[Chương 6] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 6


Cốc Thiên Thiên dự tuyển thất bại,không muốn lưu lại Tiến Châu,tính toán đi Trúc Châu.

Ngọc Triển ở xa nhìn thấy vị thiếu niên kia,thầm than rồi nhanh chân tới về phía đó.Ngày đó tuyển người,vị thiếu niên này lưu lại cho hắn ấn tượng khắc sau vô cùng.

“Tiểu huynh đệ.”

Cốc Thiên Thiên có chút đăm chiêu nên hồn nhiên chưa nghe thấy,kẽ kéo day cương,cho ngựa đi thong thả.

“Tiểu huynh đệ.”Ngọc Triển Phong ầm thầm lắc đầu,đi mau vài bước đem ngựa ngăn lại,vui mừng cười.

“Ngươi muốn làm cái gì?”Cốc Thiên Thiên mặt không chút thay đổi theo dõi hắn.

Ngọc Triển Phong cười nói:”Tiểu huynh đệ đúng là quý nhân hay quên sự việc,lần trước tuyển người,chúng ta có gặp qua.”

“Ân…Để huynh chê cười,tại hạ không nhớ rõ.”Cốc Thiên Thiên vừa khách khí vừa mới lạ cười.

“Không còn cách nào khác.”Ngọc Triển Phong vô tình cười,”Không biết tiểu huynh đệ đây đang tính toán đi đến nơi nào rồi nhỉ?”

“Ra ngoài thành đi bộ một vòng.”Cốc Thiên Thiên nói.

Ngọc Triển Phong nhìn về phía hắn,trên lưng có mang theo gói hành lý nặng,ngạc nhiên nói:”Mang theo hành lý đi bộ?”

Cốc Thiên Thiên trên mặt một nửa phần xấu hổ cũng không có,khóe môi nhếch lên:”Đúng vậy,thuận tiện đi xem hôm nay ăn ngủ nghỉ ngơi ở nơi nào.Vị huynh đệ này nói chuyện thật thú vị,chắc không đến mức để ăn ngủ ở bên ngoài chứ,hay là nhường ta hành lý nặng mà cho ý tiền ở nhà trọ đi?”

Người thú vị là ngươi đó?Ngọc Triển Phong thầm nghĩ.Trên mặt lúng túng,Ngọc Triển Phong cười gượng hai tiếng:”Tiểu huynh đệ thật sự hài hước.Tại hạ còn chuyện quan trọng,đi trước một bước.”Nếu mà nhìn không ra Cốc Thiên Thiên đối với hắn có chút không thích,thì hắn liền thực sự ngu ngốc không thuốc nào chữa được.Vị thiếu niên kia khẽ cười khả ái,hắn vốn có ý định kết giao bằng hữu,nay cũng chỉ có thể từ bỏ.

Cốc Thiên Thiên nghĩ thầm: Xem ra ngươi cũng hiểu chuyện lắm.

Vừa vặn lúc Vương Thương cùng Thư Băng Nhi dắt ngựa cùng hướng tới cửa thành đến,nhìn thấy Cốc Thiên Thiên,vội vàng đi tới.

“Lý huynh đệ,chúng ta lại gặp mặt.”Vưu Thương cười nói.

Lý huynh đệ?Chưa đi xa nên vừa nghe được tiếng gọi Ngọc Triển Phong liền nghi ngờ nhìn về phía Cốc Thiên Thiên.

Cốc Thiên Thiên không hề để ý đến ánh mắt nhìn chăm chú của hắn,đối với Vương Thương và Thư Băng Nhi gật đầu một cái,lập tức kéo dây cương,con ngựa liền giơ vó lên,phi thẳng đến hướng cửa thành.

Ngọc Triển Phong nhìn theo hướng Cốc Thiên Thiên rời đi,âm thầm cảm thấy kỳ quái.Cái cửa kia là đường dẫn tới Trúc Châu.Trúc Châu,là nơi mà giang hồ vô luận là chính đạo hay là tà đạo đều xem nơi đó là cấm địa.Chỉ vì phụ cận Trúc Châu có một tòa Hạo Miểu cung.Đúng là Hạo Miểu cung cùng Kinh cung phái xứng đáng là võ lâm song bá môn phái,trong chốn giang hồ đã có hơn trăm năm lịch sử.Phân đà,mộn hạ của môn phái này trải rộng,thế lực khổng lồ;mà cung chủ đương nhiệm của Hạo Miểu cung cũng là nhân vật có khả năng phi thường,thần bí khó lường.Nếu không tất yếu,trong chốn giang hồ các môn phái vô luận là thế lực lớn nhỏ,sẽ không dễ dàng cùng Hạo Miểu cung nhắc đến bất cứ quan hệ nào.

“Vị huynh đài này,mạo muội cho hỏi,vị tiểu huynh đệ kia họ Lý?”Ngọc Triển Phong đến gần Vương Thương.

Vương Thương nói:”Đúng vậy.”

Ngọc Triển Phong không nói gì.

Cốc Thiên Thiên sớm đã đi xa nên một chút cũng không biết Ngọc Triển Phong trong lòng buồn bực,nhưng nếu như hắn biết được,cũng sẽ không để ý.

Ba ngày sau,hắn cũng tới Trúc Châu,tùy tiện tìm một khách sạn để nghỉ lại xong,lập tức ra khỏi cửa tìm hiểu tin tức về Hạo Miểu cung.

Hành động lần này khiến cho môn đồ của Hạo Miểu cung chú ý,âm thầm đem tin tức này báo cho người có chức vụ cao nhất trong bốn quản sự…Đại quản sự Đinh Ngạo.

“Chỉ là một tiểu quỷ mười lăm mười sáu tuổi?”Đinh Ngạo tuổi chừng ba mươi,diện mạo khá ưa nhìn,mày rậm mắt to,thân hình cường tráng,lưu loát truyền đạt mệnh lệnh xuống dưới:”Phái người thầm quan sát nhất cử nhất động của hắn,một khi phát hiện hắn có bất cứ uy hiếp đến địa bàn của Hạo Miểu cung,giết không tha.”

“Dạ.”Môn đồ lập tức nghe lệnh,”Không biết việc này có hay không nhất thiết bẩm báo với cung chủ ạ.”

“Không cần.Các ngươi nghe đây,sau này ngoài việc đại sự,không cần làm phiền đến cung chủ,có thể báo với bốn vị trong quản sự,bốn vị quản sự đều có quyền định đoạt.”Đinh Ngạo nói.

“Dạ.”

Định Ngạo đem đống công văn trên bàn thu hồi,rời khỏi rồi đi đến thư phòng.

Ra khỏi tửu lầu,xuyên qua một khúc hành lang gấp khúc,lướt qua một mảnh rừng trúc tao nhã lịch sự,là đến một tòa nhà rộng mở có khoảng sân độc lập,vây quanh kiến trúc cổ điển mà xa hoa lộng lẫy.

“Cung chủ,Đinh Ngạo cầu kiến.”

Sau một lúc lâu,hộ vệ bước nhanh đi ra,đưa hắn vào trong đại đường.

Đại đường ở ngay trước mặt,đầu tiên lọt vào ánh mắt là một loạt những bức rèm che,đều không phải dùng những hạt chân châu sâu thành,mà lấy vô số lớn nhỏ,dài ngắn,độ rộng giống nhau như đúc của các khúc trúc sâu đứng lên,vô cùng đặc sắc.Màn trúc theo gió khẽ nhúc nhích,tản mát ra hương thơm đặc thù của trúc,thấm vào ruột gan.Theo khe hở bên trong màn trúc,có thể nhìn thấy nội thất,kế tiếp là một vị nam tử trẻ tuổi dáng người cao to.

Nam tử nghe được tiếng bước chân,không nhanh không chậm buông bút vẽ trong tay xuống,ngẩng đầu lên.Đó cũng chính là Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

“Chuyện gì?”

Định Ngạo xốc màn trúc lên,đi đến bên cạnh,cung kính nói:”Cung chủ,vừa rồi có thủ hạ bẩm báo trong thành có người thăm dò tin tức của Hạo Miểu cung.Không biết cung chủ có hay không ở bên ngoài gặp phải chuyện gì phiền toái?”

“Vẫn chưa.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu lại một lần nữa cầm bút vẽ tranh,không cho là đúng,nói:”Định Ngạo,ngươi quá khẩn trương.”

Đinh Ngạo cười,nói:”Ta đây an tâm.Ta đã muốn để ngươi âm thầm giám sát người nọ,nếu hắn mưu đồ gây rối,cũng sẽ trở thành cá trong chậu.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không chút để ý ân một tiếng.

Đinh Ngạo không hề mở miệng quấy rầy hắn,hiếu kì nhìn lên mặt bàn,nhìn một người tóc dài mang theo một màu lam,ngạc nhiên nói:”Cung chủ,người này hiển nhiên là một nữ tử,bất quá,vì sao chỉ vẽ bóng dáng?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nói,tại bên chân nữ tử trên mặt đất lại vẽ ra một sợi dây cột tóc màu đỏ.Ngày ấy chứng kiến “Thủy Tâm Nhu” búi tóc cao ngoài hai hạt ngọc cùng một sợi chỉ màu sắc rực rỡ hồ điệp cùng một ít đồ trang sức,không hề có vật gì khác.Nhưng hộ vệ lại lấy từ trong hồ ra một sợi dây cột tóc màu đỏ.Hắn có lý do để tin tưởng,sợi dây cột tóc màu đỏ này mới chân chính là vật thuộc về “Thủy Tâm Nhu”.

Đinh Ngạo trên mặt lộ ra vẻ kinh hỉ tươi cười nói:”Chẳng lẽ là cung chủ coi trọng vị cô nương này?Nhiều năm như vậy cung chủ cũng nên an ổn mà lui xuống dưới rồi.”

Hiên Viên hừ cười một tiếng,từ chối cho ý kiến,một bên sắc mặt kinh biến,một bên nói:”Đinh Ngạo,ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”
”Hồi cung chủ,ba mươi sáu.”

“Ba mươi sáu?Bản cung chủ còn tưởng rằng ngươi mới mười tám.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc mắt nhìn hắn một cái.

Đinh Ngạo cười ngây ngô một tiếng,nói:”Cung chủ thứ tội,vì Đinh Ngạo mà nhọc lòng quá.Trước mắt cung chủ bận rộn,Đinh Ngạo cáo lui.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu ân một tiếng,lại vẽ thêm vài nét mới buông bút vẽ xuống,bí hiểm cười.

“Thủy Tâm Nhu”ngươi cho là bản cung chủ sẽ dễ dàng buông tha cho ngươi?Còn nhiều thời gian.

Đem bức họa để lại trên mặt bàn làm việc,Hiên Viên Chiêu Nghiêu tại tiền án ngồi xuống,uống một ngụm trà xong,thanh đạm nói:”Giải Ưu,khi nào thì có thể đi?

Lập tức nữ tử quần áo một màu vàng nhạt hiện thân ở ngoài màn trúc,rất cung kính nói:”Bẩm báo chủ tử,qua một thời gian,đã làm xong mọi việc rồi ạ.Nghe nói Thiên Nhưỡng cư mấy ngày trước đã có một vị tân chủ,Thải Định đã thuê sẵn một gian phòng,cung chủ tùy thời gian có thể đến thưởng thức các món ăn mới.”

“Ân?Vậy đi Thiên Nhưỡng cư ngay?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói xong,đi thẳng vè phòng thay quần áo.

Giải Ưu cũng bước nhanh ra ngoài cửa,sai người chuẩn bị.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s