[Chương I] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi IV

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương I

Anh Hùng Nan Quá Mỹ Nhân Quan


Hồi IV

Sáng sớm hôm sau, Hồng Ân cùng tên nam nhân kia rời khỏi miếu hoang tiếp tục lên đường. Hắn quả thật mặt dày vô đối. Đã đến nước này, vậy mà vẫn cứ bám chặt lấy y không buông. Đi được một chặng đường, hắn lại thở dài. Thấy vậy Hồng Ân quay sang hỏi “Ngươi thở dài cái gì?”

“Ta nghe nói ngày rằm tháng sau, thành Dương Châu có tổ chức lễ hội hoa đăng, vui lắm a.”

“Hả?” Nghe qua, y lấy làm lạ hỏi “Là cái gì vậy?”

Ngay lập tức hắn tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi “Ngươi thật sự không biết sao?”

Hồng Ân lắc lắc đầu “Ta từ nhỏ đã theo sư phụ ngự tại Y Sơn. Hiếm khi có dịp ra bên ngoài. Chỉ mỗi lần trở về thăm gia mới được phép xuất sơn. Năm nào cũng là sư phụ dẫn đi…”

“Vậy sao năm nay y lại để ngươi đi một mình như vậy?”

“Sư phụ bảo ta đã trưởng thành rồi, nên tự đi một mình được.”

“Chẳng phải trưởng thành rồi mới càng nguy hiểm hơn sao?” Mặc dù nghĩ vậy, nhưng hắn cũng thầm tạ ơn sư phụ Hồng Ân. Song lại tỏ vẻ thương cảm hỏi “Vậy bao lâu ngươi mới được về thăm gia một lần?”

Nghĩ đến lại thấy thương tâm, trên mặt Hồng Ân thoáng rũ lên nét bi ai đáp “Mỗi bốn năm một lần.”

“Bốn năm a?” Nghe qua khiến hắn kinh động. Không rõ vì sao lại có cái giới hạn như vậy. Nhưng trông nét mặt Hồng Ân, thực là y thích được ở gia phủ hơn, hắn hỏi “Vậy nguyên cớ vì sao ngươi lại phải sống xa gia như vậy?”

Chợt y đứng khựng lại nhìn nam nhân kia một lúc, song nói “Lắm lời!”

“Ã…” Câu trả lời thực tình vô cùng ngắn ngủi, mà cũng tràn đầy ý nghĩa khiến nam nhân kia á khẩu, câm lặng quay đi. Đây quả là nương tử khó chịu cùng cực của hắn mà. Đem cái tính khí cùng dung mạo của Hồng Ân ra mà so sánh, thực là nghịch nhau đến khó tưởng. Có lẽ vì từ nhỏ y đã theo sư phụ sống trong Sơn Cốc lâu ngày, lại không phải là nữ nhân, nên tính khí mới cộc cằn như thế. Nghĩ rồi, hắn lại lắc đầu cười khổ.

Trong khi đó Hồng Ân không rõ nghĩ như thế nào lại quay sang hỏi “Ngươi nói… cái lễ hội hoa đăng gì đó trông như thế nào?”

Hắn trầm tư suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu “Nhĩ văn bất như mục kiến*. Dẫu ta có kể ngươi nghe thế nào cũng vậy. Ngươi nên tự mình thưởng qua đi a~”

“Ã…” “Tên này rõ là có ý đồ dụ ta đến thành Dương Châu đây mà.” Chợt hiểu ra, Hồng Ân cười nhạt bảo “Thôi vậy. Dẫu sao thì ta cũng không quan tâm lắm. Ngươi không nói thì thôi. Nếu thấy vui thì ngươi cứ việc tự mình đến đó đi a~ Ta về núi với sư phụ đây.”

“Kìa…” Nói rồi Hồng Ân vội thi triển khinh công hướng đi thật nhanh. Hắn vội phi theo cười hỏi “Này, ngươi suốt ngày giam mình trong núi, không thấy buồn a~”

“Vậy thì sao chứ, cần gì ngươi quan tâm.”

“Này, nương tử a…”

Vừa thốt lời, Hồng Ân lập tức quay sang quát “Gọi nương tử… ta không tha cho ngươi!”

“A~ hảo ~ hảo ~ không gọi thì không gọi ~” Bản thân chỉ có một chút công phu thấp kém, mà sao ngôn từ lúc nào cũng lợi hại vậy a~ Y thật là khiến hắn thập phần đau đầu mà.

Quả thực là bản thân Hồng Ân có chút bối rối. Rất muốn thưởng qua cái hội hoa đăng gì đó, chắc chắn là nó rất nhộn nhịp. Trước nay y chưa từng được đến những nơi như vậy bao giờ. Nhưng lại nói khi đi sư phụ có dặn dò:

“Ngươi xong việc thì trở về ngay lập tức. Chớ nên nghe lời cám dỗ để mà hại thân…”

 

Song Hồng Ân lại quay sang nhìn tên nam nhân kia. Trông hắn kỳ thực chẳng có gì là đáng tin. Quỷ kế đa đoan như vậy, không nên sa vào thì hơn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại kiểu gì vẫn cảm thấy tiếc. Riêng tên nam nhân kia, hắn cứ theo sát một bên, y chợt nghĩ:

“Nam nhân này… đi theo ta mãi mới nguy hiểm. Phải tìm cách tống khứ hắn đi a~ Có như vậy mới có thể sang Dương Châu xem lễ hội hoa đăng được.”

Nghĩ vậy y liền đứng lại. Hắn cũng dừng theo hỏi “Sao thế?”

Hồng Ân suy nghĩ một lúc lại nói “Ngươi hà cớ gì cứ bám mãi theo ta a~?”

Hắn cũng trầm tư một lúc đáp “Ta theo hộ tống ngươi về núi an toàn a~!”

“Nga~ Ta không cần! Ngươi lo chuyện của ngươi đi!”

“Nhưng mà ta cần a! Chuyện của ngươi tức là chuyện của ta.”

“Ngươi…” Độ dày mặt của hắn khiến Hồng Ân ‘ngươi’ cả nữa ngày vẫn không tìm ra được lời để diễn tả. Đuổi thẳng, đuổi khéo, đuổi kiểu gì cũng không đi. Không quan tâm nữa, Hồng Ân lại chậm rãi bước, vừa đi vừa tìm cách. Chợt nghĩ đến đoạn đường xa xôi vạn dặm bỗng thấy ngán ngẫm “Giờ mà dù có ngựa phi hết tốc lực đến được Dương Châu cũng phải mất mười ngày đường. Lại chưa đến dịp Hoa Đăng. Nếu nấn ná ở đó đợi qua lễ hội, cũng mất cả tháng trời. Lại từ Dương Châu mà về Y Sơn thì… Về trễ sư phụ chắc chắn sẽ mắng ta đến chết…”

Nhìn Hồng Ân trầm ngẫm suy tư vậy, cũng đoán biết là y đang thật sự muốn đến Dương Châu. Xem như tên nam nhân kia không có nhìn lầm. Trên mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng rõ là bên trong dạ đang cười ha hả…

Phía trước mặt là một trấn nhỏ. Hắn vỗ vai Hồng Ân bảo “Chúng ta vào trấn đi.”

“Để làm gì?”

Tên nam nhân nhìn xuống bộ áo rách nát của mình bảo “Mua một bộ y phục khác a~ Nó bị ngươi cắt nát rồi này.”

Hồng Ân quay sang nhìn hắn. Đúng là rách nát thật, đã thế còn bẩn thỉu nữa. Y lại khẽ cười, song nghiêm nghị nói “Lắm chuyện a~”

“Ách…”

Ngay sau đó cả hai vào trấn. Vừa hay một lão xa phu độ trung niên, tay dắt ngựa vừa bước ra thấy Hồng Ân bảo “Cô nương…”

“Ta không phải cô nương!”

Chưa kịp dứt lời, Hồng Ân quát, khiến lão một phen toát mồ hôi lại vội phân bua “Vậy công tử a~ Mua ngựa đi.”

“Hả?”

Vừa nói xong, lão dẫn ngựa về phía trước cho Hồng Ân xem nói “Ngươi xem, con bạch mã này hẳn tốt vô cùng. Một ngày có thể phi cả ngàn dặm đường.”

“Oa…” Hồng Ân lấy làm ngạc nhiên trong dạ, lại hỏi với thái độ dò xét “Thế nào lại phi cả ngàn dặm đường a? Có nói ngoa không đó?”

Lại nói đến con ngựa này, trông mắt nó lờ đờ và khá lầm lì. Không thể hiện được một chút gì gọi là giảo hoạt hết. Quả là y có chút bán tính bán nghi nhìn ngựa và người chủ của nó. Lão ta lại lập tức phân bua “Đây là ngựa quý. Trông bên ngoài như vậy. Nhưng một khi đã cưỡi lên, lại nhanh nhẹn tột cùng.”

“Vậy a~” Hồng Ân nhìn tới nhìn lui con ngựa vẫn thấy không thông. Riêng tên nam nhân kia nhìn y, dù rất muốn cười ra mặt, nhưng vẫn cố giữ thái độ điềm tĩnh mà lặng nhìn. Lão kia trông thái độ Hồng Ân rõ là rất muốn mua liền bảo “Công tử cứ việc mua về mà cưỡi. Ta có thể cam đoan không hề dối trá. Đây quả là bạch mã quý nhất trong thiên hạ a~”

“Vậy a… Giá bao nhiêu?”

“Năm mươi lượng thôi.”

“Năm mươi lượng!!!” Một cái giá cũng khá đắt. Khiến Hồng Ân phải suy nghĩ lại. Y nhìn ngựa, lại nhìn vào túi ngân lượng của mình, song bảo “Thôi. Ta không mua a~”

Nói xong y định quay đi, bất giác lão lại nói “Công tử trông thật giống khách hành hương. Vậy chẳng hay công tử là từ đâu đến?”

“Ta từ Trấn Giang đến.”

Vừa nghe qua, lão tỏ ra vô cùng hồ hởi bảo “Ai nha… Nói vậy chúng ta là đồng hương rồi. Nguyên quán ta cũng từ đó a~”

Nói cứ như thật, Hồng Ân cũng gật đầu “Vậy… vậy à…”

“Chẳng hay là công tử có phải đang định trở về Trấn Giang không?”

“Phải đó. Ngươi hỏi làm gì a?”

Hồng Ân nhìn lão vẻ ngờ vực, Lão lại cười bảo “Công tử này, trông dáng vẻ ngươi rất là hào hoa. Hơn nữa lại còn là đồng hương. Ta có thể bớt chút đỉnh cho công tử sớm hồi hương. Từ đây đến Trấn Giang còn rất xa, đi bộ có khi mất gần cả tháng a.”

Thoạt nghe qua cũng có lý, y suy nghĩ một lúc hỏi “Vậy là bao nhiêu?”

“Mười lượng thôi công tử!”

“Hả?”

Lúc này cả Hồng Ân lẫn tên nam nhân cũng phải há hốc “Mười lượng? Sao hạ giá dữ vậy!”

Lão cười khẩy đáp “Ngựa quý thưởng anh hùng. Công tử không nên bỏ qua dịp may hiếm có này a!”

Hồng Ân lại đắn đo suy nghĩ.

-Vẫn còn đắt a~ Ta không đủ ngân lượng!

Nhìn dáng Hồng Ân ăn vận sang trọng. Lại có cả kẻ hầu phía sau hộ tống, tuy là hắn ăn vận rách rưới bẩn thỉu một chút. Ấy vậy mà trong túi lại không có cả 10 lượng thì thật là khó tin. Nhưng trông y có vẻ khá ngây thơ, lại bảo “Vậy năm lượng thì thế nào?”

“Năm lượng hả?”

“Ai chà… chỉ mất có năm lượng được ngựa quý a~”

“Này thì…”

Sau một lúc trầm tư, Hồng Ân định đưa tay vào túi lấy ngân lượng ra, chợt tên nam nhân kia kéo tay y đi nói “Thôi, đi thôi!”

“Ã…”

Hồng Ân bị kéo tay đi, còn tiếc nuối ngoảnh đầu lại nhìn con ngựa. Thật khiến hắn phải lắc đầu chịu thua “Trời a~ Trên đời này lại có dạng người ngây ngốc đến độ này sao?” Ngay sau đó cả hai vào một trà quán nghỉ đỡ. Giữa trưa, lại tiếp tục lên đường.

—————

Note đoạn này: “Với vóc dáng của ngươi, vẫn có thể tự tin thú được thê tử à?

“Tại sao chứ?” Hồng Ân đáp ngay “Sư phụ bảo là ta rất đẹp. Nhất định sẽ khiến nữ nhân trong thiên hạ mê mẫn. Thú được thê tử, tương lai sẽ vô cùng sáng lạng a~”

Có một câu chuyện như  sau, năm Hồng Ân 12 tuổi, được sư phụ dẫn về thăm gia. Vì cái dung mạo của y mà bị các đại tỉ trêu ghẹo.

Lúc này y cảm thấy vô cùng ấm ức. Liền ra ngoài hiên gục đầu buồn phiền, khóc lóc tức tưởi. Sư phụ thấy y như vậy, liền hỏi nguyên do. Sau khi biết được, lão sư vừa bi lại vừa hài bảo với đồ nhi là:

“Đồ nhi à, ngươi đừng nghe các tỉ nói bậy. Bọn họ hẳn là thấy ngươi đẹp nên ghẹo vậy. Mai mốt ngươi lớn lên nhất định là sẽ rất xinh đẹp. Mỹ nhân trong thiên hạ đều không thể sánh bằng, lại nhất mực si tình ngươi. Lúc đó, sư phụ sẽ thú về cho ngươi một thê tử vừa ý. Tương lai của ngươi sẽ vô cùng sáng lạng a~”

“Thật hả sư phụ?”

Sư phụ y liền gật đầu đáp:

“Thật! Sư phụ tuyệt không gạt ngươi!”

Hồng Ân nghe xong, nét mặt tươi tỉnh, tinh thần hảo phấn chấn. Chờ ngày được như sư phụ nói…

=)) theo ta thấy em thụ có chờ cả đời cũng chẳng thấy được đâu =))

//

One Comment Add yours

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s