[Chương 9] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 9


“Đi ra”

Cốc Thiên Thiên đột nhiên nghe thấy âm thanh quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu,khó có thể tin ngẩng đầu lên nhìn.Hiên Viên Chiêu Nghiêu lấy chiếc khăn màu trắng để che mặt,lặng yên không một tiếng động ngồi xổm ở đầu tường.

“Ngươi,ngươi…”Cốc Thiên Thiên đưa tay lên chỉ vào hắn,nói không nên lời.

“Nơi nguy hiểm nhất không nhất định là nơi an toàn nhất.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu thản nhiên nói.

Cốc Thiên Thiên thấy hắn lấy khăn che mặt,nghĩ nhất định hắn cũng không dám gặp người của Hạo Miểu cung,đôi mắt vừa chuyển,kế ở đầy trong bụng:”Ta cảnh cáo ngươi,ngươi tốt nhất không nên tiến lại gần.Ta đây thế nhưng cũng là khách quý của Hạo Miểu cung,nếu ngươi dám đến,ta liền la to!”

“Khách quý?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu chọn mi,”Khách quý mà ngồi xổm trong bụi cỏ?”

“Ngươi thì biết cái gì?”Cốc Thiên Thiên tùy cơ ứng biến,”Bởi vì là khách quý,thế nên trong Hạo Miểu cung,ta thích đi chỗ nào thì đi chỗ ấy,muốn ngồi xổm trong bụi cỏ thì ngồi xổm trong bụi cỏ có sao đâu.” (ta thấy em ấy lí sự quá à! +_+” )

Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc nhìn hắn một cái:”Không có thời gian nghe ngươi nói lời vô nghĩa đâu.Ngươi đã không nghe,ta đành phải tự mình động thủ.”

“Ngươi dám!Ta thật sự kêu lên!”Cốc Thiên Thiên khẩn trương,mặt thì hoạt động nhưng trong lòng không yên,”Chỉ cần ta kêu một tiếng,toàn bộ người trong sẽ tụ tập lại đây,ngươi dù võ công có cao tới đâu,cũng chưa chắc hai tay đấu nổi bốn tay!”
”Ngươi kêu đi!”Hiên Viên Chiêu Nghiêu làm bộ từ đầu tưởng nhảy xuống.

“Ta thật sự sẽ kêu to lên!”Cốc Thiên Thiên cực khó chịu,cắn răng nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu chọn mi:”Hoặc là chính mình tự đi ra,hoặc là người thử kêu lên một tiếng xem sao.”

Cốc Thiên Thiên căm tức hắn vô cùng nhưng sau một lúc lâu không nghĩ ra kế gì khả thi,đành phải chậm chạp đứng lên,từng bước đi ra ngoài.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Đi lên đấy.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu ra lệnh nói.

Cốc Thiên Thiên dây dưa,thấy hắn vừa muốn nhảy xuống,hai chân nhún mạnh một phát,nhảy lên đầu tường,khóe miệng nở ra một nụ cười khinh thường.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đưa tay ra nhanh như chớp,tay phải chế trụ tay trái hắn làm trò quỷ,lập tức hai người cùng nhau nhảy xuống,vững chắc rơi trên mặt đất.

“Tay kia của ta cũng vươn tới được.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu lại nói.

“Ngươi muốn làm cái gì?”Cốc Thiên Thiên cảnh giác hỏi.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không đáp,trực tiếp bắt lấy tay phải hắn.Cốc Thiên Thiên tất nhiên không chịu,chân phải đột nhiên nâng lên hướng đầu gối chân trái hắn hung hăng đá vào.Thân Hình Hiên Viên Chiêu Nghiêu nghiêng sang một bên,chân trái dán trên mặt đất mà hoạt động không một tiếng động,động tác cao nhã đến cực điểm.Động tác vừa rồi cực kì mau,Cốc Thiên Thiên chỉ cảm thấy trước mắt có sự hoảng hốt nhất thời,đợi đến khi hắn tập trung nhìn vào,Hiên Viên Chiêu Nghiêu đã tránh được sự công kích của hắn.Mà tay trái của hắn cũng rơi vào trong tay của Hiên Viên Chiêu Nghiêu,hai cánh tay bị lòng bàn tay phải của hắn chặt chẽ khóa lại.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nói được một lời,lôi kéo hắn đi về phía trước.

“Ngươi dẫn ta đi chỗ nào?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu thản nhiên cười:”Gấp cái gì?Đến nơi tự nhiên ngươi sẽ biết.”

Cốc Thiên Thiên thầm cảm thấy không ổn,nịnh nọt cười nói:”Hiên Viên công tử,chuyện này quả thật là ta không đúng,ta không nên đem ngươi ra vui đùa như vậy,ta xin chịu tội với ngươi.Ngươi là đại nhân nên cũng đại lượng chút,cần gì cùng một tiểu quỷ như ta so đo?”
”Lời ấy sai rồi.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc nhìn hắn một cái,”Ta đã là đại nhân,thì càng phải giáo huấn cho một hậu bối trong giang hồ như ngươi,tránh cho ngươi về sau không biết tự lượng sức mình,hại vào thân,Ngươi nên cảm kích ta mới đúng.”

Cốc Thiên Thiên thấy hắn cứng mềm đầu không ăn thua,cảm thấy khó thở,bỗng nhiên cảm thấy bản thân càng ngày càng gần cửa thành,biến sắc:”Ngươi,ngươi sẽ không muốn..Buông!”

Hắn lại lấy chân đá về phía Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu ngay cả chớp mắt một lần cũng không,lập tức chuyển động,lấy chân đánh trả.Chỉ nghe vài tiếng vang “bang bang phanh”,chân hai người đã qua vài chiêu.Cốc Thiên Thiên nửa phần ưu thế cũng không chiếm được,biểu hiện trên mặt toàn là mây đen.

Người qua đường ở bên cạnh vây xem,cười vang từng trận.Tình cảnh này càng làm cho não Cốc Thiên Thiên thêm xấu hổ,sắc mặt xanh mét buông thong hai chân.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không để ý,hướng sang bên cạnh liếc liếc mắt một cái,nhìn thấy trong quán bên đường có đặt một sợi day thừng dùng để trói,ném một hai mẩu bạc vụn,cầm dây trói mang đi,lập tức dưới chân nhún một chút,hai người đã nhảy lên trời cao,tựa như Hồng Nhạn (tên một loài chim rất đẹp hay sao ấy nhỉ? @.@ ) dừng ở phía trên tường thành.

“Cứu mạng a,cứu mạng a!”Cốc Thiên Thấy tình thế không ổn,há mồm kêu to.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu làm như không nghe thấy,trên cổ tay hai cánh tay của hắn quấn vài vòng,ngón tay vô cùng linh hoạt,thắt một nút thòng lọng,lập tức đem một đầu dây khác buộc vào cái cột lớn ở ngay bên cạnh.

“Ngươi muốn chính mình nhảy xuống,hay vẫn là muốn ta giúp ngươi?”
”Ngươi…Nam tử hán đại trượng phu dám làm dám chịu!Nhảy thì nhảy!”Cốc Thiên Thiên trừng mắt liếc hắn một cái,hai mắt phun lửa,hai tay cầm lấy dây thừng một chút rồi cho rớt xuống,lập tức buông ra ngay cạnh vách bức tường dừng lại giữa không chút,cúi thấp đầu,cơ hồ cắn nát môi dưới.

Đáy mắt Hiên Viên Chiêu Nghiêu né tránh một tia ngoài ý muốn,nhìn đỉnh đầu kia của tiểu quỷ bộ y phục màu phấn,có thêm một chút đăm chiêu.

Phía dưới sớm đã tụ tập một đám người đi qua ngẩng đầu lên xem trò náo nhiệt,cười vang từng trận.

Cốc Thiên Thiên lạnh lùng thốt:”Có ngươi thì ta sẽ bị giết,nói cách khác,ta và ngươi không thể cùng!”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu liền phẩy áo choàng ngồi xuống vách tường:”Nếu ngươi cầu xin tha thứ,ta không chừng sẽ thả ngươi đi đấy.”

“Cầu xin tha thứ?Cốc Thiên Thiên hừ lạnh một tiếng,”Tiểu gia ta đây tốt xấu gì cũng là nhi tử của đệ nhất hiệp khách Thạch Nhạc Dung,chẳng lẽ còn sợ ngươi không làm gì ta?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu thần sắc khẽ biến,đuôi lông mày mở ra:”Ngươi là nhi tử của Thạc Nhạc Dung?”

Cốc Thiên Thiên không có thái độ hòa nhã,ngang nhiên nói:”Đúng vậy!”

“Ngươi tên là gì?”

Cốc Thiên Thiên nói:”Đi không đổi tên ngồi không đổi họ,Thạch Phỉ Chấn!Nếu không phải vì học võ để báo thù cho cha,tiểu gia đã không đi đến cái buổi tuyển chọn quỷ quái kia mà để ngươi làm cho nhục nhã?”

“Ác?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nửa tin nửa ngờ,”Vì sao ta nhớ rõ lần trước ngươi nói tên lúc tuyển chọn với cái tên này không phải là một?”

“Vô nghĩa!”Cốc Thiên Thiên khinh thường nói,”Gia phụ khi còn ở trên đời đã có không ít kẻ thù,ta cũng có võ công,chẳng lẽ lại báo tên thật để muốn chết sớm sao?Nếu ngươi còn tự xưng là người từng trải,ngay cái đạo lý mà cung không hiểu!”

Hắn khi nào tự xưng là “người từng trải”?Hiên Viên Chiêu Nghiêu im lặng.

Cốc Thiên Thiên bị dây thừng chói cảm giác thấy đau ê ẩm,hung hăng trừng mắt liếc mắt một cái,xoay ngươi đi,không hề mở miệng.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu âm thầm lắc đầu,không nhanh không chậm đi qua,tay phải cầm lấy dây thừng nhấc lên,đưa hắn đi lên trên,nhưng chưa lập tức cởi bỏ nút thắt.

“Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”

“…Mười sáu.”Cốc Thiên Thiên ác thanh ác khí nói.

“Thạch Nhạc Dung qua đời khi nào?”
”Hai năm trước.”

“Bị môn phái của kẻ thù…Ngươi hỏi nhiều như vậy làm cái gì?”Cốc Thiên Thiên cảnh giác trừng mắt nhìn hắn.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu thoáng nhìn một cách lạnh nhạt,kéo nút thòng lọng ra,xoay người rời đi.

Cốc Thiên Thiên đứng ở trên tường thành không nhúc nhích,thẳng đến khi nhìn thấy bóng dáng của Hiên Viên Chiêu Nghiêu xuất hiện ở dưới tường thành,mà đi càng ngày càng xa,hắn mới cười lạnh một tiếng,một bên xoa xoa cánh tay,đi đến chỗ cạnh thềm đá.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s