[Đam Mỹ] Giang Hồ Kỳ Hiệp Truyện – Đệ Nhất Chương

– Giang Hồ Kỳ Hiệp Truyện –

~ Đệ Nhất Chương – Bôn Tẩu Giang Hồ ~

Thể loại: Cường công x Cường thụ, Giang hồ, Cổ trang

Truyện mang tính chất tự phát. =]]z Ta muốn có một em thụ có cá tính hài bựa, biến thái một chút =]]z Một anh công tiểu tử hơi ngu ngu ~ Thế nào cũng bị em thụ chơi cho mấy vố =]]z

———————————————————————————

Biện Kinh Tửu quán –

Một thiếu niên trạc tuổi đôi mươi, tính tình phóng khoáng, nét mặt anh tuấn, sắc xuân tươi đẹp, vận bạch y trang nhã, tay cầm thiết phiết phe phẩy bước vào. Tiểu nhị nhìn sơ qua cũng nhận dạng được đây chắc chắn là quý nhân, liền vội vội vàng vàng ra chào đón “Khách quan, mời vào, mời đi bên này.”

Theo sự lôi kéo niềm nở của tiểu nhị, hắn liền được đưa vào ngồi ở một bàn cạnh cầu thang hướng lên tầng trên. Vừa ngồi xuống, tiểu nhị kia lại vội vàng dùng khăn lau lau, quét quét bàn hỏi “Khánh quan, ngài muốn dùng gì?”

Hắn liền hào sảng đáp “Ở đây có bao nhiêu món ngon, mang hết ra đây.”

“Có ngay, khách quan phiền ngài đợi một chút.” Quả như mong đợi, đây đúng là thượng khách mà, ngay lập tức tiểu nhị vui vẻ quay đi.

Thiếu niên kia ở lại, tay chống lên bàn, tay còn lại cầm thiết phiến nhịp nhịp nhìn ngó xung quanh tửu quán.

Vừa lúc nhìn sang bàn bên cạnh có một nhóm nam tử đang bàn chuyện phím tiện tai nghe một chút. Nói tới nói lui chung quy cũng là chuyện đại hội võ lâm anh hùng. Muốn nghe cũng cảm thấy lười.

Một tháng trước, tiền võ lâm minh chủ Thượng Quan Phiến đột ngột bị sát hại. Giang hồ lại không thể một ngày không có người lãnh đạo. Đại hội võ lâm lần này tổ chức tại Hà Gia Bảo Trang vốn cũng là bầu ra Võ Lâm Minh Chủ kế vị. Nhưng chỉ e là sự không đơn giản như vậy.

Nghe bọn người nói qua nói lại, bỗng thiếu niên ngáp dài một tiếng. Vừa lúc tiểu nhị bày thức ăn ra, đôi mắt ngươi kia vì chờ quá lâu mà cũng muốn sụp xuống. Tiện tay cầm đũa lên chọt qua chọt lại vài món, khẽ chau mày. Này trên nét mặt anh tuấn nhã nhặn xuất ra vài biểu tình không vui. Tiểu nhị một bên lo lắng nhìn vị thượng khách kia. Sau một lúc nếm trải toàn bộ thập nhị món ăn trên bàn liền phun ra, buông mạnh đũa xuống mắng “Thế này cũng gọi là ngon nhất sao? Mùi vị thật chẳng ra sao.”

Tiểu nhị kia nghe qua có vẻ ấm ức, cũng liền lên tiếng phân giải “Khách quan, đây thực là những món ăn ngon nhất của bổn tiệm a. Không biết là có chỗ nào không vừa miệng khách quan đây?”

“Không tốt!” Hắn cầm đũa lên chỉ vào món cá nói “Cái này quá lạc.” Chỉ tiếp đến món canh “Cái này quá mặn.” Chỉ tiếp đến dĩa thịt xào “Cái này dai quá.” Sau một lượt chỉ qua hết thập nhị món, đúng là món nào cũng moi ra được một mớ khuyết điểm. Tiểu nhị nghe qua không ngừng đưa tay lau mồ hôi. Giữa lúc choáng váng nghe rầm một cái người kia liền đứng dậy nói “Hừ, tửu quán kinh thành nguyên cũng chỉ có vậy.” Xong hắn liền đứng dậy đi hướng ra cửa.

Tiểu nhị vội chạy theo nói “Khoan đã khách quan, ngài chưa trả tiền.”

“Trả tiền?” À phải rồi, nhưng hắn đã ăn được gì đâu mà lại đòi tiền. Ngay lập tức hắn gặng giọng “Thức ăn như này, ta còn chưa ăn vô được gì mà cũng dám đòi tiền hay sao?”

“Khách quan, đã vô bổn tiệm gọi thức ăn, dù không ăn vẫn phải trả tiền. Mong ngài vui lòng thanh toán.”

“Hừ… không ăn mà cũng đòi tiền. Như vậy các ngươi liền đổi tên quán đi?”

Hắn biểu tình không vui lại gặp loại sự này lại càng thấy phiền phức. Tiểu nhị kia ngây ngốc hỏi “Đổi tên quán?”

“Đúng, thay vì là Nhuyễn Hương Lầu, liền đổi thành “Đạo Tặc quán” đi.

Ngay lập tức bọn khách nhân nghe qua cũng được một trận cười nghiêng ngã. Tiểu nhị kia có vẻ bực tức nói “Đạo tặc quán cũng được, phiền ngài trả tiền cho.”

“Được rồi.” Hắn đưa tay sửa sang lại y phục, vừa sửa vừa nói “Ta đây lại thiếu gì ngân lượng. Đưa mục trướng đây.”

Tiểu nhị kia liền vui vẻ đưa ra tờ mục trướng. Hắn nhìn qua chợt kinh động “Di? Thức ăn tệ hại như này, lại mắc vậy sao?”

Đến những một trăm sáu mươi ba lượng, giết người a. Tiểu nhị mặt không biến sắc phân giải “Khách quan, đây thực sự toàn là những món cao lương… Đây là…”

Ngay sau đó tiểu nhị chỉ tay qua từng món, nói rõ từng nguyên liệu. Thật là dài dòng và phiền phức, hắn liền khoác tay nói “Đủ rồi. Cần gì dài dòng như vậy. Ta trả là được rồi chứ gì.”

Ngay lập tức thiếu niên đưa tay vào ngực áo rút ngân lượng ra. “Đây… lý nào lại như vậy?” Hắn tự ngẫm đến ba bốn lần vẫn không hiểu ra nguyên nhân. Hết mò ngực áo, đến mò tụ áo, mãi đến mấy lần vẫn không moi ra được một đồng. Tiểu nhị kia liếc sơ qua cũng hiểu ra chuyện. Chỉ là vẫn cứ đứng chờ đợi, sắc mặt liền lộ rõ vẻ khinh khi.

Sau một lúc tìm kiếm, hắn hì cười một tiếng định hướng ra cửa, liền đụng ngay một đám gia nhân tướng mạo to con lực lưỡng. Tiểu nhị kia một lần nữa nhẹ giọng hỏi “Thế nào khách quan? Ngài muốn đi đâu sao?”

“Đi đâu?” Ngay lập tức hắn vũ nhẹ vạc áo quay trở lại bàn ngồi xuống nói “Ta muốn quay trở lại bàn không được sao?”

“Khách quan, vậy còn mục trướng kia?”

Tiểu nhị ba bốn lượt gặng giọng hỏi, thiếu niên kia đặt mạnh thiết phiến xuống bàn, nhấc đôi đũa lên, vừa gấp thức ăn vừa nói “Ta còn chưa ăn xong, ngươi gấp cái gì?”

“Chuyện này… vậy không phiền khách quan dùng bữa nữa. Tiểu nhân xin phép cáo lui.”

Tiểu nhị liền quay đi, nhưng bọn lực sĩ to con kia vẫn vây đứng một bên. Hắn tỏ thái độ không vui chỉ đám người “Các ngươi như này làm sao ta dùng bữa đây?”

Chủ quầy thấy vậy cũng ra hiệu cho đám người lui xuống bớt. Chỉ là đứng cách xa hơn một tí, mắt vẫn cứ dán chặt về phía thiếu niên kia.

Hắn tay cầm đũa, mắt không ngừng đảo liên nhìn xung quanh. Vừa lúc một tiểu tử vận trường thố nâu sẫm đơn giản, trông cũng khá ngôi ngô anh tuấn, nhưng chỉ tội nhìn mặt hơi ngu một chút bước vào tửu quán. Thấy vậy thiếu niên kia liền đứng bật dậy vui vẻ hướng ra cửa đón người tới “Ô kìa, Lục huynh, sao đến muộn thế? Ta đợi huynh lâu lắm rồi a?”

“Hả? Đợi ta?” Người kia hiển nhiên không hiểu nguyên do, đột ngột bị một tên bạch y công tử lạ mặt vừa gặp đã ăn nói huyên thuyên, lại còn choàng vai như kiểu huynh đệ lâu ngày chưa gặp khiến y một phen ngỡ ngàng. Chưa kịp phản ứng liền bị hắn lôi vào bên trong. “Nga~”

Một bàn đầy thức ăn, vừa nhìn chúng, này tự nhiên nước dãi tuôn ra. Y chính là hai ba ngày rồi chưa có ăn nha. Thiếu niên kia mỉm cười nói “Lục huynh, ngươi xem ta gọi rất nhiều món ăn ngon cho ngươi. Lại đến trễ như vậy, thức ăn cũng muốn nguội xuống rồi.”

Hắn vừa nói, vừa đặt thức ăn vào bát cho tiểu tử kia. Y một phen ngây ngốc không hiểu lắp bắp hỏi “Cho… cho ta sao?”

“Phải rồi, Lục huynh, không cho ngươi, lại còn cho ai giờ?”

“Nga~ huynh đệ thật là tử tế.”

Ngay lập tức y cầm đũa lên gấp thức ăn đưa vào miệng mới sực nhớ ra. Y cùng với người này hoàn toàn không can hệ. Y đâu có quen hắn. Nhưng sao hắn lại biết y họ “Lục” liền quay sang hỏi “Huynh đệ thứ lỗi, ta với ngươi thực có quen nhau sao?”

Hắn một phen kinh động, mắt mở to kiểu không thể tin nhìn y lắp bắp hỏi “Lục… Lục huynh… ngươi… ngươi thực không nhớ ta sao?”

“Nga????”

Y hiển nhiên là không nhớ, hắn thở dài một hơi tiếc nuối nói “Ta thật không ngờ ngươi lại không nhớ a. Vậy mà mặt của ngươi, dù có cháy ra thành than ta cũng nhận ra.”

“Ơ… thật là quen đến vậy sao?” Tiểu tử đưa tay lau lau mấy giọt mồ hôi. Mà câu này hình như người ta thường dùng cho kẻ thù mà. Người kia liền nhanh nhẹn nhấc bình rượu lên, rót ra hai chung đầy đưa cho y nói “Cũng không sao, từ từ rồi Lục huynh sẽ nhớ thôi, cạn ly đi.”

“Được, cạn!”

Một chung rượu vừa cạn sạch, người kia liền tỏ thái độ không vui nói “Rượu ở đây thật tệ quá a.”

“Nga ~ đúng là không được ngon. Nhưng cũng đâu tệ lắm.”

“Không tốt.” Thiếu niên kia quả quyết nói “Rượu như này ta làm sao dám chiu đãi Lục huynh đây.”

Ngay lập tức hắn đứng dậy nói “Lục huynh, ta biết gần đây có một tửu quán bán rượu rất ngon. Ngươi ở đây dùng bữa đợi ta một lúc. Mua được rượu ta liền trở lại ngay.”

Tiểu tử nhìn thái độ thành khẩn của thiếu niên kia quả là có chút cảm kích liền gật đầu “Hảo, ta đợi!”

Thiếu niên kia mỉm cười quay đi, trước đó còn không quên dặn dò “Ta đi một chút liền trở về, ngươi cứ dùng bữa trước không cần đợi.”

“Hảo…”

“Ngươi ở đây đợi ta, nhớ đừng đi đâu.” Nói xong người kia liền hướng ra cửa còn ngoảnh đầu lại dặn. Tiểu tử vừa ăn vừa gật gật đầu. Hắn lại nhấn mạnh thêm “Ngươi nhớ phải đợi ta a.” Ngay lập tức người cũng liền đi biệt dạng.

Nữa ngày trôi qua, cơm đã cạn, canh cũng chỉ còn cặn, mà bóng dáng người kia tựa như chim trời biệt xứ. Chia tay một lần, không biết ngày tái ngộ. Tiểu tử kia đương lúc đang đói bụng lại được mời một bàn rượu thịt ngon như này trong lòng cũng lấy làm cảm kích. Chỉ tiếc mỗi việc chưa thể gặp lại vị huynh đệ tốt bụng kia để cảm tạ hắn. Nhưng cũng là không sao đi, khi nào gặp lại nói cũng chưa muộn. Ngay lập tức y vui vẻ đứng dậy vỗ vỗ bụng định đi.

Vừa bước đi vài bước liền đụng ngay một đám lực sĩ to con chặn đường, tiểu nhị vội đứng trước mặt nói “Khách quan, ngài chưa trả tiền.”

“Di?” Tiểu tử kia đứng đơ như tượng cả nữa ngày cũng còn muốn chưa tỉnh liền nhận ngay tờ mục trướng “Một… một trăm sáu mươi ba lượng, giết người a???”

“Khách quan vui lòng thanh toán đi a.”

“Nhưng… nhưng ta đâu có gọi thức ăn, là tên kia gọi sao lại bắt ta trả?

“Khách quan, ngươi không trả thì ai trả đây a, vị khách nhân kia đã đi rồi.”

“Thì các ngươi đi tìm hắn đòi, sao lại đòi ta?”

“Khách quan lại khéo nói đùa, vị khách quan kia là bằng hữu của ngươi. Thức ăn ở đây cũng là gọi cho ngươi, nên chúng tôi chỉ có thể phiền ngươi thanh toán cho a.”

“Di? Bằng hữu cái gì. Ta không có quen hắn!”

“…???”

Một đám người đứng ngây như tượng đưa mắt nhìn nhau. Trong lòng đều đã tự hiểu. Chỉ là nợ nần này cần phải có người hóa giải. Ngay lập tức tiểu nhị kia thản nhiên nói “Khách quan, không cần biết ngươi cùng hắn có can hệ gì. Chúng ta chỉ biết thức ăn ở đây là do ngươi dùng hết. Phiền ngươi thanh toán đi a!”

“Ta… ta…” Tiểu tử kia lắp bắp mấy tiếng liền thành thật trả lời “Ta… ta không có tiền.”

“Không có tiền?” Chỉ một câu đơn giản vậy mà cả nữa ngày trời lo lắng giờ lại được nghe liền như hỏa lôi bùng cháy. Tiểu nhị kia vỗ tay “bộp” một tiếng, đám lực sĩ liền hướng xông tới. Tiểu tử một phen kinh động nói “Ách… đừng… đừng manh động! Quân tử động khẩu… chớ… động thủ… Aa –– aa ––”

//

2 Comments Add yours

  1. – ũq hộ ũq hộ bóc tem nka kaka =))

    1. đọc chưa mà com lẹ zị nè =]]z

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s