[Chương II] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi VIII

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương II

Quỷ kế điệu hổ ly sơn. Hồng nhan thất thủ


Hồi VIII

Note: Fix lại tất cả các chương của Vận Mệnh Hồng Nhan, đổi cách trình bày. Hồi VIII này là một nữa của hồi X (củ) cộng thêm phần mới update thêm vào:

Hồi X (củ): Nghĩ đến rượu, thực là Hồng Ân dù không muốn đến đâu, cũng phải gượng dậy nhặt kiếm mà luyện tiếp.

———————————-

Đã ba ngày liền như vậy trôi qua. Kiếm pháp của Hồng Ân rõ là có cải thiện được rất nhiều. Nhưng tinh diệu trong bộ lục, vẫn chưa phát huy được. Trong tức tối, y quẳng mạnh thanh kiếm đi, nằm gục luôn xuống đất hét lớn “AAAA~~~~~~~ Ta rốt cuộc là tại sao?” Sau lại thầm than trách “Tại sao bộ lục đánh mãi vẫn không thể phát huy hết được uy lực của nó đây? Oa~ oa~ sư phụ a~ trả rượu cho ta~~~~”

Trông y khổ sở vậy, Tư Vũ bước đến ngồi kế bên hỏi “Ngươi sao vậy? Ta có thể giúp được gì cho ngươi không?”

Vừa thấy hắn, Hồng Ân trở mình sang hướng khác “Không liên quan ngươi.”

Hắn mỉm cười, kéo người y quay lại nói “Thì ngươi cứ nói ta xem nào.”

Nghĩ đến, chỉ khiến y thập phần ấm ức, chịu không được lại nói “Sư phụ bắt ta luyện kiếm a~”

Cái này thì Tư Vũ có thể đoán ra được, lại hỏi “Vậy ngươi không muốn luyện à?”

Hồng Ân gật gật đầu. Điều này càng khiến Tư Vũ lấy làm lạ thầm nghĩ “Nga… Y thật là vâng lời sư phụ đến như vậy sao?” Song hắn lại hỏi “Vậy sao ngươi vẫn chăm chỉ luyện như vậy?”

“Là sư phụ bắt ta luyện ~”

Lại câu này, hắn gật gật đầu nói “Ta biết… nhưng sao ngươi phải cố gắng luyện như vậy? Thực là ngươi vâng lời sư phụ đến vậy sao?”

“Trông ngươi đâu giống vậy.”

Tư Vũ chỉ nghĩ thầm vậy lại không nói ra. Ngay khắc này Hồng Ân thật sự không thể kiềm chế thêm được bức xúc bảo “Sư phụ giấu hết rượu của ta rồi~ Sư phụ bảo ta phải luyện xong kiếm mới trả lại cho ta. Oa ~ Ta luyện không nổi! Ta muốn uống rượu a~”

Nghe qua thật khiến hắn bị nhũn não công tâm, lại hỏi “Nói vậy ngươi là vì không có rượu uống nên mới gắng công luyện kiếm?”

“Phải a~ Trước lúc sư phụ về ta phải luyện xong~”

Nghĩ đến rượu, thực là Hồng Ân dù không muốn đến đâu, cũng phải gượng dậy nhặt kiếm mà luyện tiếp.

Quả là tình thế này, Tư Vũ nên cười hay nên bi đây. Thật không thể tin nương tử hắn lại nghiện rượu nặng đến vậy. Nhưng cũng tốt, bất quá càng khiến hắn nghĩ ra thêm được nhiều việc, song lại bước đến nơi Hồng Ân đang luyện kiếm nói “Để ta giúp ngươi công phá chiêu thức thứ sáu trong Du Long Kiếm Pháp được không?”

Vừa nghe qua khiến y kinh động “Làm… làm thế nào ngươi lại biết…?”

“Ta là ngày xưa đã từng được nhìn qua sư nương luyện.”

“Ngươi… chỉ nhìn thôi ư… vậy thì làm sao?”

Ở Tư Vũ có một điểm khiến sư phụ hắn vô cùng ưng ý. Hắn thực là một bậc kỳ tài võ học. Bất cứ loại võ công nào, chỉ cần được thượng lãm qua, lại có thể xem như là đã học được. Trông thái độ Hồng Ân có vẻ không tin lắm, hắn mỉm cười ôn nhu đáp “Hãy cứ thử xem nào… đầu tiên, ngươi phải cầm kiếm thế này…” Tư Vũ giúp y chỉnh chu lại thế cầm kiếm, sau đó nhặt lên một khúc cây dài và thẳng thay cho kiếm thật nói “Chậm đánh theo ta được không?”

“Được…” Quả là khó tin, Tư Vũ dù chỉ nhìn qua, nhưng cách đánh của hắn lại vô cùng chính xác. Đường kiếm đi vừa mạnh mẽ, vừa dứt khoát lại trông như thoắt ẩn thoắt hiện… Chỉ là Tư Vũ tuy có thể đánh được. Nhưng với một người chưa từng luyện qua nội bộ kiếm pháp này. Uy lực phát ra nguyên lai cũng chỉ được ba thành… Liền sau đó, hắn dừng tay, để một mình Hồng Ân tự luyện. Quả nhiên đường kiếm của y đã khác hẳn. Có lẽ y đã lĩnh hội được điều tinh diệu trong đó…

Vẫn là những đường kiếm uyển chuyển hệt như phượng múa. Nhưng trong mỗi đường kiếm đều phát ra uy lực mạnh mẽ, tạo nên một trận gió xoáy nổi lên thật lớn quấn quanh người Hồng Ân tựa như rồng lượn, khiến lá cây dao động mạnh mẽ rồi hòa mình vào gió, cho đến thức cuối cùng được phát ra. Phượng Rồng như cùng hòa mình tạo nên sức công phá mãnh liệt tựa cuồng phong. Những chiếc lá cây vốn bị cuốn vào vòng xoáy, bất giác bị chém thành từng mảnh vụn nhỏ… Tư Vũ nhìn theo không ngừng tán thưởng: “Thực là hảo Kiếm Pháp.”

Dưới đường kiếm của Du Long, mọi thứ đều bị xé toan. Sau cùng thì Hồng Ân cũng đã lĩnh hội được bộ thứ sáu trong chín bộ của Du Long Kiếm Pháp. Nói y ngốc thì cũng không hẳn. Một người ngốc thì không thể lĩnh hội trong phút chốc như vậy. Nhưng học mãi không xong thì chỉ có thể nói là tại lãn công mà thôi. Nghĩ đến, Tư Vũ lại lắc đầu cười khổ “Quả là rượu có sức công phá thật mãnh liệt!”

Hồng Ân luyện xong kiếm, mừng rỡ nhảy nhảy “Oa~ oa~ Luyện được rồi ~ Sư phụ a~ ta luyện được rồi!

Giữa lúc tinh thần y còn đang phấn chấn, Tư Vũ liền bước lại vỗ vai nói “Hảo a!”

“Nga~” Hồng Ân quay sang nhìn Tư Vũ hỏi “Ngươi muốn gì đây?”

“Ta chỉ muốn chúc mừng ngươi thôi mà.” Song hắn khoác vai y vẻ tiếc nuối “Tiếc quá ở đây không có rượu nga..”

Đây quả là chọc vào nỗi đau của Hồng Ân, khiến y thêm phần tiếc nuối bảo “Đợi… đợi sư phụ về trả rượu cho ta. Không… không biết sư phụ đi đâu mà lâu quá a~”

“Ai nha ~ đợi thì lâu lắm. Hay là ta xuất sơn mua rượu về chúc mừng ngươi nha.”

Nghe qua hảo có lý, y vui vẻ gật đầu ngay “Hảo! Hảo! Tốc khứ tốc hồi a~”

Tư Vũ vui vẻ gật đầu liền xuất sơn ngay. Hồng Ân ở lại trông ngóng. Nhớ tới rượu tinh thần thật thực vô cùng phấn chấn.

Tối đến, hắn trở lại Sơn Cốc mang theo rất nhiều rượu. Liền sau đó, cả hai đến ngồi ở bộ bàn ghế cạnh gốc cổ thụ già mà Hồng Ân thường hay một mình thưởng tửu. Nay có thêm tên nam nhân này tọa chung cũng hảo vui, dù mặt hắn hơi dày một tí. Nhưng cũng chẳng sao, hắn cũng coi như là đã giúp đỡ y rất nhiều. Tư Vũ rót cho Hồng Ân một chung nhỏ, y liền không chịu bảo “Ta không thích cái chung này~ Hảo rườm rà, cạn luôn cả tĩnh đi a.”

Hắn liền gật gật đưa tĩnh rượu ra “Được… được… Cạn nào!”

Hồng Ân cũng khẳng khái nâng tĩnh rượu lên, cụng vào đó một cái “Cạn!”

Sau một thời gian dài không uống rượu, thật là hảo nhớ. Nay rượu vừa vào, tinh thần cũng khoang khoái hơn. Chẳng mấy chốc, cả tĩnh rượu đều đã được uống cạn, lúc này y mới thở dài nhăn nhó “Ai nha~ Ta nói ngươi nga~”

Đôi má Hồng Ân đã bắt đầu đỏ hồng lên, càng tô điểm thêm vẻ đẹp tuyệt mỹ vốn có của y. Trông thật thú vị. Tư Vũ mỉm cười vừa khui tĩnh rượu mới đưa cho y, vừa đáp “Thế nào a?”

“Rượu này… chẳng ngon gì hết!”

“Ách… Uống xong cả tĩnh rồi mới chê rượu không ngon…” Hắn thầm nghĩ, lại cười khổ “Vậy… vậy a~ Vậy thế nào mới ngon?”

Nhắc mới nhớ đến sư phụ, y lại hào hứng nói “Rượu của sư phụ là ngon nhất a~”

“Vậy… vậy à…”

“Ngon hơn cái này nhiều…” Vừa nói, Hồng Ân vừa nâng tĩnh rượu mới lên định kê vào miệng uống, chợt nhìn Tư Vũ lại đưa ra nói “Ngươi cũng uống đi~ Cạn nào!”

Tư Vũ cười khổ đưa tĩnh rượu ra cụng vào tĩnh của y đáp “Cạn.”

Hồng Ân thực uống rất nhiệt tình. Lại không hề để ý Tư Vũ chỉ là đang nhấp môi, uống vào rất ít. Nhìn y lúc này quả là vui vẻ và dễ gần hơn bình thường rất nhiều. Thấy vậy hắn lại hỏi “Này, ngươi uống rượu từ khi nào thế?”

Hồng Ân suy nghĩ một lúc thật lâu đáp “Sáu tuổi a~”

“Sáu tuổi!”

Hồng Ân gật gật đầu, tiếp tục uống. Nghe qua thật khiến hắn kinh động chợt nghĩ “Chỉ mới có ít tuổi đầu mà đã là tửu quỷ vậy rồi a! Quả không hổ danh là đồ nhi của lão dị nhân…”

Võ công tuy học không đến đâu, nhưng tật xấu gì của sư phụ, y đều tỏ hết. Nghe qua thật hảo nhức đầu. Nhưng cũng không thể phủ nhận, tửu lượng của y quả là tinh thâm. Uống cả gần bốn tĩnh liền mà vẫn không có dấu hiệu nghiêng ngã. Nhìn y, Tư Vũ lại tự hỏi “Đây có thể nào là do nồng độ rượu vẫn còn nhẹ quá chăng?”

Hồng Ân sau một lúc lặng thinh suy ngẫm hỏi “Hồi trưa này, ngươi bảo thấy sư nương ngươi luyện bộ Du Long Kiếm Pháp sao?”

Tư Vũ gật gật đầu “Đúng vậy. Có vấn đề gì sao?”

Nghe qua thật có chút kỳ lạ. Sư phụ y từng bảo, đây là võ công độc môn của Du Long phái. Chỉ chân truyền cho đại đệ tử của bổn môn. Và đặc biệt chỉ truyền nam, không truyền nữ… Hơn nữa y biết, trên thế gian này, loại võ công độc môn này chỉ mỗi sư phụ y là người duy nhất sở hữu. Vậy thì làm thế nào sư nương Tư Vũ có thể học được? Lại hỏi “Thế sư nương của ngươi đã học được toàn bộ Du Long Kiếm Pháp rồi à?”

“Vẫn chưa…” Tư Vũ lặng nghĩ một lúc đáp “Đến thức thứ chín, vì quá nôn nóng luyện thành nên dẫn đến kết quả người bị tẩu hỏa nhập ma, điên điên dại dại…”

“Ã… tẩu hỏa nhập ma a…” Nói vậy chẳng phải luyện Du Long Kiếm Pháp quá nguy hiểm sao. Song Hồng Ân chợt nghĩ đến một khả năng khác “Có thể không phải do sư nương hắn quá nôn nóng. Mà là do bộ kiếm pháp này thực sự không thích hợp cho nữ luyện.”

Bất giác, y lại nhớ đến vài chuyện hỏi “Sư nương của ngươi liệu có phải là Tú Anh cô cô?”

Tư Vũ nhẹ gật đầu “Quả là vậy!”

Tú Anh cô cô mà Hồng Ân gọi cũng chính là sư nương của Tư Vũ. Khi xưa, là một nữ nhân hương sắc tuyệt mỹ. Cũng chính là tiểu sư muội mà sư phụ y ngày đêm mong nhớ. Đây chính là nỗi bức rức bao năm qua của lão. Trước giờ, Hồng Ân vẫn không hiểu giữa họ xảy ra chuyện gì, vì sao sư phụ y mỗi khi nhắc tới cái tên đó, lại ray rức như vậy. Nhưng qua những gì Tư Vũ vừa nói, y dường như đoán ra được rằng, năm xưa chính sư phụ y đã truyền Du Long Kiếm Pháp lại cho sư muội của mình. Mặc dù biết điều đó là sai trái, nhưng vì là ước muốn của nàng, nên lão mới phá lệ. Lúc đó, ngay cả lão dị nhân cũng không rõ nguyên nhân vì sao loại kiếm pháp tuyệt thế này lại chỉ chân truyền cho nam, không truyền nữ. Chỉ đơn giản nghĩ rằng, là do phân biệt giai cấp, trọng nam khinh nữ. Cho đến khi Tú Anh thật sự bị nó làm cho tẩu hỏa nhập ma, thì lão mới giác ngộ, ray rức khôn cùng, nhưng tiếc là mọi thứ đã quá muộn. Hồng Ân lại hỏi “Nói vậy cô cô bây giờ đang ở đâu?”

Nghĩ đến hắn lại thở dài đáp “Năm sư nương phát điên đã bỏ đi, cho đến bây giờ tung tích của người, ta cũng không được rõ.”

Sư phụ hắn nhiều năm bôn ba tìm người, đều không thể truy ra tung tích. Người đã vô cũng ray rức vì vậy. Nhưng tiếc là cả một đời người đào hoa, nên duyên nợ vẫn bất thành…

Sắp rồi ~ Sắp gạo nấu thành cơm rồi =]]z Tửu quỷ này có rượu vào sức phòng thủ giảm mạnh đến 95% =))z

//

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s