[Chương 1] Vô Căn Công Lược

Vô Căn Công Lược

♦ Chương 1 ♦

.

Truyện ko phân chương, chúng ta tự phân….

.

.: oOo :.

.

Ánh trăng thật sự tròn, người trước mắt này tròng mắt cũng tròn như vậy. Đây là điều Nguyễn Bảo Ngọc sau khi tỉnh lại cảm thấy được. Phần khác hắn một mực không thể nhớ ra. Trầm mặc một lúc lâu sau, hắn nói một câu kinh điển của tất cả những kẻ mất trí “Ta là ai?”

Người nọ hiện tại đứng trước mặt hắn không buồn nói chuyện, lại chỉ chỉ vào cái bảng đeo phía trước ngực. Hắn cúi đầu xuống nhìn thấy chính mình đeo một khối bài tử, trên đó rõ ràng đề ba câu:

-Ta gọi là Nguyễn Bảo Ngọc.

-Ta có rất nhiều tiền.

-Hộ tống ta về ‘Nguyễn Phủ’ đường Phủ Tiền phần thưởng mười hai lượng bạc.

Vậy ra hắn gọi là Nguyễn Bảo Ngọc, nhà còn có rất nhiều tiền.

Bảo công tử lập tức “Nga~” lên một tiếng rồi ngẩng đầu nói “Bây giờ ngươi có thể hộ tống ta trở về a.”

Người nọ không nói lời nào, vươn tay chỉ chỉ trước ngực hắn quét qua năm chữ “Nguyễn Phủ đường Phủ Tiền’. Ý này là muốn hắn tự về.

Bảo công tử lập tức “Nga~” thêm một tiếng, theo chiều gió run lên một phát, nhẹ giọng hỏi “Vậy xin hỏi phố Phủ Tiền là nơi nào?”

Người nọ đứng dậy rốt cuộc cũng lên tiếng “Chính là hướng nam không xa.” Nói xong y liền đẩy vạt áo ra sau chuẩn bị rời đi.

Bảo công tử vẫn là quá chậm. Trước “Nga~”, sau lại tiếp tục ngơ ngẩn, chờ người nọ đi xa tám bước lúc này mới lại nói một câu “Vậy xin hỏi hướng nam là hướng nào?”

Người nọ vẫn không ngừng bước đi, đồng thời đưa ra một ngón tay, lần này Nguyễn Bảo Ngọc rõ ràng thấy khổ sở, vốn là ngón trỏ, mà so với người bình thường lại dài hơn, y thẳng tay chỉ chính là hướng nam.

Lúc này Bảo công tử không “Nga~” nữa, bởi vì người kia đã đi quá xa rồi. Cho nên đưa tay cuộn thành cái loa, hướng về phía người nọ hô to “Này!”

Một tiếng ‘Này’ thực trong trẻo, người nọ chậm rãi xoay người lại, lộ ra nét mặt nghiêng sáng chói.

Lúc sau Bảo Ngọc công tử nói một câu thực nghiêm trọng.

“Ngươi bộ dạng thực là đẹp mắt!” Dưới ánh nguyệt quang,  lộ ra một nụ cười bảo quang ánh ngọc vạn phần hoa si.

Mặt trời lên cao, Bạch Cẩm lúc này mới cưỡi con ngựa Cúc Hoa Thanh không nhanh không chậm đi vào Đại Lý tự.

Không có biện pháp, tuy rằng y là Hầu gia kiêm quản Đại Lý tự khanh cũng chỉ là cái hư chức, nhưng có đôi khi không tránh khỏi vẫn là phải xứng với cái quan mão.

Trong tự Lý Thiếu Khanh xa xa thấy y, vội vàng gọi người, mang lên nho mà y yêu thích nhất.

Nho vốn là cống phẩm của ngoại tộc phía Tây, bởi vì Bạch Cẩm thích ăn, Hoàng Thượng liền đem làm phần thưởng thường ngày cho Đại Lý tự, trong tự từ trên xuống dưới hưởng lợi từ y không ít.

Cẩm Y Hầu Bạch Cẩm, nhiều lần được Thánh Thượng ân quyến, đây là chuyện thật vua và dân trên dưới mỗi người đều biết.

Bạch Cẩm nghiêng người, vì cái ân quyến này cười lạnh một cái, hướng ngồi xuống ghế, lấy một quả nho cực kỳ thong thả lột vỏ, một bên lạnh giọng: “Nguyễn Thiếu Khanh đáng ra hôm nay nên đến nhậm chức, người đâu, như thế nào không gặp?”

“Bẩm Hầu gia, đúng là hôm nay nhậm chức, người tài kia còn chưa đến.”

“Chưa đến? Mặt trời lên cao mà còn chưa?”

Lý Thiếu Khanh cũng có chút ngượng ngùng, vội vàng cười làm lành: “Nguyễn Thiếu Khanh xưa nay hay tản mạn (lưu lạc tứ phía), nhưng lại rất có tài danh, từng được Thánh Thượng khâm điểm chức Trạng Nguyên, thời điểm ở Sơn Tây còn liên tiếp phá được mấy vụ đại án. . . . . .”

Khi bọn họ nói chuyện chánh chủ đã đến, vị Nguyễn Thiếu khanh kia đã đứng ở cửa viện, lại ngửa đầu hí mắt, cố gắng muốn nhìn rõ chữ to trên bảng hiệu.

Lý Thiếu Khanh vội vàng nhích người, bước nhanh đuổi tới bên cạnh hắn, một bên thì thầm: “Mau mau mau, Hầu gia đã tới rồi, ngươi lại. . . . . .”

Thái giám hết sức cấp bách hoàng đế lại thảnh thơi, Nguyễn Thiếu Khanh kia phiêu phiêu hướng vào trong, thấy Bạch Cẩm, lại vẫn không nhanh không chậm, phủi phủi quần áo đỡ đỡ quan mão, một bên còn nói: “Cũng không thể oán ta, thời điểm ta xuất môn cũng rất sớm, nào biết đâu rằng hôm nay trên đường gặp hoa xuân, nhìn thấy hoa khôi kia dáng vẻ lại hảo như vậy!”

Cô nương đẹp bên đường, vì mê gái mà đến trễ, lý do này thật đúng là đầy đủ đến cực điểm.

Lý Thiếu Khanh càng thêm ngượng ngùng, đành phải kéo ống tay áo hắn, túm hắn đến trước mặt Bạch Cẩm, xoay người: “Hầu gia, ta giới thiệu, vị này chính là. . . . . .”

“Chính là Nguyễn Thiếu Khanh, đại danh Nguyễn Bảo Ngọc, ở đường Phủ Tiền, còn có rất nhiều tiền.”

Bạch Cẩm lạnh giọng bắt kịp, lông mi buông xuống, ở trên mặt hạ xuống lưỡng đạo bóng ma hình quạt. (?hiểu chết liền)

Lý Thiếu Khanh hoảng sợ, vội vàng chuyển sang nịnh bợ: “Hầu gia thật đúng là quan tâm cấp dưới, nhanh như vậy liền biết chỗ ở của Nguyễn Thiếu Khanh, thuộc hạ đối với Hầu gia loại tình cảm kính ngưỡng đó là. . . . . .”

Một bên Nguyễn Bảo Ngọc thần sắc cũng tự nhiên, cúi người đi phía trước, lúc tới gần mắt lén nhìn Bạch Cẩm, cũng nhanh chóng mắt đối mắt  lúc này mới “Nga” một tiếng, như cũ không nhanh không chậm: “Nguyên lai tối hôm qua nhìn thấy ta té xỉu chính là Hầu gia.”

Bạch Cẩm cười lạnh, không thể mở miệng, đành phải lại tìm chùm nho đến lột.

Bảo công tử nửa ngày nhìn cô nương bên đường, lúc này thập phần khát khô cổ, vì thế nuốt  nước miếng xuống, nói: “Hầu gia không cần thay thuộc hạ lo lắng. Thuộc hạ nguyên nhân từng bị người ta đập vào đầu, cho nên có tật xấu là hay té xỉu, sau khi tỉnh lại cũng sẽ rối rắm, nhưng nhiều nhất năm sáu canh giờ liền có thể khôi phục, thầy thuốc cũng nói không cần lo lắng đến tánh mạng.” Nói xong lại hung tợn nuốt  nước miếng xuống.

Bạch Cẩm vô pháp, đành phải làm động tác tay, không còn cách nào khác mời hắn ăn, một bên nhàn thoại: “Nghe nói ngươi xuất thân là Trạng Nguyên?”

Bảo công tử rất bận ăn nho, không rảnh trả lời, vì thế liên tục gật đầu.

“Chính là ta xem khối bài tử kia của ngươi, nửa điểm màu sắc đẹp đẽ cũng không.”

Trong vòng hai câu nói Bảo công tử đã ăn xong một chuỗi nho, đầu tiên lấy tay áo quan phục lau bên miệng, sau đó lại duỗi móng tay ướt đẫm của hắn ra, qua nửa ngày lục lọi trong lòng ngực, lấy ra khối bài tử kia, ở trước mặt Bạch Cẩm lay động, hỏi: “Hầu gia có phải hay không nói cái khối này?”

Bạch Cẩm gật đầu.

“Bẩm Hầu gia, thuộc hạ cũng muốn màu sắc đẹp đẽ văn hoa. Khả lại sợ thấy ta té xỉu chính là kẻ thô tục, thật vất vả mới biết vài chữ, rồi lại bị màu sắc đẹp đẽ văn hoa của ta làm cho hôn mê.”

Bạch Cẩm bật cười, an ủi cái trán: “Xem ra ngươi tâm tư thật sự tinh tế, khả một khi đã như vậy, vì cái gì còn viết bản thân có rất nhiều tiền, không sợ người ta đem ngươi trói lại?”

“Không sợ.” Bảo công tử nói, đưa nước trên tay toàn bộ lau vào quan phục: “Thứ nhất Hầu gia phải tin tưởng thế nhân vô cùng lương thiện, thứ hai, ta căn bản là không có tiền, trong phòng nghèo nàn đến nỗi lọt gió, cho nên không sợ bị người ta vơ vét tài sản.”

“Vậy ngươi không sợ bị người giết con tin?”

“Không sợ. Ta bộ dạng nhìn hảo như vậy, người ta cũng không nhẫn tâm.” Bảo công tử nói, hắn hiện ra nụ cười bảo quang ánh ngọc.

Bạch Cẩm cực kiềm chế, phi thường muốn hỏi hắn có sợ không bị người ta cưỡng gian, đành phải miễn cưỡng chuyển đề tài: “Tốt lắm, nếu đã đến Đại Lý tự, ngươi hảo hảo làm đi.”

Bảo công tử “Nga” một tiếng, rốt cục có ba phần nghiêm trang, nói: “Bẩm Hầu gia, án tử trong tự gần đây ta đã làm trước công khóa (việc làm theo quy định), cảm thấy án Thiếu Niên Não kỳ quái nhất, muốn điều tra bắt đầu từ nó.”

“Chính là mười tám cái đỉnh đầu bị bổ ra, thiếu niên không có não?”

“Phải.”

Bạch Cẩm trầm mặc, giống như có chút đăm chiêu, thật lâu mới hoàn hồn, đứng dậy: “Tốt lắm, ngươi tra đi. Ta còn có việc đi trước.”

Lý Thiếu Khanh vội vàng xoay người cung tiễn, Bảo công tử muốn nói nhưng lại thôi, giống như còn có cái gì đó phải nói.

Bạch Cẩm vì thế ngừng bước: “Ngươi còn muốn nói?”

“Phải”

“Có quan trọng lắm không?”

“Quan trọng hơn.”

“Mau nói đi.”

“Hầu gia ngươi bộ dạng thật là đẹp mắt! So với hoa khôi hôm nay trên đường còn muốn đẹp hơn!” Bảo công tử vì thế cao giọng, nghiêng theo chiều gió cười, lại là bảo quang ánh ngọc vạn phần hoa si.

Ở Liên quán bát chén trà nóng lúc sau, Bảo công tử rốt cục thỏa mãn địa ợ, bắt đầu lật xem hồ sơ.

Liền sau đó rót chén trà nóng, Bảo công tử rốt cục thỏa mãn ợ, bắt đầu lật xem hồ sơ.

Một bên Lý Diên thẳng liếc mắt: “Ngươi mấy đời không uống qua trà rồi? Vẫn là xem người đẹp chảy nhiều nước miếng nên mất nước?”

Hai người tằng là đồng học, ở cùng một thư viện học bài, cho nên có thể nói chuyện bê bối mà không cần che giấu.

Bảo công tử duỗi thắt lưng, hắn lại lộ hàm răng hoàn toàn trắng, bảo quang ánh ngọc cười, nói: “Không lâu, cũng liền từ buổi trưa hôm qua không uống.”

“Làm cái gì? Ngươi không phải trâu sao, như thế nào đột nhiên đổi tính.”

“Ta nghĩ hôm nay phải tới nhậm chức, công gia có cả đống trà, sao không uống, nên thay nhà tiết kiệm chút ít.” Bảo công tử lại duỗi người: “Quên đi, nói ngươi cũng không hiểu, nhà ngươi là hoàng kim vạn lượng chỉ chờ nhàn, làm sao lại đồng cảm với khổ sở của người nghèo chúng ta.”

Lý Diên trở mình vài cái khinh thường, cũng là không thể mở miệng, đành phải đến xem hồ sơ kia, hỏi: ” Án tử này rốt cuộc làm sao kỳ quái, ta xem chứng cớ vô cùng xác thực, phán quyết thật sự tinh tế.”

Bảo công tử vì thế chậm rãi ngẩng đầu: “Không nói cho ngươi. Ngươi bộ dạng lại không hấp dẫn, ta sao phải nói cho ngươi.”

Lý Diên ngửa ra sau, giận đến phát ngã: “Đúng vậy đúng đúng, ngươi đừng nói cho ta. Dù sao ở trong mắt ngươi, trên đời người chỉ phân hai loại, đẹp cùng không đẹp, ta bất hạnh là loại sau, cho nên không công đem ngươi tiến đến kinh thành, cũng xứng đáng bị ngươi xem thường.”

Bảo công tử nghe vậy gật đầu, rất là trịnh trọng, một bên hí mắt: “Muốn nói đẹp, ngươi cảm giác cũng không hiểu được, cấp trên của ta mới là đẹp độc nhất vô nhị, ngươi cẩn thận quan sát, cặp con ngươi kia của y không hoàn toàn đen, mà là hàm chứa màu tím thực ám (tối) thực ám, thật sự thần bí.”

Lý Diên lại ngã: “Ngươi không phải nhãn lực rất không tốt sao? Như thế nào mới một lần đối mặt, liền ngay cả con ngươi người ta hàm chứa màu tím cũng nhìn thấy? Y trong lỗ mũi có mấy chân lông ngươi có lén nhìn thấy không?”

“Không nhìn thấy.” Bảo công tử sửng sốt, vội vàng đứng dậy, đem hồ sơ một phen ôm lấy, đột nhiên đang lúc mạnh mẽ vang dội: “Ta ta sẽ đi ngay bây giờ để xem lén thêm, rồi quay lại nói cho ngươi biết.”

“Này!”

Lý Diên phía sau tiếng gọi dài hoàn toàn uổng phí, Bảo công tử người này tuy rằng không nóng cũng không lạnh, nhưng nhìn thấy mỹ nhân cũng tuyệt đối thẳng tiến không lùi, lòng bàn chân khói bay bước nhanh giống như hỏa luân (tàu lửa).

Cho nên Lý Diên đành phải thôi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s