Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 12 ~

Thiên Thần Sa Ngã

~ Chapter 12 ~

………………….

Note: sắp xong =]]z

Một tuần bình lặng trôi qua. Tối đến, đang ngồi học bài. Bỗng thấy người hơi nóng, Khánh Linh bỏ đó và đi vào phòng tắm. Sau một hồi lâu ngâm mình trong bồn nước, cậu khoác lên người một bộ Pijama màu đen và quay trở lại bàn học, tiếp tục làm bài tập. Đồng hồ thời gian tích tắt trôi qua. Ngoài trời bất chợt đổ cơn mưa. Gió không ngừng đập ầm ầm vào khung cửa sổ đã khép kín. Bên tai cậu nghe thấy rất nhiều âm thanh. Nghe nó quen quá… Chợt Khánh Linh gục đầu xuống bàn và bắt đầu thở hào hễn… tự hỏi:

“-Cảm giác này là…”

Nó là một cảm giác cực kỳ quen thuộc. Mà cả tuần nay, cậu đã vô tình cố quên nó. Tay cậu bắt đầu run rẫy nắm chặt lấy cây viết và bất ngờ bẻ nó gãy làm đôi…

“-Không… không thể nào! Dừng lại đi…”

Dù biết rằng nó vô cùng xấu xa, nhưng ngay lúc này thật sự Khánh Linh bắt đầu không làm chủ được mình. Cậu rời khỏi bàn học, và quỵ xuống sàn. Tay đưa vào bên trong, xoa đều đều lên nó. Không hiểu từ lúc nào và vì sao mà nó lại cương lên như thế này… Sau một lúc lặng thinh và cố gắng xoa nấng nó… nhưng rõ ràng cảm giác đó càng lúc càng tăng lên. Và cậu biết rằng mình không thể nào tự giải quyết được. Lại chợt nhớ đến thứ đó. Chưa bao giờ Khánh Linh nghĩ rằng lại muốn nó đến như vậy. Đây liệu có phải dục vọng không? Cậu lại lắc đầu liên tục:

-Không… không… không lý nào… tôi không cần thứ đó…

Ngay trong lúc này, cậu thật sự không biết phải làm gì. Ai? Ai có thể cho cậu thứ đó cùng cảm giác hoang lạc ấy? Và rồi Khánh Linh chợt nhớ ra người đàn ông đó. Đúng… dù đã từng rất khinh miệt và câm hận ông ta. Nhưng giờ đây cũng chỉ có ông mới có thể giúp cậu giải tỏa được nó. Sau một lúc để dục vọng xâm chiếm cả người khiến cậu gần như mất tự chủ. Chỉ biết rằng mình rất muốn. Khánh Linh cố đứng dậy và sang phòng người đàn ông ấy. Vừa mở cửa bước vào, cậu nhẹ nhàng bước đến bên giường, thấy ông đang bận một bộ đồ kimono và đã ngủ rồi. Trong phòng, chỉ còn ánh đèn ngủ mờ ảo mị hoặc. Ngay sau đó, Khánh Linh bước lên giường và nhẹ đưa tay mò mẫn lên người ông và rồi lại xoa xoa lên nó… bất giác giật mình thức dậy phát hiện ra Khánh Linh, ông lại nỗi giận và thẳng tay tát vào mặt cậu một cái thật mạnh, khiến cậu ngã nhào xuống… Nhìn Khánh Linh thật lâu ông lại nâng mặt cậu lên hỏi:

-Sao thế? Nữa đêm lại sang phòng ta làm như vậy… chẳng lẽ ngươi muốn?

Ánh mắt Khánh Linh nhìn xuống, khẽ gật đầu. Ông lại cười khinh miệt hỏi:

-Vậy sao? Chẳng phải ngươi thường bảo làm chuyện này là ghê tởm sao?

-Phải!

Vẫn câu trả lời này, khiến ông thật sự rất ghét. Ông lại cười nhạt hỏi:

-Vậy mà ngươi lại thích thú nó như vậy, ngươi không thấy mình rất bẩn thỉu sao?

-Có…

Chợt ông lại cười, ánh mắt đầy khinh miệt nói:

-Vậy sao? Vậy hãy thể hiện ra tất cả con người bẩn thỉu thật sự trong con người ngươi đi?

Nói rồi, ông cởi bộ kimono ra và kê chiếc gối lên đầu giường, tựa mình vào đó gọi:

-Nào… lại đây… và làm những gì ngươi muốn đi.

Khánh Linh sau một hồi suy nghĩ, lại bước đến bên người đàn ông ấy. Tự cởi đồ mình ra, trên người cậu chỉ còn lại chiếc áo mỏng manh, chợt ông lại nói:

-Trước tiên hãy làm ta vui vẻ đi…

Hiểu ý ông, Khánh Linh nhẹ nhàng cầm lấy nó xoa xoa mấy cái và đưa vào miệng mình, sau đó lại rút ra, lưỡi khẽ đẩy đưa xung quanh đó vẻ thích thú… Tay ông xoa xoa lên đầu cậu, từng ngón tay khẽ luồng qua từng sợi tóc và thở ra mấy hơi hào hễn… cười nói:

-Ngươi… càng ngày càng làm tốt đấy…

Đêm nay không phải là bị ép buộc nữa… mà chính là cậu đã tự nguyện làm như vậy. Chuyện này với cậu đã trở nên rất bình thường rồi. Có làm thêm bao nhiêu lần nữa, cũng vậy mà thôi… Sau một lúc… thứ đó của ông cũng cứng và dựng lên… Khánh Linh bắt đầu ngồi nhõm dậy, tay vịnh lấy hai bờ vai ông, và từ từ ngồi lên nó…

“-Ư… đau… đau quá…”

Tay cậu bắt đầu xiết chặt lấy vai ông. Và cố gắng để nó vào thật sâu bên trong mình… Mồ hôi cả hai cũng bắt đầu tuôn xuống, sau khi nó đã vào hết rồi, ông cười nhạt hỏi:

-Thế nào? Chuyển động nỗi không? Di chuyển đi…

Khánh Linh gật gật đầu:

-Đ… ược…

Và rồi cậu cố gắng chuyển động lên, xuống nhiều lần… Dù rất khó khăn và đau đớn. Nhưng cũng vì thế mà nó khiến cả hai cùng thú… Nhìn nét mặt đầy gợi tình, đôi môi không ngừng tuôn ra những hơi thở hào hễn, cùng tiếng rên rỉ âm thầm của Khánh Linh, theo từng chuyển động nhẹ nhàng để nó ra vào bên trong người cậu… thật làm ông thích thú. Chợt ông lại cười nói:

-Dù ngươi có nghĩ mình căm ghét nó thế nào. Nhưng cơ thể dâm đãng này của ngươi đang thật sự bán đứng ngươi đấy.

Khánh Linh nhẹ gật đầu, đôi mắt đầy đau xót, mệt mỏi gục trên người ông, trong khi thứ đó vẫn còn nằm sâu trong người và môi cậu không ngừng tuôn ra những hơi thở gấp rút… Nó… vô cùng đau đớn… đau đến không thể nào thở được…

-Ngươi thật yếu quá…

Bất chợt ông đẩy cậu nằm xuống giường, và bắt đầu đẩy đưa vào bên trong mật đạo của cậu một vô cùng mạnh bạo… Đôi mắt Khánh Linh nhắm nghiền lại. Tay níu chặt lấy drap giường và chịu trận. Đúng vậy… đây là những cảm giác mà cậu muốn. Dù có ghét đến thế nào thì cậu không thể từ chối nó, và rồi cậu lại tự hỏi:

“-Tình dục đồng giới có thật là kinh tởm đến vậy không? Và những gì mình đang làm có thật là tệ hại đến thế không? Mình thật sự dâm đãng và bẩn thỉu đến như vậy sao?”

Và rồi những đau đớn cùng khoái cảm xâm chiến cả người cậu, đến không thể nghĩ được nữa, đầu óc cậu dần rơi vào mê man. Chỉ còn một nỗi đau vô tình dằn xé nát tim gang…

Cũng đêm đó, lần đầu tiên ông ôm cậu ngủ trong lòng mình. Nhưng kể từ đây cậu biết rằng… mình sẽ không thể thoát khỏi đây được nữa. Gục trong lòng người đàn ông ấy mà chỉ cảm thấy tim mình tan nát… Đây từng là người mà cậu từng quý trọng và xem là cha mình đó sao? Ngôi nhà cậu được sinh ra và lớn lên. Giờ đây cũng đã trở thành địa ngục như thế này ư? Và rồi cậu lại ngậm cười một cách chua cay…

Những ngày tháng sau đó… những tưởng đã quen với nó. Cũng dần không ghét người đàn ông ấy như trước nữa. Mọi thứ đã dần trở nên vô cùng bình thường. Bất chợt sâu thẩm tim cậu có một chút cảm mến. Có lẽ trước đây không bao giờ cậu nhìn nhận. Nhưng ông thật sự là một người đàn ông luôn sống trong cô độc đến đáng thương. Xét về ngoại hình ông thật sự là một người rất đẹp. Dù ông là một người có xu hướng S. Và có lẽ cậu thật sự đã trở thành một người đồng tính… Một người tình phục vụ cho những dục vọng đen tối của ông mỗi đêm. Cũng để thỏa mãn cho chính mình. Nhưng điều đó cũng không phải là xấu đúng không? Cậu lại chợt nghĩ:

“-Lý do nào ông lại muốn quan hệ với mình?”

Có lẽ không phải chỉ đơn giản vì ông là người đồng tính. Hoặc là liệu trong tim ông có chút yêu mến cậu hay không?

“-Phải chăng khi yêu nhau thì người ta mới tiến xa hơn mối quan hệ bình thường hay không?”

Nếu nghĩ như vậy, có lẽ nó sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút… Nhưng… mọi thứ đã bất ngờ thay đổi, khi một đêm ông đã dẫn về một người đàn ông khác, để hắn cưỡng bức cậu. Không thể hiểu được ông đã nghĩ gì khi làm thế. Chỉ thấy rất ghê tởm ông cùng người đàn ông đó, nhưng không cách nào thoát được. Và rồi cậu đành câm lặng cố gắng chịu đựng đau đớn, uất hận đến rã rời. Rạng sáng hôm sau, khi hắn đã thỏa mãn và rời đi, bỏ lại Khánh Linh mình trần đau đớn nằm trên sàn. Người đàn ông ấy nhẹ nhàng bước đến, nước mắt cậu lại một lần nữa tuôn rơi hỏi:

-Tại sao? Sao có thể làm như vậy?

Ông lạnh lùng hỏi:

-Tại sao lại không thể? Chẳng phải ngươi cũng đã rất thích sao?

Chợt những lời nói bất giác tuôn ra trong nghẹn ngào uất hận:

-Ông có thể… đem người tình của mình… cho bất cứ người đàn ông nào khác sao?

-Người tình ư?

Đúng vậy… sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra… thì hai tiếng người tình nghe cũng khá có lý đấy. Bất chợt ông bật cười nói:

-Vậy ngươi nghĩ mình đã trở thành người tình của ta sao?

Khánh Linh không trả lời. Ông lại nhìn cậu với một ánh mắt đầy lạnh lùng nói:

-Nếu ngươi thật sự nghĩ như vậy, thì ngươi hơi tự đề cao bản thân mình rồi đấy. Ta thì lại không nghĩ thế. Một kẻ hạ tiện, vừa dâm đãng lại bẩn thỉu như ngươi có tư cách để trở thành người tình của ta sao?

Lời nói vô tình của ông vừa thốt ra như đâm nát trái tim Khánh Linh. Những thắc mắc trong lòng cậu bao lâu nay. Giờ đây cũng đã có được câu trả lời. Nghe mới thật là phủ phàng làm sao… Thật là, sao cậu lại quên mất những gì ông đã từng nói với mình. Chẳng phải luôn là những lời lăng mạ như vậy sao? Vậy thì làm sao cậu lại có thể tự đề cao bản thân mình lên như vậy được. Cậu chợt nghĩ:

“-Hóa ra mình chỉ là một kẻ hạ tiện. Vậy nên người ta mới có thể chà đạp lên như vậy… ai cũng có thể chà đạp lên được…”

Và rồi Khánh Linh lại gục đầu xuống cười nhạt:

-Vậy… vậy sao…

Ông lại chạm vào gương mặt nhem nhuốc của cậu nói:

-Ngươi chẳng qua chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển rẻ tiền… không hơn… không kém…

“-Một món đồ chơi tiêu khiển rẻ tiền không hơn không kém ư…?”

Nghe mới thật thê lương và thảm hại làm sao… Chợt Khánh Linh lại cười nói:

-Chỉ vậy thôi sao… chắc là còn thiếu đấy…

Ông ngạc nhiên nhìn Khánh Linh hỏi:

-Ngươi muốn nói gì?

Chợt cậu khép đôi mắt lại, cười nhạt nói:

-Là một tên nô lệ tình dục của ông nữa… không phải sao?

-Huh?

Nét mặt Khánh Linh hoàn toàn vô cảm khi nói ra câu nói đó. Bất giác như đâm sâu vào lòng người đàn ông ấy, khiến nó chợt nhói đau lên. Ông lại cười nói:

-Ngươi nói đúng…

Và rồi ông quay đi, bỏ mặt Khánh Linh nằm đó… Bây giờ thì cậu đã rõ quá rồi… Cũng không còn bất cứ lời nào để nói nữa. Cũng kể từ đó… đã không có ít những người đàn ông lạ mặt tìm đến mua vui và cưỡng bức cậu. Sau khi thõa mãn xong dục vọng của mình, lại không ngần ngại gì mà bảo cậu “dâm dục”, “bẩn thỉu” hoặc tệ hơn lại gọi cậu là “rác rưởi”… hay mấy câu đại loại vậy… Lần đầu nghe, thật là tan nát cõi lòng. Nhưng nghe riết cũng thành quen thuộc… và trở nên vô cùng nhàm chán… không còn cảm giác gì nữa…

Thời gian đó với cậu thật đen tối và tưởng chừng như mình đã chết đi. Và rồi đêm định mệnh ấy. Cũng là đêm đau đớn nhất mà Khánh Linh đã từng trải qua. Đêm đó ông đã đưa về nhà cùng lúc bốn người đàn ông khác. Và ép buộc cậu phục vụ cho tất cả bọn họ cùng một lúc. Ngay thời khắc ấy, nó dường như đã đi vượt quá giới hạn chịu đựng của cậu. Nỗi đau đớn và tủi nhục đến không biết phải vượt qua như thế nào. Và cậu đã cố buông xuôi tất cả. Để mặc họ hành hạ trên cơ thể non nớt của mình. Nữa đêm, khi cơn mưa đã tạnh, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên ngọn lá. Bọn người đã lui đi, cùng với người đàn ông ấy cũng mỏi mệt và ngủ thiếp đi. Khánh Linh đã cố gượng dậy và chạy trốn khỏi chốn địa ngục trần gian ấy… Trong đau đớn và mệt mỏi, cậu cứ chạy mãi… chạy mãi… cho đến khi cơn mưa lại bắt đầu tuôn xuống ào ạt…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s