[Chương 1] Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

Chiêu Nghiêu Chàng Phiến

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương 1


Nhất loạt nước sông vào mùa xuân, róc rách uốn lượn khắp nơi một loạt liễu rủ theo gió đung đưa, phiến lá xanh biếc màu lục, nhìn về nơi xa tựa như nhìn mây xanh. Dưới bóng cây, một dòng người men theo bờ sông tới chỗ đường phố nơi sâu nhất. Tiểu tử lưu manh liên tiếp hò hét, thét to; tiếng hét bay tới mọi người xung quanh, nối liền không dứt.Xung quanh có đại tiểu thư phía xa thản nhiên đi qua che miệng cười nhẹ,thỉnh thoảng lại đưa tay lên đánh ít phấn;bên ven đường cũng có những giang hồ hiệp khách mang kiếm ở trong bao,sóng vai trò chuyện;những con ngựa kéo xe đạp vào những tảng đá phát ra tiếng tháp tháp nghe vui tai;hài nhi vui vẻ lô đùa từ xa chạy tới;còn có tửu lầu của tiểu nhị nhiệt tình đón khách lữ hành đi qua.Thương Châu không thẹn là một trong những thành trấn phồn hoa nhất nước.

Cảnh tượng phồn vinh không thua kém nơi nào,vậy mà góc bên tường lại là một tên ăn xin có vẻ rất nổi bật.Hắn nhìn qua bất quá khoảng độ 15,16 tuổi,có một mái tóc rối tinh rối mù,giống như thảo cỏ bên đường,trên mặt gồ ghề,xấu xí vô cùng; quần áo trên người hắn có ít nhất hai mươi mảnh vá vụn,tràn đầy tro bụi cùng dầu mỡ.Càng làm cho người ta chú ý tới là hắn chỉ có duy nhất cánh tay phải,ôm đầu gối núp tại góc tường,đôi giày rách lộ ra ngón chân,ngón chân lớn bám đầy chất bẩn. (Sao em ấy thê thảm vậy nhỉ? Đáng thương quá! Đời đúng là bất công mà!!! T^T)

Hắn rũ cái đầu,mờ mịt đôi mắt nhìn chằm chằm vào gót chân nơi đặt cái chén bể.

Trong cái chén bể chỉ có 7~8 đồng bạc lẻ.

Mặt trời dần dần lên cao,từ đông tới đỉnh đầu.Muôn vàn người từ nhỏ tới lớn đi ngang qua trước mặt hắn,đi đến một nơi nào đó rồi lại quay trở lại.Cái đầu của hắn luôn luôn nhìn xuống,cũng như vậy chén bể luôn không đựng quá 10 đồng.

Mặt trời ngả về phía tây,tên ăn xin ấy mới chầm chập đứng dậy ,cầm lấy cái chén,chầm rãi hướng tới sâu trong ngõ nhỏ mà đi.

Vào sâu trong ngõ nhỏ,vẻ mặt của hắn lập tức thay đổi,hai mắt khôi phục thần thái, cơ thể triển khai hoạt động thư thái làm động tác vặn eo,hoạt động gân cốt một chút, sau đó ngưa quen đường cũ đi vào một gian phòng cũ nát,liền kiếm chỗ ngồi xuống. Bên trái bả vai hơi động một cái,từ trong tay áo trống rỗng luồn ra cánh tay trái ! (Trời ơi,bé thế đã lừa tình nguời ta rồi.Hu…Hy vọng ko phải mình ta bị lừa chứ! =_=)

Hắn dùng tay phải luồn qua bên trái xoa tay trái mấy cái,rồi tìm kiếm bên trong ngực mấy vòng,rồi móc ra túi to tiền đồng

“Một hai ba bốn năm…Bốn mươi năm,bốn mươi sáu…Nương,ngồi một ngày trời chân đều đã tê rần mới được có như vậy đó.”

Hắn ở trong lòng ầm thầm nghĩ.Tuổi tác càng lúc càng lớn,nghề ăn xin càng ngày càng làm không được tốt.Làm nghề này tuổi càng nhỏ thì càng dễ làm cho người ta thương càm đồng tình,tuổi càng cao cũng như vậy cũng dễ làm người ta “sinh ý” giúp đỡ.Giống hắn năm nay đã mười sáu tuổi nếu không phải vì “Chặt đứt cánh tay trái”, đừng nói là thương cảm đồng tình,chỉ sợ còn bị mắng lười biếng đã là bản tính ấy chứ.

Hắn đứng lên,tay phải hướng ra sau khuôn mặt,kéo xuống một chiếc mặt nạ da người,để lộ ra một khuôn mặt vô cùng thanh tú,một đôi mắt hắc bạch đầy trí tuệ,lông mi vừa dài vừa cong chớp chớp một cách tinh quái.

Hắn chậm rãi hoả thiêu chiếc mặt nạ da người,xoay người đi vào phía trên vách tường bên hông cửa.Khi trở ra,cùng với người đi vào đã trở thành hai kẻ trái ngược. Mái tóc đã được chải chuốt ngay ngắn chỉnh tề,dùng dải lụa màu đỏ cột tóc lại.Chiếc áo dài màu như bạch sắc lại như màu phấn hồng thanh lịch đến cực điểm,đai lưng cùng màu với dây cột tóc,lộ ra vài phần hoạt bát không bị cản trở,phía trước đai lưng còn có một túi tiền nâu treo lủng lẳng.Hạ thân phối hợp với chiếc quần và đôi hài màu trắng, gọn gang thanh thoát.

Thiếu niên hài lòng xem kĩ một lần nữa,xong rồi mới bước ra cửa,đi thẳng tới đại tửu lầu trong thành tối phồn hoa.

Gọi tới một đĩa lạc luộc,một đĩa rau xanh xào hoà trên chiếc đĩa đựng đồ ăn đẹp mắt,lai tới hũ rượu loại thượng hạng,chậm rãi thưởng thức,dây dưa giả ngây ngốc đến nửa ngày.

Thiếu niên ngồi ở phía sau,đoan trang quý phái trong mọi cử chỉ,như công tử nhà danh môn;nhìn thấy rượu quý được mang lên,trong đáy mắt hiện lên sự đau lòng tất nhiên là không ai nhìn thấy.

Có bỏ ra thì mới có thu hoạch.Thiếu niên dưới đáy lòng tự an ủi chính mình,tự rót một chén rượu,cao nhã uống một ngụm,nếu có người nào đó cẩn thận xem lời nói,lại bị phát hiện,cơ hồ hôm nay uống rượu thiếu chút may mắn.

Lầu hai dường như ngồi kín chỗ,vô luận là thương nhân hay kiếm khách,đều nói cười vui vẻ.

Thiếu niên đôi mắt nhìn xung quanh bốn phía không dấu vết,có chút đăm chiêu.Bỗng nhiên,cách đó không xa cuộc đối thoại của hai người khiến hắn chú ý,vểnh tai lên nghe một lát,gian xảo cười,không hề để ý xung quanh,thẳng thừng dung bữa.

Thương Châu,nói tới dòng họ nhà võ,phải kể tới Trịnh gia,nói tới dòng họ nhà văn, phải kể tới Vệ gia.

Khoảng 5 quản gia cung kính nghênh đón Vệ phu nhân tiến tới vào phòng khách.

“Quản gia,sao lại như thế này? Thiếu gia đi ra ngoài mà không mang theo lấy một hai lượng?Thế này mới đi không đến một canh giờ,nhanh như vậy mà đã dùng hết rồi?” Vệ phu nhân ung dung quý phái vỗ nhẹ mặt bàn,sắc mặt có chút giận dữ.

Quản gia cung kính nói:”Là như vậy,phu nhân.Thiếu gia nói là tại Ngọc Thạch chỉ có duy nhất một chiếc vòng cổ thật sự thích hợp với phu nhân,thế nên mới sai tiểu nhân tức tốc trở về phủ lấy 2 lượng bạc.”

“Thì ra là như vậy.”Vệ phu nhân sắc mặt giận dữ trên khuôn mặt giảm đi không ít,lập tức cười nói,”Con ta quả nhiên hiểu chuyện,thôi,mau phân phó cho quản gia của thiếu gia đi lo việc đi.”
Quản gia nói một tiếng,không bao lâu mang theo 2 lượng bạc vội vàng rời đi,thừa dịp không ai để ý lại lẻn vào một hẻm nhỏ,trên mặt kéo xuống một chiếc mặt nạ,không ai khác là thiếu niên xuất hiện phía trước tửu lầu.

Nằm ngay cạnh đó là một nam tử trung niên,thiếu niên gấp rút cởi bỏ quần áo trên người không thuộc về mình mặc lại cho nam tử trung niên ấy,lại nhét một thỏi bạc 5 bạc lẻ vào lòng hắn,hắn sắp tỉnh lại,trước khi hắn tỉnh táo hoàn toàn,lấy tuyệt diệu kinh công mau chóng rời đi.

Thì ra,tại phía trước tửu lầu,thiếu niên nghe được Vệ thiếu gia cùng người quản gia kia nói chuyện với nhau,mới biết đươc vị thiếu gia kia sai quản gia về phủ lấy 5 lượng  bạc,thế nên mới thừa dịp không ai để ý,tại ngõ nhỏ đánh quản gia hôn mê bất tỉnh,sau đó giả trang thành quản gia thoải mái vào Vệ gia,định kiếm chút bạc.

Thiếu niên rời đi không tiếng động một lúc sau mới cười to thành tiếng,lúc này mới nhẹ nhàng đi bộ về phía tửu lầu trước đó,tính toán xong xuôi mới hảo hảo ăn tiếp bữa cơm,tâm chính không ở yên,đầu đụng vào vật cứng,”bụp” một âm thanh vang lên.

“Đau quá!”

Hắn ôm cái trán,tức giận giương mắt lên. (Chưa gì em ấy đã gặp quả báo rồi,xui nhỉ? @_@)

Một vị nam tử trẻ tuổi khí chất không tầm thường đứng trước mặt hai tay ôm ngực nhìn về phía nơi khác,trong tay cầm một thanh bảo kiếm.Mà vừa rồi đúng hắn dùng đầu vỏ kiếm để đánh đầu người ta.

Người giang hồ?

Thiên niên nói thầm một tiếng,tự nhận không hay ho gì mà tránh ra,xoa xoa cái trán.

“Cốc Thiên Thiên”

Xa xa truyền đến tiếng gọi.

Thiếu niên lên tiếng,bước nhanh đi qua.

Nam tử trẻ tuổi dõi theo bóng dáng hắn nhìn một lát,rồi xoay người rời đi,càng lúc càng xa.

“Ngươi vừa rồi đi qua Vệ gia?”Người kêu Cốc Thiên Thiên là một vị công tử trẻ tuổi.

“Thì sao nào?”

“Ta nói rồi,nếu ngươi cần tiền,ta có thể giúp ngươi.”Trên mặt vị công tử trẻ tuổi biểu tình không ủng hộ rõ ràng.

Cốc Thiên Thiên cười khẽ:”Đa tạ.nhưng ta không cần!”

Vị công tử trẻ tuổi này là giang hồ danh môn Trịnh gia nhị thiếu gia Trịnh Tường,ngẫu nhiên một lần gặp qua,nói chuyện quá vài lần.Bởi vì như vậy,Trịnh Tường tự cho mình là bằng hữu của hắn để giúp đỡ,cũng mơ hồ đoán được nghề nghiệp của hắn là dung thủ đoạn lừa người.(Sao anh này có thể tự nhận vơ người nhà thế nhỉ?Hay xem em ấy là nương tử rồi? =_=)

Cốc Thiên Thiên lại không cho là đúng,cũng chỉ quan hệ tương giao mờ nhạt như nước.

“Ta muốn rời khỏi nơi này.”

“Cái gì?”Trịnh Tường cả kinh.”Vì sao?”

“Tưởng rời đi một chỗ cần nguyên nhân sao?”Cốc Thiên Thiên đi thẳng về phía trước,tiêu sái tự nhiên cười.

“Tính toán tới đâu rồi vậy?”Trịnh Tường lơ đãng hỏi.

“Không nhà không người thân,bốn biển là nhà.”

“Khi nào?”Trịnh Tường dừng một lát,hỏi.

“Sáng sớm ngày mai.”Cốc Thiên Thiên trên mặt thêm vài phần tiếu ý.

“Ta đưa ngươi đi.”Trịnh Tường cười nói.

Cốc Thiên Thiên từ chối cho ý kiến.

Mặt trời đi về phía sau núi,Cốc Thiên Thiên cưỡi ngựa rời Thương Châu.Hắn có thể tưởng tượng đến Trịnh Tường sang sớm ngay mai không thấy hắn đâu sẽ tức giận tới thế nào,nhưng chuyện này đâu liên quan tới chuyên của hắn,hắn vẫn chưa đáp ứng,có phải không nào?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s