[Chương 4] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 4


Ngày đầu tiên hải tuyển kết thúc,Hiên Viên Chiêu Nghiêu từ chối ở lại dùng bữa cơm do Nguyễn Khung mời,phẩy tay một cái,nội tâm vang lên tiếng gọi,bát đại hộ vệ rất nhanh hiện thân,vây quanh một thứ nhìn quen mắt chính là kiệu ngồi.Mọi người xung quanh không hẹn mà cùng lùi ra xa,nhượng ra một lối đi nhỏ.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nhanh không chậm đứng lên,đối với Nguyễn Khung cùng hai người kia gật đầu,liền cất bước mà đi,vạt áo choàng màu lam du dương tung bay,lưu lại một trận gió tươi mát.

Kiệu ngồi dừng lại,bát đại hộ vệ cùng hô:”Cung nghiêng Hiên chủ.”,tứ nữ tiến lên,trong đó một người đi lên trước,ôn nhu mà thẹn thùng,vươn cánh tay trắng nõn ra vén tấm màn che trước kiệu;còn các thị nữ khác một người nâng lên áo choàng rủ xuống đất của Hiên Viên Chiêu Nghiêu,còn lại rất tự giác đi đến bên cạnh người Hiên Viên Chiêu Nghiêu,đầu tiên là khoanh tay mà đứng,ở Hiên Viên Chiêu Nghiêu vươn cánh tay phải ý bảo đến,lập tức phóng thân thể uyển chuyển mềm mại chủ động tựa vào lòng hắn,tuỳ ý cánh tay Hiên Viên Chiêu Ngiêu ôm ấp,bế nàng cùng lên kiệu.Lập tức,kiệu ngồi được vững vàng nâng lên,cùng với tiếng động uyển chuyển,càng lúc càng xa.

Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm,cho dù sớm nghe nói Hiên Viên Chiêu Nghiêu rất là “phong lưu”,hôm nay nhìn thấy,vẫn đang cảm thấy dao động,ánh mắt không tự chủ được theo sát hướng ấy,cho đến khi hoàn toàn không nhìn thấy mới thôi.Khó tránh khỏi có cô nương tuổi xuân nhộn nhịp hai má hồng hồng,lặng im thất vọng,lưu luyến.

Nguyễn Khung đều không phải là lần đầu tiên thấy Hiên Viên Chiêu Nghiêu như thế,lại vẫn là nhịn không được lay động bàn tay:”Hiên Viên huynh vẫn là bộ dáng già dặn kinh nghiệm.”

Hàn Vân Liễu vẻ mặt hâm mộ,mỉm cười nói:”Hoa mẫu đơn rơi xuống,thành quỷ cũng phong lưu.”

Ngọc Triển Phong cười mà không nói,hơi có chút ý tứ cùng hàm xúc bí hiểm.

Kiệu ngồi đi theo một đường phía trước,đi đến trước tửu lâu xa hoa nhất Đỗ Khang liền dừng lại,nhẹ buông,vững vàng không tiếng động.Người trong kiệu chưa lập tức đi ra,mơ hồ có thấy hai người bên cạnh gắt gao kề cận.

Hai hộ vệ tay chân lưu loát theo ngăn kéo sau sườn kiệu ngồi lấy ra một cuộn thảm màu đỏ,đồng loạt vươn tay,thảm đỏ lập tức được trải ra,từ cửa kiệu kéo dài tới tận cửa của tửu lầu.

Người ra vào tửu lầu lộ ra sắc mặt hết sức kinh ngạc.Nghe được tiếng khách quý tới tiểu nhị sớm đi ra nghênh đón cũng không khỏi một cái chớp mắt sửng sốt,rất nhanh hoàn hồn,bày ra thái độ cung kính,ánh mắt lặng yên hướng kiệu ngồi liếc nhìn,ý đồ muốn xem người ở bên trong.

Hai nữ tử thế này mới tiến lên,xốc lên tấm màn,lộ ra khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ.Hiên Viên Chiêu Nghiêu từ từ ra khỏi kiệu,bên môi mỉm cười,nhìn không chớp mắt,dáng người cùng dung mạo tao nhã bước vào cửa.

Tứ nam ở lại trông coi bên kiệu,tứ nữ đi lại vòng quanh bên cạnh Hiên Viên Chiêu Nghiêu,đi vào tửu lầu,lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người,đặc biệt là ánh mắt cựu kỳ hâm mộ cùng ghen tị chiếm đa số.

Tại nóc nhà đối diện bên trên,một thiếu niên che che lấp ló ở sau nóc nhà,chính mắt thấy toàn bộ quá trình,khóe miệng nở ra một nụ cười kinh thường,lập tức âm thầm cười,lặng yên không một tiếng động rời đi.

Thẳng đến khi nă người Hiên Viên Chiêu Nghiêu đi vào gian trong,mọi người ở gian ngoài mới luyến tiếc thu hồi ánh mắt,khe khẽ tiếng nói nhỏ mới dần dần vang lên,có khen ngợi có châm biếm.

Gian nhà trong,nha hoàn xinh đẹp nối đuôi nhau mà vào,sơn hào hải vị từng cái được dâng lên.Hiên Viên Chiêu Nghiêu dựa lưng vào ghế ngồi,lộ ra niềm hứng thú.

“Lạc Hồng.”Tiếng nói hùng hậu nhưng mang theo sự lười biếng vang lên.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhìn thấy bên phải màu da cam của quần áo nữ tử lập tức lên tiếng:”Là…”.Lạc Hồng mày liễu con mắt sáng,diện mao thật là xinh đẹp,không chỉ cách ăn mặc sạch sẽ lưu loát,thanh âm cũng cực kỳ hoạt bát liền cười khẽ.

Lời còn chưa dứt,nàng đã tới lên trước mặt Hiên Viên Chiêu Nghiêu rót trà.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu hơi đổi đôi mắt,người nữ tử lập tức nhận ra nhu cầu của hắn tay bên trái nhu nhược động lòng người nâng lên,giơ lên đôi đũa,thủ đoạn rất linh hoạt,gắp thịt cá bỏ lại xương.Vị này lại đúng là người cùng lên kiệu lúc trước nữ hộ vệ thứ tư.

Khác nhị vị nữ tử một người tên Hồng Tụ,một người tên Vi Như Yên,đứng ở phía sau Hiên Viên Chiêu Nghiêu,vị này đang nhu yết bả vai.

Đang lúc ở này,ngoài cửa truyền đến một tiếng nổ “Phanh.”,hai hắc y nhân cùng nhau chui vào,không khỏi hướng trước Hiên Viên Chiêu Nghiêu phân trần.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu làm như không có thấy,không nhanh không chậm gắp một miếng thịt cua bỏ vào trong miệng,tinh tế thưởng thức.

Nhưng thấy Thu Tứ sắc mặt chuyển nhanh,bóng xanh nhoáng lên một cái,người đã che ở trước bàn,tay phải giơ lên,thủ đoạn vừa động,đôi đũa vốn dung để gắp thức ăn lại “sưu sưu” hai tiếng bay ra,tốc độ cực kì mau lẹ bắn về phía ngực hai hắc y nhân.Thu Tứ lúc này thần thái sắc bén chỗ nào có nửa phần nhu nhược đáng nói?

Hai hắc y nhân chớ nói ngăn cảnh,ngay cả công phu nâng tay cũng không có,thét lớn một tiếng,té trên mặt đất bất tỉnh nhân sự,một trái một phải đổ tại cửa.

Thu Tứ thùy mị hạ mi mắt,khôi phục bộ dáng đơn sơ mành mai ban đầu,nhẹ nhàng bước về vị trí ban đầu,một lần nữa lấy một đôi đũa khác để lại vị trí cũ.

Lạc Hồng đối Hiên Viên Chiêu Nghiêu khom người xong,không tiếng động đi ra khỏi gian trong,mang đến hai người đến bên thi thể hai hắc y nhân mang đi.

“Chủ tử,xem ra có người ngại mình sống được lâu năm lắm.”Lạc Hồng nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu mang khoái cảm nâng ly lên uống mấy ngụm rượu,gật đầu khen:”Rất được.”Không biết là tán thưởng hương vị bày trước mặt,hay là tán thưởng lời của Lạc Hồng.

Tứ hộ vệ nhìn nhau,bất động thanh sắc lại tiếp tục mang công tác đặt lên trên đỉnh đầu,sự việc ám sát kia cũng được xem như là phảng phất không tồn tại.

Hôm sau hải tuyển,Hiên Viên Chiêu Nghiêu cố tình đến chậm,làm cho người khác đợi lâu mà trên mặt không có chút gì áy náy.Nguyễn Khung ba người nhìn nhau,không biết làm gì.

“Hiên Viên huynh,cái giá cũng thật lớn nha,để nhiều người như vậy chờ một người.”Ngọc Triển Phong ánh mắt tà liếc Hiên Viên Chiêu Nghiêu,thật là bất mãn.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhìn quay bốn phía,cười nói:”Nếu như mọi người nói nhiều một chút,bản công tử sẽ có gắng xuất hiện sớm hơn ở hội này.”

Ngọc Triển Phong trừng mắt không nói gì.

Nguyễn Khung vội vàng giải hòa:”Tốt lắm,nếu như Hiên Viên huynh đã đến,chúng ta mau bắt đầu thôi.”

Hàn Vân Liễu khẽ cười nói:”Vẫn là tại hạ sáng suốt,bảo trì được tâm trạng bình thường.Hiên Viên đi đến tùy tính,nếu như thật sự hắn không đến,tại hạ cũng không thấy làm kỳ quái.”

Hiên Viên Chiêu không có nói tiếp,thần sắc lạnh nhạt.Người kế tiếp lên sân đấu,hắn lại không có một lời bình,nghiễm nhiên đối với chức phán đã mất hết hứng thú.

Hàn Vân Liễu cùng Ngọc Triển Phong hai người hứng trí cũng không cao,Kinh cung phái tuyển người đối với toàn bộ giang hồ mà nói,đều không phải là đại sự.Bất quá vì Kinh cung phái thanh thế lực lớn mạnh,cho nên mới mời bọn họ làm phán quan.Bọn họ cùng Hiên Viên Chiêu Nghiêu ba người đều đến đây,chỉ là cho Nguyễn Kim Thiên có chút mặt mũi.Ngày đầu tiên sở dĩ đã hết bổn phận,ít nhiều bọn họ cũng hảo quan tâm có chút liên quan.Hôm nay là ngày thứ hai,tự nhiên mất đi cảm giác mới mẻ.

Nguyễn Khung trong lòng biết rõ ràng,cũng không làm rõ,hãy còn độc lập phụ trách.

Vừa vặn một vị dự thi đi xuống sân đấu,mấy người ở chính tâm không ở yên,trong đám đông truyền ra tiếng nói mềm mại êm tai của nữ tử,mang vài phần kinh ngạc lẫn vui mừng,vài phần ai oán.

“Nghiêu ca.”

Này một tiếng nói hoàng anh xuất ra,uyển chuyển dễ nghe,mấy người Nguyễn Khung hiếu kì lập tức quay ra nhìn,không khỏi phát ra một tiếng hét kinh hãi.

Trong đám người,không biết từ khi nào xuất hiện một  vị kiều tiểu nữ tử sắc đẹp như hoa,tư sắc hơn người,mày liễu như tố,hai trong mắt mang oan,bên môi hiện lên một nụ cười kinh hỉ,thần thái như cánh hoa khẽ rung,mi mắt vụt sáng,tựa như lên án.Quần áo màu thủy lam càng khiến dáng người nàng càng thêm mảnh mai,khiến mọi người thương tiếc.Nữ tử vai phải mang theo tay nải màu xanh,sắc mặt mệt mỏi,làm như từ phương xa mà đến.

“Nghiêu ca.”Nữ tử gọi một tiếng,đi mau vài bước tiến đến,đáy mắt ba quang chớp động,miệng dần hé mở,muốn nói lại thôi.

“Hiên Viên.”Ngọc Triển Phong thấy Hiên Viên Chiêu Nghiêu không phản ứng,thoáng ngã người,nói nhỏ:”Vị cô nương kia là đang gọi người đó.”

Hiên Viên Chiêu hướng nữ tử liếc mắt một cái,khó chịu nhăn lại mị lại.

Hàn Vân Liễu nhìn nàng nữ tử thật là thương tiếc,thấp giọng nói:”Người chớ nói là đã quên tên người ta đi.”

“Nghiêu ca,còn nhớ rõ Thủy Tâm Nhu ở bên kia ven Tây hồ sao?”Nữ tử cắn môi,e lệ hỏi.Ánh mắt trong suốt màu nâu liếc mắt xem xét Nguyễn Khung cùng ba người,hiện ra hảo cảm đơn thuần.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bất động thanh sắc nói:”Cô nương có hay không nhận nhầm người.”

Thủy Tâm Nhu hiện ra vẻ mặt hoang mang khó có thể tin,ánh mắt dưng dưng,sắp rơi lệ,lại kiên cường nhịn xuống,hai tay không tin giác nắm chặt quần áo:”Ngiêu ca,ta,ta là đến tìm ngươi.Ngươi thật sự không nhớ rõ Tâm Nhu sao?Ngươi đã nói sẽ có ngày trở về tìm ta,vì cái gì…”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhanh cau mày:”Sự việc xảy ra khi nào?”

Thủy Tâm Nhu cười khổ một tiếng:”Tháng chín năm trước.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bất động thanh sắc,tiếng nói ôn hòa như trước,mặt vừa gian vừa có phần ôn nhu:”Bản công tử ở nơi nào gặp qua ngươi?”

Thủy Tâm Nhu cúi đầu nói nhỏ,ngữ khí mất mát:”Nhã Nhiên cư ở bên kia ven Tây hồ.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không thể không sửng sốt.

Nguyễn Khung mắt nhạy bén thấy được thần sắc của hắn biến hóa:”Quả thực như thế?”

Cúi đầu tiếng khóc vang lên,lại biến mất.Nguyễn Khung ba người đầu vừa thấy,Thủy Tâm Nhu nét mặt lệ hoa đái vũ(câu nói này đối với mọi người chắc quá quen thuộc nên khỏi giải nghĩa nha,bây giờ ta lười lắm =]] ),lại cố nén không phát ra âm thanh.

“Người đã nói sẽ rất nhanh trở về lấy ta làm vợ,chẳng lẽ tất cả đều là gạt ta sao?Thủy Tâm Nhu vẫn cúi đầu,làm như chất vấn,lại làm như lầm bầm lầu bầu.

Nguyễn Khung ba người không vừa lòng đồng thời ánh mắt bay về hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu.Một vị nữ tử tuyệt vời như vây,thế nhưng hắn cũng bỏ mặc đùa bỡn?(anh ấy phong lưu mà,trách làm chi?>_< )

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s