[Chương II] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi VII

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương II

Quỷ kế điệu hổ ly sơn. Hồng nhan thất thủ


Hồi VII

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau sư phụ Hồng Ân liền rời khỏi Sơn Cốc. Y ngồi trong bếp thổi lửa sắc thuốc thầm rủa “Nam nhân mặt dày, phiền phức này ~ Làm thế nào mà về tận đây còn gặp ngươi nữa~ Sao ngươi cứ như âm hồn bất tán mà bám theo ta vậy a… Quạt chết ngươi, ta quạt chết ngươi─!”

Nghĩ rồi, Hồng Ân quạt quạt lửa hết tốc lực. Một hồi sau, lửa bất ngờ bốc cháy lên nghi ngút “Oái… tiêu… tiêu rồi~”

Y lại chợt nhớ lời sư phụ dặn “Đồ nhi, ngươi nhớ là sắc thuốc này để lửa vừa phải, không được lớn quá, cũng không được nhỏ quá. Và phải sắc liên tục trong vòng ba canh giờ…”

Lại nhìn lửa hiện tại, lớn đến nổi không thể nào dập tắt được, y bắt đầu rối lên “Làm… làm sao giờ?”

Vừa hay cạnh bên có một gáo nước, y vội vàng nhấc lên dội ngay vào bếp. Khói bốc lên nghi ngút… Tư Vũ đi qua thấy tưởng hỏa hoạn, lại biết Hồng Ân đang sắc thuốc bên trong. Vừa định tiến vào giải cứu, chợt Hồng Ân ho khụ mấy tiếng lao ra. Hắn chặn lại hỏi “Hồng… Hồng Ân, ngươi bị làm sao vậy?”

Vừa nhìn thấy Tư Vũ, y lại tức giận trừng mắt liếc hắn “Tại… tại ngươi hết a~”

“Ã…” Hắn nghe qua thập phần là không hiểu “Lý nào lại tại mình?”

Lại nhìn Hồng Ân, gương mặt lem luốc đen đúa vì khói bụi bám vào. Hắn liền ngã ra cười khiến y càng thêm giận “Ngươi… thật là hảo tức mà…”

Ngay sau đó y lập tức quay đi, thấy vậy hắn vội chạy theo hỏi “Hồng Ân… thuốc của ta đâu a?”

“Chưa sắc! Muốn thì tự sắc lấy mà uống a!”

“Ai nha… Nhưng ta đâu có biết sắc!”

“Kệ ngươi, không quan tâm…”

Màn đêm buông xuống, sương lạnh phủ đầy trên những tán lá. Hồng Ân suốt cả ngày bị Tư Vũ bám theo như đĩa đói, không rời dù chỉ là nữa bước, thầm tự hỏi “Cái… cái loại nam nhân gì đây? Bám theo ta suốt ngày cứ như của nợ. Sư phụ thật là… đi đâu vậy a~” Y lại quay sang nhìn thấy cái bản mặt nam nhân kia. Lúc nào cũng cười kiểu gian tà cùng cực, thật khiến Hồng Ân phải khiếp đảm.

Ngay trong khắc này, không một từ nào có thể diễn tả nên hết được sự chán nản của Hồng Ân đối với Tư Vũ. Cứ nhìn mặt hắn lại muốn đi ngủ. Thành ra y đã ngủ hết cả ngày nay, nên mặc dù đêm đã xuống rất khuya, vẫn không thể nào chợp mắt được.

Hồng Ân nằm trăn qua trở lại một lúc, chợt nhớ tới mấy tĩnh rượu của sư phụ mà phát thèm “Giờ mà có rượu của sư phụ uống thì thật là hảo nha~” Nghĩ rồi y vội vàng ngồi bật dậy, xuống hầm rượu kiếm. Nhưng thật không may, vừa xuống tới nơi lại bị một phen ngỡ ngàng “Oa~ Mất… mất hết rồi. Đạo… đạo tặc nào to gan dám trộm a~~”

Y thất thần ngồi quỵ xuống suy nghĩ một lúc, chợt nhớ ra lời sư phụ nói mấy ngày trước:

“Đồ nhi, ngày xưa năm ta 7 tuổi, đã tinh thông tuyệt đỉnh Du Long Kiếm Pháp. Đến khi ở độ tuổi ngươi bây giờ, đi khắp thiên hạ được coi là vô địch thủ. Còn ngươi, đến bộ lục Du Long Kiếm, học hoài cũng không ra làm sao. Ngươi thật là làm ta hảo tức chết. Nên từ hôm nay, nếu ngươi luyện không xong bộ lục, thì đừng có mà kiếm rượu uống.”

Mặc dù lão sư đã nói vậy, nhưng bản thân Hồng Ân lại cứ tưởng như đùa. Cả ngày cứ lâu lâu buồn, lại đem kiếm ra múa múa vài đoạn cho sư phụ thấy, xong lão sư quay đi lại ôm kiếm đi tìm chỗ ngủ. Quả thật y không có ngờ như hôm nay. Cả một hầm rượu đều được sư phụ giấu đi hết, lại thầm tự trách “’Thiên a~ Ta muốn uống rượu. Sư phụ aa… người thực nhẫn tâm a…”

Nói không phải lão sư lơ là không quản việc y luyện kiếm, mà mỗi lần nhìn y đánh kiếm lão thực sự không muốn nổi điên lên chửi mắng thì lại muốn đi ngủ. Mà y đã không tự biết lo, thì đừng có trách sao lão vô tình.

Trong khi đó lão dị nhân đang ngồi giữa rừng kê tĩnh rượu lên uống giải sầu, bỗng hắt hơi vài cái liên tục… cứ như là đang có ai hảo trù mình.

Giữa màn đêm dầy đặc lặng trang, bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió hiu quạnh và những chiếc lá khô rơi xào xạc bên đường. Lão dị nhân đẩy vài nhánh củi khô vào trong đống lửa khiến nó bừng cháy lên. Nhìn ngọn lửa hắc vào mắt bỗng khiến lão hồi tưởng lại chuyện xa xưa. Bất giác nghĩ đến Tư Vũ, thì nhớ ngay tới tiểu đồ nhi ngốc nghếch, không khỏi thở dài.

Năm xưa, Đồng Mặc và Đồng Tâm vốn là huynh đệ đồng môn. Nhưng hẳn cũng là kỳ phùng địch thủ. Tranh tài cao thấp đã bao năm vẫn không phân định được thắng bại. Đồng Mặc lúc bấy giờ mới lập ra một giao ước “Sư đệ, ta với ngươi, mỗi người tìm một đồ nhi. Sau đó truyền thụ lại toàn bộ võ công cho chúng. Mai này sau khi chúng thành tài, sẽ định ngày tỉ thí phân tranh cao thấp, ngươi thấy thế nào?”

Ngày xưa nghe qua hảo có lý. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại cái thực tại thì chỉ có thể thầm trách trời khéo trêu ngươi mà thôi. Đồ đệ của Đồng Mặc rõ là một bậc kỳ tài võ học. Còn đồ nhi của lão, võ công học cả mười mấy năm cũng như không học. Nghĩ đến lão lại thở dài “Đồ nhi a đồ nhi~… ta thật là hảo tức chết với ngươi mà…”

Quả thật y cũng chỉ được mỗi cái dung mạo hơn người, không một nữ nhân nào có thể sánh bằng… “Ai───! Là nam nhân mà hơn được cái đó thì ra là cái giống gì?”

Ngày xưa khi nhận Hồng Ân làm đồ nhi, hẳn là lão cũng đoán trước được ngày này. Chỉ là không ngờ y lại tệ hơn lão nghĩ… Nhưng dù sao thì mọi sự cũng đã lỡ, chuyện xưa không nên nhắc lại. Bây giờ lão cũng chỉ còn nước lắc đầu cười khổ nhìn trời mà nói “Sư huynh a~ Coi như là ta thua ngươi đi~

Với sức của Hồng Ân, khỏi cần đánh cũng biết là thảm bại, với cái mớ công phu thấp kém đó lại còn có thể phân tranh cao thấp được sao? Nhìn chúng thực chẳng giống như những gì khi xưa hai huynh đệ lão mong đợi… “Không như mong đợi… vậy rốt cuộc đó là gì đây?”

Bất giác, lão nhớ đến lần đầu tiên gặp Tư Vũ. Trông thái độ hắn đối với đồ nhi lão có gì đó vô cùng ẩn khuất. Thực không hiểu mối quan hệ đó là như thế nào. Liền sau đó, lão dị nhân nhìn lên những vì tinh tú đồng thời gieo quẻ toán. Nhận ra được kết quả, lão chợt thốt lên “Ai da… quả là ý trời cả!”

Hồng Ân cùng Tư Vũ quả là có duyên phu thê tiền định… Có tránh cũng không khỏi…

“Thực đúng là nghiệp duyên! Nghiệp duyên mà!”

Trở lại với Y Sơn Cốc. Hồng Ân thật sự bị rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan. Y vừa nghĩ vừa thầm than khóc “Bây giờ nếu muốn có rượu uống, chỉ còn một cách là chăm chỉ luyện công ngày và đêm, luyện cho xong bộ lục a. Nếu không xong… oa~ ta muốn uống rượu ~~ ô ô ô ~~~”

Lão dị nhân nhìn Hồng Ân bây giờ quả là vô phương cứu chữa. Chẳng trông mong gì y có thể làm một trang anh hào, xưng hùng xưng bá thiên hạ. Chỉ mong sao y có đủ khả năng để tự bảo vệ mình là được. Đó chính là lý do lão bắt y học cho xong bộ Du Long Kiếm Pháp. Chỉ tiếc là, y lúc nào cũng chỉ nghĩ có sư phụ, nên ít khi nào chịu luyện cho tốt. Lại nói lần ra kinh một mình, rõ là đã nhận hậu quả. Vậy mà khi về Sơn Cốc đâu vẫn hoàn đó, chẳng có gì gọi là thay đổi. Nay vì tình thế bức bách. Hồng Ân mới chịu mang thanh kiếm ra sân luyện nghiêm túc…

Từ trong nhà, Tư Vũ bước ra nhìn thấy y khiến cả người hắn dường như bất động. Giữa sân, Hồng Ân tay cầm kiếm nhẹ nhàng uyển chuyển xoay người tạo thành từng đường kiếm uốn lượn trông như rồng bay phượng múa… Gió cùng lá không ngừng lay động quấn quanh người y tạo nên một bức tường kiên cố. Đây thật là một tiên cảnh hiếm thấy. Trông y đánh kiếm hệt như vũ khúc thiên nữ hạ phàm, đủ khiến lòng người người rung động. Nhìn các đường kiếm, Tư Vũ chợt nhớ ra vài điều nghĩ “Đây hẳn là bộ lục trong Du Long Kiếm Pháp mà.” Nhưng càng nhìn, hắn lại có phần không hiểu tự hỏi “Hồng Ân là đang múa hay là đang luyện kiếm đây?”

Nếu nói là múa thì hảo đẹp. Nhưng nếu bảo là luyện kiếm thì tư thế cầm kiếm của y không đúng. Tạo ra rất nhiều kẻ hở. Xét về cách đánh thì hẳn là thiếu lực. Các đường kiếm hình như đi cũng chưa đúng nên chưa phát huy được uy lực của bộ lục. Mặc dù Tư Vũ không trực tiếp học, nhưng đã từng được nhìn thấy qua một người luyện. Uy lực của nó quả là kinh người. Trong khi đó, nhìn người đang luyện kiếm trước mặt mình, hắn lại cười khổ “Rõ là cùng một bộ kiếm pháp… vậy mà sao khác xa nhau thế?”

Sau một hồi đánh không thông. Hồng Ân chợt dừng tay lại suy nghĩ. Ngay sau đó đổi cách cầm kiếm, nhưng kết quả vẫn không thay đổi là mấy. Luyện một lúc y bỗng gào thét lên “Thiên a~ Bộ kiếm pháp gì hảo khó. Sao không dạy ta bộ nào ít mà dễ dàng hơn đi~”

“Ách…” Nghe qua khiến Tư Vũ kinh ngạc suýt ngã, chợt nghĩ “Ngươi quả là vô phương cứu chữa thật rồi. Chỉ có thể ở nội phủ làm thê, tam tòng tứ đức thôi!”

Chỉ sợ là ngay cả tam tòng tứ đức, y cũng gánh không nổi. Dù là vậy, hắn vẫn không thể hiểu điều gì khiến Hồng Ân chăm chỉ như vậy, lại thầm tự hỏi “Rõ là đánh không thông, mà sao vẫn cứ cố vậy?”

Kiếm pháp tệ nhất trên đời là đây. Lúc mới nhìn thì hảo đẹp, về sau càng nhìn càng buồn ngủ. Cứ vậy, hắn nhìn cho đến tận lúc mòn mỏi không thể chịu đựng thêm được nữa, bất lực mà gục xuống.

Sáng sớm hôm sau, Tư Vũ giật mình thức dậy, thấy mình đang nằm trên giường. Vừa lúc Hồng Ân bước vào đặt mạnh bát thuốc lên chiếc bàn cạnh giường nói “Của ngươi.”

Liền sau đó y lặng nhìn hắn rất lâu, châu mắt đảo liên tục trông cứ như đang dò xét, khiến hắn một phen kinh động tự hỏi “Không… không rõ là ta lại làm gì đắc tội y đây?”

Ngay sau đó Hồng Ân lắc lắc đầu thở dài quay đi “Ai nha~ Nhìn ngang nhìn dọc, nhìn thế nào cũng thấy đáng ghét. Vậy mà không hiểu sao phải nhọc công vì hắn vậy đây?”

Đêm qua không thể tin được là hắn có thể ngủ luôn ngoài sân lạnh. Sợ hắn bị phong hàn, Hồng Ân phải khó nhọc đỡ hắn vào nhà ngủ. Rồi lại sợ hắn bị độc phát tán đau đớn mà chết. Dù luyện kiếm cả đêm rất mệt nhưng cũng phải cố mà đi sắc thuốc cho hắn uống. Dù rất ghét hắn đeo bám mình. Nhưng hẳn là y sợ thấy hắn chết nhiều hơn…

 

“Rốt cuộc ta là tại làm sao aa ────?”

Trông thái độ Hồng Ân nan giải như vậy, hẳn là đang gặp rắc rối rất lớn. Nét mặt cũng trở nên nhăn nhó khó gần. Thật không giống y thường ngày một chút nào.

Uống xong bát thuốc, Tư Vũ nhàn hạ bước ra ngoài sân, chợt kinh động thốt lên “Lại nữa… luyện kiếm nữa…”

Nghe qua cứ như bất mãn lắm, Hồng Ân quay sang trừng mắt nhìn, khiến hắn giật mình cười khổ quay đi xem như chưa từng thấy, cũng chưa từng nói gì.

 

//

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s