Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 11 ~

Thiên Thần Sa Ngã

~ Chapter 11 ~

………………….

Note: Từ chương này trở đi có cảnh SM siu biến thái! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.

Có nên đặt pass miễn nhiễm cho con nít ko ta @@.

Ba ngày sau, tối đến người đàn ông ấy đi công tác trở về. Nhìn mặt ông khiến Khánh Linh bỗng thấy sợ hãi. Giờ đây gương mặt ông vẫn lạnh lùng như mọi hôm lại hỏi:

-Mấy hôm nay con có ổn không?

Khánh Linh khẽ gật gật đầu:

-Con… ổn…

Ngay sau đó Khánh Linh vội vàng quay đi. Chợt ông nắm tay cậu lại nói:

-Đi theo ta.

Chợt hiểu ra, cậu cố níu lại nói:

-Con… con phải học bài.

Ông lắc đầu nói:

-Không cần. Với cơ ngơi và sự nghiệp này, con không cần phải học vẫn có thể sống an nhàn cả đời.

Khánh Linh lắc đầu cố đẩy tay ông ra:

-Đừng… đừng…

Thái độ không ngoan ngoãn này bỗng khiến ông phát bực và bất ngờ tát thật mạnh vào mặt Khánh Linh, khiến cậu ngã nhào xuống sàn. Ánh mắt cậu đầy kinh ngạc và mặt cúi gầm xuống, người gần như bất động. Nhớ lại chuyện đáng sợ khi ấy, người cậu bỗng run lên. Và đột nhiên ông bước đến và cưỡng hôn cậu… Lưỡi ông không ngừng tiến vào bên trong khoang miệng cậu và đùa nghịch trong đó… thật nhớp nháp và kinh tởm. Cậu muốn đẩy ông ra, nhưng lại không đủ sức… và thế nào cũng sẽ nhận một cái tát vô cùng dã man mà thôi…

Sau một lúc cưỡng hôn. Ông lại dắt cậu đến một căn phòng kì lạ và cũng đầy đáng sợ. Một căn phòng vô cùng trống trãi và có rất nhiều sợi xích dắt ngang dọc ở đây… Ông lại nhìn cậu nhẹ nhàng hỏi:

-Con muốn tự nguyện cởi đồ ra hay muốn ta giúp?

Khánh Linh đứng lặng thinh suy nghĩ một lúc. Biết rằng mình đã không còn lựa chọn nào khác. Thế rồi cậu tự cởi hết đồ trên người mình ra và đứng yên đó. Ông mỉm cười hài lòng xoa đầu cậu nói:

-Ngoan lắm…

Và rồi ông nhẹ nhàng dắt cậu vào chính giữa căn phòng, bảo cậu ngồi quỵ xuống. Ngay sau đó, ông bắt đầu luồng những sợi xích vào khóa cổ, kéo người Khánh Linh hơi nhỏm lên. Chân cậu bị hai sợi xích kéo hơi dang rộng ra, tay cũng bị khóa chặt và treo lên. Cuối cùng là chỗ đó của cậu cũng bị khóa lại, khiến cơ thể cậu bị nó ghì chặt xuống sàn một khoảng cách vừa phải. Toàn thân Khánh Linh đã bị khóa chặt và định chết một vị trí. Ông mỉm cười nói:

-Con thật quyến rủ trong tư thế này đấy! Đừng cử động nhé, nếu không sẽ chịu nhiều đau đớn đấy!

Khánh Linh không nói gì cả, chỉ có thể cúi gầm mặt xuống. Ánh mắt vô cùng kinh hãi. Ngay trong lúc này cậu biết rằng mình không thể cử động được nhiều nữa. Vì nếu cố gắng ngồi quỵ xuống sàn, hoặc cố nhõm dậy đều bị những sợi xích định vị kéo lại khiến cậu vô cùng đau đớn… Ông lại nói:

-Đừng lo, chỉ một lúc nữa thôi nó sẽ khiến con vô cùng thích thú đấy!

Ngay sau đó ông bịt mắt Khánh Linh lại, khiến người cậu rơi vào trong tối tăm mù mịt. Chỉ còn lại một khoảng không gian vô cùng đen tối cùng một cảm giác lạnh lẽo, sợ hãi trải rộng khắp cơ thể… Chợt cậu lại nghe thấy tiếng thì thầm bên tai mình:

-Thế nào? Con có thích thế này không?

Khánh Linh lắc lắc đầu:

-Đừng… làm ơn… thả con ra…

Ông bật cười:

-Con biết là không thể mà. Trò vui chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà…

Cậu lại lắc đầu. Bất chợt ông bắt cậu ngậm lấy một vật tròn tròn hệt như một quả bóng nhỏ để khóa miệng cậu lại. Những giọt nước mắt trong vô thức trải dài xuống lăn tròn trên đôi má. Tay chân Khánh Linh bắt đầu cảm thấy rất mỏi nhưng đã bị những chiếc xích khóa chặt lại, không thể nhúc nhích được. Ông lại cười và khẽ thì thầm bên tai cậu:

-Con có biết bộ dạng của mình lúc này trông như thế nào không?

Khánh Linh lắc lắc đầu không thể nói gì được… Hơi thở nặng nhọc tuôn ra… Đây hẳn là một trò chơi thô bỉ mà ông đã chuẩn bị từ trước và rất muốn làm nó trên người Khánh Linh. Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ngay lúc này, cậu bắt đầu thấy hối hận. Nếu biết trước lại sẽ như thế này, thì thà rằng chết đi hoặc trốn khỏi ngôi nhà này còn hơn… Bất chợt ông đẩy những vật gì đó tròn tròn vào mật đạo của Khánh Linh, khiến cậu giật mình lắc lắc đầu…

“-Đừng… đừng…”

Thế nhưng âm thanh phát ra được cũng chỉ là những tiếng “ư… ư…” đầy tuyệt vọng.

Và rồi nó vẫn cứ thế… một… hai… ba… bốn… rồi năm… từng cái một đi vào và bất ngờ ngọ ngậy không ngừng trong đó, khiến người cậu run lên… không thể nào chịu đựng nỗi… Trong cái thế giới tăm tối cũng đầy đau đớn ấy, Khánh Linh cũng chỉ có thể cảm nhận được một cái gì đó vô cùng khó chịu, đau đớn đến tê tái cả đầu óc… và cũng vô cùng phấn khích… Cậu cố vùng vẫy đưa người thoát khỏi những sợi xích đang trói chặt vào mình. Nhưng cũng chỉ càng làm cậu thêm đau đớn hơn mà thôi. Miệng cậu bắt đầu ư… ha… rên rỉ trong đau đớn được vài tiếng. Rồi lại cố ngậm chặt lấy cái thứ đang khóa miệng mình lại, để không phải phát ra những thứ tiếng rên xiết đáng kinh tởm đó nữa. Sau một lúc, nó dừng lại. Cả người cậu run rẫy thở dốc từng cơn mệt mỏi. Và rồi cậu có thể cảm nhận được những giọt nước bắt đầu trải dài từ miệng mình và rồi lại rơi xuống lách tách trên sàn…

“-Ôi… không…”

Vẫn không thể tin được những gì tệ hạ đang diễn ra với mình. Người cậu không ngừng run rẫy…

Và cứ cách vài phút, nó lại bắt đầu cựa quậy. Một cơ thể bị xiềng xích vây chặt lấy, mất hết tự do. Ngay trong lúc này, cậu cũng chỉ mong những sợi xích ở cổ cùng chân biến mất đi. Hoặc ít nhất là cái thứ đó nó dừng lại. Chỉ cần được vậy thôi là tốt biết mấy. Nhưng điều đó là không thể được, cậu cố gồng mình lên chịu đựng nó một cách mỏi mệt và vô vọng. Mà cũng thật đau đớn… Người đàn ông ấy thỏa mãn cầm lấy ly rượu trên tay, ngồi lặng thinh ở ghế sopha nhìn từng cử động của cậu rồi lại cười nhẹ…

Sau gần hai tiếng đồng hồ vật vã với nó, ông bắt đầu mở khóa xích ở chân, cổ và tay, đồng thời mở cả xích cho nó, vừa được tự do một chút Khánh Linh gục ngay xuống sàn. Cả người cậu đuối đến không còn chút sức lực nào. Những thứ đó, giờ đây đang nằm yên trong người cậu. Ông lại hôn nhẹ lên tai cậu hỏi:

-Thế nào? Con có cảm thấy thích cảm giác này không?

Khánh Linh nằm yên bất động không có biểu hiện gì. Chợt ông thở dài:

-Xem ra, cần phải tăng cường độ thêm nữa rồi…

Nghe nói, chợt Khánh Linh hơi ngốc dậy và lắc lắc đầu như van xin ông đừng làm vậy… Nhưng dường như ông đã không hề để tâm đến nó. Bất chợt cậu cảm thấy thứ đó nó đột nhiên ngọ quậy nhanh và mạnh hơn lúc ban đầu rất nhiều… cả người cậu đau đớn tê tái và không ngừng rên xiết…

-Ư… ư… ưm… ưm…

Và rồi từ nơi đó bất ngờ tuôn ra…

-Haa… a… h…a….

Nhìn Khánh Linh trút từng hơi thở hào hễn, ông bước lại kế bên cậu cười hỏi:

-Đã ra rồi à? Cũng giỏi chịu đựng thật đấy. Con có thấy thích cảm giác này không?

Chợt Khánh Linh gật gật đầu. Ông mỉm cười hài lòng:

-Tốt, ngoan lắm…

Lòng cậu bỗng thấy đau nhói. Tim như muốn ngừng đập. Đau đớn từng cơn. Cậu gục dưới sàn đón nhận từng cơn ngọ nguậy của cái thứ kinh dị mà người đàn ông ấy đã đưa vào mình. Dù đã rất căm ghét nó. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc nào đó bỗng thấy người đầy kích thích và cũng rất tuyệt. Ông nói đúng, Khánh Linh đã cảm thấy thích nó. Dù cậu rất muốn nó biến mất khỏi người mình, nhưng mọi thứ vẫn không hề dừng lại. Những gì đang diễn ra mới thật tệ hại làm sao… Và rồi cứ cách vài cơn, nó lại tuôn ra… Chợt ông nâng cằm cậu lên, đồng thời gỡ khóa miệng cho cậu, cười khinh miệt hỏi:

-Có phải ngươi nói ghét như thế này không? Và thấy nó thật kinh tởm đúng không?

Khánh Linh không trả lời, ông lại mỉm cười hỏi:

-Nhưng chẳng phải ngươi đã cảm thấy thích thú và rất hưng phấn sao? Một đêm vì nó lại ra nhiều lần như vậy… Ngươi có nhận ra con người thật của ngươi ngay trong lúc này như thế nào chưa?

Cậu vẫn bất động không phản ứng gì. Ông lại buông cậu ra. Vì đuối sức mà Khánh Linh nằm gục xuống sàn lạnh không hề động đậy. Chợt ông nhìn thấy trên môi cậu nở nụ cười. Một nụ cười chứa đầy chua cay và đau đớn. Nhưng ít ra thì đó là nụ cười đầu tiên mà ông nhìn thấy ở cậu cho đến thời điểm này… Chợt Khánh Linh lạnh lùng nói:

-Có lẽ ông nói đúng… con người tôi thật sự dâm đãng như vậy… tôi sẽ không cự tuyệt nó nữa… nhưng tôi vẫn không hiểu ông là loại người gì… Ông nghĩ ông không như vậy sao? Đến một lúc nào đó ông cũng sẽ bị trừng phạt thôi.

Ông lại bật cười:

-Vậy thì ngươi cứ thử chờ xem…

Nói xong ông rút những thứ đó ra khỏi người Khánh Linh ra rồi đột ngột nâng mông cậu lên và đưa nó vào sâu bên trong người cậu một cách mạnh bạo, khiến cậu đau điếng cả người và hét lên:

-Aa!!!

Chợt ông hỏi:

-Thấy thế nào?

-Đau…

Khánh Linh dứt khoát trả lời, ông lại cười nhạt hỏi tiếp:

-Ngươi có thể chịu đựng nỗi không?

Cậu lắc lắc đầu, lại cười nói:

-Đau đớn này tôi có thể chịu được. Ông cứ làm những gì mình muốn.

Vì cậu biết rằng, dù có không muốn thì ông vẫn làm thế mà thôi. Chợt ông nói:

-Nhưng hôm nay sẽ đau hơn hôm qua nhiều đấy. Ngươi sẽ không thể cười được nữa đâu.

Và rồi ông bắt đầu đẩy mạnh vào bên trong huyệt đạo Khánh Linh, không ngừng ra vào đó một cách thô bạo. Khiến người cậu đau đớn như chết đi. Ông nói đúng, nỗi đau này so với ngày hôm ấy đã tăng lên rất nhiều… môi cậu cố mím chặt vào hơn nữa… Và rồi từng giọt máu từ nơi đó rơi tí tách loan trên sàn… Ông buông Khánh Linh ra, để cậu đau đớn gục xuống, và rồi lại khẽ thì thầm bên tai cậu:

-Hôm nay chỉ thế này thôi. Nếu mai này còn dùng thái độ đó để nói với ta. Ta bắt con sẽ phải hối hận đấy.

Nói rồi người đàn ông ấy rời khỏi phòng. Ngay trong lúc này, người Khánh Linh như chết đi. Nằm lặng thinh trên sàn lạnh, nghe thấy từng nỗi đau đớn cào nát tim gan mình. Không hiểu rằng, mình có thể chịu đựng thêm bao lâu nữa. Lòng tự nhủ rằng sẽ không bao giờ khóc nữa. Khóc lóc bây giờ cũng chẳng còn ích gì nữa. Thà cứng rắn lên chịu đựng nó còn tốt hơn…

Sáng hôm sau, Khánh Linh vẫn còn nằm bất động trên sàn. Cậu vẫn chưa đủ sức để bận lại đồ và vẫn cứ mặc kệ nó. Chợt ông bước vào phòng và bế cậu đi. Khánh Linh vẫn không hề động đậy, đôi mắt mở to nhưng chẳng thể nhìn rõ được bất cứ thứ gì. Và cứ mặc ông muốn làm gì cũng được. Những tưởng ông sẽ lại làm một điều gì đó thật tệ hại. Nhưng không phải thế, ông đã bế Khánh Linh trở về phòng mình. Nhẹ nhàng để cậu nằm xấp xuống giường. Đồng thời lấy ra một lọ thuốc và thoa đều lên vết thương ở hậu đình cho cậu… Khi ngón tay ông vừa đưa vào bên trong khiến người cậu đau đớn run lên. Rõ ràng đêm qua, ông đã hơi quá mà khiến chỗ đó của cậu bị thương nặng. Có lẽ trong vòng vài ngày tới, Khánh Linh sẽ khó mà đi lại và sinh hoạt như bình thường được. Chợt cậu hơi ngoảnh đầu lại nhìn người đàn ông ấy. Chẳng phải ông thích hành hạ cậu sao? Sao giờ đây lại còn bôi cái thứ đó cho cậu làm gì…? Thật đáng khinh… Cậu sẽ chẳng vì thế mà cảm kích ông đâu!

Người đàn ông này đã bị góa vợ từ suốt 17 năm nay. Nhưng dù cho không bị thế, ông cũng không hề có hứng thú với đàn bà. Vì ông là người đồng tính. Năm xưa, chẳng qua là vì bị gia đình ép buộc nên ông mới ngậm đắng cay chia tay với người tình để lấy người phụ nữ ấy. Nhưng thật là ai mà ngờ được… người tình của ông lại quan hệ với người đàn bà ông lấy để cùng sinh ra cái thứ nghiệt chủng này. Nhìn nó ông ghét chết đi được… Nhưng dù sao thì cũng không thể phủ nhận được nó thật xinh đẹp và quyến rủ. Làm tình với nó khiến ông vô cùng hưng phấn và thích thú. Không biết từ khi nào, ông thích cái cách nó vặn vẹo thân thể hòng chạy trốn những cơn đau cùng những khoái lạc. Chẳng lẽ nó không hề nhận ra, như vậy càng khiến nó mê hoặc người hơn sao? Bất cứ người đàn ông nào, dù bình thường đến đâu, chỉ cần thấy nó như vậy, sẽ muốn làm tình với nó ngay thôi…

Vết thương ấy đã khiến Khánh Linh bất động trong suốt ba ngày liền. Bỏ dỡ việc học hành. Lúc trở lại trường, bài vở nhiều đến nỗi chỉ thấy vô cùng mệt mỏi. Cũng từ đó mà việc học hành của cậu sa sút đến tệ hại. Và cũng vì những gì đã xảy ra, cậu dần ý thức được rằng mình không còn là một người đàn ông bình thường nữa. Chỉ biết rằng mình là một con người đáng ghê tởm. Nếu ai đó phát hiện ra những chuyện tệ hại này, họ sẽ cười nhạo và nhìn cậu một cách đầy khinh miệt. Cũng vì thế mà Khánh Linh bắt đầu lặng thinh, không nói chuyện với bất cứ ai. Cùng với nỗi xấu hổ vây chặt lấy tâm hồn khiến cậu không dám ngẩng đầu lên. Kể cả Ngọc Diệp cũng thế, mỗi lần gặp cô, chỉ khiến cậu đau nhói lòng. Và cố quên hết đi những tình cảm tốt đẹp xa xưa mà cậu đã từng dành cho cô. Để tất cả chìm vào tận cõi quá khứ xa xôi, không bao giờ nhắc lại nữa.

Cũng kể từ đó, mỗi lần ông đi công tác xa thì thôi. Nhưng nếu ở nhà thì cứ cách vài ngày ông lại có thêm một trò mới. Cứ thế ông bắt Khánh Linh ra thử nghiệm… phục vụ cho những trò chơi dâm dục của mình. Hoặc ít nhất là mỗi đêm nếu không có trò gì đó, ông cũng đều ép cậu lên giường. Nữa tháng nặng nề trôi qua, Khánh Linh đã không biết là mình đã quan hệ với người đàn ông ấy bao nhiều lần. Có lẽ nó nhiều đến nỗi không thể nhớ được. Mà cũng nhớ làm gì những chuyện tệ hại đáng xấu hổ ấy. Nhưng thời gian sau này, mỗi lúc quan hệ với ông, cậu không thấy đau như lúc đầu nữa. Ngược lại còn cảm thấy một chút thích thú… Chỉ là một ít gel ông bôi lên nó trước khi vào. Cảm giác đã khác hẳn… Không thể chạy trốn khỏi được những cảm giác dục giã đó, khiến cậu vô cùng khinh bỉ con người mình. Và rồi sau mỗi đêm hoang lạc, người cậu mệt lã. Sáng lại cố dậy sớm lết đi học. Đầu óc cậu bỗng trở nên u mê. Chẳng còn tâm trí nào học hành. Vô lớp ngủ gậc suốt. Bài vở về nhà, thậm chí cậu còn không hề đụng vào. Sáng hôm sau lại nằm trong danh sách những học sinh hư hỏng nhất. Và cũng rất nhiều lần vì không học bài, không làm bài mà bị cô chủ nhiệm mắng nhiết và khẽ vào tay rất đau. Có vẻ cô ấy đã rất giận vì một học sinh lì lợm như vậy, chửi không nghe, nên cô đã cố đánh thẳng tay, đến cả một cây thước dầy cũng bị gãy ra làm đôi. Nhìn thấy Khánh Linh như vậy, ai cũng thấy động lòng xót xa. Nhưng không hiểu sao cậu vẫn cứ đứng yên bất động nhận lấy và đơ người ra… Chỉ là cậu chợt nhận ra, cơn đau này cũng không phải là lớn lắm. Ít ra nó cũng không đau như lúc quan hệ với người đàn ông ấy. Chiếc áo vest học sinh khoác bên ngoài che đậy đi bên trong cánh tay là những vết bầm do bị xích khóa. Và trên người cậu đầy những vết hằng từ những sợi dây trói chặt lên người vì những trò chơi dâm dục hạ tiện. Hoặc những vết bầm do những đêm hoang ái mà người đàn ông ấy gây nên, còn đọng lại trên khắp thân thể cậu… Nếu ai đó lỡ nhìn thấy nó chắc hẳn sẽ thấy kinh hoàng ngay. Nhưng ổn thôi… cậu cũng đã quen rồi mà… Bất chợt nước mắt cậu tuôn rơi ròng rã… Liệu những giọt nước mắt này… có thể làm động lòng bất cứ ai hay không? Chỉ biết là sau đó cô đã dừng tay, không đánh cậu nữa…

Suốt cả buổi học ấy, tay đau quá khiến Khánh Linh không thể cầm nỗi cây viết. Buổi trưa tan học, cậu lại đi lang thang trên một con đường xa lạ. Mỗi ngày đều có xe đưa đi rước về. Nhưng thật sự hôm nay, cậu đã cố ý trốn đi. Đi một lúc, cậu chợt thấy người mỏi mệt, muốn tìm một nơi nào đó và gục xuống ngủ. Cứ thế cậu đã dựa vào tường của một ngôi nhà trên phố và ngủ thiếp đi. Không muốn về nhà nữa, cậu không muốn chịu đựng thêm nữa. Nhưng rồi, cho đến tận chiều tối khi cậu giật mình thức giấc. Đôi mắt khẽ lây động mở ra nhìn xung quanh, cậu bàng hoàng ngồi bật dậy, ánh mắt đầy sợ hãi. Bên cạnh là người đàn ông ấy. Ông đã lạnh lùng nhìn Khánh Linh hỏi:

-Thế nào? Con định trốn ra khỏi nhà này à?

Cậu ngồi yên bất động không trả lời. Ông lại thở dài:

-Thì ra con ghét việc đó đến vậy sao?

Sau một hồi yên lặng, ông nói:

-Được thôi. Sau này ngươi không cần phải đi đâu hết. Ta sẽ không đụng vào ngươi nữa.

Nói rồi ông quay đi. Khánh Linh nhìn theo có hơi kinh ngạc thầm nghĩ:

“-Ông… ông ta nói thật sao? Ông sẽ không ép mình làm những chuyện đó nữa sao?”

Trong lòng bán tín bán nghi… Nhưng dường như đó không phải là những lời dối trá. Có vẻ nhưng kể từ đây, cậu sẽ không phải chịu đựng nó nữa. Vậy mới thật tốt làm sao…

Quả đúng như lời ông nói, ông đã không hề đụng vào người Khánh Linh nữa. Những ngày tiếp sau đó, không bị tình dục quấy rối… khiến cậu dần trở lại bình thường. Không thấy người mệt mỏi như trước. Cậu đã bắt đầu học và làm bài tập đầy đủ. Nhìn vậy, người ta ai cũng cho rằng vì bị đánh đau mà cậu mới chịu thay đổi. Nhưng chẳng phải cũng là một điều đáng mừng sao? Lì như Khánh Linh mà bị cô đánh còn trở nên ngoan ngoãn như vậy. Huống hồ chi những tên hư hỏng khác… Đây hẳn là cái gương tốt để đám học sinh hư noi theo mà.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s