[Chương 3] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 3


Sau đó mấy ngày,Cốc Thiên Thiên vẫn chưa “khởi công”,mỗi ngày đều đi đến giữa rừng hoa đào luyện võ,lại không nhìn thấy phía trước chính là nam tử lần trước gặp mặt.Như thế cho đến ngày Kinh cung phái tuyển người.Trong thành Tiến Châu,người tụ tập ngày càng nhiều,tuỳ ý có thế thấy người ta tấp nập.Trong đó đại đa số là người đi dự thi hy vọng được Kinh cung phái lựa chọn,cũng không thiếu người của các môn phái khác mượn cơ hội tìm hiểu tình báo.Mênh mông rầm rộ,như là ngày hội.

Cốc Thiên Thiên nghe lỏm được không ít tin tức.Kinh cung phái lần này mời không ít những danh khí rất trẻ tuổi tài tuấn làm phán quan,ý muốn mượn cơ hội này cùng các môn phái khác hảo hảo trao đổi.Kinh cung phái tuyển môn đồ,cơ hồ trở thành việc võ lâm trọng đại.Trưởng môn Kinh cung phái Nguyễn Kinh Thiên giữ kín danh tiếng càng là đề tài mọi người liên tiếp đề cập.

Ngày hôm đó,Cốc Thiên Thiên thức dậy thật sớm,đâu vào đấy rửa mặt mặc quần áo xong,trong góc phòng lấy ra một cái hộp.Mở nắp ra,trong đó là một bức hoạ vẽ một vị mỹ nữ tử có dung mạo khiến ai cũng có hứng thú dáng người lung linh,màu da cam sắc la quần,bên môi mang cười,đôi mắt như mùa thu,mị hoặc động lòng người.

“Đại đại,nhất định phải phù hộ ta được lựa chọn.Trong tương lai không lâu,ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi.”

Lập tức,hắn không một chút nào ướt át bẩn thủi hảo cuộn lại bức hoạ lên thu vào,cầm lấy đặt ở đầu chuôi kiếm.Kiếm này là hắn ngày hôm qua mới mua về,chuyên vì trận đấu mà dùng.Đem kiếm buộc ở bên hông xong,Cốc Thiên Thiên sải bước xuất môn,đến một đại đường dùng đồ ăn sang.

“Tiểu nhị,mang đến một phần đồ ăn sáng.”Tiếng nói tinh khiết tràn ngập nhiệt tình.

“Đến ngay…”Tiểu nhị thông minh lập tức bưng đến một mâm nóng hầm hập bánh bao thịt và một chén đầy chúc đã chạy tới,cười ha hả nói,”Vị tiểu công tử này hay là cũng là đi tham gia dự tuyển?Tiểu chúc nghĩ ngài nhất định sẽ thành sự.”

“Đủ thông minh.”Cốc Thiên Thiên trên mặt vài phần nghiêm túc lập tức thay đổi,ánh mắt lộ ra nụ cười,lấy ra một thỏi bạc,”Dư thừa là ta thưởng cho ngươi.”

“A?Đa tạ công tử đã thưởng cho!”Tiểu nhị đại hỉ,xoay người cúi đầu chào,sau đó vui vẻ chạy đi.

Cốc Thiên Thiên thầm than tiểu tử này may mắn,cư nhiên chính mình trở thành người được mọi người thưởng cho nhiều nhất trong dịp này.

Mặt khác một bàn ngồi ngay ngắn hai người,ăn mặc cùng khí chất quân cựu không hề tâm thường.Trong đó có một người nghe được tiếng của Cốc Thiên Thiên,tuỳ ý liếc liếc mắt một cái,mi mắt liền nháy một cái.

“Như thế nào?Tại hạ đề cử khách điếm này đồ ăn sang không hợp khẩu vị của ngươi?”

“Không,rất ngon.”Tiếng nói không chút để ý.

Cốc Thiên Thiên giải quyết xong đồ ăn sang xong,vội vàng hướng đến sân nơi trận đấu diễn ra mà đi.

Nói lần này thi tuyển này là trận thi đấu,không bằng nói là khảo giáo.Hình thức cũng không phức tạp.Hội phán quán hướng mỗi báo danh giả hỏi mấy vấn đế,sau đó phái ra trong Kinh cung phái một vị đệ tử thực lực không cao cùng với người thi tuyển giao thủ.Phán quan quan sát thông suốt biểu hiện của người báo danh mà cho đánh giá.Trúng tuyển tức là được thu nhận làm đệ tử,vài năm sau có thể trở thành anh hùng hào kiệt nổi tiếng gần xa trong giới giang hồ.

Ở sân nơi trận đấu diễn ra bên ngoài sớm đã tấp nập người,Cốc Thiên Thiên sau khi đi báo danh tên mình xong,cùng những người đi dự thi đi cùng một chỗ.Cơ hồ những người đi dự thi đều sở hữu niềm tin tưởng tràn đầy,gặp nhau liền nói chuyện với nhau.Cùng Cốc Thiên Thiên dự thi có nam nữ tuổi xấp xỉ,cũng có hài đồng mới bảy tám tuổi,nhưng thấy ăn mặc sang trọng,đa số là con nhà giàu có.

Không bao lâu,nam tử trẻ tuổi một thân màu lam cẩm bào mỉm cười mà đến,tuổi chừng hai mươi lăm xanh,chính là thiếu chủ Kinh cung phái Nguyễn Khung.

Nguyễn Khung bên người còn có ba vị nam tử khác đi theo,đều có tướng mạo xuất chúng,khí chất cường đại.Trong đó có một người khiến cho Cốc Thiên Thiên khó tin mà trừng mắt,dĩ nhiên hắn là nam tử đã gặp qua ở giữa rừng đào.

“Chư vị,tại hạ Nguyễn Khung,cảm tạ chư vị đã cổ động.”

Mọi người cùng hô:”Nguyễn thiếu chủ không cần đa lễ.”

Nguyễn Khung mỉm cười,nhìn về phía ba người bên kia,nói:”Ba vị này đều là người những đại gia đều biết tới,phân biệt là Hiên Viên Chiêu Nghiêu công tử,Hàn Vân Liễu công tử và Ngọc Triển Phong công tử.

Có người thấp giọng kinh hô:”Thiên a,ba vị này đều là người đang có tiếng tăm lẫy lừng trong chốn giang hồ,nhất là Hiên Viên công tử,không thể ngờ Kinh cung thế nhưng lại có thế lực lớn tới mức này trong công việc,lại có thể mời hắn đến!”

Cốc Thiên Thiên lại cảm thấy không hay ho,chỉ vì ở giữa rừng hoa đào hắn phải chịu đả kích từ một người thế nhưng người đó lại chính là Hiên Viên Chiêu Nghiêu!

Nếu hắn đoán không có lầm,ba người Hiên Viên Chiêu Nghiêu lần này đúng là phán quan.Cốc Thiên Thiên trong lòng liền sinh ra một cỗ dự cảm không ổn,hãng còn ảo não.Sự việc diễn ra khiến hắn hoàn hồn,kỳ dự tuyển đã bắt đầu,mà Nguyễn Khung cùng Hiên Viên Chiêu Nghiêu mấy người quả nhiên đã ngồi vào bàn phán quan.

Cốc Thiên Thiên âm thầm suy tư đối sách,lại vô kế khả thi,chỉ có thể gặp chiêu đối chiêu,liền tính không thể trúng cử,trong tay hắn tích góp từng tí một cũng đủ ba ngàn lượng cũng khá bảo đảm khiến hắn trở thành đệ tử Kinh cung phái.Nghĩ đến đây,hắn mỉm cười,trên mặt khôi phục thần thái tự tin.

Mấy giờ sau,rốt cục cũng đến lượt hắn xuất trướng.

“Tại hạ Cốc Thiên Thiên,thỉnh chỉ giáo.”

Hắn biểu hiện nho nhã lễ độ,Nguyễn Khung không khỏi gật đầu thấy rất vừa lòng.Cốc Thiên Thiên không khỏi cũng có tin tưởng,tiểu ý càng sâu.

“Không biết tiểu huynh để vì sao muốn tập võ?”Nguyễn Khung hỏi.

Cốc Thiên Thiên chậm rãi mà nói:”Nếu tại hạ là vì xây dựng giang hồ hoà bình,duy trì giang hồ ổn định,khẳng định không ai tin tưởng…”
Nguyễn Khung không khỏi sửng sốt.

Hàn Vân Liễu cùng Ngọc Triểu Phong ánh mắt hai người tràn ngập hứng thú.

“Đó là vì sao?”Ngọc Triển Phong hỏi.

Cốc Thiên Thiên tươi cười nói:”Tự nhiên là vì trở thành một đại hiệp nổi tiếng được mọi người ngưỡng mộ,nếu giang hồ báo nguy,tại hạ nguyện ý góp chút sức lực;nếu là thiên hạ thái bình,liền một con ngựa một kiếm,hành hiệp trượng nghĩa,thế có gì là sai?”

“Lời nói của tiểu huynh để ngược lại là sự thật.”Hàn Vân Liễu cười nói.

Cốc Thiên Thiên trong long đắc ý,trên mặt bất động thanh sắc,ngại ngùng cười,nói:”Hàn công tử quá khen.”

“Một khi đã như vậy.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu bỗng nhiên mở miệng,không chút để ý nói:”Không tiểu huynh đệ đây cho chúng ta nhìn xem tư chất của ngươi?”

Cốc Thiên Thiên đối hắn bài trừ tươi cười vặn vẹo,nói:”Có gì không thể.”

Nguyễn Khung hướng một bên đệ tử bảo,trong đó một người dạng thư sinh yếu đuối đi vào giữa sân.

Cốc Thiên Thiên hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc liếc mắt một cái,không ngờ lại đánh vào ánh mắt của Hiên Viên Chiêu Nghiêu,để người ta nắm lấy không buông ra.

Hừ.

Cốc Thiên Thiên đối đệ tử kia ôn tồn nói:”Thỉnh chỉ giáo.”

Hàn Vân Liễu đối Nguyễn Khung nói:”Nguyễn huynh,vị tiểu huynh đệ này không sai,nhìn qua thực sự rất được.”

Nguyễn Khung trên mặt mang ý cười gật đầu:”Quả thật.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười khẽ:”Lúc này kết luận hơi sớm.”

Mấy người kỳ quái âm thầm,cùng nhau nhìn về phía Cốc Thiên Thiên,đã thấy đệ tử kia linh hoạt tránh đi đòn công kích của Cốc Thiên Thiên,lấy kiếm định đánh hắn ngã xuống đất.Cốc Thiên Thiên vội vàng lui về phía sau,nào ngờ,chân phải trọng tâm không vững,dưới chân mềm nhũn,nhưng lại ngã ngồi trên mặt đất.

“Lại đến!”Cốc Thiên Thiên lập tức bò dậy,tức giận nói.

Ba chiêu xuất ra,Cốc Thiên Thiên té ngã một lần,binh khí rời tay một lần,tình trạng quả thực phải nói là vô cùng thê thảm.

“Ách…”Hàn Vân Liễu ho nhẹ một tiếng,thấp giọng nói:”Đứa nhỏ này cân bằng lực tựa hồ…”

Ngọc Triển Phong tiếp lời nói:”Tay chân hoàn toàn không phối hợp.”

“Vị tiếp theo.”Hiêu Viên Chiêu Nghiêu đạm thanh nói.

Cốc Thiên Thiên cúi đầu,hít sâu xong,chậm rãi đi đến trước mặt Nguyễn Khung,sợ hãi cười,nói:”Tư chất là trời sinh,nhưng cần có thể bổ sung chỗ khuyết,Nguyễn thiếu chủ nghĩ sao.”

“Quả thật như thế,bất quá…”Nguyễn Khung khó xử nói.

Cốc Thiên Thiên tự giác lấy trong túi ba tấm ngân phiếu đưa qua.

Nguyễn Khung chưa kịp mở miệng,một tiếng nói đạo âm trầm thấp vang lên.

“Bản công tử nói “Vị tiếp theo”,hoặc là nói,vị tiếp theo tính bỏ quyền dự thi.”

Vị tiếp theo dự thi thế này mới khôi phục tinh thần lại,vội vàng đi ra khỏi đội ngũ.

Nguyễn Khung đem ngân phiếu trả lại:”Tiểu huynh đệ,tại hạ có chuyện nói thẳng,nếu ngươi không có tư chất,cho dù khổ luyện mười năm,chỉ sợ cũng…Còn không bằng lấy ba ngàn lượng này giữ lại cho chính mình.”

Cốc Thiên Thiên vẻ mặt thất vọng,chưa tái kiên trì,lại liếc mắt ngắm Hiên Viên Chiêu Nghiêu một cái,chậm rãi đem ngân phiếu thu hồi,đối với mấy người kia có lệ chấp tay chào,xoay người rời đi.

“Hiên Viên,ngươi tựa hồ có biết vị tiểu huynh đệ kia?”Hàn Vân Liễu ngac nhiên nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu khơi mào đuôi lông mày:”Bản công tử chẳng qua luận sự,chẳng lẽ Hàn huynh cho rằng ta cùng vị tiểu huynh đệ kia từng quan biết nên nay mới báo tư thù?”

Hàn Vân Liễu cười ngượng hai tiếng:”Ta không có ý tứ này.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s