[Chương 10] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 10


Cốc Thiên Thiên ngồi tại cửa Hạo Miểu cung chờ tới mấy ngày,cuối cùng cũng nhìn thấy Đinh Ngạo đi ra khỏi cửa,lập tức tiến tới dây dưa.

“Đinh quản sự.”

“Lại là ngươi.”Đinh Ngạo nhíu mày.

“Tại hạ thật sự rất có thành ý bái cung chủ của quý cung làm sư phụ.”Cốc Thiên Thiên thành khẩn nói.

Đinh Ngạo quyết đoán lắc đầu:”Đều không phải do ta cố ý làm khó dễ ngươi,so với ngươi ta càng hiểu rõ cung chủ của chúng ta.Nếu như tiểu huynh đệ thật sự muốn học võ,không nên lúc này ở đây lãng phí thời gian,mà nên sớm rời đi tìm danh sư khác.”

Nói xong,hắn đã xoay người rời đi.

Cốc Thiên Thiên không khỏi lẩm bẩm:”Chẳng lẽ đây là số phận…”

Nói một câu cảm thán xong,Cốc Thiên Thiên về nhà trọ trả lại phòng,cầm dây cương ngựa màu đỏ thẫm đi ra ngoài thành.

Ánh sáng dưới nước tạo cho ta tâm tình cực kì tốt,

Sắc núi không những mông lung mà vô cùng kì diệu.

Mong muốn đến phía tây Tây Hồ ngắm cảnh sắc,

Đeo lên đồ trang sức trang nhã thì vô cùng thích hợp.

Tháng ba mùa xuân,gió mát thổi qua các du khách đi trên đường.Quán rượu hoa lâu cạnh Tây Hồ,đều rất ồn ào náo động và sôi nổi.Trong phòng khách hạng nhất lịch sự và cao nhã,Hiên Viên Chiêu Nghiêu cùng một vị công tử trẻ tuổi một thân hắc y ngồi đối diện với nhau.Nam tử ăn mặc sang trọng,thái độ bất phàm,trí khí bức người.

“Lần trước nghe Lưu Nhi bẩm báo có Hiên Viên công tử giá lâm,ta còn nghĩ nàng ấy nói đùa với ta.”Quý công tử khẽ cười,cúi đầu đi xuống xem.Chỗ cổ tay áo khẽ nhúc nhích,chui ra một thứ giống như một sủng vật đáng yêu,toàn thân bao bởi lớp lông trắng tuyết,ngoài tứ chi bé nhỏ xinh xắn,đôi mắt bằng hạt đậu chuyển động quay tròn,nhanh nhẹn ngồi lên trên mặt bàn,hiếu kì nhìn chung quanh.

Hình Bàn,chủ nhân Hối Tinh lâu,hai mươi chín tuổi,ngươi giang hồ gọi là “Quý công tử”.Bởi vì quần áo trên người không kể là dây cột tóc,y bào,trang sức,thậm chí đôi giày,cũng từ những thứ quý giá mà làm thành.Thậm chí từng có người cố ý điều tra qua,từng có một lần,quần áo trên người Hình Bàn có thể cho hắn một người nam nhân cường tráng ăn uống quá độ trong nửa năm.Ngoài ra,dù có đi đến nới nào,bên người hắn đều có sủng vật này đi theo.Đến nay vẫn có rất nhiều người không hiểu vì sao hắn yêu quý sủng vật ấy đến vậy.Tương truyền,vài năm trước,sủng vật ấy đã hữu duyên mà cứu được Hình Bàn đang gặp nguy.Hình Bàn từ khi ấy đều mang nó theo trên người,cho rằng Thượng đế đưa nó cho hắn nuôi dương,tên là “Tiểu Đồng Tiền”. (tên gì mà đáng yêu quá đi!!! >.<)

Hiên Viên Chiêu Nghiêu lúc đầu biết được tên của sủng vật này,còn từng cười nhạo một phen,đơn giản vì nó rõ ràng khí chất cao quý,mà lại có một cái tên vô cùng thô tục.

“Vì sao?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu tuỳ ý ngồi xuống,tư thế thích thú,ánh mắt ngạo nghễ,thái độ kiêu ngạo trời sinh,giống như quân vương.

“Bởi vì ta bây giờ không có nghe đến kẻ thù.”Hình Bàn cười nói.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu uống một ngụm rượu:”Ta ngẫu nhiên cũng sẽ cảm nhận được cảm giác của một người.”

Hình Bàn lay động bàn tay cười cảm thán,ánh mắt xẹt qua hướng cửa sổ:”Ngươi cho là không có tám người kia ở bên cạnh,đó là “cải trang vi hành”?Cho dù ngươi có làm như thế nào để sửa,trong thiên hạ vẫn như cũ là phong lưu thôi.Theo ta được biết,gian phòng này vẫn luôn do ngươi bao toàn bộ,ngày thường cửa sổ vẫn được đóng lại.Nay nhìn thấy cửa sổ được mở ra,mọi người tự nhiên sẽ hiểu được là Hiên Viên công tử đã đến đây.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu không cho là nói thêm:”Ác,ta ngược lại đã quên mất điểm này.Hôm nay tìm ngươi,là có chính sự.”
”Thuỷ Tâm Nhu?”Trên mặt Hình Bàn gia tăng tiểu ý.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu sắc mặt lạnh lùng:”A,có đôi khi rất thông minh cũng không phải là một chuyện tốt.”

Hình Bàn khẽ vuốt đỉnh đầu Tiểu Đồng Tiền,không có động đậy:”Sự việc ngày đó sớm truyền khắp giang hồ,cùng với việc ta có thông minh là gì có liên quan.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đứng dậy,đi đến bên cạnh cửa sổ quan sát:”Nhưng đừng nói cho ta biết,Hối Tinh lâu kia của ngươi chỉ có kỳ danh.”

Hình Bàn nói:”Ta có thể khẳng định mà nói với ngươi,Thuỷ Tâm Nhu chưa bao giờ rời khỏi quá Hàng Châu.”

“Đúng thế.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu trên mặt không có một nửa phần ngoài ý muốn.

Hình Bàn cũng đi đến bên cạnh người hắn,vẻ mặt hứng thú:”Ta ngược lại thì rất ngạc nhiên,là ai lớn gan như vậy dám lập mưu kế trêu đùa ngươi.Ngươi có dự liệu gì chưa?”

“Không có.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười đến thâm trầm:”Nhưng mà,nàng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của ta.”

“Hay là ngươi lại đối với nàng ấy nhất kiến chung tình?”Hình Bàn trêu tức.

“Chiêu khích tướng đối với ta vô dụng.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu liếc nhìn hắn một cái.

Hình Bàn bất đắc dĩ nhún vai,hiện ra một động tác thở dài một hơi:”Hối Tinh lâu này của ta cơ hồ có thể bắt lưới bất cứ tin tức nào,duy nhất là đối với ngươi,dường như hoàn toàn không biết gì cả.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu lông mày khẽ nhếch,từ chối cho ý kiến:”Ngươi không phải biết tên của ta?”

Hình Bàn lắc đầu.

Hai người lại nhớ tới rượu để trên bàn.

“Gần đây,trong chốn giang hồ mặt khác còn xảy ra một đại sự khác.”

“Cái gì đại sự.”Hiên Viên Chiêu Ngiêu bắt đầu hưng trí.

“Lâm Hoài Thương khéo tay ở phía tây đấy,chỉ để lại một đồ đệ.”Hình Bàn nói xong,mặt mang theo nụ cười mỉm nhìn Hiên Viên Chiêu Nghiêu,hình như đang chờ đợi Hiên Viên Chiêu Nghiêu lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Qủa thật Hiên Viên Chiêu lắp bắp kinh hãi:”Lâm Hoài Thương,am hiểu dịch dung thuật,cùng sự chế tác,nắm trong tay mặt nạ các danh nhân giang hồ được gọi là lão quái đản?”

“Đúng vậy.”Hình Bàn nói:”Không ít người nhờ vả Hối Tinh lâu điều tra tin tức về vị đồ đệ ấy,tiếc nuối là,không thu hoạch được gì.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu đã khôi phục biểu tình thường ngày,thản nhiên nói:”Khó tránh những ngày gần đây không khí giang hồ có đôi chút quái dị.”

Hình Bàn gật đầu nói:”Không sai,không ít người đều tính toán đến Kinh Đào sơn lấy lại mặt nạ đạo cụ của chính mình.”

“Ác.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu cầm chén uống ngụm rượu.

Hình Bàn ngạc nhiên nói:”’Hiên Viên công tử’ thanh danh lan xa,những cất chứa phẩm này đúng là tâm điểm của nhiều người muốn nắm giữ đạo cụ ấy trong tay.Ngươi sẽ không để mặt nạ của mình rơi vào tay kẻ khác chứ?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu trào phúng thản nhiên nói:”Vì sao phải đến lấy?Chẳng lẽ còn có người dám giả mạo bản công tử bằng chiếc mặt nạ kia không thành?
Hình Bàn không khỏi bật cười,khâm phục người này vẫn tự tin như ngày thường,nhắc bầu rượu lên đêm chiếc chén đổ đầy,cùng chạm cốc.

Hiên Viên Chiêu Nghiêu bỗng nhiên nói:”Việc của Thạch Nhạc Dung,ngươi biết rõ bao nhiêu?”

“Thạch Nhạc Dung?Người được giang hồ gọi là “Đệ nhất hiệp khách”,hai năm trước chết vì kẻ thù mưu sát,lưu lại một người con trai,năm ấy vừa mới mười một tuổi,này là đệ tử của Lưu Dương phái.Ngươi như thế nào lại có hứng thú với một người đã chết vậy?”
”Mười một?”Hiên Viên Chiêu Nghiêu nắm lại tay phải:”Ngươi xác định.”

Hình Bàn chọn mi:”Tin tức của Hối Tinh lâu,khi nào là giả chứ?”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu xua tay:”Tên là gì?”

“Hình như tên là Thạch Dung.”

Thạch Phỉ Chấn.Thạch Phi Chân.Hiên Viên Chiêu Nghiêu im lặng.

Hình Bàn hiếu kì nói:”Phát sinh chuyện gì?”

“Không có gì.”Hiên Viên Chiêu Nghiêu thanh đạm cười:”Chỉ là phát hiện một sự việc vô cùng thú vị.”

Hình Bàn một hơi nói hết:”Thú vị hả,ngươi cũng rất thú vị,ta sẽ liền nhân cơ hội này thu thập một ít tin tức về ngươi.”

Hiên Viên Chiêu Nghiêu cười mà không nói.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s