[Chương I] Vận Mệnh Hồng Nhan – Hồi III

Vận Mệnh Hồng Nhan

~ Văn Án – Tổng Hợp ~

1640351238510435

Chương I

Anh Hùng Nan Quá Mỹ Nhân Quan


Hồi III

Màn đêm buông xuống. Ngọn lửa bập bùng như khuấy động lên sự tĩnh lặng. Hồng Ân nhìn nam nhân đang ngồi cạnh bên mình, tình trạng mạch đập hắn cũng không thay đổi gì. Y thực sự không rõ được nguyên nhân. Lại nói, theo sư phụ hành y bao năm qua, Hồng Ân chưa từng thấy loại mạch tượng quái lạ như thế này bao giờ. Chỉ là biết đó hẳn không phải do té ngựa mà ra. Nhưng dù sao đối với y cũng là ân cứu mạng, Hồng Ân buồn lòng gục đầu ủy mị nói “Ta… không biết phải làm gì cho ngươi. Ngươi vì ta lại thành ra như thế này, ta không biết làm thế nào để đáp trả. Ân cứu mạng của ngươi hôm nay, hẹn kiếp sau nếu có gặp lại, ta nguyện xin theo báo đáp.”

“Ấy… chờ kiếp sau lâu lắm!” Vốn định nói vậy, hắn liền mỉm cười bảo “Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả. Lâm nguy bất cứu mạc anh hùng. Ta không chờ đợi ngươi phải báo đáp bất cứ điều gì. Chỉ mong ngươi được bình an, là ta đã nguyện lòng.”

Hồng Ân ngạc nhiên nhìn hắn “Lẽ vì sao? Ngươi vì sao lại?”

Dù nói gì cũng chỉ gặp nhau vài lần. Hắn vì cớ gì lại? Chợt hắn đưa tay ra chạm nhẹ vào tay y nói “Vì ta đã phải lòng ngươi, ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

“Là…” Hồng Ân càng kinh ngạc hơn ấp úng hỏi “Là… cái gì?”

Hắn cười khổ hỏi “Ngươi không hiểu a~”

Hồng Ân lắc lắc đầu suy nghĩ một lúc hỏi “Lúc nãy ngươi bảo đã tìm thấy hồng nhan tri kỉ à? Tâm nguyện cuối cùng của ngươi vẫn là thành thân a… Vậy nàng ta rốt cuộc là đang ở đâu?”

“Chẳng phải là đang ở trước mặt ta sao?”

“Nga ─”

Lời hắn vừa nói bất giác kinh động vào lòng Hồng Ân một cái gì đó thật khó nói. Ánh lửa bỗng bừng lên, làm rạng ngời nên hình dáng anh tuấn, kiên định của nam nhân này. Đôi mắt y mở to nhìn hắn không rời. Hắn lại nói “Có thể nào… lại cho ta thấy dung mạo kiều diễm của ngươi không? Ta… khụ… thật không can tâm a~ khụ… khụ…”

Vừa nói hắn vừa ho khụ mấy tiếng, khiến Hồng Ân hoảng loạn vội đưa tay vuốt ngực hắn nói “Ngươi… ngươi đừng a~ đừng a~”

Bất giác hắn nắm chặt tay Hồng Ân áp vào ngực mình “Ngươi xem, trong lúc này, tim ta vẫn không ngừng dao động…”

Cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực hắn, khiến Hồng Ân bối rối vội rút tay về “Ta… ta…”

Chợt hắn thở dài “Kiếp này ta chỉ mong được thành thân với hồng nhan tri kỉ của ta. Được như vậy dẫu có chết ta cũng cam lòng.”

“Ngươi… đừng có nói bậy~ Ngươi không chết được đâu a!”

Hắn lại ho khụ mấy tiếng nói “Ngươi… được hay không hoàn thành tâm nguyện của ta đi?”

“Ta á?” Nghe qua thực khiến Hồng Ân kinh động nói “Nhưng ta là nam nhân a~ Thế nào lại thành thân với ngươi cho được?”

“Tự cổ chí kim, những chuyện nam nhân thú nam nhân quả không thiếu trong thiên hạ. Ngươi không cần phải bận tâm gì chuyện đó. Hơn nữa… ta là rất thật lòng với ngươi… nhất định không…”

“Nhưng mà… ta… không…”

Vừa nói đến đó, hắn ho nhiều hơn, lại thở gấp như muốn trút hơi thở cuối bảo “Ta… khụ ~ chắc ta…khụ khụ ~ không xong rồi… Tâm nguyện của ta chắc không được rồi… khụ khụ khụ~”

“Nga~ ngươi… a~~….” Hồng Ân sau một lúc đắn đo suy nghĩ vội gật đầu “Được a~ Ta… ta thành thân với ngươi là được rồi chứ gì~”

“Có thế chứ!” Nam nhân kia mừng đến muốn cười ra mặt, lại cố tỏ ra đau khổ nói “Ta thật là cảm động trước tấm lòng của ngươi a~”

Sau đó, Hồng Ân dìu hắn đến trước thành hoàng. Từ trên cao ánh trăng dạ xuống làm rạng ngời cả nơi đôi tân nhân đang quỳ bái thiên địa. Đôi mắt e ngại giao vào nhau, lòng bâng khuâng khó có thể diễn tả nên thành lời. Chỉ thấy một cảm giác ngập tràn xao xuyến, tim y bắt đầu đập liên hồi…

Trải qua bao nhiêu cố gắng, cuối cùng lão nhật nguyệt cũng quyết định se duyên. Tân nương hôm nay dù xinh đẹp mỹ miều nhưng không phải vì được tô điểm bởi phấn son, đầu cũng không đội khăn che. Tân lang không diện hỉ phục, áo cũng bẩn thỉu, rách tả tơi. Tân phòng lại chỉ là ngôi miếu hoang đổ nát. Nhưng quả thật, lòng hắn tràn ngập vui sướng, chạm nhẹ vào đôi má hồng của tân nương cười mãn nguyện “Từ hôm nay ngươi đã là thê tử của ta. Ta nguyện cả đời này chăm sóc cho ngươi.”

“Chẳng phải… ngươi sắp chết rồi hay sao mà đòi… cả đời này chăm sóc cho ta?”

“Ách…” “Phải ha…” Lúc này hắn vẫn giả vẻ đau đớn bảo “Ta ước gì mình không chết, để được ở bên cạnh chăm sóc cho ngươi!”

“Không được!”

“Hả?”

Hồng Ân khẳng khái thốt lên khiến hắn kinh ngạc. Y nói tiếp “Ngươi nên chết như lời hứa đi. Ta lỡ bái thiên với ngươi rồi, ngươi không chết, làm sao ta thú thê được a~”

“Ã…” Cái loại hình huống gì thế này. Thực ngoài sức tưởng tượng của hắn mà. Thoạt nghe có thể khiến hắn đau lòng chết được, nhưng lại có vẻ buồn cười hỏi “Với vóc dáng của ngươi, vẫn có thể tự tin thú được thê tử à?”

“Tại sao chứ?” Hồng Ân đáp ngay “Sư phụ bảo là ta rất đẹp. Nhất định sẽ khiến nữ nhân trong thiên hạ mê mẫn. Thú được thê tử, tương lai sẽ vô cùng sáng lạng a~”

Nghe đến đây rõ là có thể đoán được. Sư phụ Hồng Ân một là bị vấn đề về nhãn quang. Hai là cố ý nói để cợt đùa y. Vậy làm sao y có thể tuyệt đối tin như vậy? Nhìn cái vẻ mặt hào hứng của Hồng Ân khiến hắn vừa buồn cười lại vừa đau lòng “Với cái nhan sắc của ngươi chỉ có thể được thú làm thê thôi!” Mặc dù rất muốn nói như vậy, song hắn lại hỏi “Vậy lỡ ta không chết được rồi sao?”

Hồng Ân suy nghĩ một lúc đáp “Vậy thì để ta tiễn ngươi một đoạn a~!”

“Trời a~ ngươi thật sự muốn ta chết đến vậy sao~?”

“Ã… nói vậy giờ ngươi không chết nữa a?”

“A” Đến lúc này Hồng Ân mới bắt đầu thấy ngờ vực, vội kéo tay hắn lên xem. Quả nhiên mạch tượng bình thường. Vậy thì hà cớ gì khi chiều lại? Trên mặt y bắt đầu đỏ lên, cơn cuồng nộ xuất hiện hỏi “Ngươi rốt cuộc là dùng cách gì? Dám lừa gạt ta thành thân với ngươi a~?”

“Aa… ta đâu có…” Hắn vội vàng đôi co chối cãi, thái độ hẳn là chẳng có chút gì gọi là ăn năn mà. Lại cười khổ bảo “Ta cũng đâu biết tại sao. Khi chiều rõ là thấy mệt vô cùng, giờ thế nào thành thân với ngươi xong lại thấy bình thường. Ta thật sự không rõ a~ Ngươi quả cứ như là thuốc tiên.”

“Ngươi ~”

Hồng Ân đứng bật dậy, liền rút thanh đoản đao khi chiều quên trả lại cho tên xa phu ra, vừa đâm mạnh xuống người hắn vừa nói “Ta… phải giết chết ngươi!”

Rất may hắn vội trở người dậy né kịp, lên tiếng can ngăn “Nga ~ Nương tử bớt giận a~”

Hai tiếng nương tử càng khiến Hồng Ân giận hơn nữa quát “Hỗn đản! Vô sỉ! Ai là nương tử của ngươi?”

“Á…” Mắng nặng quá, thực khiến hắn kinh tâm. Cơn giận này của Hồng Ân quả thật là không nhỏ. Y không ngừng tấn công vào những điểm chí mạng của tên nam nhân kia. Khiến hắn không ngừng lui bước về sau né đòn. Tuy vậy cũng không thể phủ nhận rằng công phu của y là quá tệ. Hắn chỉ còn một tay mà cũng có thể dễ dàng tránh được. Bất giác hắn nắm được tay cầm đoản đao của Hồng Ân kéo mạnh về phía sau, khiến y ngã nhào xuống đất, liền thượng lên người y mỉm cười “Nương tử a~ Ngươi giận lên trông cũng đẹp mê người~”

“Ngươi…” Dù chỉ có một tay thôi, nhưng sức nặng trên người hắn khiến Hồng Ân không thể phản kháng được, ấm ức quá lại òa khóc “Oa~ Nam nhân vô sỉ ~ Ngươi dám ức hiếp ta~ Ta hận ngươi a~”

Quả thật cái giọt lệ mỹ nhân khiến người ta phải mủi lòng, hắn vội đưa tay lên xoa nhẹ má y vỗ về “Nào, nào… ta đâu có ức hiếp ngươi… Ta chỉ đùa một chút thôi mà.”

Nghe vậy y càng khóc dữ hơn… “Đùa… đùa quá đáng mà! Ô ô ô ~~~~”

Y thực là vô cùng ấm ức. Thường ngày không nghe lời sư phụ chăm chỉ luyện công, nên mới để nam nhân này ức hiếp thế… Hắn lại lên tiếng sủng nịnh “Ây… Hồng Ân… đừng khóc ~ đừng khóc! Ta tạ lỗi cùng ngươi a~”

“Oa~ Trót bái thiên cùng ngươi rồi ~ Làm sao ta thú thê tử a~~~”

“Trời a~”

Đến giờ mà Hồng Ân vẫn còn chưa từ bỏ ý định thú thê, thật khiến hắn vô cùng thương tâm. Nhưng cái nét mặt đương khóc sướt mướt này của y, quả là vô cùng khả ái và tuyệt mỹ. Thật không hiểu là hắn đã cố chịu đựng đến như thế nào để không manh động mà tấn công y. Bất giác phần hạ thân rõ là không đồng nhất với cái tâm của hắn bỗng một phen nóng cháy… Hồng Ân vừa nhấc chân lên chạm trúng vào cái thứ trông cứ như đang hướng vào mình, khiến y kinh tâm “OA~” Ngay lập tức y tung hết sức chưởng mạnh vào tay trái đang gãy của hắn:

“Aa!” Nam nhân kia hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã ra bất tỉnh. Đây mới hẳn là chết thật sự…

——————

Chương này anh công làm quá, trông ảnh cứ như là bị ho lao _ __________”

Chú thích:

Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả , lâm nguy bất cứu mạc anh hùng nghĩa là : Thấy việc nghĩa là không làm thì không phải là người dũng , thấy người khác bị nguy hiểm mà không cứu thì không phải là người anh hùng.

//

One Comment Add yours

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s