[Chương 14] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 14


Cốc Thiên Thiên mắt sắc chú ý tới:”Là hắn?Coi như ta chưa có hỏi đi.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đảo mắt liếc hắn một cái,chậm rì rì nói:”Đi gọi tiểu nhị mau mang đồ ăn lên.”

Cốc Thiên Thiên khóe miệng nhếch lên,đứng dậy rời đi.Vừa ly khai khỏi phạm vi tầm mắt của Hiên Viên Chiêu Nghiêu và Hình Bàn,Cốc Thiên Thiên giảo hoạt cười,nhẹ nhảy lên lầu hai,lẻn vào phòng hắn cùng Hiên Viên Chiêu Nghiêu lấy đi túi đồ của mình,từ cửa sổ nhảy ra,lực đi cũng không yếu,trong ánh nắng buổi chiều,vội vàng lao về hướng xa xa phía trước.

Thẳng đến khi tới chỗ ngã rẽ,hắn mới dừng lại thở một hơi.Ngửa mặt đi tới chỗ năm sáu người đang đứng,bộ dáng vội vàng.

“Đại ca,chúng ta tốt nhất nên sớm đuổi đến Kinh Đào sơn,nếu như đi chậm,mặt nạ da người của đại ta rơi vào tay kẻ khác mọi đại sự liền xáy ra sự bất ổn.”

Cốc Thiên Thiên kế sách đầy trong bụng,vội vàng ngăn bọn họ lại.

“Vài vị,tiểu đệ mạo muội hỏi chuyện,có phải cũng đang tính toán đi đến Kinh Đào sơn?”

“Như thế thì sao?Ngươi là người nơi nào?”Nam tử cầm đầu đánh giá người trước mặt,thần thái ngạo mạn.

Cốc Thiên Thiên sách một tiếng,tiếc hận nói:”Thì ra các ngươi còn không có được tin tức sao?Tiểu đẹ nghe nói toàn bộ mặt nạ da người của tên Lâm Hoài Thương “khéo léo” đã rơi vào tay của Hiên Viên Chiêu Nghiêu rồi.”

“Cái gì?Hiên Viên công tử?”Mọi người chấn động.

“Không sai.”Cốc Thiên Thiên thần bí hề hề đè nén thanh âm nói:”Ta vừa rồi thấy bọn họ ở Phúc Lai tửu lâu,tai nghe thấy chính bọn họ nói thế.”

Mấy người nhìn nhau,bước nhanh mà đi.

Cốc Thiên Thiên hừ nhẹ một tiếng,cũng nhanh chóng rời đi,vừa nhìn thấy họ liền nghĩ đến khả năng họ là ngươi giang hồ cũng đang tiến tới Kinh Đào sơn,liền nói toàn bộ mặt nạ da người của Lâm Hoài Thương đang nằm trong tay Hiên Viên Chiêu Nghiêu.

Nói đến Hiên Viên Chiêu Nghiêu,chờ đợi một lát,không thấy Cốc Thiên Thiên xuất hiện,bỗng thấy không ổn:”Không xong.”

“Làm sao vậy?”Hình Bàn ngạc nhiên hỏi.

“Tiểu quỷ kia nhất định lại chạy rồi.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu sắc mặt không tốt lắm,ngồi yên chưa động.

Hình Bàn nói:”Hẳn là sẽ không đi,vẫn chưa nghe thấy tiếng vó ngựa.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu trầm giọng nói:”Tên tiểu quỷ kia trên người có ba ngàn lượng ngân phiếu,cũng không cần để ý đến một con ngựa.”

“Cái gì ngươi cũng biết?Rốt cuộc các ngươi có quan hệ gì?”Hình Bàn ngạc nhiên nói.

Đang lúc này,ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập,mấy người hung thần ác sát (chung quy là vẻ mặt như ôn thần hung ác,ghê dợn =_=”) xông đến trước mặt Hiên Viên Chiêu Nghiêu và Hình Bàn.

“Hiên Viên công tử,xin mạt phép.”Lão đại nói.

“Ngươi là người nào?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói.

Người nọ bày ra thần sắc kính trọng:”Tại hạ tên Hách Nam,vô danh tiểu tốt,không đáng nhắc đến.Chẳng qua tại hạ nghe nói,trong tay Hiên Viên công tử có tất cả mặt nạ da người,cho nên muốn cả gan xin hỏi,trong đó có hay không mặt nạ của tại hạ.”

Hiên Viên Chiêu Ngiêu chọn mi:”Nghe ai nói?”

“Là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười đạm:”Lời nói của một tên tiểu quỷ,các ngươi cũng tin?”

Hách Nam tươi cười lộ ra vài phần xảo trá:”Vốn tại hạ cũng có chút hoài nghi.Nhưng mà,thấy Hiên Viên công tử quả nhiên ở trong này,tại hạ cũng có vài phần tin tưởng.”

“Ách?Vì sao?”

Hách Nam nói:”Người trong thiên hạ đều biết,Hiên Viên công tử xuất hành,bên người tất có bát đại hộ vệ đi theo,nhưng nay bát đại hộ vệ cũng không ở bên cạnh người.Tại hạ không khỏi suy nghĩ,hay là bọn họ bị Hiên Viên công tử phái ra ngoài hoàn thành nhiêm vụ đi?”

Hình Bàn vỗ tay cười rộ lên:”Ha ha,Hiên Viên,xem ra,sau này ngươi còn nổi tiếng lên không ít đi.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhìn chằm chằm Hách Nam,không mấy thần sắc,khí định thần nhàn:”Nguyên lai như vậy,nếu như các hạ cho rằng bản công tử trên người có mặt nạ da người,liền tiến lên mà lấy đi.”

Hách Nam mấy người nhìn nhau.

“Quả nhiên Hiên Viên công tử không có lấy được mặt nạ da người?”

“Không cần nói lời vô nghĩa.”

Hách Nam chần chờ một cái chớp mắt,quát:”Các huynh đệ,lên.”

Chỉ nghe “oạch” một tiếng,Hình Bàn chân phải vận lực,ngồi trên ghế băng lập tức trượt ra,rút khỏi phạm vi bị công kích,thản nhiên ngồi ngay ngắn,khẽ vuốt đầu đồng tiền nhỏ (vật nuôi của ảnh),cười nói:”Dám dọa đến tiểu bảo bối của ta.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu tĩnh tọa bất động,chén trà trên tay phải vẫn chưa buông,tay trái cởi thoát áo choàng,xoay tròn vất ra,chụp lên đầu mũi đao tiến tới.Mấy người Hách Nam nhất thời không thể khống chế thay đổi phương hướng,ngược lại hướng sang bạn đồng hành,vài tiếng kêu thảm nhất thời xuất ra.Chỉ cần một chiêu mà thui,mấy người ai lấy đều liên tục ngã xuống,binh khí trong tay rơi “choang” xuống mặt đất.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu uống một ngụm rượu,cười nói:”Đánh rồi ngồi xuống có thấy thoải mái?”

“Này…”Mấy người nhìn hắn sắc mặt cổ quái,vội vàng đứng lên,cũng không dám bỏ đi.

“Ai cho các người đứng dậy?”

Mấy người Hách Nam lại nhanh chóng nằm xuống,liên tục cầu xin tha thứ.

“Hiên Viên công tử,là chúng ta không biết tốt xấu,có nhiều mạo phạm.Đại nhân ngài có nhiều đại lượng,hãy bỏ qua cho chúng ta đi.”

Hiên Viên Chiêu Ngiêu lay động bàn tay thở dài:”Thật sự ngu ngốc,bây giờ là mùa xuân,nằm thế dễ bị cảm lạnh.”

“Này,này…”Hách Nam sau một lúc lâu nói không lên lời,chậm rãi xoay người quỳ rạp trên mặt đất,một nét mặt già nua bỗng chốc đỏ bừng,giống như mặt trư.

Còn lại mấy người,thấy thế liền làm theo.

Cách đó không xa mọi người vây xung quanh xem muốn cười cũng không dám cười.

“Còn chưa cút?”

Mấy người Hách Nam nhất thời như được đại xá,nhanh chóng bò lên,tranh đoạt đi ra ngoài cửa.

Hình Bàn lúc này trở lại chỗ ngồi cũ,cười nói:”Ngươi đoán tên tiểu quỷ kia hiện giờ đang ở đâu đi?”

“Hắn?Chạy không thoát khỏi bàn tay ta.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu không chút để ý nói.

Hình Bàn nghi ngờ nói:”Hắn biết mục đích của chúng ta đi đến nơi nào,chỉ sợ sẽ không đi Kinh Đào sơn.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu chắc chắn nói:”Nhất định sẽ đi.”

“Vì sao?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu hỏi ngược lại:”Ngươi cảm thấy trong lời nói vừa rồi về ba người,tương đối mà nói,dễ dàng tiếp cận nhất là ai?”

“Quái hiệp.Cung chủ Hạo Miểu cung thần long chưa từng lộ diện.Về phần ngươi,ha ha,hắn đối với ngươi hình như rất có thành kiến.”Hình bàn sáng tỏ:”Ý của ngươi là,hắn còn chưa buông tha quyết định bái sư?Ngược lại tiểu quỷ này đối với chuyện học võ có chút quá phận cố chấp.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu vui vẻ nói:”Sau đó ta sẽ chạy đi suốt đêm.”

Hình bàn cũng cầm lấy chiếc đũa:”Ta đương nhiên sẽ đi cùng ngươi.”

“Ngươi chịu được?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu trêu tức.

Hình Bàn lạnh nhạt nói:”Có gì không thể?”

Dùng xong bữa tối,Hiên Viên Chiêu Nghiêu nhảy lên khiên ngựa đỏ thắm,cùng Hình Bàn chạy đi suốt đêm.Trên đường hai người gặp không ít người không sợ chết mà phá rối,Hiên Viên Chiêu Nghiêu trong lòng biết là Cốc Thiên Thiên giữa đường giở trò quỷ,càng phát ra lời quyết tâm cho hắn một chút giáo huấn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s