[Chương 12] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 12


Hai con ngựa mang hai màu sắc khác nhau,một con màu trắng,một con màu nâu.Con bạch mã trắng tinh như tuyết,xinh đệp đến cực điểm,hai đôi mắt to trong suốt lấp lánh.Ngồi trên nó lầ một nam tử tuấn mĩ bất phàm,mày kiếm mắt sáng,hết thảy đều cho thấy sự cao ngạo,áo khoác màu trắng theo gió bay lên,như giương đôi cánh tuyệt đẹp.Mặt khác da con ngựa bóng loáng toả sáng,được chải chuốt chỉnh tề ngay ngắn.Dây cương được làm rất tốt tạo ra từ nguyên liệu thuần chất,nó như một chuỗi ngọc toả sáng như trân châu còn được bọc bằng kim tuyến,yên ngựa bóng loáng như mới.Xa hoa mà ko tục khí khoe khoang.

Vũ Tử Kinh cũng hiếu kì mà xem vài lần,sau đó liền thu hồi ánh mắt.Hắn ngồi xuống bên cạnh Cốc Thiên Thiên,liếc mắt xem một cái rồi luồn tay vào ống tay áo,từ trong đó lấy ra một lọ thuốc bôi:”Tiểu huynh đệ,thương thế của ngươi trước tiên nên bôi một ít thuốc mới được.”

Cốc Thiên Thiên vội vàng cúi đầu,nhẹ giọng nói:”Không cần đâu,đa tạ.”

Vũ Tử Kinh âm thầm cảm thấy kì quái.

“Đúng rồi,tiểu huynh đệ,ngươi bây giờ là đang muốn đi đâu?”

“Tuỳ tiện đi linh tinh một chút thôi.”Cốc Thiên Thiên tận tình cận lực lui vào phía bên trong.

“Ta nói này Hiên Viên,ngươi đừng lúc nào cũng lộ ra mỗi một khuôn mặt bình tĩnh như thế.Tuy rằng ta tới nhờ vả ngươi theo giúp ta,nhưng ta cũng trả một cái giá rất cao,không phải sao?”Hình Bàn cao nhã cười,lập tức quay đầu về phía nam tử khuôn mặt tuấn mĩ một thân bạch sắc.Tiểu đồng nhu thuận lui vào trong ngực hắn,chỉ lộ ra cái đầu.

Hiên Viên Chiêu Ngiêu vốn mang bản mặt lạnh lùng nhìn về phía trước,bỗng nhiên cười nhẹ,thúc ngựa chạy nhanh về phía trước.

“Ta nên cảm tạ ngươi.”

Hình Bàn kì dị nhăn mày,nhìn hắn nhảy xuống ngựa,đi vào trong quán trà có một thiếu niên cúi đầu uống từng ngụm.

Cốc Thiên Thiên nghe thấy tiếng bước chân đến gần,trong lòng biết mọi chuyện không ổn,nhanh chóng lấy ra vài đồng tiền đặt lên bàn,đứng dậy muốn đi.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu một tay đè vai phải của hắn lại,như có như không đảo mắt liếc Vũ Tử Kinh,lạnh lùng cười nhạt với Cốc Thiên Thiên:”Như thế nào vừa thấy ta đến liền vội vàng đi?”

Cốc Thiên Thiên cười trừ nói:”Là ngươi à,tại hạ có chuyện phải vội vàng đi,như thế nhé.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu vô cùng thân thiết nắm lấy bờ vai của hắn,nhìn về phía Hình Bàn.

“Hình Bàn,lại đây nhận mặt đại công tử Thạch thiếu gia đi.”

Thạch thiếu gia?Vũ Tử Kinh sửng sốt.

Hình Bàn đi tới,cao thấp đánh giá Cốc Thiên Thiên,có chút nghi hoặc:”Thạch thiếu gia?Chính là người ngươi hỏi về nhi tử của Thạch Nhạc Dung?Bất quá,ta nhớ rõ hắn mới chỉ có mười một tuổi,chẳng nhẽ ta nhớ nhầm.”

Cốc Thiên Thiên sắc mặt cứng đờ.Hình Bàn,lâu chủ Hối Tinh Lâu,được mọi người xưng là không có cái gì không biết,hắn đương nhiên cũng có nghe nói qua.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bắt đầu ngồi xuống,vẫn không nặng không nhẹ ấn vai Cốc Thiên Thiên,lơ đãng hỏi:”Thạch Dung,Thạch Phỉ Chấn,đó là tên thật của ngươi?”

Vũ Tử Kinh thần sắc càng thêm kinh ngạc,lại liếc mắt một cái xem Cốc Thiên Thiên.

Hình Bàn nhớ lại lần trước Hiên Viên Chiêu Nghiêu từng hỏi qua hắn vấn đề này,đại khái cũng đoán ra sự tình cùng nguyên do,không khỏi buồn cười,vội vàng ho nhẹ một tiếng để che dấu.Hắn vẫy tay bảo lão bản mang trà tới,vừa thỉnh thoảng nhìn quét Hiên Viên Chiêu Ngiêu cùng Cốc Thiên Thiên,thầm nghĩ bọn họ trong lúc đó rốt cuộc phát sinh chuyện gì,chỉ sợ Hiên Viên Chiêu Nghiêu từng đề cập qua “một việc rất thu vị” cùng thiếu niên này có liên quan.

Cốc Thiên Thiên phản ứng cực mau,mặt không đổi sắc nói:”Tại hạ tên đúng là Thạch Dung,”Phỉ Chấn”là tên thường gọi ở nhà.”

“Ác?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu không khỏi thầm khen tên tiểu tử này đủ trấn tĩnh:”Thường nghe nói kiếm pháp của gia chủ phi thường nổi tiếng,không bằng Thạch thiếu gia cho chúng ta mở rộng tầm mắt?”

Cốc Thiên Thiên âm thầm cắn răng:Hiên Viên Chiêu Nghiêu ngươi quả là tốt,vạch trần ta lừa gạt ngươi cũng được thôi,vậy mà còn lợi dung cách này nhục nhã ta,muốn cho ta trước mặt mọi người xấu hổ.

“Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đối với thái độ chịu thua của hắn có chút vừa lòng:”Ngươi tên là gì?”

“…Trương Cảnh Hạo.”Cốc Thiên Thiên nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu chọn mi,theo dõi ánh mắt hắn:”Là Trương,là Cảnh,rồi lại là Hạo?”

Cốc Thiên Thiên bị cặp mắt lợi hại kia nhìn thấu,tâm trí đều bay đâu mất,nhất thời không biết nên đối phó thế nào:”Trương là…”

“Nếu ngươi không nói thật,ta liền gọi ngươi là “tiểu phiến tử” nhé.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nói. (gọi e ấy như thế mà đk à? =.=’’ )

Cốc Thiên Thiên cố nén giận:”Cốc Thiên Thiên.Là thật đó,tin hay không tuỳ ngươi.”

Hình Bàn nhìn hắn tức khí,vội nói:”Hiên Viên,hắn vẫn còn là một hài tử thôi…Trà đây.”

“Ta có thể đi rồi.”Cốc Thiên Thiên tức giận nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu mắt hướng vào cái ấm trà hảo ý nói:”Châm trà.”

Cốc Thiên Thiên cả giận nói:”Ngươi đừng có khinh người quá đáng.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu một chút cũng không đem hắn đang căm tức để vào mắt,thản nhiên nói:”Không biết cái địa phương kia nếu có không biết bao nhiêu người xâm phạm thì sẽ như thế nào…”

Lời còn chưa dứt,Cốc Thiên Thiên đã nhấc ấm trà lên,cung kính cười:”Đại gia,thỉnh uống trà.”

Hiên Viên Chiêu Ngiêu dương thần,không nhanh không chậm nâng chén trà lên.

Cốc Thiên Thiên theo dõi hắn nâng chén lên thẳng khi thấy đáy:”Trà ngươi uống rồi,hiện tại ta có thể đi chứ.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu chậm rãi nói:’Sau đó chúng ta muốn đi Kinh Đào Sơn,ngươi phải đi cùng với chúng ta.”

Cốc Thiên Thiên cả kinh:”Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào chuyện ngươi đi đến cái nơi kia…”

Cốc Thiên Thiên vội vàng đánh gãy lời nói của hắn:”Cùng nhau đi cũng tốt,nhiều người càng náo nhiệt,haha.”

Hiên Viên Chiêu Ngiêu lại nói:”Từ giờ trở đi,ta cùng với Hình Bàn hai người phục vụ cũng do ngươi phụ trách an bài.”

Cốc Thiên Thiên kháng nghị nói:’Ta cũng không phải tiểu tử (= người hầu) của ngươi,nếu ngươi muốn được hưởng thụ thì đi mà gọi mấy tên hộ vệ của ngươi.”

“Nếu ngươi đi đến cái nơi kia…”

Cốc Thiên Thiên không còn lời nào để nói.

Vũ Tử Kinh đứng lên,nhìn về phía Hiên Viên Chiêu Nghiêu:”Vị công tử có phải hay không có điều gì đó không ổn?”

Hình Bàn cười nhẹ,cúi đầu uống trà.

Tầm mắt Hiên Viên Chiêu Nghiêu xẹt qua trên người Vũ Tử Kinh,dừng lại ở trên người Cốc Thiên Thiên,tán thưởng nói:”Nhìn không ra,người ngươi như thế mà cũng có kẻ vì ngươi mà bênh vực kẻ yếu.”

Cốc Thiên Thiên lạnh lùng liếc hắn một cái,đối với Vũ Tử Kinh nói:”Về công tử,chuyện này cùng ngươi không quan hệ,ta không muốn liên lục tới ngươi.”

Vũ Tử Kinh giương giọng nói:”Gặp chuyện bất bình,ai cũng có thể quản được.”

Cốc Thiên Thiên không nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười nói:”Ngươi muốn quản chuyện này như thế nào.?”

“Tiểu huynh đệ,chúng ta đi.”Vũ Tử Kinh nhanh nhẹn kéo Cốc Thiên Thiên.

Tay phải Hiên Viên Chiêu Nghiêu khẽ nhúc nhích.

Vũ Tử Kinh lập tức bị bắt lấy tay,giống như một sợi dây buộc chặt,một trận đau đớn nổi lên,vội vàng vận nội công ngăn chặn lại,không biết rằng chiếc dây thừng ấy bỗng nhiên biến thành một quyền cước.Hắn vội vàng rút tay về,cổ tay nhất thời bị buông ra,tập trung nhìn vào,lưu lại một dấu vết hồng tím.

Ngẩng đầu lên nhìn Hiên Viên Chiêu Nghiêu,tay hắn vẫn đặt trên thành chén trà,dường như vẫn chưa có cử động qua.

Hình Bàn lúc này mới quay lại cười nói:”Tiểu tử,tưởng có thể lãnh giáo Hiên Viên công tử,chỉ sợ còn phải chờ đợi mười năm nữa.”

“Hiên Viên công tử?” Vũ Tử Kinh đánh giá Hiên Viên Chiêu Nghiêu,thần sắc cảnh giác:”Cái áo choàng này quả thực rất giống với phong cách của Hiên Viên công tử nhưng mọi người đều biết Hiên Viên công tử bất luận là đi đến đâu,sẽ có tám hộ vệ đi cùng,đồng thời cũng rất dễ có địch làm bạn cùng đường.Các rốt cuộc từ phương nào đến,tại sao phải giả mạo Hiên Viên công tử để làm việc?”

Hình Bàn sau khi kinh ngạc,thấp giọng cười rộ lên:”A a a,Hiên Viên,xem ra người đứng trước ngươi quả thực rất đáng yêu nga.Tại hạ hôm nay lại được mở mang kiến thức…Ha ha…”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không có nói gì hắn,chậm rì rì uống trà.

Khuôn mặt tuấn tú của Vũ Tử Kinh lập tức đỏ lên:”Ngươi,ngươi rốt cuộc cười cái gì?”

Hình Bàn đình chỉ tiếng cười,ôn nhu nói:”Ngươi không nhìn ra Hiên Viên Chiêu Nghiêu,nhưng chắc cũng nhận ra chiêu thức vừa rồi chứ.”

Vũ Tử Kinh cả kinh,sắc mặt tái nhợt.

Cốc Thiên Thiên nhìn chằm chằm Hiên Viên Chiêu Nghiêu,đáy mắt khó nén sự kinh ngạc.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đứng lên:”Đi.”

Cốc Thiên Thiên hừ nhẹ một tiếng,không tình nguyện đi theo phía sau.

Ba người càng lúc càng đi xa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s