[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – Chương Mười Ba

Văn Án – Tổng Hơp

Chúng ta chỉ share từ chương 9 trở đi. 1-8 vui lòng xem tại tổng hợp.

Edit: Lệ Huyết Cung

Beta: Vườn Độc Thoại

——- Chương Mười Ba ——–

Người thích giết người lại luôn sợ chết hơn so với những người bình thường. Thích nhìn thấy người khác thống khổ, chính mình lại không thể chịu được thống khổ. Nếu đổi lại là Hùng Miêu Nhi bị thương, nhất định là cắn chặt răng không rên tiếng nào, cố hết sức dồn nén nỗi đau trong lời nói.

Mà Vương Liên Hoa đời này cũng chưa làm qua anh hùng hảo hán, cho nên cũng không cần phải dồn nén nỗi đau để mà tỏ ra vui vẻ trò chuyện. Vừa rồi thấy hắn dùng đao loại bỏ đi phần thịt bị thối rữa, hạ đao vừa nhanh lại vừa dứt khoát, nhưng thần sắc tái nhợt như sắp chết, mồ hôi lạnh toát ra đầy mặt, nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ rất nhỏ. Lúc hắn đem vật gì đó trông có vẻ đen đen bên trong thịt đào ra, nhìn hắn như chết đi sống lại, đem thứ kia ném ra mặt đất, sau đó liền nằm ngửa mặt lên trời, thở hổn hển.

Thẩm Lãng thấy Vương Liên Hoa như vậy, mặc dù cảm thấy hắn lúc này thiếu chút khí thế của nam nhi, nhưng trong lòng cũng thập phần không đành lòng hỏi: “Ngươi có ổn không?”

Vương Liên Hoa oán hận hỏi lại: “Ngươi xem bộ dạng của ta có ổn không?” Thoáng ngẩng đầu thấy chỗ vết thương máu chảy ra từ đen đã chuyển sang đỏ tươi, hắn vội vàng lấy ra từ trong lòng một lọ bột, hướng chỗ vết thương mà rắc rắc, lập tức nhìn Thẩm Lãng nói: “Ngươi giúp ta băng bó.”

Sau khi bị thương, mà vẫn cố tỏ ra cao ngạo, ngữ khí lại như tiểu hài tử đang giận dỗi, Thẩm Lãng không khỏi cười khổ nói: “Vương đại công tử, cầu xin người khác thì phải khách khí một chút.”

Tuy nói như thế, nhưng Thẩm Lãng đã đứng dậy xé một mảnh tay áo sạch sẽ ra băng bó cho hắn, khi chạm vào chỗ vết thương, liền nghe hắn khẽ rên rỉ, rồi lại cắn răng trợn mắt lên nói: “Thẩm đại hiệp, nhẹ tay một chút.”

Thẩm Lãng cảm thấy khẩu khí kia có phần đáng thương liền thở dài: “Vương công tử, ngươi mỗi lần bị thương đều là như vậy sao?”

Vương Liên Hoa nói: “Ta lâu rồi không có bị thương, cũng chẳng thể nhớ lần cuối bị thương là khi nào.”

Thẩm Lãng cũng không nói nữa, động tác có phần nhẹ nhàng hơn trước. Lòng bàn tay ấm áp, đụng chạm da thịt mềm mại mẫn cảm trên đùi, mang đến cho người ta cảm giác yên tâm.

Có y ở đây, hắn vì bị thương mà rên lên cũng chẳng sao cả. Hắn biết từ trước đến nay y không hề xem hắn là hảo hán, nhiều lắm cũng chỉ là cười khổ nhìn hắn. Nhưng ánh mắt của y luôn ôn nhu mà kiên định.

Một nam tử như vậy, khó trách Chu Thất Thất phải lòng y mà không cần đến hắn. Mọi nữ nhân đều muốn có thể tìm được một nam nhân mà mình có thể hoàn toàn tin cậy. Đáy lòng vẫn là có chút không cam phận, làu bàu nói: “Thẩm Lãng, ngươi nhất định là một phụ thân tốt.”

Thẩm Lãng đột nhiên nhớ tới chuyện cũ năm đó Vương Vân Mộng ép hôn, không khỏi cười nói: “Đáng tiếc năm đó ta không trở thành phụ thân của ngươi, nếu không nhất định sẽ hảo hảo dạy dỗ ngươi.”

Vương Liên Hoa nghe xong lời này, trong lòng lãnh đạm, liền không nói lời nào. Thẩm Lãng biết mình lỡ lời, gợi lên chuyện thương tâm của hắn, trong lòng có chút áy náy. Vương Liên Hoa sắc mặt tái lại, vẻ mặt nhợt nhạt, trên cánh tay cùng quần áo đều loang lỗ vết máu, bộ dáng gầy gò kia nhìn qua đúng là rất đơn độc, làm cho lòng người ta không khỏi thương tiếc. Y lại thở dài một tiếng nói: “Có rất nhiều chuyện nên buông, nên dừng đứng lúc.”

Lời này giống như nói cho Vương Liên Hoa nghe, cũng giống như nói cho chính mình nghe.

Vương Liên Hoa lộ vẻ sầu thảm cười, đem thứ vứt trên mặt đất lúc nãy kia nhìn nhìn, thở dài: “Hiện tại nói cái gì nên dừng lại, đã sớm không còn kịp rồi, Thẩm đại hiệp.”

Vương Liên Hoa bị thương bởi ám khí kia, chẳng qua là mấy cây kim châm cực nhỏ. Nhưng kim châm này lại có tẩm kịch độc, mờ nhạt hiện lên màu xanh xanh. Cũng chính vì ám khí nhỏ như vậy, mới có thể khiến Vương Liên Hoa không cảm nhận được lúc nó phóng ra thẳng đến mục tiêu.

Nhưng ám khí này rõ ràng là cũng có khuyết điểm. Thẩm Lãng trầm ngâm nói: “Nếu phải phóng ra ám khí nhỏ như vậy mà lại hoàn toàn chính xác, nếu không phải ở cự ly gần thì sẽ không thể.”

Vương Liên Hoa cười lạnh nói: “Như vậy, hung thủ chính là một trong những tên đạo sĩ kia.”

Thẩm Lãng nói: “Nếu chỉ vì hãm hại chúng ta, ngay cả Minh Huyền cùng Khổng Cầm cũng hại, không phải là quá lãng phí nhân lực sao. Nhất định còn có mục đích khác. Chẳng lẽ phái Hành Sơn trong nội bộ cũng có mâu thuẫn, ân oán với nhau sao……” Tiếng nói đột nhiên bị kiềm hãm, cả người thẳng nhảy dựng lên: “Ta rốt cuộc nghĩ như thế nào cũng không thông!”

Vương Liên Hoa nhíu mày, không thể không thừa nhận ngay cả chính mình cũng nghĩ không ra.

“Những thi thể ở trong miếu, tuy rằng mỗi người đều cầm vũ khí, trên mặt đất cũng tràn đầy máu tươi, nhưng khung cảnh bên trong, lại ít có dấu vết như đã đánh nhau!”

Chính xác là, với võ công của đại đệ tử phái Hành Sơn – Khổng Cầm, lại thêm hai người đệ tử khác, nếu thật sự bên trong cái miếu nhỏ này có xảy ra đánh nhau, khung cảnh tuyệt đối sẽ không giống như bọn họ trông thấy, lúc ấy mọi thứ có vẻ khá gọn gàng.

Vương Liên Hoa nói: “Nói không chừng bọn họ cũng bị trúng loại độc giống như con ngựa chúng ta đã trúng, là loại độc mà không hề phát tác ngay lập tức.”

Không có để lại dấu vết, độc dược không lập tức phát tác, giống như hai con ngựa kia. Kết luận chỉ có thể là một người,b ên ngoài tỏ vẻ lương thiện, bên trong lại mưu kế thâm độc – Thạch Tĩnh Viễn.

Vương Liên Hoa như nhớ tới cái gì đó, thì thào lẩm bẩm: “Nếu là hắn, thì mọi giả thuyết của ta đều phù hợp .”

Thẩm Lãng nói: “Nhưng lúc các ngươi đánh nhau hắn ta không hề ở đó, hình như là ở trong miếu thu dọn mấy thi thể.”

Vương Liên Hoa cũng không để ý đến y, trừng mắt tự cố suy nghĩ nữa ngày, sau đó sắc mặt thay đổi chậm lại, cười nói: “Chúng ta không được để hắn thoát. Kẻ như hắn nhất định phải mau chóng xử lý.”

Thẩm Lãng biết trong lòng hắn lại tính kế, cũng không hỏi đến, liền nói: “Trời gần tối rồi, chúng ta phải nhanh lên tìm cái thị trấn nào đó để còn nghỉ ngơi hồi phục.”

Vương Liên Hoa thương thế không phải là nhẹ. Vết thương lại còn ở trên đùi, đi đường cũng có chút không tiện. Lúc hắn lên ngựa, cắn chặt răng, đang định nén đau nhảy lên ngựa, Thẩm Lãng chặn ngang ôm lấy hắn, đặt vững vàng ngồi lên yên ngựa. Vương Liên Hoa đỏ mặt, cả giận nói: “Ta không phải nữ nhân.” Chỉ có nữ nhân mới cần bế lên ngựa.

Thẩm Lãng nhảy lên ngựa ngồi ở phía sau hắn, cười nói: “Nam nhân mà lại để ý đến những chuyện nhỏ như vậy a.”

Nói rồi y giục ngựa chạy như bay, hơn nữa Vương Liên Hoa bị trúng kim độc vừa giận lại vừa suy tư, tất nhiên không thể không nghĩ đến tư thế hai người lúc này. Chỉ cảm nhận được hơi thở cùng nhịp đập tim trong lồng ngực ấm áp của y, càng lúc thấy càng bối rối. Gió thổi những sợi tóc của y bay bay bên má hắn, một cảm giác mê đắm khó tả.

Mười bảy năm trước từ sau khi phụ thân cùng mẫu thân qua đời, hắn sớm đã quên cảm giác khi được ôm.

Phụ thân đến chết cũng không nhận ra hắn, mẫu thân đắm chìm trong hận thù, ngày ngày đêm đêm đem xương của phụ thân nghiền thành tro, thậm chí chưa từng dùng ánh mắt ôn nhu liếc nhìn hắn một cái.

Có đôi khi nằm mơ, vẫn là mơ về cuộc sống lúc trước ở Vân Mộng sơn trang.

Khi đó phụ thân cười vang đưa tay xoa đầu hắn, mẫu thân nhẹ nhàng từ đằng sau ôm lấy vai hắn, mặt áp sát vào hai má hắn, hơi thở mẫu thân truyền tới từ phía sau cổ hắn, hương thơm ấm áp khiến cho lòng người tan chảy.

Về sau lớn lên, hắn bắt đầu ôm nữ nhân.

Nữ nhân giống như động vật thích được ôm, các nàng thỏa mãn uốn éo ở trong lồng ngực hắn, bộ dạng giống như con mèo ăn no ngủ trưa. Nữ nhân vô cùng thích thú nên không khỏi gắt gao ôm hắn, ở trên lưng hắn lưu lại dấu vết cào cắn. Ngoại trừ phụ mẫu ra thì đây là lần đầu tiên hắn được ôm, thân thể nữ nhân ấm áp đầy hương thơm, làm cho hắn không khỏi hoài niệm về lúc được mẫu thân ôm, cũng giống như khoảnh khắc lúc đó.

Lời nói ôn nhu theo miệng kia phát ra, loạn ý mê man rên rỉ. Thân thể cuồng loạn vặn vẹo, trong không khí tràn ngập nồng hậu hơi thở dâm mĩ. Khuôn mặt nữ nhân lại giống như mẫu thân, ở trước mặt hắn mà chớp chớp. Mẫu thân không phải là người ái dục như vậy, nhưng mẫu thân đã không còn nhân ái như trước nữa, chỉ vì báo thù mà sống.

Sau đó việc hắn làm đầu tiên, là đi đến bên giường nôn mửa, thẳng phun hết tất cả nhưng thứ dơ bẩn kia.

Từ nay về sau hắn sẽ không bao giờ… để nữ tử ôm hắn, thậm chí là cả việc mây mưa. Vốn cũng không quá vì thỏa mãn dục niệm của thân thể, mà lại còn chạm vào nỗi đau tận sâu trong thâm tâm.

Sau đó liền dần dần quên đi cảm giác ôm.

Mà lúc này, ngồi ở trước người Thẩm Lãng, cánh tay y từ phía sau thân hắn giữ chặt dây cương phía trước, Không phải là giống như đang ôm hắn vào trong lòng sao? Y ôm hắn ôn nhu và bình thản như vậy, khiến cho người ta cảm thấy vừa an tâm vừa yếu đuối.

Nhưng với hắn mà nói, yếu đuối là một thứ không thể chấp nhận được. Vương Liên Hoa có chút tức giận, nhưng trong tình trạng lại không thể phản kháng được. Thân là nam nhân, lại cảm thấy có chút ngạc nhiên. Vương Liên Hoa tự giễu nghĩ thầm đến lời nói của Thẩm Lãng, chuyện nhỏ này cũng để ý sao?

Hơn nữa mới vừa rồi lại phải cố nôn ra máu độc, vì mất máu quá nhiều nên cơ thể cũng trở nên suy yếu. Vì thế tựa vào người y để sự ấm áp bao bọc. Người ta nói ‘xuân phong đắc ý mã đề tật’ (gió xuân thích chí ngựa chạy nhanh) , con ngựa hoang dã kia bỏ lại không gian yên tĩnh dịu dàng sắc xuân, như hướng về thời gian bất tận, nếu vĩnh viễn đừng chạy đến cuối, thì có lẽ sẽ tốt đẹp hơn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s