[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi XII

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương III

Nhân Si Nan Giải


Hồi XII

Tư Vũ hướng tia nhìn sang Hồng Ân, vẫn chưa kịp phản ứng, liền lập tức bị sư phụ y kịch liệt tấn công. Lực chưởng liên hồi và mạnh mẽ, hắn chỉ có thể lùi về sau cố tránh đòn. Lại nói lão dị nhân cũng được coi là nhất đại cao thủ trên giang hồ. Kẻ hậu bối như hắn không dễ gì đánh bại. Quả nhiên sau vài ba chiêu, hắn liền bị lão dị nhân tung một chưởng đánh văng xa một trượng…

“Tư Vũ!” Hồng Ân thân bị điểm huyệt cư nhiên không thể di chuyển. Lại nhìn Tư Vũ ngã nhào xuống, lập tức thổ huyết. Chứng tỏ lực chưởng vừa rồi không phải nhẹ… “Sư phụ, người thật muốn giết chết hắn?”

Không đáp lời y, lão lại lạnh lùng nhìn Tư Vũ nói “Ngươi cũng khá lắm. Chịu được phát chưởng năm thành công lực của ta!”

“Ân…”

Hắn cố gượng dậy nhìn lão dị nhân, ánh mắt vô cùng kiên định, không có lấy một chút sợ hãi. Lão lại hỏi “Thế nào? Ngươi có thể chịu được lực chưởng tiếp theo không? Chỉ với năm thành công lực, nếu ngươi chịu được, ta chấp nhận giao đồ nhi cho ngươi.”

Tư Vũ lặng suy nghĩ, lão lại nói “Nhưng mà, ta cũng không phải dạng ép người đến đường cùng. Ngươi có thể lựa chọn biến mất khỏi đây vĩnh viễn, đừng bao giờ gặp đồ nhi của ta nữa. Chỉ cần vậy, ta có thể tha mạng cho ngươi.”

“Ân, sư thúc…” Hắn hướng mắt về phía Hồng Ân, y đang nhìn hắn trong ánh mắt vô cùng xót xa chờ hắn nói điều gì đó… Song hắn lắc đầu nhìn lão dị nhân đáp “Nhưng ta muốn điều kiện đầu tiên. Xin người cứ ra tay!”

“Hảo!”

“Tư Vũ! Ngươi không thể!” Hồng Ân nhìn hắn tức giận quát “Ngươi thật không thể…”

Hắn gật đầu “’Hồng Ân, ta biết. Lực chưởng tiếp theo dù ta có tránh được cái chết, cũng không khỏi trở thành phế nhân, đúng không?”

“Ngươi đã biết… vậy tại sao còn?”

Hắn lặng thinh suy nghĩ một lúc nhìn Hồng Ân cười nhẹ “Vì chỉ là một cơ hội nhỏ, ta cũng không thể bỏ qua. Hồng Ân, ngươi cứ yên tâm. Ta nhất định sẽ chịu được.”

“Ngươi… đến lúc này ngươi vẫn còn như vậy sao?”

“Ta dẫu có chết cũng phải được bên cạnh ngươi. Nếu ta không chết, lại trở thành phế nhân, ngươi có thể nào theo ta không?”

“Ta…” Thoáng nghe qua, thực khiến Hồng Ân không khỏi đau thương mà ngấn lệ tuôn tràn, lại lắc đầu nói “Ta không thể!”

“Nga~” Sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng chỉ nghe một câu “Ta không thể.” của Hồng Ân liền khiến hắn muốn buông xuôi cho xong, phó mặc mọi thứ cho số trời định đoạt. Chợt hắn nở nụ cười hướng lão dị nhân nói “Sư thúc! Xin người cứ ra tay!”

“Tư Vũ!!!”

Hồng Ân mắt ướt nhòe nhìn Tư Vũ. Nhưng hắn vẫn cứ quay đi không hề để tâm đến, lại hỏi “Nếu có kiếp sau, ngươi có thể yêu ta được không?”

“Vạn lần không thể. Tư Vũ, ngươi nói đi, ngươi không cần ta nữa, rồi mau biến khỏi đây đi.”

Hồng Ân dứt khoát trả lời, liền khiến người kia như ngây dại. Nhưng nếu vậy thì đã sao. Từ ngày biết đến y, cái tâm của hắn cũng muốn chai theo rồi. Thế nào cũng không thấm được vào hắn. Ngay lập tức hắn lắc đầu nhẹ nở nụ cười phóng khoáng đáp “Ta… Hồng… Ân… ta… yêu ngươi.”

Nhìn cái cảnh chướng mắt này càng khiến lão dị nhân thêm giận gầm lên “Đây là do ngươi tự chọn, đừng trách ta!”

Vừa nói, lão lại vừa vận công định xuất chưởng. Hồng Ân nhìn sư phụ thực muốn ra tay giết chết Tư Vũ, liền lên tiếng can ngăn “Sư phụ, xin dừng tay. Đừng giết hắn. Sư phụ, ta cầu xin người!”

“Đồ nhi, ngươi im miệng!”

Lão quay sang nhìn y quát, đồng thời hướng về phía Tư Vũ ánh mắt tràn ngập sát khí…

“Không! Sư phụ, ta với hắn đã cùng bái thiên. Người đừng giết hắn. Ta không muốn hắn chết, ta không muốn ở giá, lại càng không muốn hắn thành phế nhân. Sư phụ~~~~~~~~~ Xin dừng tay!!!!!!!!!”

Vừa nghe qua khiến lão kinh động tột cùng quát “Đồ nhi ngươi vừa nói cái gì?”

Lão dị nhân lòng đầy phẫn nộ, ngay lập tức xuất chưởng hướng thẳng về phía Tư Vũ. Hồng Ân khóc thét lên gọi “Tư Vũ! Ngươi không thể! Tư Vũ!”

Hắn vẫn ngồi yên bất động, nhận thêm một chưởng liền thổ huyết lăn ra bất tỉnh, không rõ sống chết thế nào… Nhìn hắn gục ngã, lòng y đau thắt lại, nước mắt giọt ngắn giọt dài tuôn xuống thấm ướt cả đôi má hồng… Lão dị nhân vừa động thủ xong, tiến về phía y giải huyệt đạo quát “Khóc, khóc cái gì? Chết thì đưa tang!”

Nói rồi, lão bước về phía Tư Vũ, nhấc bỗng người hắn lên quay đi. Hồng Ân chạy theo kéo tay sư phụ lại hỏi “Sư… sư phụ… người là muốn mang hắn đi đâu?”

Lão đẩy tay Hồng Ân ra, giận dỗi đáp “Ngươi tránh ra, ta mang hắn đi chôn.”

“Sư phụ… Đừng mà…”

Sáng sớm hôm sau, Hồng Ân ngồi thổi lửa trong bếp. Lão dị nhân nghe mùi hương lan tỏa liền ghé vào xem thế nào. Vừa thấy y đang thổi lửa sắc thuốc hỏi “Đồ nhi, ngươi đang sắc thuốc cho ai?”

“Sư phụ…”

Vừa nghe tiếng sư phụ, y giật mình quay sang nhìn, lão lại nhíu mày nói “Ta không có bị bệnh, ngươi sắc thuốc cho ta làm gì?”

Lời nói của lão có chút cợt đùa, nhưng lại ẩn đầy ý dò xét, Hồng Ân ngập ngừng đáp “Sư… sư phụ… ta không phải là sắc thuốc cho người.”

“Vậy ngươi sắc thuốc cho ai?”

“Ta… ta…”

Hồng Ân ấp úng không dám trả lời. Ánh mắt lão dị nhân bắt đầu chuyển sang nghi hoặc, lạnh lùng hỏi “Ngươi đang sắc thuốc cho hắn uống có phải không?”

“Sư phụ… ta…”

Y không gật đầu cũng không phủ nhận, chỉ cúi gầm mặt xuống. Thấy Hồng Ân không trả lời, lão liền bước đến lật đổ siêu thuốc đi, y vội cản lại “Aa~ Sư phụ… đừng!”

Nhưng cũng là vô dụng. Hồng Ân bất lực ngồi quỵ xuống đất, đau thương nhìn công sức cả buổi sáng nay của y tan thành tro bụi. Công sức mất đi cũng xem như không có gì đi, nhưng thương tích của người kia thì…

Chợt lão điểm vào mặt y nghiến giọng “Nếu ngươi không muốn hắn chết liền thì đừng có đến gặp mà lo cho hắn nữa.”

Song lão quay đi, Hồng Ân mang trong lòng ấm ức đến nước mắt tự động tuôn dài, nhìn theo sư phụ nói “Sư phụ người thật là nhẫn tâm!”

Nghe qua lão có chút kinh động, dừng bước một chút thầm nghĩ “Đồ nhi, hôm nay ngươi có thể trách ta nhẫn tâm. Nhưng mai này ngươi sẽ nhận ra, sư phụ chỉ là muốn tốt cho ngươi. Nghiệp duyên này, tuyệt đối không thể thành.

Chỉ là cái tên đáng chết vạn lần kia, lại cứ như âm hồn bất tán mà bám theo y. Thế này lão càng vấn sâu vào, càng thấy hồ đồ.

Hồng Ân vừa gạt nước mắt đi, vừa thu dọn mớ thuốc đã bị đổ nát. Trong lòng cũng ẩn nhiều bất an. Hôm qua, sau khi hắn bị đánh đến bán sống bán chết, liền bị đem đi quăng vào trong kho củi. Ngay sau đó cửa thì bị khóa chặt, chìa khóa cũng liền bị sư phụ giấu mất nhất quyết không cho y vào thăm. Đây hẳn là tối tàn nhẫn mà, nhưng bản thân y lại có thể làm được gì. Hắn cả một ngày một đêm nằm sóng soài dưới đất lạnh, mà ngay cả một tấm chăn cũng không có… thương tích lại nặng như vậy, sao có thể chịu được…

Y thở dài than trách một lúc. Dọn dẹp xong, nét mặt liền chuyển sang hậm hực bước ra khỏi bếp, ôm một tĩnh rượu nhảy lên cây vừa uống vừa nhìn trời.

Chiều tối, lão dị nhân chịu đựng không được, liền bước ra ngoài sân tìm Hồng Ân. Vừa ra đã thấy y nằm dài trên mái nhà, liền gọi “Đồ nhi, ngươi thế là thế nào, mau xuống đây sư phụ bảo!”

Nghe thấy tiếng sư phụ, y quay đi vờ như không nghe, lão dị nhân tức quá than vãn “Ai da~ Cả ngày nay ngươi cứ như vậy, ngươi tính bỏ đói sư phụ a?”

“Sư phụ~ Người có thể tự lo a.”

“Ngươi…” Thực không hiểu đây là thái độ gì, lão dị nhân tức giận tột độ, liền ngồi phệt xuống đất chỉ tay lên mái nhà quở trách “Đồ nhi, ngươi nói thế là sao đây? Sư phụ nuôi dưỡng ngươi đến nay cũng mười mấy năm, không công sinh thành, nhưng cũng coi như là có công dưỡng dục đi. Vậy mà bảo ngươi nấu cho ta ăn, ngươi lại bảo ta tự lo là thế nào? Ngươi rốt cuộc có xuống bếp làm cơm cho sư phụ ăn không thì bảo?”

Nghe nhắc, Hồng Ân có chút ấm ức liền ngồi bật dậy nói vọng xuống “Sư phụ a~ Người là muốn giết chết phu quân ta. Hắn chết rồi, ta không còn tâm trí nào để làm việc khác hết.”

“Ngươi… Ta cũng coi như là đã nhượng bộ, nương tay với hắn lắm rồi. Ngươi còn muốn gì nữa? Hơn nữa, giờ hắn đã chết đâu mà ngươi lo đưa tang.”

“Sư phụ, bây giờ thì chưa, nhưng cứ tiếp tục thế này hắn sẽ chết.”

Chợt hiểu ra ý đồ nhi, mặt lão dị nhân hậm hực ra nói “Hừ! Chỉ mới không cho ngươi sắc thuốc cho hắn, mà ngươi đã vội bỏ đói sư phụ. Đồ nhi, ta nói ngươi biết. Hắn nội công thâm hậu, đã nhận hai chưởng của ta mà vẫn không hề hấn gì. Hơn nữa, ở phát chưởng thứ hai, ta vận còn không đến ba thành công lực. Cũng xem như là đã quá nương tay, tự hắn hồi phục được, ngươi lo cái gì. Lại nói ngươi vì người ngoài mà bỏ đói sư phụ. Ngươi xem thế có được không?”

“Sư phụ, hắn không phải người ngoài. Hắn là phu quân ta.”

Nghe qua càng khiến lão tức chết. Muốn đem tên xú tiểu tử kia ra mà băm nát, lại cố dằn cơn giận xuống nói “Phu quân… ngươi mở miêng ra là phu quân. Đồ nhi, ngươi có biết xấu hổ là gì không? Đường đường là một trang nam tử, lại đi gọi một tên nam nhân khác là phu quân. Ngươi xem, ngươi có ra gì không?”

“Sư phụ… ta…” Quả là y không thể nào đôi co lại với sư phụ, sau một lúc cạn nghĩ lại đáp “Sư phụ, dù vậy… ta với hắn cũng đã cùng bái thiên địa. Dù có khó coi thì ta với hắn cũng đã là phu thê. Sư phụ…”

“Đủ rồi!” Vừa định nói lời khuyên can, chợt sư phụ y khoác tay “Giờ cứ cho là vậy đi. Nhưng sau khi hắn viết hưu thư rồi thì không còn nữa.”

“Hưu thư? Sư phụ người vừa nói gì?”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s