[Chương I] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi V

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương I

Anh Hùng Nan Quá Mỹ Nhân Quan


Hồi V

Rời khỏi trấn, cả hai thúc ngựa nhàn hạ bước. Sau cùng thì Hồng Ân cũng có thể mua được con hắc thương giá cả phải chăng, tạm cưỡi được.

Lại nói đường ngoại thành cây cối xanh tốt, khí trời thoáng đãng. Một làn gió thoảng qua làm lay động lên làn tóc đen tuyền, mượt tựa như nhung của Hồng Ân, cùng mùi hương thơm nhẹ nhàng phảng phất vào lòng nam nhân kia muôn vạn nỗi ưu tư, lại thầm nghĩ

“Không rõ là chừng nào mới có được y đây? Nhìn y vô tư như vậy, ta nữa có không đành làm tổn hại, nữa thì lại muốn bất chấp tất cả mà chiếm lấy y, phần lại không có quá nhiều thời gian…” Song hắn lại thở dài “Chỉ là dụng tốc bất đạt, thể nào cũng sẽ có cơ hội mà thôi…”

Lúc này Hồng Ân mới quay sang hỏi “Này, ngươi cớ sao cứ đi theo ta hoài. Lẽ nào ngươi không còn chuyện gì để làm hay sao?”

Hắn trầm tư một lúc đáp “Quả thực là cũng có nhiều lắm, nhưng chuyện ngươi ta thấy quan trọng hơn.”

“Chuyện ta á? Vậy thì có gì là quan trọng, ta tự về một mình được a~”

Hắn thở dài lắc lắc đầu “Ai ~ Ngươi thực là không hiểu a~”

Song hắn không nói gì nữa. Đi được một lúc Hồng Ân lại hỏi “Này, ngươi danh tánh là gì?”

“Ã…” Hắn có chút ngạc nhiên nhìn Hồng Ân, đi theo y mãi tới hôm nay mới chịu hỏi tên. Dù có đau lòng một chút, song cũng vui vẻ đáp “Ta họ Diệp, tự Tư Vũ.”

“Diệp Tư Vũ a~ Hảo ta sẽ nhớ cái tên ngươi.”

“Ai nha~ vậy thì ân ngươi.”

“Ân ta? Tại sao?”

Hồng Ân có chút ngạc nhiên quay sang hỏi, hắn mỉm cười ôn nhu đáp “Vì ngươi đã chịu nhớ tên ta.”

“Ã… có gì mà lại bày vẽ vậy a~” Nghĩ rồi y vội quay mặt đi, thúc ngựa phi thật nhanh về phía trước. Tư Vũ cũng vội phi theo. Mặc dù Hồng Ân đã cố ý thúc ngựa đi hết tốc lực, vậy mà hắn dù chỉ có một tay cầm cương vẫn cứ đuổi kịp. Trông lại chẳng có lấy nữa giọt mồ hôi. Phong thái nhàn hạ đến khó tin. “Nhìn tư thái ung dung của hắn thật là đáng ghét mà. Lẽ nào ta cái gì cũng không thể sánh bằng hắn a~.” Cũng phải thường ngày sư phụ dạy cái gì y cũng đã chịu chú tâm học đâu. Căn bản là rất lãn công. Dù vậy sau khi về Sơn Cốc, y cũng chẳng có ý định là sẽ chăm chỉ luyện tập nhiều hơn.

Suốt cả chặng đường dài, Hồng Ân cứ quay sang trừng mắt nhìn Tư Vũ. Vậy mà hắn cứ ngỡ mỹ nhân đang liếc mắt đưa tình với mình thầm nghĩ “Nương tử hẳn là đã động tâm với ta rồi a~ Cũng phải dẫu sao cũng đã bái thiên rồi còn gì.”

Song hắn vui đến hiện ra mặt, thực khiến Hồng Ân càng thêm chướng mắt đến nghẹn lời…

Phía trước mặt là ngã rẽ qua Dương Châu. Lúc này Tư Vũ bất ngờ thúc ngựa lên chặn đường Hồng Ân, khiến y giật mình kéo vội dây cương. Ngựa hí vang một tiếng, nhấc cả hai chân trước lên, suýt hất tung người xuống đất. Y tức giận quát “Ngươi… ngươi làm gì a?”

Thật là một phen kinh hãi. Song hắn lại bảo “Đã tới lối rẽ sang Dương Châu rồi, ngươi có định đi xem lễ hội Hoa Đăng không? Cùng ta sang Dương Châu đi.”

Nghe nhắc khiền Hồng Ân có chút tức tối “Không a~ Ta nói là về núi với sư phụ rồi mà.”

Lúc này Tư Vũ có chút thất vọng “Nương tử a~ Vậy ta đành tạm biệt ngươi ngay tại đây.”

Vừa nghe qua, khiến Hồng Ân có phần vui mừng, lại giả vờ hỏi “Nga, sao thế? Ngươi không theo hộ tống ta về Y Sơn a?”

Hắn lại cười khổ “Ta thật cũng muốn vậy. Nhưng ta còn có việc quan trọng phải làm ở Dương Châu. Không thể theo chân ngươi đến Y Sơn được.”

Thì ra đây mới chính là lý do hắn nói về cái lễ hội hoa đăng. Quả như những gì Hồng Ân đã nghĩ, y lại cười nói “Vậy thì ngươi làm đi. Ta phải trở lại Y Sơn. Về muộn sư phụ ta sẽ rất lo.”

“Nói vậy là ta đành phải cáo biệt ngươi thật rồi. Nương tử a~”

“Đã bảo cấm gọi nương tử nha~”

Hồng Ân lên tiếng gắt gỏng, khiến Tư Vũ toát cả mồ hôi lại bảo “Hảo ~ hảo ~ Vậy thì một thời gian nữa ta sẽ đến Y Sơn thăm ngươi.”

“Hứ… không hảo a~”

Nói rồi y thúc ngựa đi. Quả thật, từ biệt kiểu này hắn thập phần không mong. Hồng Ân đúng là vô tâm.

Y Sơn Cốc

Trông Hồng Ân về nơi được bình an, lại đúng hạn. Quả là sư phụ y phải toát cả mồ hôi. Nhưng chỉ một ngày sau đó, y lại ngồi bất động như tượng, không làm gì hết, hái thuốc không, luyện công càng không. Suốt ngày cứ ôm tĩnh rượu, treo mình trên nhánh cây. Trông nét mặt y rõ là tâm sự trùng trùng, thấy vậy lão dị nhân lấy làm lạ, ngước mắt lên nhìn Hồng Ân hỏi “Này đồ nhi, ngươi rốt cuộc là làm sao?”

Y ủ dột nhìn xuống “Sư phụ a~”

“Ngươi xuống đây mau, nói ta nghe nào!”

“Không a~”

“Ách ~” Thật là tính khí Hồng Ân, ngay cả sư phụ y cũng không thể chịu được, lại nói “Hảo ~ Ngươi cứ ngồi đó a~ Ta vô đây.”

Liền sau đó lão dị nhân quay đi, Hồng Ân vội lao xuống kéo áo sư phụ nói “Sư phụ a~”

Nhìn dạng là biết y đang muốn đòi hỏi cái gì rồi, lão lại hỏi “Thế ngươi rốt cuộc là muốn cái gì đây?”

Hồng Ân liền dùng ánh mắt đầy ủy mị nói “Sư phụ a~ ta nghe nói rằm tháng này ở Dương Châu có lễ hội hoa đăng đó.”

Nghe qua khiến lão dị nhân kinh ngạc hỏi “Là… là ai nói với ngươi?”

“Là… một người qua đường đã nói như vậy. Sư phụ a~ Lễ hội hoa đăng là gì vậy?”

“À… ờ…”

Lão dị nhân ấp úng một lúc không nói, Hồng Ân ủ dột quay đi “Sư phụ cũng không biết a? Ta nghe nói vui lắm. Chưa từng được thấy bao giờ…”

Song y tiếp tục nhảy lên cây ngồi thẩn thờ, sư phụ y thở dài một hơi bảo “Thôi vậy, để ta dắt ngươi đi.”

Nghe qua Hồng Ân mừng rỡ hỏi “Thật~ Sư phụ dẫn ta đi thật a~”

Sư phụ hắn gật gật đầu quay đi, miệng lẩm bẩm “Thực là trẻ con…”

Nhìn Hồng Ân bỗng nhớ lại cái thời trai trẻ của lão. Cả một đời làm si nhân, nhưng cũng đã từng lang bạc giang hồ đây đó, có gì mà lão chưa từng chứng kiến qua. Nghĩ tới lão lại thở dài “Dù sao thì y cũng ở với lão trong sơn cốc cả mười mấy năm. Không được đi đâu, kể cũng tội. Nay sẵn dịp dẫn đi cho biết đó biết đây. Lại nói để y một mình tự đến nơi như vậy ta thật không an tâm. Thôi đành chịu khó đưa y đi một chuyến vậy.”

Đúng như ý nguyện của Hồng Ân, y thật vui mừng khôn xiết. Vừa được xem lễ hội hoa đăng, lại không phải gặp nam nhân mặt dày kia, đây quả là tốt số mà. Suốt cả mấy ngày sau y đều rất vui vẻ, chăm chỉ luyện công. Dù công phu vẫn rất tệ nhưng sư phụ y nhìn cũng thấy cũng được vui lòng.

Nguyệt hạ trăng rằm, đúng như lời hứa, sư phụ đưa Hồng Ân đến Dương Châu xem lễ hội hoa đăng. Nhìn cảnh phồn vinh chốn thành phủ này thật khiến y vô cùng hào hứng.

Màn đêm buông xuống, ánh trăng bắt đầu nhô lên cao, là lúc lễ hội bắt đầu. Khắp phố Dương Châu người người qua lại tấp nập. Đèn treo đủ kiểu khắp nơi. Thật là một khung cảnh đẹp nhất mà y từng được thưởng qua. Hồng Ân phấn khởi là thế, lại ngó sang sư phụ y chẳng mấy gì làm vui thú, thật cũng sinh chán. Lại thầm nhớ đến Diệp Tư Vũ.

“Nếu giờ có hắn ở đây, không biết có chán vậy không nhỉ?”

“Lễ hội hoa đăng gì chán muốn chết a~”

Bất giác Hồng Ân thốt lên, khiến sư phụ y nghe thấy quay sang cười cợt hỏi “Thế nào? Chán rồi a?”

Biết mình lỡ lời, y vội che miệng lắc lắc đầu “Đâu, đâu ~ Vui… vui lắm a~”

“Vậy sao…?”

Sư phụ nhìn Hồng Ân thái độ dò xét, song y kéo tay sư phụ nói “Sư phụ a~ Đằng trước… đằng trước vui quá kia~”

“Đợi đã… Đồ nhi…”

Trong cùng lúc đó tại kinh đô. Giữa ngự hoa viên chốn hoàng cung. Tự Vũ Hoàng thẫn thờ tọa thưởng nguyệt “Trăng đêm nay hảo đẹp mà. Nhưng liệu có đẹp bằng dung nhan của ngươi hay không?”

Điều này quả thực là không thể so sánh, hắn lại thở dài một hơi. Bất giác một tiểu thái giám bước đến bẩm “Khởi bẩm bệ hạ! Có Thái Phó xin được phép diện kiến!”

Vừa nghe qua, thật khiến hắn phải toát mồ hôi, lại bảo “Truyền vào!”

“Vâng!”

Tiểu thái giám ngay lập tức lui đi. Thái Phó vội vàng bước vào. Sau khi làm xong nghi thức khấu kiến, chưa kịp nói gì, hắn mỉm cười nói “Thái Phó, mời an tọa!”

“Bệ hạ, thần có thể đứng được rồi. Hôm nay thần đến đây là để…”

Chưa kịp dứt lời, Tự Vũ Hoàng lại cắt ngang “Ai nha ~ Trăng đêm nay hảo đẹp a~”

“Thưa vâng!” Biết rõ hoàng thượng là đang cố tình lãng đi, lão cũng gật đầu đáp lễ, lại nói “Bệ hạ… thần thật sự có việc quan trọng cần bẩm báo!”

Biết là không thể tránh khỏi, lúc này hắn mới hỏi “Thế khanh có gì cần bẩm báo?”

Thái Phó thở dài một lúc bẩm “Bệ hạ, tính ra cũng đã đến lúc ngài nên nghĩ đến chuyện lập phi đi!”

“Biết ngay lão sẽ nói vậy mà!” Nghĩ vậy hắn mỉm cười bảo “Chuyện này trẫm tự biết tính. Thái Phó không cần phải lo!”

“Bệ hạ! Hai năm rồi, năm nào ngài cũng bảo câu này. Ngài bảo làm sao thần không lo được đây?”

“À… chuyện này…”

Rõ là cái chuyện phiền phức nhất đời người là đây a. Lại nhớ đến vị nương tử đã cùng hắn bái thiên địa, giờ đang lưu lạc ở một nơi xa xôi. Thật khiến hắn không thể yên dạ. Sau một lúc suy nghĩ cẩn trọng Thái Phó lại nói “Sáng ngày mai sẽ có các vị tài nhân được tuyển chọn vào cung. Đây hẳn là những bậc giai nhân tuyệt thế. Bệ hạ nên chọn ra một người để lập phi a!”

“Vậy à? Giai nhân tuyệt thế sao?”

“Thưa vâng!”

Nghe qua khiến Tự Vũ Hoàng bán tính bán nghi. Trong thiên hạ này tin chắc sẽ không có bất cứ nữ nhân nào sánh bằng mỹ nhân của hắn, lại cười nói “Vậy trẫm cũng muốn xem thử tuyệt thế ra sao a.” Nói xong hắn quay đi, lại nói “Nếu không được như lời khanh nói, thì sau này đừng tự ý tuyển vào nữa đấy.”

“Thần tuân chỉ!”

Sáng hôm sau, thượng triều xong Tự Vũ Hoàng quay trở lại cung. Các vị tài nhân cũng đã được đưa đến. Hắn nhìn qua, nhìn lại thế nào cũng không vừa mắt. Dẫu rằng đẹp thì có đẹp thật. Nhưng vẫn không thể sánh bằng mỹ nhân của hắn. Vẫn chưa xem được hết, hắn vội khoác tay “Được rồi, lui hết đi!”

“Khoan đã, bệ hạ!”

Thái Phó vội lên tiếng can ngan, hắn khoác tay “Thái Phó, trẫm thật sự là không vừa mắt.”

Nghe qua lão thở dài hỏi “Vậy thì bệ hạ, chẳng hay như thế nào mới là vừa mắt ngài?”

Tự Vũ Hoàng suy nghĩ một lúc đáp “Chuyện đó hãy để trẫm trả lời sau. Trẫm mệt rồi, muốn được nghỉ ngơi ngay bây giờ.”

Nói rồi, hắn vội vàng bỏ đi. Về tẩm cung, liền gọi cung nữ đến bảo “Thay xiêm y cho trẫm đi!”

“Thưa vâng!”

Trút bỏ đi lớp y phục thêu hoa văn tinh xảo, hắn khoác lên người bộ bạch trường bào đơn giản. Sau lại cho đám cung nữ, cùng thái giám lui hết. Hắn nhẹ nhàng bước ra hoa viên, thoáng cái vụt đi mất.

Sáng tinh sương hôm sau, tiểu thái giám đứng bên ngoài gọi “Khởi bẩm bệ hạ! Đã đến giờ thượng triều rồi ạ!” Hắn vừa bước vào phát hiện ra tẩm cung vắng lặng, bóng hoàng thượng cũng không. Chỉ còn lại mỗi một chiếu thư. Xem qua tiểu thái giám kinh động la thất thanh “Trời a! Không xong rồi! Bệ hạ lại tẩu vi nữa rồi!”

Vừa hay Thái Phó đi ngang qua. Nghe xong, đành phải lắc đầu quay đi “Lại thế nữa rồi!”

Đông Triều, với 400 năm trị vì trong thái bình. Đến trước thời Tự Vũ Hoàng lên ngôi, quan lại tham ô, ức hiếp bá tánh. Dân tình xôn xao, náo loạn. Không bao lâu sau khi lên ngôi, hắn đã dẹp loạn nước, bình thiên hạ. Nhưng ngặt nổi, vị hoàng đế này, từ ngày lên ngôi, lúc nào cũng thế. Cứ thích là bỏ cung đi chu du thiên hạ. Nhưng cũng phải công nhận hắn là một bậc minh quân.

Cách đây một tháng, đột nhiên Tự Vũ Hoàng vô cớ bị thương trong lúc vi hành tuần tra Dương Châu. Lại khiến cho quần thần một phen lo ngại, hắn cứ thích độc tẩu giang hồ như vậy quả là vô cùng nguy hiểm. Nhưng ai làm sao biết được, lần đó là do hắn cố ý chịu trận để dụ mỹ nhân đây. Khi về kinh, liền bị Thái Phó than phiền và yêu cầu cấm cung, không được tự ý ra ngoài. Tự Vũ Hoàng từ nhỏ được Thái Phó dạy văn, thập phần nể trọng. Lời lão nói cũng có chút trọng lượng với hắn, thế nhưng…

“Nhưng giờ, tình thế cấp bách. Rõ là không đi không được a! Lần này ta nhất định phải mang nương tử về cho bằng được.”

Định lòng vậy, Diệp Tư Vũ vội vàng bỏ kinh đô lặn lội tìm đến Y Sơn Cốc rước nương tử.

————–

Chú thích:

Nhĩ văn bất như mục kiến: Tai nghe không bằng mắt thấy

//

One Comment Add yours

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s