng thực đúng lúc, vang lên trước lúc ngón tay y biến thành than luyện, quản gia ở ngoài cửa nhỏ giọng: “Đại Lý tự Nguyễn Thiếu Khanh cầu kiến.”

“Không gặp.”

“Hắn nói là vì án tử mà đến, thỉnh Hầu gia cần phải gặp.”

Trong thư phòng hoàn toàn yên tĩnh, qua hồi lâu cửa phòng đột nhiên mở rộng ra, Bạch Cẩm đã muốn mặt lạnh đứng ở cửa, hỏi: “Người kia ở nơi nào?”

Lúc Bạch Cẩm vào cửa, Nguyễn Bảo Ngọc ngửa cổ, kê vào miệng tách được châm đầy trà Thiết Quan Âm thượng hạng, thấy thủ trưởng (cấp trên) xuất hiện, cuống cuồng thiếu chút nữa bị sặc bọt trà mà chết, đầu khó chịu mãnh liệt ho.

Bạch Cẩm nhìn không chớp mắt, chỉ coi Bảo công tử mũi phun nước giống như là hư không, thẳng đến trên ghế ngồi vào chỗ của mình, nâng trà mà uống, ngồi xuống nghe tiếng ho khan dần dứt, mới hỏi hắn, “Nguyễn Thiếu Khanh tìm ta có chuyện gì?”

Bảo công tử nháy mắt, hít hít mũi thở, tất cung tất kính rời khỏi chỗ ngồi thở dài, “Hầu gia, mắt ta không tốt, buổi tối thấy mọi người đều hai bóng trở lên, mắt như lờ mờ, đầu óc ta cũng hồ đồ. . .”

Bạch Cẩm buông chung trà xuống im lặng ngước lên nhìn, không tiếp lời, cũng không lên tiếng.

“Cái kia, ty chức có thể hay không đến gần trả lời?” Bảo công tử cũng không đơn giản, trực tiếp làm rõ.

“Ân.” Bạch Cẩm xem như hữu cầu tài ứng (đồng ý).

Bảo công tử tới gần, lập tức liền nghiêng đầu, đối Bạch Cẩm lộ ra nụ cười bảo quang ánh ngọc, “Hầu gia, ngươi thật là đẹp mắt.”

“Nguyễn Thiếu Khanh, tìm ta chỉ để nói câu này?” Lúc này, Bạch Cẩm cư nhiên nở nụ cười, ít nhất trên khóe miệng vẽ ra đường cong nhếch lên, người cười mắt lại không cười, lông mi kia nửa buông xuống, hai tròng mắt lộ ra một loại quang mang (tia ánh sáng) hoàn toàn lạnh lẽo.

Nguyễn công tử ngây người hảo hồi lâu mới giật mình, sống lưng thẳng tắp, “Ty chức là vì án tử ‘Não nhân’.”

Bạch Cẩm lông mi hạ xuống thấp hơn, chậm rãi đợi hắn nói tiếp.

“Thuộc hạ hoài nghi là oan án.”

“Chứng cớ đâu?” Bạch Cẩm thực tự nhiên dùng giọng quan.

“Nhìn xa nhìn gần, Hầu gia đều rất đẹp.” Nguyễn công tử cười, ông nói gà bà nói vịt tống xuất một câu.

“Thiếu Khanh, ngươi nói có sự kỳ quái, chứng cớ đâu?” Bạch Cẩm sắc mặt khẽ biến, mày nhíu lại.

Bảo công tử mãnh liệt gật đầu xem như đáp lời, sau đó không tiếp tục mà lại trầm ngâm nói một câu, “Hầu gia, ta có chút đói bụng.” Ngay sau đó, bụng hắn phát ra một tiếng vang kì quái, thanh âm vang vọng toàn bộ phòng.

Giây lát sau, quả nhiên không phụ chờ mong.

“Thiếu Khanh ngươi có thể lưu lại dùng cơm.”

Bảo công tử lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng, còn đưa tin trảm đinh tiệt thiết (chắc như định đóng cột), “Nhà của ta mỗi bữa đều ăn cá.”

“. . .”

Tình hình bữa cơm này, chiếc đũa của Bạch Cẩm động cũng chưa từng động như thế. Mà ngồi ở dưới đầu tiên Nguyễn Thiếu Khanh thực bổn phận dùng cơm, ăn một hơi liền liếc mắt nhìn Bạch Cẩm mấy cái. Đối với hắn mà nói, bữa cơm này ăn được, dạ dày cùng sắc tâm đều thực ăn no!

“Ta luôn luôn ít thực nhiều cơm (ăn ít thức ăn mà lại ăn nhiều cơm), Hầu gia như thế quá mức phô trương lãng phí, . . .” Bảo Thiếu Anh sau khi gió cuốn mây tan, bắt đầu quở trách.

Bạch Cẩm hơi giận hỏi lại, “Thiếu Khanh, thu được chứng cớ nào, mà nói đây là oan án.”

Chiếc đũa ở cạnh từ điệp (đĩa sứ) dừng lại, Bảo công tử ngẩn ra, chi tiết mà báo cáo, “Trước mắt còn chưa có chứng cứ nào để nghiệm thực chính xác.”

Bạch Cẩm nghe xong, còn chưa kịp phát hỏa, liền cảm thấy sống lưng như có vật nhọn , tâm cũng vì thế mà nóng lên, vội vàng đưa tay để ở ấn đường (điểm giữa hai đầu lông mày), “Nếu không có chứng cớ, bản án kia cũng không thể lật lại, nhanh chuyển giao cho Hình bộ định tội đi.”

“Đoàng!” Nguyễn Thiếu Khanh chụp chiếc đũa ở trên bàn, đứng lên, cung kính thở dài, “Hầu gia, án có kỳ quái, Đại Lý tự cũng không phải chỗ xem mạng người như cỏ rác.

“Được rồi, việc này giao cho ngươi toàn quyền xử lý!” Trong thoáng chốc, y xua tay, tỏ vẻ từ bỏ.

“Hầu gia, chính là thanh thiên (quan thanh liêm) trên đời!”

“Được rồi, ta mệt mỏi, ngươi sớm một chút quay về đi.” Bạch Cẩm tái không có tâm tư cùng hắn dây dưa thêm, mệt mỏi đứng lên, thẳng hạ lệnh tiễn khách.

“Hầu gia thực biết cách dưỡng nhan chi đạo (chăm sóc sắc đẹp)!” Nụ cười thứ hai vạn phần hoa si.

Bạch Cẩm đột nhiên toát ra kích động, thật sự muốn bóp chết tên cấp dưới mê gái trước mắt này.

“Hầu gia, ta có thể đóng gói cao lương mỹ vị trên bàn này không?”

“Nguyễn Bảo Ngọc!”

“Có ty chức.” Xuân hoa nở rộ trùng trùng điệp điệp, nụ cười thứ ba.

“Ngươi. . . Cút!”

Đêm khuya, trong ngõ hẻm Tiền Phủ, đầu và cuối chỉ có một cái đèn lồng giấy trắng du đãng (chao đảo). Cầm đèn chính là đứa nhỏ bảy tám tuổi, thanh âm non nớt lớn tiếng, thật dài hô, “Nguyễn Bảo Ngọc trở về, Nguyễn Bảo Ngọc, mau trở lại, về đến nhà đi. Trở về!”

Bảo công tử vừa mới tiến vào đầu hẻm liền bị dọa đến không nhẹ, định thần sau vội một phen đoạt chiếc đèn lồng, “Ai cùng ngươi kết thù, trễ như thế ngươi muốn gọi hồn dọa người a!”

“Ngươi nói còn không biết xấu hổ, ta một đứa nhỏ trễ như vậy còn vất vả xuất môn như thế, bất quá chính là sợ ngươi lại té xỉu, không tìm được đường về!”

Nguyễn Thiếu Khanh lúc này mới tỉnh ngộ, vội gật đầu không ngừng, cười làm lành khen đúng

“Ngươi a, ngay cả ngựa cũng không bằng.”

“Vì cái gì?”

“Ngựa già thuộc đường, chưa nghe nói qua sao?” Tiểu đồng thấy hắn không có việc gì, nghênh ngang dẹp đường hồi phủ.

“May mà không phải ngựa đực.” Nguyễn Bảo Ngọc ở phía sau hắn nhỏ giọng nói thầm.

“Ngươi nói cái gì?” Đồng tử (thằng bé) quay đầu lại hỏi.

“Đúng đúng Đúng! Ta ngay cả lão Mã cũng không bằng. Nguyễn Nông thiếu gia, ngài đại nhân không so đo tiểu nhân. Yên tâm, ta không bất tỉnh, đã bình an trở về nhà.”

Tiểu hài tử gọi là Nguyễn Nông kia lên tiếng “Ân” , bước vài bước, cảm thấy như trước chưa hết giận, quay đầu trở lại, đối với Nguyễn Bảo Ngọc tiếp tục nổi bão, “Đáng thương ta còn tuổi nhỏ mà đã làm công việc quản gia.” Đến một nửa tựa hồ nhớ ra cái gì đó, trừng mắt, “Không bất tỉnh, như vậy đi nơi nào? Đi nơi nào lêu lổng? Nói!”

“Là đi ăn, bữa ăn bình thường, thủ trưởng mời.” Nguyễn Bảo Ngọc thật cẩn thận đáp lại, tuyệt đối không làm ra hành động mạt hãn gì.

” Tốt nhất là bình thường! Ngươi đừng quên, ngươi là người đã có nhà có cửa, có vợ có con rồi a.”

Bảo công tử ừ hai tiếng, chẳng nói đúng sai.

“Thật sự thực bình thường sao?” Vào gia môn, Nguyễn Nông xuất một cú hồi mã thương chết người.

“Đương nhiên!” Bảo công tử cổ ngẩng lên.

“Chính là, ngươi vì sao lại cười vô cùng háo sắc vậy đây?”

Dưới ánh trăng, Bảo công tử sờ mặt: “Ta có sao?”

“Ngươi ngủ trước, nhớ mang củi trong phòng hảo chặt hết.” Nguyễn Nông mắt hiện ra mệt mỏi, ngáp một cái, quyết định không bàn cãi nữa.

“Ân.”

“Hôm nay không khí thế nào lại trong lành như vậy?” Nguyễn Nông lé mắt, ngày thường gọi hắn làm việc, hắn sẽ rất xấu, liền nhân cơ hội nói điều kiện này nọ.

“Ăn thật sự no, tinh thần hăng hái.” Bảo công tử sờ mặt.

“Ngươi sẽ không hằng ngày muốn đi ăn thêm cơm chứ.”

“Muốn chứ, người ta chưa hẳn đồng ý đâu! Nguyễn Nông, ngươi có thể ra phía sau núi giúp ta bắt một con thỏ không?” Nguyễn Thiếu Khanh cúi thân xuống một chút, lấy lòng yêu cầu.

Đáng tiếc, sáng sớm ngày hôm sau Nguyễn Bảo Ngọc căn bản không gọi Nguyễn Nông dậy nổi, sau khi ghi nhớ vào tim đã tiêu hao mười tám vô ảnh cước, đành phải thức thời tự mình lấy lồng sắt vào núi.

Vòng vòng sau hơn nửa ngày, hắn rốt cục nhìn thấy mục tiêu.

“Con thỏ nhỏ đến đây, ngoan ngoãn đến trong lồng sắt, làm cho gia gia cười một cái! Nếu không, gia gia cười trước cho ngươi một cái?” Nguyễn Bảo Ngọc hí mắt, hé ra nụ cười  bảo quang ánh ngọc, chuẩn bị . (bó tay =.=” )

Thỏ gia trước mặt hắn phỏng chừng đã thành tinh, tư thái xem ra cũng rất khí khái, lắc cũng không lắc liếc mắt nhìn Bảo công tử một cái, vẫn như cũ nhàn nhã gặm cỏ xanh.

Bảo công tử lộ vẻ cười, vén vạt áo trường bào lên, che mặt, chậm rãi tới gần thỏ đại gia, sau khi hí mắt nhìn khoảng cách của cả hai, đột nhiên thả người, nhanh như hổ đói vồ mồi nhào tới.

Thỏ gia cái lổ tai vừa động, cảnh giác thoát đi, nhưng cũng không chạy quá xa; Bảo công tử còn có cơ hội chân sau liều mạng đạp một cái, lấy thế lao về phía trước vài bước.

Một cái vọt mạnh này, xem như thành công —— thành công đuổi tới cái đuôi thỏ gia ngắn ngủn mượt mà; cụ thể có thể nói, chính là mũi của Bảo thiếu gia, đối diện trước . . . cái mông của thỏ gia.

Lúc sau “Đáp” một tiếng, Bảo công tử nhụt chí nằm úp sấp hình chữ đại ( hình người nằm dang tay chân) ở trên mặt đất, thỏ gia tiêu sái chạy trốn.

Theo cảm giác bản thân của Bảo công tử, con thỏ này trước lúc biến mất, còn thực khinh thường ngang ngược liếc hắn một cái, sau mới chạy vào sâu trong bụi cỏ.

Một hồi sau, Bảo công tử mới ngồi dậy, đưa tay lau quệt hai cục phân thỏ dính ở trên chóp mũi.

“Con thỏ đáng chết, chờ coi!”

Thời gian không phụ lòng người, hẹn giờ ngọ canh ba sau, Nguyễn Bảo Ngọc rốt cục lại nghe âm thanh sột soạt quen thuộc, hắn cố gắng kéo “Săn” bào (bộ đồ săn – thật ra em nó đang tưởng tượng =]] ), lại một lần nữa bay tới vồ, lần bay tới vồ khá hoàn mỹ, làm cho quạ đen trên cây ven đường mòn chấn kinh, “Oa oa” bay nhanh lên trời.

Bảo công tử đại nghĩa, xả thân cẩu gặm bùn (cực khổ xả thân làm việc gì đó), lúc này đây rốt cục đã thành công, đem lão thỏ ép tới gần dẹp, chặt chẽ ôm vào trong lòng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s