[Đam Mỹ] Thập Đại Khốc Hình [Bản Preview – Đệ tam chương]

Vâng, đây không phải là đầy đủ, chỉ là vài đoạn mình đọc qua QT thấy bựa cho nên edit lại rồi sẳn share luôn. Ai có ý định muốn xem Thập đại khốc hình, muốn xem, nhưng lại sợ hãi không dám xem, thì cứ sơ sơ vài khúc này a…. Dĩ nhiên là ta edit có cái cớ của ta… nó bựa nên ta edit thế thôi…

Trích thập đại khốc hình ––––––––––––––– Đệ Tam Chương ––––––––– Này là sự biến thái khủng khiếp em Tiểu Chu =]]z

Chuyện là ngày nọ, tai ngự hoa viên ở hoàng cung đột nhiên hoa mai trổ. Này là vừa trải qua trận bão tuyết rất lớn, thật không biết mai đã khai hoa lúc nào. Đây quả là chuyện lạ. Nên các vị quan đều cho đây là điềm lành mà hết lòng ca tụng. Chu Viêm Minh thì một chữ cũng không có tin, nhưng để trấn an lòng người, ngày nọ tại ngự hoa viên bày bố tiệc rượu.

Nghiêm Tiểu Chu này cũng chỉ là quan ngũ phẩm, tạm giữ chức hình bộ làm gì có được đặc ân tham dự tiệc rượu. Nhưng hắn thuở nhỏ tài danh lan xa, mười một tuổi liền được xưng đệ nhất tài từ Tô Châu (ô ô), mười lăm tuổi được đương kim Thánh Thượng thân điểm thám hoa lang, thuở thiếu niên làm rất nhiều câu thơ, đến nay còn đang được sĩ tử từ trung đến quảng lưu truyền. Liền co người kia lắm lưỡi lắm lời nói: “Đã ngắm hoa, thì sao không gọi thám hoa lang đến chung vui.”

Bởi vậy mà Tiểu Chu cũng được cho gọi đến dự tiệc. Người này cùng với Nghiêm Tiểu Chu ngày xưa đậu cùng một bản với Phó Vãn Đăng và Cảnh Loan Từ, nay đều đã là nhất phẩm quan lớn. Chỉ có mỗi Nghiêm Tiểu Chu vì nhân phẩm quá kém mà lần lượt bị giáng xuống.

Lúc dự tiệc, Nghiêm Tiểu Chu cũng là một mình ngồi ở dưới cùng, mặt bình thản, không có chút thần sắc.

Lúc này các vị quan viên cao hứng làm thơ đối ẩm, lại bắt đầu từ Chu Viêm Húc. Hắn vốn là từ nhỏ không chịu đọc sách nên thành ra văn chương không được bao nhiêu. Lại đối ra thành trò cười.

Sau một hồi đối đáp Hầu gia Giang Thượng Cầm liền nhớ đến Tiểu Chu nói

“Sớm nghe nói về Nghiêm đại nhân thiếu niên thành danh, tài văn chương phi phàm, như thế nào tới trước mặt hoàng thượng rồi lại không xuất khẩu thành chương.”

Trời sinh Nghiêm Tiểu Chu này, tính như thu thủy (nước mùa thu), trầm tĩnh tự chế, như thế nào lại nhầm người này châm ngòi, lại thản nhiên lên tiếng nói:

“Theo như lời Hầu gia nói thì đó đã là chuyện xưa nhiều năm về trước, hiện giờ ty chức chuyên chú về công vụ, trong lúc này lại không còn lòng dạ nào vu thi từ ca múa nữa.”

Giang Thượng Cầm cười ồ lên nói: “Mọi người nghe một chút, một tên tiểu quan hình bộ, lại ở trước mặt ngươi ta nhắc hai chữ chuyên chú, lại không biết Nghiêm đại nhân đây chuyên chú chính là loại đại sự gì.”

Nghiêm tiểu chu nói: “Sự vô toàn diện (chuyện gì cũng không thể có toàn diện), đều là vì Hoàng Thượng phân ưu (hóa giải ưu phiền), ty chức trời sanh tính ngu dốt, khó tránh khỏi phải dùng nhiều chút sức ở công vụ thường, lại làm cho hầu gia chê cười.”
(này thì ngu dốt =)) )

Lại nghe Chu Viêm Minh trầm giọng nói: “Tức là mở ra cho ngươi cơ hội trổ tài hoa, người cần gì phải từ chối vậy?” (Chuẩn chết đi…)

Đương kim Thánh Thượng lời vừa ra khỏi miệng. Đôi mắt mọi người – trông mong nhìn Tiểu Chu, lại thấy hắn vẫn ngồi nghiêm chỉnh như cũ, thản nhiên nói: “Khẳng thỉnh Hoàng Thượng thứ thần tài sáng tạo kiển sáp, trăm triệu lần cũng không thể so được với chư vị đại nhân đang ngồi đây, lại sao dám ở trước mặt hoàng thượng mà bêu xấu.” (Này là Tiểu Chu nghe nói văn chương lai láng, lăn lộn quan trường 7 năm, giờ thì văn bay không còn một chữ, không mở miệng ra thì thôi, mở ra là chết người =)) )

Tịch gian một mảnh yên lặng, Chu Viêm Minh càng phát ra cái vẻ mặt trầm lặng thoáng dọa người. Đột nhiên Chu Viêm Húc cười khẽ một tiếng nói: “Nhắc tới công vụ, làm cho bổn vương nhớ lại một sự kiện. Năm kia bổn vương phụng ý chỉ của Hoàng Thượng đến tiêu diệt Lãnh Sơn, lại bắt được một tên tiểu tặc, muốn moi từ trong miệng hắn ra một chút tin tức. tiếc rằng đại hình đều đã dụng hết, nhưng lại cũng không thể khiến hắn há mồm, thực làm cho vương gia ta ủ rũ!”

Hắn ngay cả nói cũng mang ý cười, ngữ khí buồn cười, mắt hướng Tiểu Chu nói: “Nghiêm thủ phủ, nghe nói trong óc của ngươi ý đồ thần kỳ xấu xa rất nhiều, thật ngươi nói thử xem, đối phó loại người này, thì dùng cái biện pháp gì?”

Tiểu chu lặng im sau một lúc lâu, mọi quan viên đều lo ngại nhìn hắn. Giữa lúc đó Tiểu Chu thanh âm cực kỳ trong trẻo nhưng lạnh lùng dễ nghe vang lên:

“Này nhất ban giang hồ cường đạo, xưa nay tâm cao khí ngạo, tự xưng là anh hùng.”

Hắn nói chuyện, theo thói quen tay sủy vào tụ áo, đầu gục xuống, mọi người chỉ thấy khoảng giữa hai hàng lông mày kia tiểu khỏa hồng chí khiến lòng người cả kinh.

“Chính cái gọi là đánh xà bảy tấc, mộc nhập ba phân, nếu bắt những người này phải cúi đầu, biện pháp cũng chỉ có một cách.”

Chu Viêm Húc cười nói: “Này ta thật muốn nghe, lần sau nếu lại có sự phái đi, để cho ta có thể khiến bọn cường đạo mất mặt.”

Tiểu Chu mày rậm nói: “Vương gia thật muốn nghe sao?”

Chu Viêm Húc ngạc nhiên nói: “Đương nhiên là muốn nghe.”

“Vậy thì chớ trách ty chức thất lễ.” Tiểu chu thu ngươi lại ngẩng đầu lên, hai tròng mắt sóng trung văn nhộn nhạo, giống như thu thủy triền miên

“Muốn dập nát cái tự tôn của một tên nam tử có chút cao ngạo vậy, này đưa ra biện pháp chớ quá đen tối, cho người thượng hắn (này rất trong sáng), đương nhiên không nên dùng người hầu, càng là dơ bẩn, súc sinh dơ bẩn càng tốt, nếu có chút người thân hoặc bằng hữu vây một bên xem, kết quả tựu canh diệu liễu, ngày ngày vây thượng, Vương gia sao còn phải sợ hắn không nhận tội sao?”
(1 chữ thôi ~ đê tiện ~ quan mà đê tiện ~ biến thái thế này a =))))))) )

Chu Viêm Húc há miệng thở dốc, chỉ cảm thấy đầu lưỡi khô khốc, toàn bộ không biết nên nói cái gì cho tốt. Nhìn chung tịch thượng, mỗi người sắc mặt trắng bệch, câm như hến…

Cảnh Loan Tư cười lớn một tiếng nói:

“Biện pháp này của Nghiêm đại nhân thật lại tự mở ra một con đường, vào thời điểm ta làm tri phủ ở Chiết Giang, cũng dây dưa vào một vụ kiện án tử, đạo tặc kia phạm tội sát thê hủy thi, biết rõ hắn là hung thủ, lại không nhân chứng, không vật chứng, hắn cũng liền cắn chặt khớp hàn không mở miệng, Nghiêm đại nhận, lại không biết loại người này cũng có thể đồng dạng dùng biện pháp phao chế?”

Nghiêm tiểu chu chậm rãi lắc đầu nói: “Loại người nhất đẵng này, chết cũng chẳng biết xấu hổ, nhầm người như vậy làm nhục hắn, rốt cuộc cũng là một cái hành tâm, trừ phi ——”

Hắn ngừng lại một chút, đã thấy tất cả mọi người đang ngồi thẳng ngoắc ngoắc nhìn thấy hắn, lại giống như nghe tiểu hài tử bình thường kể chuyện quỷ xưa, rõ ràng muốn nghe, thần sắc ảm đạm rồi lại dẫn theo vài phần khiếp sợ, liền lạnh nhạt nói: “Tiệc rượu phía trên nói loại chuyện này, không khỏi làm cho chư vị đại nhân mất nhã hứng.”

Chu viêm minh cười lạnh nói: “Cứ nói đừng ngại.”

Tiểu chu nói: “Hoàng Thượng sẽ không trách tội vi thần sao?”

Chu Viêm Minh nhìn hắn chăm chú sau một lúc lâu mới nói: “Thứ ngươi vô tội là được.”

Tiểu chu lúc này mới khẽ giãn ra nói: “Sự tình nói đến, kỳ thật cũng rất đơn giản, bất quá đạo tặc kia khổ hình đại lao vẫn không chịu nhận tội, là bỏi vì sợ chết tới cực điểm rồi. Chỉ cần phía trên đưa hắn một cái thiết, dùng một chút nước sôi làm chín da thịt, lại lấy thiết xoát đem thịt chậm rãi nạo xuống, làm cho hắn tận mắt thấy tứ chi chính mình biến thành bạch sâm xương khô, khổ sở thật cũng thế, trong đó chịu chút tư vị gian nan, chiêu thượng hắn ước chừng đủ một ngàn lần!”

Gặp Cảnh Loan Từ không tự hiểu là tìm cái rùng mình, hắn lại nở nụ cười một chút, cầm một khối thịt heo luộc nói:

“Lúc sau hoàn tất hình phạt, khối thịt kia cũng nên đem thấu bỏ vào dĩa, thật không ngại lại mời hắn nếm thử chút “hương vị” của chính mình.” (Thấy gớm luôn ~ Đây đúng là đắc kỷ tái thế mà)

Đột nhiên oa một tiếng, vân dương Diệp tiểu hầu gia kia đã một tay che ngực, đem mớ thức ăn mới vừa rồi toàn bộ phun ra.

Chu viêm minh lập tức vung tay lên nói: “Vân dương hậu thân mình không tốt, mọi người như vậy tan đi. Phúc Hỉ ——”

Tiểu thái giám Phúc Hỉ âm thanh đáp: “Có nô tài!”

“Ngươi đưa Vân Dương Hậu hồi phủ, có cái gì không ổn, nhanh chóng trở về bẩm báo.”

“Dạ Hoàng Thượng.” Tiểu thái giám lĩnh mệnh mà đi.

Mọi người không hề chế ngạo lại thầm lặng đứng lên, không biết vì sao, trong lòng luôn luôn có chút hồi hộp bất an, chỉ cảm thấy người cao hứng mà đến lại mất hứng mà về, đúng là vắng vẻ tịch liêu nói không nên lời.

Lại nhìn Nghiêm Tiểu Chu vẫn một bộ dáng đạm mạc như cũ, giống như cái người ác ý làm rối lòng người vừa nãy, căn bản là không phải hắn.

(Tiểu Chu a Tiểu Chu ~ ngươi thực là khó đỡ =))))))))))) )

Sau đoạn này là màng ẽm bị bức lên giường…. đúng là giời hại mà.——————————

Ta ức chế của ta khi Hàn Quý Nhân gọi em Tiểu Chu là cẩu quan. Nghĩ xem, em nó xinh như hoa như ngọc như này….

44

Mà chúng nó nỡ lòng nào kêu là “cẩu quan”. Bất quá thì ẽm hơn biến thái, hơi ác, hơi tàn khốc một chút thôi mà.

Trích chính văn:

Tiểu Chu đi đến cửa hình bộ đại đường, đột nhiên thấy hoa mắt, tai thoáng nghe một người lớn tiếng quát: “Cẩu quan, ngươi như thế làm nhục người vô tội, nói sinh cái gì tâm địa, hôm nay ta nhất định phải thay sư ca đem trái tim ngươi moi ra nhìn một cái!”

Còn chưa thấy rõ người tới, trường kiếm kia dĩ nhiên đâm thủng qua ngực, Tiểu Chu chỉ cảm thấy vùng ngực một trận đau đớn.

Ô ô tiêu em rồi….

Trích tiếp coi ẽm chết chưa a:

Hàn Quý Nhân một chiêu đắc thủ, hướng bốn phía một đám người vây quanh cười lạnh nói: “Sư ca cho ta chịu nhục, ta vì hắn mà chết, thiên đạo tuần hoàn, chết cũng không đáng tiếc!”

Nói xong kề kiếm ở cảnh (cổ), một đạo máu tươi thẳng phun xuống đất!

Chu Viêm Minh (anh công) đang từ trong cung tới thấy tình hình vậy, ba hồn sáu phách đều kinh hãi mà bay đi hết, đưa tay ôm lấy Tiểu Chu vào trong ngực, cố sức lay gọi hắn nói: “Nghiêm tiểu chu, ngươi tỉnh lại cho trẫm, nếu ngươi dám chết, trẫm giết cả nhà ngươi!”

Ô ô bạo quân nè…. con người ta có muốn tử đâu…. lại đem cả nhà người ta ra mà hăm dọa… vô ích a ~~~

Này là Cảnh Loan Từ (Quan nhất phẩn trong triều)

Chu Viêm Húc, vương gia nhàn rỗi ~ nhãn rỗi quá lại sinh nông nỗi rủ Cảnh Loan đi kỹ viện… từ đây có hành vi bất thiện…

Trích đam mỹ Thập Đại Khốc Hình… Cái đoạn 3 chấm này….

Cảnh Loan Từ trên mặt có chút không nhịn được, dường như hờn dỗi trở lại ngồi trong phòng. Lúc này sắc trời đã muốn tối sầm xuống, cũng không có người đến thấp lửa đèn, ngồi chờ hồi lâu, bỗng nhiên nghe cửa một tiếng rất nhỏ vang lên, người còn chưa tới, mà đã có một trận gió thơm đập vào mặt (==” sài phấn thơm kinh quá….). Cảnh Loan Từ giương mặt lên, nàng kia lắc lắc duệ duệ tiêu sái đến trước người hắn, trong phòng tối đen, xem cũng không được rõ ràng, chỉ cảm thấy nữ tử này một đoạn vóc người hảo cao. Cảnh Loan Từ theo bản năng hướng bên cạnh né một chút, nàng kia lại nhân thế liền tiến sát vào trong lòng ngực hắn: “Cảnh gia, nô tỳ được cho đến hầu hạ ngài.”

Thanh âm của nàng thô thiển, lại cường nhéo cái giọng ẻo lã, cảnh loan nghe qua từ sau lưng hảo một trận lạnh cả người. Nàng kia không chút nào ngần ngại, áp đến mặt Cảnh Loan Từ rồi hôn lên miệng, cảnh Loan Từ bất giác kêu lên: “Cô nương… ngươi… mặt của ngươi……”

Nàng kia giống như là ngượng ngùng nói: “Nô tỳ mấy ngày trước trên mặt dài tiển, làm cảnh gia khó chịu, để nô tỳ vội tới ngài xoa đi.”

Cảnh Loan Từ tránh trái tránh phải nói: “Cái này không cần đi.”
Nàng kia cường ngạnh ở trên người hắn nói: “Như vậy sao được, để nô tỳ bồi tội cùng cảnh gia.”

Cảnh Loan Từ một phen đẩy nàng muốn rời đi, nàng kia lực lại lớn vô cùng, cưỡng chế hắn ở trên giường nói: “Cảnh gia thương hại ta, nếu hầu hạ ngài không chu toàn, là bị mụ mụ trách.”

Cảnh Loan Từ quanh thân phủ ác hàn, quát chói tai một tiếng nói: “Chu Viêm Húc, ngươi hồ nháo đã đủ chưa?”

Nàng kia chấn động: “Cảnh gia, hay là ngươi thầm mến Vương gia, như thế nào ở giường đệ gian cũng kêu ra tên của hắn ở đây.”

Cảnh Loan Từ cắn răng nói: “Ta là gọi ngươi!”

Nàng kia che mặt e thẹn nói: “Nô tỳ nào có phúc khí đương Vương gia.”

“Ngươi không phải hắn… ngươi không phải hắn…. hảo!” Cảnh Loan Từ khí cực, nhấc chân đá vào hắn vận mệnh tử thượng (cái đó đó =]]z): “Này lại là cái gì vậy?”

Chu Viêm Húc bị một quyền làm đau, cũng có chút nóng nảy: “Nô tỳ chính là thích mang theo gậy gộc trên giường, gặp được Cảnh gia đây là khách nhân không biết nghe lời, trước trừu hắn bốn trăm quân côn rồi nói sau!” (Gậy gộc gì mà kẹp ở đó =]]z Lại bảo là thích mang, không thích cũng phải mang thôi a ~~~ )

Cảnh Loan Từ không thể nhịn được nữa, đưa bàn tay hung hăng tát hắn một cái. Hắn ngây người ngẩn ngơ, chợt ác ngoan dường như đánh tiếp, hai người cùng một chỗ đánh nhau. Cảnh Loan Từ vốn ở triều đình, dù sao cũng không phải là đối thủ của Chu Viêm Húc cả ngày lý khiên ưng lưu cẩu, bị hắn thượng ở trên giường vạch tìm tòi áo dài, tham lam động thủ tiến đến thủ khố, cắn lấy đầu ti, hắn không được liền thở hổn hển. Cảnh Loan Từ xấu hổ và giận dữ nảy ra, tìm cái chỗ trống nhấc chân rời đi, lại bị hắn giải khai hai chân thừa cơ chen vào giữa. Cảnh Loan Từ gầm lên: “Chu Viêm Húc, ngươi rốt cuộc là người hay vẫn là súc sinh?”

“Là cái gì ngươi tính đi.”

Cái đoạn này coi mắc cười quá…. sao mặt anh Húc dày quá vậy trời…

Trích thập đại khốc hình… Tiếp khúc bên dưới….

Chết pà… cái quỷ anh Húc này bựa quá =))

“Là cái gì ngươi tính đi.” Chu Viêm Húc thở hổn hển đưa chính mình thủ ở khố đường tắt vắng vẻ: “Ngươi xem xem, nó nhớ ngươi nghĩ muốn nhanh lên, ngươi cứ cho là thành toàn ta đi, vì ngươi, ta chính là ngay cả mặt cũng không có.”

Cảnh Loan Từ có tránh cách mấy cũng không giãy khỏi hắn, lửa nóng của hắn dâng lên lại cố gắng gượng, tức giận đến sắc mặt trắng bệch: “Ngươi căn bản là không có mặt, lại đi nơi nào đòi có mặt?”

“Nói chính là, ta chỉ chờ ngươi thưởng cho ta cái mặt.” Nói xong liền áp đến trên người đi xuống thân hắn. Cảnh Loan hận cực kêu lên: “Chu Viêm Húc, ngươi cứ việc làm tới đi, làm cho ta cả một đời hận ngươi, cả đời này cũng không qua lại với nhau!”

Chu viêm húc động tác dừng lại một chút, hai tròng mắt thâm đen nhìn hắn từ trên xuống dưới, cương liệt như hỏa, còn muốn nói gì thái độ làm người… nói là cả đời không qua lại với nhau chỉ sợ vẫn là khinh. Chính là người này dục hỏa đầy ngập rốt cuộc không chỗ phát tiết, u oán cực kỳ thở dài nói: “Thôi, ngươi thượng ta đi cũng không sao cả, chính là ta sợ đau, ngươi nhớ là phải nhẹ một chút” (Vãi anh Húc… =))))))))))))))))

Cảnh Loan Từ tức giận một cước đạp hắn xuống dưới giường, bối rối phủ thêm ngoại bào, do hận khó tiêu, đi gần lại ngoan độc cho hắn mấy đá, lúc này mới đẩy cửa nhỏ rồi đi ra ngoài.

… Tội chưa Anh muốn sơ muối không được. Tiết hỏa lên muốn bị sơ muối cũng không được. Người đâu lạnh lùng thấy ớn a =)))))))))))))))))………………………

Ta sẽ từ từ share tiếp những đoạn nào ta thix. Có thể dùng làm tham khảo.

//

8 Comments Add yours

  1. hoahoadulong nói:

    ưm ta mới phát hiện ra nha truyện biến thái và ngược ngày càng nhiều a như bộ Nhất thụ phong cương do Ayaco tỷ tỷ cosplay càng biến thái hơn truyện này a sao àm tác gải thích ngược những người yêu nhau vậy

    1. bộ đó thì hem bik, cơ mà bộ này rất được :)) còn nếu nói bộ này những người yêu nhau ngược nhau cũng ko phải…. căn bản ngay từ đầu đã đi hơi bị lệt hướng rồi. nhưng nếu tả về tính cách như vậy, cũng tạo nên ấn tượng mạnh, sai lầm là sai lầm, coi lại không thấy sai lầm, tùy cảm nhận thôi :))

  2. hoahoadulong nói:

    ôi ta ko được thông suốt như nàng ta chỉ biết yêu là yêu hận là hận truyện này và bộ Ayaco tỷ tỷ cứ làm cho người ta rối loạn a

    1. cũng khó trách ~ tại ta thoáng ~ nhiều người nuốt ko nổi lắm, ~ ko phải riêng nàng :))

  3. hoahoadulong nói:

    ưm mà sao ko thấy Hiểu mỹ nhân cos đam mỹ nữa ha ta thấy có mấy cái à

    1. BÀ Hiểu mới cos đây thôi, hình như 1 hay 2 năm j đó đổ lại thôi mà ~ nàng có gmail ko cho ta nick gmail, rồi mở nick gmail lên đi.

    1. nàng mở gmail lên xem thư đi, sử dụng gmail chat luôn đi cho tiện :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s