[Chương III] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi XI

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương III

Nhân Si Nan Giải


Hồi XI

Hồng Ân vừa đi khỏi, hắn lập tức đứng dậy bước ra ngoài sân, lại ngồi xuống bàn cạnh gốc cây đêm qua mà thả hồn tưởng nhớ. Vừa nãy trông thấy dáng đi của Hồng Ân, có lẽ là y vẫn còn đau thực sự. Đêm qua thật là hảo phấn khởi, lần đầu tiên được giao hoan cùng nương tử. Hắn thực sự là đã cố hết mình mà nâng đỡ y. Cho đến tận khi sức tàn lực kiệt mới thôi. Dù có hơi xót xa, nhưng mỗi lần nhớ đến lại không khỏi bật cười.

Một canh giờ sau Hồng Ân quay trở lại. Đem mâm cơm đặt xuống bàn, lạnh lùng nói “Của ngươi!”

“Hảo! Ân!” Hắn mỉm cười đáp, song chỉ cái ghế kế bên nói “Ngươi cũng dùng bữa chung đi a.”

“Không mượn ngươi nói… Oa~~”

Đáp lời xong Hồng Ân ngồi xuống, lại vội nhổm dậy hệt như đào có nhọt. Chợt hiểu, hắn mỉm cười tà mị hỏi “Đau a~ Lại đây.”

“Không a~”

Hồng Ân lê lê ra xa, lại bất ngờ bị Tư Vũ kéo tay ép ngồi ngay trên đùi hắn, lại hỏi “Thế này thì hảo êm nha.”

-Ngươi… không cần ~

Thấy vậy hắn vội đưa tay ôm qua eo y sủng nịnh “Cần đi a~”

-Không a~

Cái vẻ ôn nhu đối đãi của hắn thực khiến Hồng Ân dù ngoại không hảo nhưng tâm lại động. Tuy vậy cái kiểu ngồi thế này, đúng là vô cùng khó coi. Y cố gượng dậy, liền bị hắn níu lại nói “Hồng Ân ngồi yên, lấy cơm cho ta!”

“Ã…”

Tên này rõ là được voi đòi tiên mà. Hồng Ân có chút bực đáp “Không a! Ngươi có tay, sao không tự lấy?”

“Nhưng ngươi ngồi vậy làm sao ta lấy được a?”

“Ngươi… tránh chỗ ta đi.”

Hắn lại cố ôm chặt Hồng Ân hơn nói “Không được ~ Ngươi bị đau, ta phải hảo hảo bảo vệ ngươi.”

“Ngươi… Tại ai hả?” Hồng Ân trừng mắt nhìn Tư Vũ, với hắn chẳng qua chỉ như là liếc mắt đưa tình, lại hảo hảo cười trừ. Quả thực cái độ mặt dày của Tư Vũ, đến nước này Hồng Ân đành phải chịu thua. Ai bảo y đã lấy phải hắn làm gì, lại nhẹ bới một bát cơm, bỏ một ít thức ăn vào đưa cho hắn bảo “Của ngươi! Tự mà ăn đi, đừng bảo ta đút sẵn nha.”

Vốn định nói vậy, lại bị Hồng Ân đoán trúng. Hắn chỉ mỉm cười, đặt nhẹ bát cơm xuống bàn, tựa mặt vào lưng y ôn nhu nói “Hồng Ân ~ Ta thực không biết phải làm sao để ngươi rõ được tình này. Hơi ấm này, trái tim này, ta muốn giữ lấy ngươi mãi mãi…”

Nghe qua tựa hồ có chút cảm động lại không nói ra. Bất giác Hồng Ân cảm thấy tim đập liên hồi, mặt cũng ửng đỏ nói “Nga~ Kệ… kệ ngươi a.”

“Ách… thế nào lại kệ ta.” Hắn đã bỏ cả một khoảng thời gian dài để đi theo y, bỏ cả nghị sự triều chính. Lần này nếu không rước được người về, e rằng hắn tiêu mất, lại nói “Hồng Ân ~ Được hay không ngươi đi theo ta? Ta sẽ hảo hảo chăm sóc ngươi. Mang cho ngươi một hạnh phúc vuông tròn, không ai sánh bằng.”

“Không được a~ Ta không đi theo ngươi. Ta không bỏ sư phụ được. Mà sư phụ chắc chắn cũng sẽ không cho ta đi.”

“Vậy ngươi đành lòng sao bỏ rơi ta?”

“Ta…”

Hồng Ân cúi đầu suy nghĩ một lúc, hắn lại nói “Ta nếu bị buộc phải rời khỏi đây. Không biết đến ngày nào mới có thể tái ngộ. Có thể sẽ là vĩnh viễn biệt ly. Ta không thể chịu đựng được nỗi đau đó. Ta sẽ nhớ ngươi vô cùng. Còn ngươi, ngươi lại đành lòng quên ta sao?”

“Ta…”

Lời hắn nói ra thực khiến tim y chợt nhói đau “Lẽ nào… chỉ một lần ly biệt là không thể gặp lại nữa?” Chỉ là không gặp lại hắn nữa, thì bớt phiền thêm một chút. Biết là thế, nhưng sao trong lòng Hồng Ân vẫn cảm thấy không cam tâm. Y lại quay sang nhìn Tư Vũ ngập ngừng nói “Ta chỉ là không biết…”

Chợt nhận ra trong mắt Hồng Ân ẩn chứa một nỗi buồn thương khiến tim hắn thắt lại, song gượng cười nâng bát cơm lên nói “Ai nha… Ta ăn cơm ~ Ăn cơm a~”

Hồng Ân gật gật đầu đứng dậy, lại ngồi ở ghế kế bên, thầm nghĩ “Sư phụ đi cũng đã gần một tuần. Chắc có lẽ người cũng sắp trở về. Đến lúc đó hắn cũng sẽ phải rời đi… Ai nha~ Ta… ta là đang tiếc hắn sao?” Y vội lắc lắc đầu “Không đúng! Đi đi a~ Tên nam nhân phiền phức này~ Chỉ hảo đày ta thôi.”

Bất giác Hồng Ân trừng mắt nhìn Tư Vũ. Quả là cái ánh mắt đầy sát khí như hôm nào, thực khiến hắn phải kinh sợ… “Ai ~ Ta lại nói gì sai rồi?”

Một ngày bình lặng trôi qua. Sau đêm hoan ái, rõ ràng là Tư Vũ hoàn toàn không yên phận. Đêm ngủ bên ngoài mà lòng cứ hướng về nương tử phía trong giường. Chỉ tiếc là y quá vô tâm. Hắn lại thở dài “Thực là không hiểu đến ngày nào mới được đêm đêm giao hoan cùng ái nhân đây?”

Vẫn là câu cũ, dụng tốc bất đạt. Hắn sẽ hảo hảo chờ cơ hội.

Sáng hôm sau, tinh thần Hồng Ân vô cùng tốt, lại mang đàn ra đánh. Tư Vũ vừa nghe qua thực không tin vào tai mình, vội bước ra sân tìm người phổ cầm. Bất giác nhìn lên phía cành cao là hình ảnh Hồng Ân đang ngồi đánh đàn. Thực khiến hắn kinh động “Thật… thật là hảo chọn nơi…”

Dù vậy, tiếng đàn của y càng khiến lòng người động tâm nhiều hơn. Nghe thực như tiên cầm. Tiếng đàn trong sáng như sương mai, ấm áp như nắng bình minh, dịu dàng như ngọn gió xuân đang khẽ lùa qua làn tóc y lại không hề vì thế mà rối. Dưới ánh nắng nhàn hạ khẽ xuyên qua những tán lá, càng làm hình ảnh y thêm rạng ngời. Mãi ngước nhìn Hồng Ân, Tư Vũ lại thầm tự hỏi “Liệu đây có phải là thiên tiên hạ phàm? Nhân gian này liệu có bao nhiêu người có thể sánh bằng y đây?”

Cứ vậy hắn trải lòng lặng theo những thánh âm vang vọng. Cho đến một lúc bất giác đàn ‘ba’ vang lên một tiếng khó nghe rồi đứt dây, Hồng Ân giật mình mất đà ngã khỏi cành cao. Vừa lúc Tư Vũ dụng khinh công bay đến ôm lấy y, song lại để người xuống hỏi “Sao vậy a?”

Hồng Ân lắc lắc đầu, bước đến nhặt cây đàn để lên bàn nói “Không biết~ Đàn của ta chưa bị vậy bao giờ.”

Chỉ là vừa nãy, lòng bỗng cảm thấy lo lắng. Nhưng Hồng Ân thực không hiểu đó là gì, song y lại ngồi xuống ghế. Tư Vũ ngồi theo hỏi “Trông ngươi không được ổn.”

Hồng Ân lắc lắc đầu, hắn lại kéo tay y ôm vào lòng hỏi “Ngươi đang lo lắng sao? Ngươi lo điều gì?”

Hỏi cũng bằng thừa, ngay chính y cũng chẳng biết điều đó, lại nói “Đàn này quý lắm a. Sư phụ thấy ta làm đứt sẽ trách mắng ~”

“Oh… chỉ tiếc là đàn ta không biết sửa. Nếu không nhất định sẽ giúp ngươi.”

“Không cần a!”

“Ách… phũ phàng ghê…”

Trông nét mặt hắn rõ là có chút khổ sở, Hồng Ân mỉm cười “Nga~ Ngươi có sửa cũng chắc gì đánh được như trước. Đã bảo là đàn quý lắm mà.”

Nghe thanh âm của nó cũng có thể đoán ra được điều đó. Chỉ là nương tử vừa cười với hắn sao? Lại nhớ đến một chuyện, hắn thầm nghĩ “Hồng Ân lý nào hôm nay ngoan như thế này. Để ta ôm vào lòng mà lại không có lấy một chút phản kháng. Lại còn hảo hảo an ủi ta.”

Nghi ngờ Hồng Ân đang bị bệnh, hắn chạm vào thái dương của y ôn nhu hỏi “Ngươi bệnh a?”

“Nga… Bệnh gì~ Nha… Bỏ ra a~”

Nghe nhắc khiến y chợt nhớ ra, chẳng biết từ bao giờ hắn đã ôm y vào lòng, liền vội vàng đẩy ra. Đã thế hắn lại cứ ôm chặt hơn nói “Không a~ Sao lúc nãy ngươi ngoan vậy. Ngồi yên nào.”

“Buông, buông~” Hồng Ân cố giãy một hồi lại bị hắn ôm chặt hơn, thất vọng nói “Ngươi… để sư phụ ta thấy cảnh này, là ngươi chán sống rồi…”

Nghe qua có điều hơi khó hiểu, hắn cười hỏi “Nói vậy, ngươi là sợ sư phụ thấy, chứ không phải ghét ta ôm?”

Như bị nói trúng tim đen, Hồng Ân vội vàng ấp úng đáp “Không… không… ghét… ghét lắm a~” Nhưng hẳn là có ghét cũng đâu làm gì được. Hắn cứ thích thì lại ôm thôi. Chỉ là ở trong lòng hắn thực là vô cùng ấm áp. Lại có cả cái cảm giác y chưa từng trải qua, chính là cảm giác ấm ấp đến kì lạ. Nhưng nghĩ lại, bản thân y dù sao cũng là nam nhân. Ở trong lòng nam nhân khác, làm loại sự tình như vậy thật rõ là khó coi. Nhưng mà khó coi cách mấy cũng đâu bằng chuyện đêm nọ. Nhớ tới mặt Hồng Ân ửng đỏ lên, dung nhan vì thế lại càng trở nên đậm đà mà chỉ e là ngay cả hoa đào cũng còn kém sắc…

“Hồng Ân.”

“Gì a? Ô… ô…” Nghe gọi y ngước mắt lên nhìn Tư Vũ, liền bị hắn cưỡng hôn… Là cưỡng hôn đó a, vậy mà y cũng chẳng có lấy nữa điểm phản kháng…

Bất giác lão dị nhân từ Mễ Hồn Cốc vừa về đến, lại thấy ngay Diệp Tư Vũ đang ôm ấp đồ nhi của lão, chẳng những thế còn không ngớt lời tán tỉnh cợt đùa, quá đáng hơn là… Tình cảnh này thực khiến lửa giận của lão xung tới tận thiên gầm lên “Hỗn đản! Xú tiểu tử buông đồ nhi ta ra!”

Lão vừa bay đến tung ngay một chưởng làm nát cả bộ bàn ghế đá. Rất may Tư Vũ kéo Hồng Ân trở dậy né kịp, nếu không có lẽ phải tan xương, song hắn vội lên tiếng can ngăn “Sư thúc xin hạ thủ lưu tình!”

Lão dị nhân trợn mắt lên nhìn Tư Vũ “Ngươi nghĩ ta cần phải lưu tình với ngươi? Hừ… Vừa nãy thực may cho ngươi, nhưng tuyệt sẽ không có lần hai.

Nói xong lão lại định vận công lực tung chưởng hướng vào người hắn. Hồng Ân vội chạy đến can ngăn “Sư phụ… xin nương tay!”

Lão gạt tay đồ nhi ra “Ngươi tránh ra. Ta giết hắn trước rồi đến lượt xử ngươi sau.”

“Sư phụ!” Nói rồi lão lao về phía Tư Vũ, sợ Hồng Ân cản trở liền điểm huyệt y nói “Ngươi ở yên đây!”

“Không! Tư Vũ mau chạy…”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s