[Chương II] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi VI

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương II

Quỷ kế điệu hổ ly sơn. Hồng nhan thất thủ


Hồi VI

Tại Y Sơn Cốc, lão dị nhân nằm ngữa trên ghế đá cạnh gốc cổ thụ già, bắt chéo hai chân lên đồng thời nhịp nhịp giò, vừa ngân nga vài câu thơ, vừa uống rượu. Bỗng một nam nhân trông dáng gầy ốm xanh xao tìm đến. Vừa thấy hắn, lão kinh ngạc ngồi bật dậy hỏi “Ngươi… làm thế nào lại đến đây?”

Hắn kính cẩn chấp tay nói “Tiền bối, nghe danh người đã lâu. Nay thật là ta có việc rất khẩn cấp, nên đã không quảng ngại gì đường xá xa xôi tìm đến đây, mong được người ra tay cứu giúp!”

Nghe qua lão nhìn hắn hỏi “Ngươi là muốn ta chữa bệnh?”

“Đích thị là vậy!”

Lão dị nhân cười khẩy “Ta xưa nay ít khi xuất sơn chữa bệnh, ai đến đây muốn ta chữa bệnh đều phải có điều kiện.”

Quả thật đúng như tên gọi, lão dị nhân này dù y thuật tinh thông. Nhưng không phải ai lão cũng cứu chữa. Hắn biết vậy lại nói “Tiền bối, xin người cứ nói.”

“Muốn được ta chữa bệnh thì ngươi phải bỏ lại đây thứ quý giá nhất.”

“Thứ quý giá nhất sao?” Nghe qua khiến hắn kinh động, chợt nghĩ “Ta giờ thì có thứ gì là đáng giá đây?”

Hắn trầm tư suy nghĩ một lúc vẫn thấy không thông, lão dị nhân lại hỏi “Thế nào?”

“Tiền bối, thú thật với người, ta hiện tại không có bất cứ vật gì là đáng giá. Nếu được ta sẽ mang vàng bạc châu báu đến để tạ lễ sau.”

“Vàng bạc châu báu tất cả ta đều không cần.”

“Vậy thì chẳng hay với người thứ gì mới là đáng giá nhất?”

Lão lại cười ha hả bảo “Đó là chuyện của ngươi. Nếu vẫn không có thứ gì đáng giá hơn thì hãy quay về đi.”

 

“Lý nào lại vậy? Đây quả là ép người mà.” Trong thiên hạ, chẳng phải vàng bạc châu báu mới là thứ quý giá nhất sao? Hắn suy nghĩ một lúc chợt nhận ra “Hay là đó là một món đồ có giá trị tinh thần?”

Nghĩ xong, hắn lại lấy trong người ra một thanh ngọc bội bảo “Tiền bối, đây là thứ đáng giá nhất của ta, luôn xem như là bối bảo. Lúc nào cũng tuyệt đối mang theo bên mình không rời.”

Nhận lấy thanh ngọc khiến lão dị nhân kinh ngạc hỏi “Đây… đây là?”

Hắn lại cẩn trọng nói “Tiền bối, đây là do sư phụ để lại cho ta trước lúc ra đi.”

“Sư phụ ngươi sao? Hắn…”

“Sư phụ a~! Ta về rồi!” Lão dị nhân vừa định nói gì đó, Hồng Ân đi hái thuốc về gọi. Nghe giọng người quen thuộc, hắn vội vàng quay ra nhìn. Y quả thật vẫn xinh đẹp như ngày nào. Chỉ có điều mái tóc lại được búi cao lên, trường phục đơn giản. Hệt như một tiểu thư đồng. Hồng Ân nhận ra mặt tên nam nhân này, y vội thốt lên “A~ Nam nhân mặt dày!”

“Thiên a…” Một câu nói như gâm vào lòng hắn trăm ngàn nỗi đau. Lẽ nào cái ấn tượng của hắn trong lòng Hồng Ân chỉ có là như vậy thôi. Thật là ngoài mong đợi mà, lúc này hắn chỉ còn nước cười khổ.

Lão dị nhân nghe y gọi vậy lấy làm lạ hỏi “Đồ nhi, ngươi biết hắn sao?”

Hồng Ân bỏ giỏ thuốc xuống, nhẹ bước đến chỗ sư phụ điểm mặt hắn bảo “Phải a~ Lúc hồi phủ gặp hắn giữa đường, đã hết lòng đi theo ức hiếp ta a~”

“A…”

Vừa nghe qua khiến Tư Vũ bất ngờ suýt ngã, lão dị nhân giận cứng người, trừng mắt nhìn hắn nghiến giọng “Ngươi! Đã ức hiếp đồ nhi ta lại còn dám lên đây đòi ta cứu chữa à?”

“Thì đã bảo là mặt dày rồi mà a~”

Hồng Ân đổ thêm dầu vào lửa, càng khiến sư phụ y giận hơn. Hắn bị một phen kinh động, cười khổ bảo “Ai nha~ Hồng Ân a Hồng Ân… ta thật là bị ngươi hại chết mà!”

“Thế nào?”

Lão dị nhân trừng mắt nhìn Tư Vũ hỏi. Hắn lập tức xuống giọng “Tiền bối, xin hãy nghe ta giải thích. Ta thật là có ức hiếp gì đồ nhi của người đâu…”

“Có a~ Có a~”

Hồng Ân nhất mực công nhận. Dĩ nhiên sư phụ tin y hơn, trong lúc tức giận lão quẳng ngọc bội về phía hắn bảo “Ngươi rời khỏi đây ngay cho ta!”

“Tiền bối!”

Nói rồi lão dị nhân cùng Hồng Ân quay đi. Vốn nghĩ là hắn sẽ thấy khó mà thoái lui. Nhưng đột nhiên hắn ngã quỵ xuống, ôm ngực vẻ đau đớn tột cùng, không ngừng xuất tiết khiến y kinh động quay lại chạm vào người hắn hỏi “Này… ngươi… ngươi bị làm sao vậy?”

“Ta…”

Hắn đau đớn đến không thể thốt thành lời. Hồng Ân vốn nghĩ giống như hôm nọ, hắn là cố ý giả đau để đánh lừa y, lại nói “Định giả chết để đánh lừa ta a~”

“Hồng… Hồng Ân… ta… ta không có…”

Tư Vũ lắc lắc đầu nói được vài tiếng rồi ngã ra bất tỉnh. Mặt hắn lúc này cũng tái lại, người lạnh như băng. Bất giác Hồng Ân chợt nhận ra cơn đau này không phải giả. Y nhấc tay hắn lên bắt mạch liền quay sang gọi sư phụ “Sư… sư phụ… hình… hình như hắn trúng độc thật rồi…”

Dù đã đoán biết từ trước, nhưng lão vẫn cứ dửng dưng bảo “Vậy thì sao a? Hắn ức hiếp ngươi mà, cứu làm gì?”

“Sư phụ a~ Cứu hắn mau đi. Hắn có ân cứu mạng ta~”

Nghe vậy, lão mới chịu bước tới hỏi “Thật không đây? Ta cứu a~”

Hồng Ân gật gật đầu. Lão bước tới bắt mạch cho hắn xong liền bảo “Đem hắn vô nhà ngay đi.”

Quả thật Tư Vũ đã trúng phải một loại kịch độc nhất trong thiên hạ. Nếu khi chiều không được lão dị nhân kịp thời cứu chữa. Có lẽ đã phải vong mạng. Hồng Ân ngồi bên cạnh hắn, bán tính bán nghi tự ngẫm “Hắn làm thế nào lại trúng phải loại kịch độc như vậy?”

Độc này tạm thời chỉ có thể cầm, chưa tìm ra được cách hóa giải. Sau nữa tháng độc sẽ phát tác, nếu không có giải dược, sẽ khiến người trúng phải nó hệt như ngàn kim châm xuyên thấu, tứ chi xuất huyết, đau đớn mà chết.

Tối đến Tư Vũ giật mình tỉnh lại vội ngồi dậy nhìn xung quanh. Vừa lúc Hồng Ân cùng sư phụ bước đến bên giường. Thấy hắn đã tỉnh lại, lão dị nhân hỏi “Ngươi thế nào rồi?”

“Ta ổn! Ân tiền bối cứu mạng.”

Chợt lão lắc đầu, chỉ tay về phía Hồng Ân “Ngươi phải cảm tạ y đi.”

Chợt hiểu ra, hắn nhìn Hồng Ân vẻ cảm kích. Cuối cùng thì y cũng không phải là quá vô tình, lại bảo “Thật lòng đa tạ ngươi a~”

Hồng Ân vội khoác tay “Không cần ~ Ta chỉ là báo đáp ân tương trợ của ngươi lần trước. Nhưng mà đừng vội mừng, độc ngươi chỉ là được cầm tạm thời. Đến rằm tháng sau lúc độc phát tán, vẫn không có giải dược thì chết chắc a~”

“Nguy… nguy vậy sao…”

Trên trán Tư Vũ xuất hiện vài giọt mồ hôi. Lại nhìn lão dị nhân, hiểu ý lão hỏi “Ngươi vì sao lại trúng loại kịch độc như vậy? Đã từng tiếp xúc hay gây thù chuốc oán với ai?”

Chợt hắn tưởng nhớ đến cách đó nữa tháng lại nói “Cách đây không lâu, trong một trà quán ngoại thành Dương Châu. Ta có gặp phải một lão quái nhân. Trông như khất cái, tính tình cổ quái dị hợm…”

“Vậy là ngươi đã đắc tội với hắn à?”

“Gần như vậy…”

Mặc dù chẳng rõ sự tình ra sao. Nhưng qua lời thuật, lão dị nhân có thể đoán được người mà Tư Vũ vừa nói là ai. Lại lắc đầu nói “Nếu là lão già đó hạ dược thì coi như ngươi chết chắc.”

“Ách…”

Cả Hồng Ân cùng Tư Vũ nghe qua cứng người, lão lại cười hỏi “Này tiểu tử ta hỏi, khi chiều ngươi cho ta xem qua một cái thanh ngọc, bảo là do sư phụ truyền lại. Vậy sư phụ ngươi thực ra là ai?”

Không ngần ngại gì hắn liền bảo “Chẳng giấu gì tiền bối, sư phụ ta nguyên thật là một cổ quái, tên gọi Đồng Mặc.”

“Đồng Mặc!”

Nghe qua cái tên khiến lão dị nhân không khỏi kinh ngạc hỏi “Ngươi thật sự là đồ nhi của Đồng Mặc sao?”

Đúng vậy! Nhưng chẳng hay có phải tiền bối cũng biết sư phụ ta?”

Trên giang hồ, nếu nhắc đến cái tên cổ quái Đồng Mặc không ai là không biết. Chỉ là lão dị nhân không những biết, mà còn khá thân thuộc, lại nói “Tiểu tử, sư phụ ngươi với ta ngày xưa đúng là có một hảo giao tình.”

“Vậy…” Tư Vũ suy nghĩ một lúc. Chợt nhớ ra sư phụ hắn chỉ có duy nhất một sư đệ, tình giao hảo giữa đôi bên rất tốt, đã từng nhiều lần vào sinh ra tử với nhau. Nhưng sau đó, vì vài nguyên cớ đã không còn qua lại. Song hắn tỏ vẻ ngờ vực hỏi “Vậy chẳng hay người có phải là Đồng Tâm sư thúc?”

Nhưng cái tên này đã lâu rồi không còn xuất hiện trên giang hồ nữa. Lão dị nhân gật gật đầu, vuốt nhẹ chồm râu đáp “Đúng thật là vậy. Còn ngươi chính là Diệp Tư Vũ?” Tư Vũ khẳng khái gật đầu, lão lại cười ha hả bảo “Quả nhiên là ngươi! Không ngờ lại hội ngộ trong hoàn cảnh như thế này!”

“Sư thúc, ta cũng thực không ngờ…”

Hồng Ân nhìn qua nhìn lại không hiểu hai người là đang nói cái gì hỏi “Hai… hai người là quen nhau sao?”

Sư phụ y liền đáp “Đồ nhi, đây có thể được coi là sư huynh của ngươi a~”

“Sư huynh!?” Hồng Ân mở rộng mắt nhìn sư phụ, hồi sau miệng lẩm bẩm “Ở đâu mà trùng hợp thế a~”

Riêng nói đến thân thế của đệ tử Đồng Mặc. Đã có lần gặp sư huynh và được y nhắc qua về người này. Diệp Tư Vũ cũng chính là Tự Vũ Hoàng. Quả thật thân phận người này không nhỏ một chút nào. Tự hỏi nguyên cớ vì sao Hồng Ân lại dính líu nhiều đến người này như vậy? Mặc dù lão không hiểu được nguyên do, nhưng thiết nghĩ chắc cũng chẳng có gì đáng ngại. Lại nói người khác lão có thể bỏ mặc, người này tuyệt đối không thể. Mệnh hắn ảnh hưởng rất lớn đến vận mệnh quốc gia, không thể xem thường. Nay hắn đã lên đây cầu cứu, dù không phải là đệ tử của Đồng Mặc, lão vẫn phải cứu. Song lão vỗ vai hắn nói “Sư điệt, coi như ngươi tốt số. Ta sẽ giúp ngươi chế giải dược.”

Nghe qua Tư Vũ mừng thầm trong dạ, lại tỏ vẻ lo lắng hỏi “Sư thúc, sao khi nãy người vừa bảo loại độc này không thể giải được?”

Lúc này lão mới cười đắc ý bảo “Hắc… trên đời này không có loại kịch độc nào có thể làm khó được ta~.”

“Sư phụ a~ Nói vậy là người có thể giải độc được cho hắn?”

“Có thể!”

Lão dị nhân suy nghĩ một lúc lại nói “Đồ nhi, ta kê cho ngươi một đơn thuốc. Mỗi ngày đều sắc cho hắn uống… Ta đi việc chừng vài hôm lại về.”

“Sao… sao…?” Hồng Ân nghe qua tựa có chút bối rối “Sư phụ đi đâu? Sư phụ bỏ ta một mình với hắn a?”

Bản thân Tư Vũ nghe xong, quả là mừng ra mặt “Cơ hội là đây a.”

Lão dị nhân nhìn thái độ đồ nhi, trông y có vẻ lo lắng thật sự. Mặc dù không hiểu nguyên nhân lại bảo “Sao vậy? Chính ngươi bảo hắn có ân với ngươi, còn bảo ta cứu hắn còn gì?”

“Thì… thì đúng a.”

“Vậy thì được rồi. Trông hắn cũng không phải loại người xấu xa gì, ngươi cứ an tâm.”

Nói rồi, sư phụ Hồng Ân quay đi, y nhìn theo miệng lẩm bẩm “Oa~ Ta không an tâm được~”

“Hắn cứ nhìn ta như hổ nhìn nai… Bảo ta an tâm làm thế nào được a~” Y lại quay sang Tư Vũ, đúng là hắn đang cười vô cùng nham hiểm. Ngay lập tức y trừng mắt liếc hắn bảo “Cười cái gì? Ngươi ở đây dám ức hiếp ta, ta tố sư phụ a~”

“Ã…” Đã từng nếm trải qua mức độ cưng đồ nhi của lão dị nhân. Cùng vẻ hồn nhiên vô tư thập phần mang hiểm họa sát nhân của Hồng Ân, khiến hắn một phen toát mồ hôi bảo “Đâu dám! Đâu dám a~”

 

 

//

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s