[Chương 17] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 17


Có lẽ có ngươi comt thì ta mới chăm edit a,buồn quá đi…  =((

“Xem ra,vẫn là đối với ngươi rất dung tung.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười lạnh,khóe miệng hiện lên một chút thản nhiên,cả thân nhảy ra túm Cốc Thiên Thiên.

Cốc Thiên Thiên hừ nhẹ một tiếng,chân trái móc trên dây xích,chân phải đứng vững bên trên,cùng chân trái cách ra một khoảng cách ổn định cân bằng trọng tâm,thừa dịp trong nháy mắt cân bằng này hướng Hiên Viên Chiêu Nghiêu xuất ra một chưởng cực mạnh,cả người lung lay sắp đổ,mắt thấy chốc nữa thôi là ngã xuống.

Trên bờ mọi người chỉ cảm thấy trong lòng run sợ,lại thấy Hiên Viên Chiêu Nghiêu lạnh lùng câu thần,chuyển thân sang một bên,dễ dàng né tránh công kích,lập tức hai tay giang rộng,rồi mang Cốc Thiên Thiên ôm lấy.Cốc Thiên Thiên bị một lực đẩy cường đại va chạm mạnh,hai chân lập tức rời khỏi dây xích.Hai người rốt cuộc vẫn cùng nhau từ trên dây xích ngã nhanh xuống phía dưới.

Mọi người ở hai bên bờ sông thấy một màn nguy hiểm như thế,không khỏi đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi,vang khắp vách đá.

“Hiên Viên.”Hình Bàn kinh hãi.

“Ngươi.”Cốc Thiên Thiên bị Hiên Viên Chiêu Nghiêu ôm lấy cực nhanh,hai người mặt đối mặt dán lại với nhau.

Hiên Viên Chiêu nghiêu tươi cười đầy mặt nói:”Ngươi như thế mà sẽ cứu ta được một mạng sắp mất đấy.”Hắn đã đoán ra lực cân bằng của Cốc Thiên Thiên kém như thế mà dám ở giữa dây xích cùng hắn động thủ,nhất định là có kế sách vạn toàn.

Phía dưới dòng nước nặng càng ngày càng băng lãnh,Cốc Thiên Thiên không hề chần chờ,từ trong tay áo lấy ra một vật hướng phía dưới cầu treo nhắm vào,trong lòng bàn tay bỗng nhiên bắn ra một cây thanh sắt,thẳng tắp bay về phía dây xích,mũi nhọn tự động mở ra,giống mũi kim nhọn hoắt đâm trên vách đá.Vì hai người đang cùng ôm nhau lên nhất thời cùng nhau đu trên dây xích giống nhau,tại giữa không trung mà bay tới bay đi.Dưới chân cách khoảng ba bốn trượng,đó là dòng nước mạnh cuốn đi những cành hoa,rào rào,tiếng vang rung chuyển trời đất,như là tiếng gào rú của mãnh thú,thỉnh thoảng nhảy lên,lại thủy chung cách bọn họ một khoảng cách.

“Công cụ rất thú vị.”Tiếng nước quá lớn,Hiên Viên Chiêu Nghiêu dí sát tai Cốc Thiên Thiên khen một câu,đôi mắt thâm thúy thoáng hiện lên một mảnh thâm ý.

Hơi thở nóng rực phun trên sườn mặt Cốc Thiên Thiên,khiến hắn có chút không tự nhiên mà run rẩy:”Không cần phải ôm sát như vậy đi?”

Hai tay Hiên Viên Chiêu Nghiêu càng cố ý dùng thêm chút sức:”Mưu ma chước quỷ của ngươi nhiều lắm,ta sao dám xem nhẹ ngươi?”

Cốc Thiên Thiên đang định trả lời,bỗng nhiên hai người lung lay,cùng nhau nhanh chốc rơi xuống.

“Sao lại thế này.”

Cốc Thiên Thiên quát:”Ngươi rất nặng.”

Nguyên lai là cái “Thiết tri chu” kia không chịu nổi sức nặng của hai người,tách khỏi dây xích.

Vừa rứt lời,cả hai người cùng rơi vào trong nước,nháy mắt bị dòng nước cuốn đi.

Vẫn là ngày xuân,hơn nữa khe núi vốn như cái bóng,bị ánh sáng chiếu tới thời gian cực là ngắn,dòng nước cực kỳ băng lạnh,chỉ như mùa đông.Cốc Thiên Thiên chỉ cảm thấy được cả ngươi run run,cả người theo bản năng mà co rút cả toàn thân,lui thành một đoàn,thầm kêu không hay.Hắn sở dĩ trên dây xích công kích Hiên Viên Chiêu Nghiêu,cũng không tính toán giết hắn,chỉ là muốn hắn buông tay,để tẩu thoát.Huống chí,nhìn đến thân thủ của Hiên Viên Chiêu Nghiêu,cho dù thật sự bị hắn đánh rơi ở chỗ giữa,cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.Ai ngờ,Hiên Viên Chiêu Nghiêu dường như thấy được hắn có tính toán khác,gắt gao ôm lấy hắn không để chạy.

Hai người ở dưới nước bị sóng đánh trúng chợt cao chợt thấp quay cuồng.Cốc Thiên Thiên lại ở trong lòng Hiên Viên Chiêu Nghiêu dùng sức dãy giụa.Nếu như không chịu buông hắn ra,hai người liền thật sự tại nơi này cùng chôn một chỗ.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu niết hai cánh tay của hắn một phen,hai lòng bàn tay hơi lay động với hắn,lập tức buông hắn ra,sửa thành kẹp hắn dưới nách,hai người cùng nhau nước chảy bèo trôi.

Cốc Thiên Thiên bất đắc dĩ,thôi thì cứ theo ý hắn đi.Hai người liên tiếp bị đầu sóng quay,đầu óc choáng váng lên lên xuống xuống.Chưa chảy đi quá xa,Hiên Viên Chiêu Nghiêu bõng cảm thấy đi tới phía trước là không được.Hai người ở bên trong lốc xoáy tạo hình xoắn ốc để cố sức giảm tốc độ xuống,rồi lại làm ngược lại hình xoắn ốc để bay lên cấp tốc.Cốc Thiên Thiên chỉ cảm thấy dạ dày đang bình thường bỗng nhiên đồng thời quay cuồng lên,nhìn lại,thì ra,áo choàng của Hiên Viên Chiêu Nghiêu bị vướng vào cành cây.

Hắn vội vàng gian nan vươn cánh tay,giúp hắn cởi bỏ nút kết áo choàng.Hiên Viên Chiêu Nghiêu tay phải bắt lấy áo choàng,phát ra một chút lực,áo choàng bị phá,cành cây kia bị gãy xuống.Hai người bị cành cây kế tiếp cuốn lấy,cấp tốc nhằm phía hạ du mà xuống.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nội công thâm hậu,công phu nín thở cũng hơn hẳn người thường,quay đầu liếc mắt một cái xem tên tiểu quỷ ở dưới nách,thấy hắn vẫn đang thanh tỉnh không thấy gì không thích hợp,không khỏi đối với hắn có một phần thầm khên gợi.

Không biết qua bao nhiêu lâu,dòng sông chảy xiết cuối cùng cũng hơi dừng lại,hai người như thế này mới có thể trồi lên mặt nước,mãnh liệt hút lấy không khí mới mẻ.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu âm thầm cười,nhìn chằm chằm đầu tên tiểu quỷ trước mặt đang liều mạng hô hấp:”Mưu hại chủ nhân,tội nặng nhất đấy.”

Cốc Thiên Thiên liếc mắt nhìn hắn một cái,không lên tiếng.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cúi đầu để sát vào hắn:”Như thế nào rồi?Câm điếc rồi?”

Thình lình Cốc Thiên Thiên đối với chính mặt hắn hắt xì một cái:”Hắt xì.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu với một khuôn mặt tuấn tú nhất thời nhiễm một màu đen.

Cốc Thiên Thiên nâng cánh tay lên lấy tay áo giúp hắn lau thay đổi sắc mặt,nghiêm trang nói:”Trước làm chính sự,có cái gì chúng ta lên bờ nói sau.”

Nói xong,hắn giống như con cá trạch trắng mịm,từ trong lòng Hiên Viên Chiêu Nghiêu chui ra ngoài.Hiên Viên Chiêu Nghiêu tay mắt nhanh lẹ bắt lấy mắt cá chân hắn,theo sát sau đó.

Hai bên bờ sông ngòi đều là núi cao,hai người đi về phía trước một khoảng cách nữa mới tìm được nơi nước cạn.Hiên Viên Chiêu Nghiêu khoanh chân vận công một lát,lợi dụng nội lực làm từ đầu đến quần áo đều được hong khô,khôi phục tư thái tuấn mỹ tiêu sái.Cốc Thiên Thiên tuy nói nội công không thấp,vừa rồi trong biển nước tiêu hao không ít,chỉ có thể ôm quần áo thấm đẫm nước,tại trong gió đáng thương hề hề lạnh run.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu theo dõi hắn sau một lúc lâu,đột nhiên cười thở dài:”Cổ nhân không thành ta cũng thế.”

Cốc Thiên Thiên trong lòng biết hắn nói chả có lời nào hay:”Có ý tứ gì?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu ngâm nói:”Người xưa có câu,ác giả ác báo.”

“Hừ.”Cốc Thiên Thiên ôm lấy song chưởng sưởi ấm:”Vừa rồi treo giữa không trung,ngươi rõ ràng có thể mượn lực dùng khinh công đi lên,vì sao lại muốn cùng ta hai người kéo nhau rơi xuống?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu vừa không thừa nhận,vừa không phủ định nói:”Thì ra ngươi đối với khinh công của ta đánh giá cao như thế.”

“Hắt xì…”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bỗng nhiên vươn tay phải,dùng lực đem Cốc Thiên Thiên vào vòng dí sát trước mặt.

“Ngươi làm cái gì?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nói,tay trái đặt trên vai phải của hắn.Cốc Thiên Thiên nhất thời cảm nhận được thân thể mất đi sự khống chế,bị hắn xoay tròn một vòng,ấn ngồi dưới đất.Lập tức một chưởng ấm áp dán vào người hắn,dòng nước ấm cuồn cuộn không ngừng tiến vào cơ thể hắn,lập tức tụ tập ở đan điền.Sợi tóc cùng quần áo dần dần toát ra từng đợt từng đợi khói trắng.

“Ngươi khẳng định là thật sự muốn giúp ta.”

“Thật thông minh.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu khen.

Cốc Thiên Thiên chưa nói,hắt xì không ngừng,đợi đến khi quần áo ở trên người được hong khô,cái đầu đung đưa một chút,hôn mê bất tỉnh.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu chọn mi:”Tiểu phiến tử,nếu là chân chín hôn mê,hô hấp hẳn nhiên là càng tự nhiên mới đúng.”

Cốc Thiên Thiên vẫn chưa hề động đậy gì.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không tiếng động cười,tiện tay lấy một nhánh cỏ,ở lỗ mũi hắn trêu chọc.

“Hắt xì…”Cốc Thiên Thiên lại lăn lông lốc ngồi dậy,một bên nhu nhu cái mũi,một bên liếc mắt hung hăng trừng hắn một cái.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đem nhánh cỏ ném xuống,tựa như phi tiếu nói:”Đứng lên tìm đường ra.”

Cốc Thiên Thiên ngoan ngoãn đứng lên,men theo con đường đi về phía trước,Hiên Viên Chiêu Nghiêu không nhanh không chậm theo ở phía sau,hai tay chắp ở sau người,thưởng thức cảnh đẹp hai bên bờ sông,bộ dáng thanh thản,thần sắc lạnh nhạt,thảnh thơi không tốt.

Thái dương dần dần ngã về tây,nhiệt độ trong khe núi càng ngày càng thấp.Hai mắt Cốc Thiên Thiên luôn quay tròn chuyển động,cũng không biết đang suy nghĩ cái gì,bước đi càng ngày càng chậm,lại đi vài bước,không ngừng kiên trì,đơn giản là đặt mông ngồi xuống.

“A a,đi không được,muốn đi chính ngươi đi đi.”

“Trừ phi ngươi muốn ở chỗ này qua đêm.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu từ trên cao nhìn chăm chú hắn.Mặt trời chưa khuất núi mà đã lạnh như thế này,đợi tới ban đêm,chỉ sợ có thể đem nhân đông cứng.

“Thật sự ta không đi được nữa.”Hai tay Cốc Thiên Thiên xoa xoa hai đầu gối,lười biếng nhiu nhíu hai mi mắt,không có nửa điểm muốn động.

Bỗng nhiên,”ục ục” một thanh âm vang lên,tại khe núi im lặng nghe rõ vô cùng.

Cốc Thiên Thiên ngây ra một lúc,ôm bụng cười ha hả.

“Hiên Viên công tử,mấy ngày nay đuổi theo ta,ngươi có phải ở trên đường vất vả chạy đi?Thật vinh hạnh cho ta.”

“Thật sự vậy a.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu bình tĩnh tự nhiên,trên mặt không có nửa phần xấu hổ,cao thấp nhìn quét hắn:”Bản công tử thường ăn mỹ thức nhiều,thịt người thì chưa thử bao giờ.Nêu ngươi không chịu đứng lên,ta coi như ngươi tự động hiến thân.”

Cốc Thiên Thiên ra vẻ trấn định nói:”Trên người ta chả có miếng gì ngon,chỉ sợ không hợp khẩu vị của ngươi.”

“Không có cánh,xương xẩu tốt thích hợp nấu canh.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu bán ngồi xổm xuống dưới,vươn tay hữu lực ở đầu gối hắn đi qua đi lại rồi sờ sờ vài cái:”Cái sọ này chắc rất thích hợp làm nồi đun nước…”

Cốc Thiên Thiên sắc mặt trắng nhợt,chạy nhanh ra xa:”Ta không phải là không muốn đi,mà thực sự là đi không được!”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu theo dõi hai mắt hắn một lát,cởi áo choàng xuống,không khỏi đem hai tay trần của hắn chói thật chặt,thắt một cái nút.

“Ngươi muốn làm cái gì?”Cốc Thiên Thiên kinh hãi.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đứng dậy đi về phía trước,ta phải cầm chắc vạt áo choàng,chỉ như rằng chỉ đang khiêng một cái đầu ngưu bé xíu.

Cốc Thiên Thiên bị hắn khiêng đi,mặt cười nhất thời đen thâm.

Đi ở phía trước Hiên Viên Chiêu Nghiêu cảm nhận được trọng lực ở một chỗ khác của áo choàng,không khỏi cười thầm,tâm tìm không hiểu sao sung sướng đứng lên.

Cốc Thiên Thiên hướng nam nhân đang sải bước phía trước nói:”Đúng rồi,bên này tìm hồi lâu mà không tìm được gì,không bằng chung ta sang bờ bên kia đi,nói không chừng sẽ tìm được đường ra,sau đó có thể nghĩ biện pháp quay lại nơi Kinh Đào,lại đi trên cầu treo như lúc trước.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu tiếp lời nói:”Sau đó ngươi lại đem ta nôi xuống.”

Cốc Thiên Thiên nói ra lời chân thành ý nghĩa:”Sẽ không.Phương pháp giống nhau lần thứ hai đối với ngươi không hiệu quả đúng không.Đúng hay không?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu khẽ liếc mắt nhìn hắn một cái,chưa nói chữ gì,cánh tay phải đưa ra ôm hắn,dưới chân nhút một chút,rồi xuất ra một chiêu thức xinh đẹp:”Yến tử tam sao thủy.” (là sao,không hiểu a) Theo mặt sông xẹt qua,dừng lại ở bờ bên kia.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu như cũ khiêng hắn hướng Kinh Đào mà đi,không nhanh không chậm.

Cốc Thiên Thiên mới vừa rồi còn là đang mệt,lúc này lại vượt qua hắn,rồi nói:”Ngươi đi nhanh lên.”

“Lại có khí lực?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu ngữ điệu bình thản,vẫn chưa có quay đầu lại nhìn.

Cốc Thiên Thiên vội vàng phóng đi,đem cái áo choàng kéo dãn thẳng tắp:”Không phải,ta chỉ có chút sốt ruột.”

Lại đi về phía trước khoảng hai chén trà,trước mặt hai người xuất hiện một con đường uốn lượn eo hẹp hướng phía trước.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu ngắm liếc một cái Cốc Thiên Thiên.

Cốc Thiên Thiên kinh hỉ nói:”Di?Cư nhiên bị ta nói trúng,thật sự có đường!Mau buông tay của ta ra.”

“Như vậy sao được.Lên núi sẽ càng mệt,ngươi đã đủ sức đi chưa?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói tiếp xong,không khỏi đem hắn kéo lên núi.

Cốc Thiên Thiên không nói gì,chỉ thầm than chính mình tự chui đầu vào rọ.

One Comment Add yours

  1. Gió Phiêu Phiêu nói:

    Đọc 1 mạch mới com cho nàng, truyện hay lắm ấy, lại đúng gu ta thích *bắn tym*,Nếu không đọc trước thể loại ta cũng không nghĩ đây là cp phụ tử, tác giả giữ kín bưng luôn không thấy tí manh mối nào. Ta thích Thiên Thiên siêu cấp đáng yêu >///<
    P/s : cảm ơn nàng nha ^^~ mong chờ chương mới của nàng (づ  ̄ ³ ̄)づ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s