[Chương 16] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 16


 

Bóng trắng cứ lên xuống,rất nhanh liền đình chỉ hoạt động,thuận lợi rơi trên mặt đất.

 

Cốc Thiên Thiên cả người chột dạ,tuy hai chân đã chạm đất,nhưng hai tay vẫn bám trên lưng Hiên Viên Chiêu Nghiêu,cả người mềm nhũn tựa trên người hắn,trên đâu,những sợi tóc bị thác nước dính ướt hạ thấp xuống,dừng lại trên khuôn mặt.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đứng vững hai chân,liền mang hắn vứt trên mặt đất,nhìn lại bộ dáng hắn nói:”Thật sự sợ hãi như vậy?”

 

Cốc Thiên Thiên hít sâu một hơi,đứng dậy,ra vẻ bình tĩnh:”Có cái gì phải sợ?Nếu như thật sự ta ngã chết,chết đuối,cũng có đại danh Hiên Viên công tử lừng lẫy chôn cùng.”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu biểu lộ hàm xúc không rõ đưa mắt dõi theo hắn một lát,giả vờ an ủi:”Sau sẽ tốt hơn thôi,trước lạ sau quen,quay lại thời điểm vừa rồi sẽ không tái sợ hãi nữa!”

 

Cố Thiên Thiên tự hỏi bản thân bình thường đều không dễ giận người,lúc này đây lại giận đến mức suýt hộc máu,hận không thể lấy thanh kiếm trên người hắn chọc thủng mấy lỗ cho hả giận.

 

Hình Bàn lúc này cũng bay qua đến,thản nhiên rơi xuống đất,nhìn thấy hai người dùng mắt trừng nhau,cười một tiếng,bất đắc dĩ nói:”Nhị vị các ngươi lại làm sao vậy?”

 

“Không có gì.”Cốc Thiên Thiên sải bước đi về phía trước,phía sau cổ lại bị chế trụ.

 

“Nhà ngươi lại mất chủ nhân?”

 

Cốc Thiên Thiên thuận theo dừng lại bước đi,xoay người cười thuần lương:”Mời người lên trước.”

 

Cốc Thiên Thiên đi ngay sau hắn,Hình Bàn đi cuối cùng.

 

Que khe lá cây mà mơ hồ có thấy chút ánh sáng phản chiếu lên bức tường.Đi được một lát,xuất hiện trước mặt là một bức tường vây quanh cao ngất,hướng chỗ sâu trong rừng cây mà kéo dài,có thể thấy được chỗ này đất đai khá rộng,đại môn treo bức hoành phi diễm lệ có ba chữ “Kinh Đào môn”,nét chữ mềm mại,cứng cáp hữu lực.Ba người còn chưa đi vào,liền nghe thấy một trận tiếng ồn ào từ giữa truyền ra.Đi qua đại môn gần nhất chính là nhà cửa trong “Hiểu ý đường”,sớm tụ tập một nhóm người,ồn ào không ngớt.Trong đại môn rộng mở,có thể thấy rõ đối diện mặt đại lý đường để một bài linh vị,ghi rõ,”Ân sư Lâm Hoài Thương chi linh vị”,lư hương bên trong toát ra từng đợt từng đợt khói nhẹ.

 

Cốc Thiên Thiên chạy gấp vào đại đường,nhìn thấy linh vị kia,hơi hơi sửng sốt sau đó vẻ mặt có chút thả lỏng,làm như nhẹ nhõm thở dài một hơi.

 

“Làm sao vậy?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu hoài nghi liếc nhìn hắn một cái.

 

“Không có gì,ta vừa nghĩ đến Lâm Hoài Thương,”thương” có gì khác gì “thương tổn” tất cả chỉ có vậy.”Cốc Thiên Thiên tiến lên phía trước thắp một nén nhang.

 

Người chết có danh tiếng khá lớn,Hiên Viên Chiêu Nghiêu cũng thắp một nén nhang để vào chiếc lư hương bên trong.Hình Bàn thì không biết thì từ lúc nào mà đã không thấy bóng dáng.

 

“Hiên Viên công tử,biết danh đã lâu.”Một nam tử trung niên đi ra từ trong ra đứng trước mặt Hiên Viên Chiêu Nghiêu,mỉm cười đứng phía trước,phía sau vài đệ tử đi theo.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng Cốc Thiên Thiên ngoan ngoãn đứng cách đó không xa,thế này mới đánh giá người đang đứng trước mắt,nói:”Thì ra là Địch trưởng môn,chẳng hay Địch trưởng môn cũng vì người làm ra mấy đạo cụ ngoài ấy mà đến.”

 

Địch Thu cũng không giấu diếm,thản nhiên mà nói:”Đúng vậy,bất quá,khi chúng ta đến,trong Kinh Đào này không thấy một bóng người,các nơi đều bị phá loạn hết cả,chúng ta thử tìm những thứ thuộc nơi này,vẫn chưa thấy bất cứ một cái mặt nạ da người nào ở đây.”

 

Cốc Thiên Thiên bất động thanh sắc quan sát kĩ lưỡng từng góc xung quanh,càng phát nghi ngờ.Cho dù là tìm kiếm mặt nạ da người cũng không nên đem bình hoa trong phòng,chậu hoa,đồ uống trà những đồ dùng linh tinh toàn bộ đập bể thế chứ.

 

“Nghe nói Lâm Hoài Thương còn một đồ đệ,không biết hắn đang ở nơi nào?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

 

Mặt khác,một người cũng đi tới,đối với Hiên Viên Chiêu Nghiêu chắp tay rồi bảo:”Tuy rằng chúng ta biết tên “khéo léo” ấy có một đồ đệ,nhưng lại đối với tên đồ đệ ấy hoàn toàn không biết tí gì,căn bản không thể điều tra thứ gì.Bất quá,có thể khẳng định rằng,đồ đệ này nhất định cũng am hiểu dung dịch thuật.”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu gật đầu:“Thì ra là như vậy.Ta còn chút việc xin đi trước một bước.”

 

Quay đầu lại,hắn gọi một tiếng:”Thiên Thiên.”

 

Cốc Thiên Thiên sửng sốt.Người gọi hắn như thế không ít,nhưng khi nghe được từ trong miệng Hiên Viên Chiêu Nghiêu,không biết vì sao có một loại cảm giác khác thường.

 

“Bảo ta làm cái gì?”

 

“Đi nơi khác nhìn xem.”

 

Như thế này Cốc Thiên Thiên mới nhận thấy Hình Bàn không ở đây:”Hình lâu chủ đâu?”

 

“Quan hệ của các ngươi từ khi nào trở nên tốt vậy?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

 

Cốc Thiên Thiên thầm nghĩ Hiên Viên Chiêu Nghiêu rất quái lạ:”Các ngươi không phải bạn tốt sao?Nơi đây long ngư hỗn tạp,ngươi liền không một chút lo lắng hắn gặp nguy hiểm?”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhíu mi lại,xoay người hướng ra phía ngoài đi,ngữ khí khá trầm:”Đuổi kịp.”

 

Cốc Thiên Thiên trong lòng không cam tình không nguyện,bộ dáng như rùa mà đi,nhìn thấy mục đích Hiên Viên Chiêu Nghiêu đến là tòa nhà bên cạnh “Thương Hải cư”,thế này mới nhanh nhẹn theo sau.

 

Theo như bên trong các căn phòng có trang sức và cách bài bố trang trí đó có thể thấy có nam có nữ,từng cái phòng đều bị lận tung phá tan tành cực hỗn độn.Trong đó có một căn phòng trên sàn con dính một ít dấu vết máu khô,nhìn ra được có người đã lau chùi nhưng không quá sạch sẽ,bị gió thổi sau đó bị đọng lại,dính lại trên mặt đất.Trong phòng trang trí cùng giường đệm đều cho thấy chủ nhân của nó là một người lớn tuổi có nhan sắc,bàm ghế cũng lấy kiểu dáng cổ làm trọng.Tủ quần áo nội y cùng vài bộ quần áo trên giường cũng thuộc về một người cũng coi như đã lão.Trên mặt bàn còn lại một đống sách cùng mấy bản viết tay,vừa đẹp lại càng hữu lực,rõ ràng là xuất phát từ tay nam nhân.Có một cái lồng chim đầu giường,cửa được mở ra,chim chóc chả biết đi đâu.

 

“Gian phòng này đại khái của Lâm Hoài Thương đi?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

 

“Hắn như thế nào…chết?”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói:”Có thể bị địch nhân ám sát.”

 

“Thật sự?Lấy cái gì làm bằng chứng?”Cốc Thiên Thiên truy vấn.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu dõi theo hắn:”Ngươi hình như rất quan tâm chuyện của hắn?”

 

Cốc Thiên Thiên buông tay nói:”Có tâm thì sẽ có tính hiếu kì,mà mỗi người ai mà không có tâm.Nếu ngươi không hiếu kỳ tại sao đến nơi này?”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu từ chối cho ý kiến,ý bảo hắn xem mặt đất với vách tường:”Xem hình dạng của máu bị phun ra,hắn lúc ấy hẳn là đang đứng cạnh cửa sổ,có người từ sau lưng đánh lén.”

 

Cốc Thiên Thiên “ác” một tiếng.

 

“Hiên Viên,Thiên Thiên.”Thanh âm của Hình Bàn từ ngoài truyền vào.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đi ra ngoài.

 

“Nhìn biểu tình của ngươi,tựa hồ rất có thu hoạch.”

 

Cốc Thiên Thiên cũng vội vàng ra cùng,vảnh tai nghe.

 

Hình Bàn cảnh giác nhìn một vòng bốn phía xung quanh,mới nói:”Dựa vào phán đoán của ta,tòa nhà ở Kinh Đào này có ít nhất mười người ở,trong đó hẳn có ba vị được xem là chủ nhân.Trừ bỏ Lâm Hoài Thương ra,hai vị kia rất dễ phân biệt một là một nam tử hán năm nay tầm ba mươi tuổi khá kiệt suất và hai là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi.”

 

“…Tất cả những thứ này ngươi đều nhìn ra được?”Cốc Thiên Thiên cả kinh nói.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhìn hắn liếc mắt một cái,không cho là đúng nói:”Có gì khó đoán?Quần áo,bài chí,bút tích trong phòng có thể đoán ra mấy phần tính cách cùng tuổi tác,mà giá trị các đồ vật trong phòng sẽ nói lên địa vị của chủ nhân.”

 

“Ta cũng đâu có hỏi ngươi?”Cốc Thiên Thiên nhỏ giọng nói.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu khóe miệng nhất thời co rút,cười nói:”Không cần khách khí với ta,là chủ nhân,dạy bảo tiểu tư là điều lên làm.”

 

Hình Bàn lắc đầu cười khẽ,có chút đăm chiêu nói:”Nam tử ấy cùng thiếu niên nọ không biết vị nào là đồ đệ của Lâm Hoài Thương.Đúng rồi,mặt khác còn một sự kiện,có chút kì quái.

 

“Chỉ giáo cho?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

 

Hình Bàn nói:”Cách vách “Thính khê uyển” có một phòng bên trong rỗng tuếch,như là tất cả đồ vật đều bị người cố ý mang đi,tượng hồ dấu diếm điều gì.Chỉ có cách vách ấy có để lại một bức họa vẽ mấy đường cong,không biết muốn gì.”

 

Cốc Thiên Thiên thần sắc cổ quái.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu trầm ngâm không nói.

 

Hình Bàn đề nghị nói:”Sắc trời đã không còn sớm,nếu như không còn việc gì khác,chúng ta nên sớm xuống núi.”

 

Cốc Thiên Thiên nói:”Ta muốn ở lại.”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu chậm rãi nhắc nhở nói:”Ngươi bây giờ còn là tiểu tư của ta,không có quyền quyết định.”

 

“Ta cũng có việc cần chính ta làm,ngươi dựa vào cái gì mà quyết định ta ở lại hay không?”Cốc Thiên Thiên nhướn mày:”Tuy ta đã vài lần lấy ngươi ra toàn bộ trêu đùa,ngươi không phải cũng đùa giỡn ta mấy lần?Ta cũng không thiếu nợ ngươi.”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười nhẹ nói:”Trước hết nghĩ biện pháp để rời xa ta ba thước rồi nói sau.”

 

Cốc Thiên Thiên khinh thường nói:”Sẽ lại ỷ vào bản thân võ nghệ cao cường mà khi dễ người.”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cũng không phủ nhận,thong thả nói:”Yếu chết mạnh sống,phải biết thích nghi chứ.”

 

“Một ngày nào đó ta nhất định phải làm ngươi mở mắt ra mà nhìn.”Cốc Thiên Thiên đe dọa nói.

 

Hình Bàn khuyên nhủ:”Thiên Thiên,quái hiệp sẽ không đến đây đâu,ngươi ở lại cũng chỉ vô dụng mà thôi.”

 

Ai bảo hắn ở lại đây để chờ quái hiệp?Cốc Thiên Thiên thầm nghĩ,nhưng miệng lại nói:”Ngươi như thế nào biết hắn sẽ không đến đây?”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bước đi hướng ra ngoài cửa,rõ ràng đang chờ Cốc Thiên Thiên tự giác đuổi kịp.Cốc Thiên Thiên nhíu nhíu cái mũi,cũng theo đi ra,nhưng cũng chưa đi xuống núi mà hướng sang một cánh cửa khác.

 

Hình Bàn nhìn Hiên Viên Chiêu Nghiêu.Hiên Viên Chiêu Nghiêu đứng tại chỗ một chốc lát,cũng quay người đi theo.Hình Bàn thần sắc càng phát kinh ngạc.Hắn chưa bao giờ thấy Hiên Viên Chiêu Nghiêu đối với người dung túng như thế.

 

Cốc Thiên Thiên đẩy ra cửa một gian phòng,tìm được phòng trống mà Hình Bàn nhắc tới,trên vách tường cũng có mấy chữ như gà bới,khóe miệng lặng yên gợi lên.

 

Cốc Thiên Thiên tùy ý đánh giá bốn phía,chóp mũi ngửi được hình như có hình như không mùi hương của dược liệu,âm thầm đoán chủ nhân phòng này rất hay sắc thuốc,bởi vì uống thuốc rất lâu rồi nên phòng mới có mùi này.

 

“Thật đúng rỗng tuếch.”Cốc Thiên Thiên thất vọng nói:”Nếu muốn mau xuống núi,thì làm đi thôi.”

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đánh giá hắn:”Không phải vừa mới nói không muốn xuống núi sao?”

 

“Đằng nào ngươi cũng bắt buộc ta,không bằng ta tự nguyện đi.”Nói xong,hắn liền lấy bộ dáng nhẹ nhàng rời khỏi sân.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng Hình Bàn hai người rõ ràng cảm thấy tâm tình của hắn tốt lên không ít,âm thầm cảm thấy kì quái,nhưng vẫn chưa nghĩ nhiều,chỉ nghĩ là tâm tính của tiểu hài tử.

 

Đi ngang qua Hiểu ý đường,ba vẫn thấy không ít người ở nơi nơi tìm kiếm,ý đồ tìm ra khả năng có mật thất che dấu,cơ quan linh tinh.

 

Đi đến cầu dây xích,Cốc Thiên Thiên không đợi Hiên Viên Chiêu Nghiêu thúc giục,tự giác đi đến bên người hắn.Hiên Viên Chiêu Nghiêu chỉ cảm thấy hành vi khác thường,âm thâm đề cao cảnh giác,không nhìn ra cái gì dị thường,thế này mới như trước ôm lấy hắn,thi triển khinh công đáp lên cầu bằng dây thép kia.

 

Nào ngờ,chính vào đoạn giữa của dây xích,nổi ra biến hóa!Cốc Thiên Thiên bỗng nhiên xuất trưởng đánh tới ngực Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu sắc mặ khẽ biến.Hắn vạn phần không hề đoán Cốc Thiên Thiên lại hành động vào lúc này,chỉ vì lần trước bộ dáng sợ hãi của Cốc Thiên Thiên hoàn toàn không giống làm bộ,lúc này công kích hắn,không khác gì tự tìm đường chết.Cốc Thiên Thiên ở trong lòng hắn,hắn muốn né tránh,trừ phi ném Cốc Thiên Thiên ra.Rơi vào đường cùng,hắn chỉ vận khí ngăn cản chưởng lực của Cốc Thiên Thiên,chịu thấy một chưởng.Xích sắt nhất thời lay động nảy lên,hai ngươi đứng phía trên,chỉ như con thuyền ở trên mặt sóng biển dữ dội phập phùng.

 

“Tiểu quỷ,ngươi thực sự muốn tìm cái chết.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu tiếng nói trầm thấp.

 

Cốc Thiên Thiên thầm cảm thấy ngoài ý muốn,hắn còn nghĩ Hiên Viên Chiêu Nghiêu sẽ buông tay.Hắn quả thực lực cân bằng rất kém không phải là làm bộ,lúc này treo giữa không trung hình như có chút tái nhợt,lại đối với Hiên Viên Chiêu Nghiêu xuất trưởng.

 

Hiên Viên Chiêu Nghiêu tâm tư vừa chuyển,không biết nghĩ đến cái gì,bỗng nhiên thả hắn ra,tránh đi đánh trả.

 

Hai người thế nhưng trên dây xích giữa không trung động thủ đánh nhau,đem mọi người ở hai bên trên bờ trợn mắt há hốc mồm.Vách đá hai bên bờ giống như cự thú mở rộng mồm,phảng phất như tùy thời có thể nhảy lên,đem hai người kia cắn nuốt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s