Thiên Thần Sa Ngã ~ Chapter 10 ~

Thiên Thần Sa Ngã

~ Chapter 10 ~

………………….

Note: Từ chương này trở đi có cảnh SM siu biến thái! Con nít yêu cầu không nên xem. Trên 18, ai dị ứng thể loại này, đi ra vẫn còn chưa muộn @@.

Câu chuyện này xảy ra khi em thụ còn ở nhà @@. Có nên đặt pass miễn nhiễm cho con nít ko ta @@.

Nó cũng là một ngày bình thường như mọi ngày. Thời gian ở trường thật sự rất vui. Khánh Linh đã nhận được một món quà vô cùng ý nghĩa của Ngọc Diệp. Và cả buổi chiều sau khi tan học xong, cậu đã đến công viên giải trí rất vui vẻ với cô, như một buổi hẹn hò thật sự. Khánh Linh thật đã rất, rất thích cô bạn gái này. Cô là một cô gái dịu dàng và chu đáo. Và từ ngày quen nhau, dù chưa bao giờ nói rằng sẽ tìm hiểu nhau. Nhưng cứ âm thầm, cả hai đã trở thành một cặp đẹp đôi trong mắt của bao người khác.

Tối đến, Khánh Linh trở về nhà. Đột nhiên gặp ngay cha cậu đang ngồi lặng thinh trên ghế sopha ở đại sảnh. Đó là một người đàn ông lúc nào cũng chỉ lo công việc làm ăn của mình và rất ít khi nào quan tâm đến con cái. Ông là một doanh nhân thành đạt. Và cũng vô cùng giàu có. Mẹ Khánh Linh qua đời khi cậu vừa được sinh ra chưa được bao lâu. Một mình ông đã ở vậy nuôi cậu lớn lên mà không hề đi thêm bước nào nữa…

Vừa thấy Khánh Linh, ông mỉm cười và dắt cậu đến một căn phòng bày một bữa tiệc thịnh soạn. Trên bàn là chiếc bánh sinh nhật thật to cùng với rất nhiều món ăn khác. Cậu ngạc nhiên nhìn nó. Vì bao năm qua, có bao giờ ông mở tiệc mừng sinh nhật cậu đâu. Mà từ trước đến giờ, mỗi khi hai cha con gặp nhau, cũng rất hời hợt không hề nói gì nhiều cả. Thái độ ông hôm nay khiến Khánh Linh thấy lạ vô cùng. Đã vậy, những người giúp việc hôm nay cũng chẳng thấy đâu, ngôi nhà trở nên tĩnh lặng một cách bất thường…

Và rồi ông ngồi xuống bàn, bảo Khánh Linh cùng ngồi xuống. Cậu e dè làm theo lời ông. Chợt cảm thấy có gì đó rất gượng ép. Sau đó, ông khui một chai rượu ra, rót nó vào ly và đưa cho cậu nói:

-Con đã bao giờ uống cái này chưa? Nó rất ngon đấy!

Khánh Linh lắc lắc đầu:

-Con vẫn chưa đủ tuổi để uống mà…

Chợt ông bật cười:

-Không sao đâu, uống thử đi.

Khánh Linh lại e ngại nhìn ông. Ông lại nói với một ánh mắt vô cùng nghiêm nghị:

-Ngoan! Uống đi nào!

Bị thúc ép, Khánh Linh đã cố nhắm mắt và uống cạn ly rượu đó. Sau khi dùng bữa xong, ông đã tặng cho Khánh Linh một món quà bảo cậu mở ra xem… Khi nắp hộp vừa mở bung ra, cậu kinh ngạc nhìn nó,:

-Đây… đây là…

Bất chợt người cậu run rẫy đến ngã ra khỏi ghế. Món quà cũng bị văng ra, rơi choang xuống sàn. Đó là một chiếc vòng xích cổ và khóa tay… Cái thứ này là dành cho con người sao? Hay ông định tặng nó và bảo Khánh Linh nuôi chó để có mà xích lại. Chợt ông bước đến kế bên cậu, nhặt nó lên cười hỏi:

-Con có thích nó không?

Khánh Linh lắp bắp nhìn ông hỏi:

-Tại… tại sao? Thứ này để làm gì chứ?

Ông lại mỉm cười, khẽ thì thầm bên tai cậu:

-Đừng hỏi… rồi con sẽ cảm thấy thích ngay thôi…

Và cũng không biết từ bao giờ ông đã đặt chiếc vòng ấy vào cổ Khánh Linh rồi khóa nó lại. Cậu kinh ngạc nắm chặt lấy sợi xích và chợt nhận ra… thứ này vừa khít với cổ mình. Nó không phải được dùng để xích bất cứ thứ gì khác, ông không có ý định đó… mà nó dùng để xích cổ cậu lại… Người Khánh Linh bắt đầu run rẫy lên nói:

-Cha… đừng làm vậy… xin hãy mở nó ra…

Ông bật cười, khẽ nâng má Khánh Linh lên nói:

-Được thôi. Nhưng hiện giờ ta không có mang theo chìa khóa. Muốn mở nó ra, thì đi theo ta nào!

Rồi ông đứng dậy, tay nắm sợi xích dắt Khánh Linh đến phòng mình, đôi mắt cậu đầy sợ hãi nhìn cha mình. Vì không thể hiểu được ông đang muốn làm gì và tại sao lại làm thế này với mình. Đến nơi, chợt ông đẩy cậu ngã xuống giường, đồng thời khóa sợi xích vào một nơi khá cao trên giường. Và không ngừng lột hết đồ trên người cậu xuống…

-Cha… đừng…

Khánh Linh cố gắng vùng vẫy cản lại, nhưng chợt thấy người như bất lực. Là do người đàn ông này quá mạnh hay tại cậu quá yếu. Và chẳng mấy chốc một thân hình trắng trẽo lõa lồ mà cũng vô cùng quyến rũ ngồi yên bất động trên giường. Ông lại nhẹ nhàng dùng bộ khóa tay khóa chặt lấy hai tay Khánh Linh… Chợt những giọt nước mắt cậu rơi ra nói như van xin:

-Cha! Xin dừng lại. Xin hãy thả con ra!

Ông lắc lắc đầu nói:

-Không được. Quá muộn rồi, con không cảm thấy gì sao?

Một cảm giác từ nãy đến giờ Khánh Linh vẫn không hề để ý đến. Nó vô cùng kì lạ, và xâm chiếm cả đầu óc, khiến cậu trở nên vô cùng bất lực… và rồi bất chợt cậu nhìn xuống chỗ đó của mình… nó đang cương lên…

-A… ư…

Một cảm giác đau nhói vừa xuất hiện qua người cậu…

-Đây là…

Chợt nhớ đến ly rượu khi nãy ông đã đưa mình uống. Khánh Linh ngỡ ngàng nhận ra…

-Chẳng lẽ trong rượu có…

Ông gật đầu cười nhẹ tự cởi áo mình ra và bước lên giường nhẹ nâng mông Khánh Linh lên vừa tầm, đồng thời từ phía sau, ông bắt đầu choàng lên người cậu và đưa tay nắm chặt lấy chỗ đang cương lên của cậu, không ngừng xoa đều lên nó và nói:

-Đúng vậy. Cảm giác này con cảm thấy rất tuyệt phải không?

-Ah…

Bất chợt Khánh Linh thấy cả người vô cùng yếu đuối, lại rộn lên một niềm khoái cảm kì dị… Tim đập liên hồi, thở hồng hộc từng hơi một cách nặng nề… Không thể chịu nỗi nữa, cậu bắt đầu vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tay người đàn ông ấy, nhưng vô tình lại làm cho sợi xích lắc lư chao đảo, càng khiến người đàn ông ấy thêm phần thích thú và mạnh tay hơn…

“-Ah ~ Không… mình không muốn…”

Cậu lại lên tiếng rên rỉ và van xin:

-Cha… cha… xin đừng…

Chẳng những ông không dừng lại mà còn nắm chặt vào nó hơn nữa, khiến cậu đau đớn rên rỉ:

-A… dừng…

Ông mỉm cười hỏi:

-Tại sao dừng? Không phải con rất thích nó sao?

-Không… không…

Dù cố cự tuyệt lấy nó, nhưng ông đã nói không sai… có vẻ như cả người cậu đang rất phấn khích và thích cái cảm giác này… Không biết là vì thuốc hay vì cớ gì mà nó lại tuyệt như vậy. Bất chợt nhận ra những gì đang diễn ra là sai trái, nước mắt cậu lại tuôn rơi:

-Tại… tại sao… chúng ta là cha con mà… làm sao lại có thể…?

Nghe nói đến đây, chợt ông dừng tay và bật cười nói:

-Con nghĩ chúng ta thật sự là cha con ruột sao?

Câu nói khiến Khánh Linh ngỡ ngàng:

-Cha…

Ông lại khẽ lắc đầu:

-Ngươi có thể gọi ta là cha cũng được. Nhưng mà… ngươi chỉ là một đứa con hoang thôi. Vẫn chưa ai nói cho ngươi biết điều gì phải không?

Điều này thật sự khiến cậu kinh ngạc, đôi mắt mở rộng nhìn về phía trước. Ông lại thì thầm bên tai cậu nói:

-Dù sao thì cũng đã đến lúc kể ngươi nghe sự thật rồi nhỉ. Chuyện là năm xưa, mẹ ngươi đi ngoại tình rồi mang thai ngươi…

-Làm… làm sao có thể…

-Từ ngày cưới mẹ ngươi, ta chỉ đụng đến bà ta một đêm duy nhất lúc động phòng. Và không hề quan hệ thêm lần nào nữa. Vậy mà mãi đến một năm sau, bà ta mới mang thai ngươi. Ngươi nghĩ vậy có vô lý không chứ?

Sự thật truyền vào tai nghe mới thật ô nhục làm sao… Khánh Linh đã không thể nói được lời nào, chỉ có một nỗi đau đớn tràn ngập trong tim, chợt ông lại nói:

-Người đàn bà trắc nết ấy thật là cả gang dám cắm cho ta một cái sừng thật lớn. Nhưng cũng chẳng sao. Ta không nghĩ có gì đó tệ hại. Vậy nên ta đã cố ý an ủi để bà ta sinh ra ngươi… Như thế này chẳng phải tốt hơn sao?

Người đàn ông này… năm xưa mặc dù vợ mình ngoại tình. Nhưng vẫn cố bỏ qua để đứa con hoang ấy được ra đời. Chỉ để trút nỗi sỉ nhục này lên đứa con ấy ư? Và mai này, khi nó lớn lên rồi, dùng nó để thỏa mãn những sở thích dâm dục của mình, thì sự sỉ nhục hôm nào mà ông đã cố chịu đựng cũng thật là đáng giá. Ông ta thật sự là một người đồng tính…

Chợt hiểu ra, Khánh Linh không còn gì để nói, những giọt nước mắt bất ngờ tuôn rơi và biết rằng… những ngày tháng sau này mới thật đen tối làm sao. Và rồi đột nhiên Khánh Linh cảm nhận được cái gì đó vừa to lại vừa nóng áp sát vào hậu đình của mình… Người đàn ông ấy đang cố gắng đẩy nó vào sâu bên trong mật đạo của cậu. Nó khiến cậu đau đến kinh khủng và thét lên:

-A… đau… đau quá… dừng…

Ông mỉm cười vỗ vỗ nhẹ vào mông cậu nói:

-Đừng lo… một chút nữa thôi, ngươi sẽ cảm thấy vô cùng dễ chịu và thích thú đấy!

Và rồi ông vẫn cứ tiếp tục đẩy nó vào. Biết rằng bây giờ không ai có thể làm người đàn ông này dừng lại được, Khánh Linh xiết chặt nắm tay lại cố chịu đựng, khủy tay chống xuống giường… Trước giờ cậu chưa từng nghĩ đến có ngày như thế này. Cũng chưa từng nghĩ nơi đó rồi sẽ có ngày phải chịu đau đớn đến như vậy. Nhìn Khánh Linh đau đớn, càng khiến người đàn ông ấy vô cùng hứng thú, đẫy đưa nó vào bên trong người cậu một cách táo bạo và không thương tiếc. Tay ông nhẹ nhàng kéo mông Khánh Linh chuyển động theo từng nhịp ra vào của mình, khiến cậu đau đớn, lại cố mím chặt môi lại nhưng vẫn không ngừng rên rỉ…

-Ư… ư… aaa… ha… aa…

Quả đúng như lời ông nói, dù nó rất đau, nhưng sau một lúc cậu bắt đầu cảm thấy một niềm khoái cảm kì quái xâm chiếm cả đầu óc, tê tái toàn thân và cũng thật tuyệt. Nhưng đó không phải là những gì cậu muốn. Nỗi ô nhục cùng đau đớn này cậu không biết làm sao có thể chịu đựng được. Chỉ biết rằng nước mắt cậu đã tuôn rơi không ngừng cố lắc đầu nói:

-Ghê… tởm quá… aa… làm…

Vừa nghe thấy tiếng Khánh Linh ông lại đẩy vào mạnh bạo hơn nữa. Khiến cậu đau đớn thét lên:

-Aa! Đau quá…

Chợt ông ngưng lại hỏi:

-Ngươi vừa bảo ghê tởm sao?

Khánh Linh lắc lắc đầu nghẹn ngào nói trong nước mắt:

-Đúng… thật ghê tởm… làm… làm sao hai người đàn ông lại có thể làm như thế này?

Đúng vậy, và cậu chỉ thấy nó vô cùng ghê tởm thôi. Ông lại cười nhạt nhìn Khánh Linh lắc đầu:

-Vậy sao? Nhưng ngươi cũng vô cùng thích nó phải không? Để ta cho ngươi thấy.

Và rồi ông lại tiếp tục, không ngừng ra vào mật đạo của Khánh Linh, khiến cậu đau đớn rên xiết. Nó làm tim cậu như ngừng đập, đến thở cũng không thể thở được…

Sau một lúc chịu đựng đau đớn rã rời đến không thể ngồi nỗi. Nhưng vì sợi xích nơi cổ khiến cậu không thể gục xuống giường được. Và rồi cậu cố đưa hai tay bị khóa chặt của mình chống xuống giường, không ngừng thở dốc… Chợt ông nhẹ nhàng vòng tay lên, mở khóa tay cho cậu. Giờ đây toàn thân Khánh Linh cảm thấy thật bất lực và đau đớn vô cùng. Và rồi ông lại trước mặt cậu đưa nó ra nói:

-Nào, ngoan… giúp ta làm sạch nó đi.

Đôi mắt cậu mở rộng ra hiện rõ vẻ kinh hoàng, nó thật lớn và dính đầy thứ gì đó nhớp nháp trông thật kinh tởm… Nó… chính là thứ đã khiến cậu chịu không ít đau đớn… Bất chợt Khánh Linh cảm thấy thật gớm ghiếc và quay mặt đi, nét mặt rực lên vẻ câm hận nói:

-Không… thật ghê tởm…

Người đàn ông ấy, trừng mắt nhìn cậu tỏ vẻ không hài lòng. Bất ngờ ông tát một cái thật mạnh vào mặt Khánh Linh, khiến gương mặt trắng hồng của cậu đỏ rần lên. Ông lại nói:

-Ngươi cho như thế này là ghê tởm? Nhưng ta sẽ cho ngươi biết, con người thật sự của ngươi còn dâm đãng và ghê tởm hơn đến thế nào. Làm ngay đi nếu không muốn chịu đau đớn thêm một lần nữa…

Hiểu ý ông, Khánh Linh cố gượng dậy nhìn ông bằng một ánh mắt đầy khinh bỉ và cố nhấc tay lên cầm lấy nó miễn cưỡng đưa vào miệng mình… Và rồi cậu thoáng ngước mắt nhìn lên, thấy ánh mắt ông đang nhìn mình cũng đầy khinh miệt và thỏa lòng…

-Nào… ngoan… làm sạch nó đi nào…

Đây là lần đầu tiên cậu phải làm một chuyện kinh khủng như vậy. Và cậu cũng biết rằng, nước mắt bây giờ có rơi cũng là vô ích. Chỉ có thể làm theo những gì ông nói… và rồi ông vừa thở vừa xoa đầu cậu khi mọi thứ đã đúng ý mình… Bất chợt, một dòng nước nhớp nháp lại tuôn ra từ thứ đó và vô tình cậu đã nuốt nó vào… Ông lại xoa đầu cậu trìu mến nói:

-Uhm… đúng… ngoan lắm… tiếp tục nuốt hết vào đi nào…

Cả đời cậu chưa bao giờ thấy nhục nhã và tệ hại như bây giờ. Thật sự ngay lúc này cậu đã rất muốn cắn nó một cái thật mạnh, bất chợt ông kéo đầu cậu áp sát vào người mình hơn nữa, và cũng vì thế mà thứ đó đâm sâu vào tận cuống họng của cậu, lại nói:

-Nếu ngươi dám làm vậy, ta sẽ cho ngươi chịu đau đớn gấp đôi đấy…

“-Ngạt… ngạt… thở quá…”

Cái thứ gớm ghiếc đó khiến Khánh Linh không thể nào thở được, cũng không thể nào cử động nỗi. Đôi mắt cậu nhắm nghiền lại lắc lắc đầu… Ông lại buông cậu ra mỉm cười hài lòng nói:

-Ngoan lắm… tiếp tục đi nào…

Giờ đây đầu óc Khánh Linh bắt đầu rơi vào trống rỗng, quên cả đau đớn cũng không còn nghĩ gì được nữa. Sau tất cả mọi chuyện cơ thể cậu đã quá đau đớn mệt mỏi, chỉ còn cử động theo những yêu cầu của người đàn ông ấy…

Và cứ thế một đêm đầy tệ hại và đau đớn cũng chóng qua đi trong vô thức. Cái sợi xích chết tiệt ấy cuối cùng cũng đã rời khỏi cổ Khánh Linh, thế rồi cậu mỏi mệt gục ngay xuống giường mà ngủ thiếp đi. Sáng sớm hôm sau, vì công việc ông đã rời khỏi nhà. Trước khi đi còn dặn:

-Ta đi công tác chừng vài ngày, con hãy ngoan ngoãn ở nhà biết không?

Khánh Linh vẫn còn gục trên giường, không thể nhấc mình lên nỗi. Và ước gì mình có thể chết đi vì nỗi ô nhục này. Bất ngờ cảm thấy buồn nôn quá… cậu lại cố lao mình vào phòng tắm và nôn sạch những thứ ghê tởm mà đêm qua người đàn ông ấy đã cố bắt cậu nuốt vào… Ngay sau đó cậu vặn vòi sen ra và ngồi gục xuống sàn, để nước tuôn ào ạt xuống rửa trôi hết những chất nhơ vẫn còn bám trên người mình. Nước mắt không ngừng rơi xuống và cậu lại gạt đi nước mắt tự nhủ:

“-Không… không đúng… mình là con trai … dù chuyện đó có xảy ra… nhưng khi nó qua rồi cũng không để lại gì mà…”

Đúng vậy, chuyện quan hệ giữa hai người đàn ông sẽ không để lại bất cứ vết tích nào. Nhưng nước mắt cậu vẫn cứ tuôn xuống một cách tự do, và lại tự hỏi:

“-Nhưng… sao lại đau đớn như vậy? Sao lại ghê tởm như vậy…? Làm sao ông ấy lại có thể ép mình làm như vậy?”

Chợt một câu nói vang vọng bên tai cậu:

“-Ngươi có nhìn thấy mình không vậy? Hiện giờ trông ngươi thật sự rất là dâm đãng đấy!”

Khánh Linh lắc lắc đầu nói:

-Không… không phải… mình không phải loại người như thế…

Bất chợt nhận ra nơi đó vẫn còn đau quá, Khánh Linh cố nhỏm người đứng dậy đưa tay vịnh vào hông mình. Và rồi đột nhiên thứ đó trong vô thức tuôn ra, khiến cậu kinh ngạc xiết chặt tay lại đấm mạnh vào tường tự hỏi:

-Tại… sao…?

Cả ngày hôm đó Khánh Linh đã không thể nào đến trường nỗi. Cậu chỉ có thể nằm vùi trong phòng suốt.

Mãi đến sáng hôm sau, Khánh Linh mới trở mình dậy được và cố đến trường. Trong đầu chỉ thấy một màn trống rỗng. Khi gặp Ngọc Diệp trong lớp, bất ngờ cậu nhận ra ánh mắt cô nhìn mình, chợt khiến cậu cảm thấy thật xấu hổ. Nhưng chẳng phải mọi chuyện đã qua rồi sao… cậu nên quên nó đi mới phải.  Nhưng đây cũng chỉ mới là vừa bắt đầu…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s